Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 74: Phân thây lại còn ăn thịt



Chuyện Hứa Luật không chào mà đi cũng chỉ bởi tức giận với hành động vô lý của Đường Tố.

Cô cảm thấy, nếu cô có làm sai chuyện gì, anh có thể thoải mái nói thẳng. Mọi người đều bình đẳng như nhau, làm gì phải tránh tránh né né.

Đã không muốn gặp thì không gặp.

Chị đây cũng biết nổi đóa chứ!

Vì vậy, cô nóng nảy thu dọn hành lý, chạy qua trường làm thủ tục, sau đó đi thẳng một mạch về thành phố Giang; thậm chí còn quên mất chào Cố Sênh một tiếng, dẫn đến sau này bị chửi như tát nước vào mặt, tuy nhiên vấn đề này nói sau.

Thế nhưng, lên xe không được bao lâu, cơn tức nguôi ngoai dần.

Cô bắt đầu ngẫm nghĩ, có thể anh có chuyện gấp chứ không hề có ý lẩn tránh cô. Đã là bạn bè, cô không từ mà biệt thì có hơi quá đáng. Anh chỉ mới hiểu được thế nào là tình cảm bạn bè, bắt đầu học được cách quan tâm bạn bè, cô cư xử như vậy chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh vào đám lửa đang cháy hừng hực.

Nghĩ đến đó, Hứa Luật liền rút điện thoại dự định sẽ chào anh một tiếng, ai ngờ cô phát hiện …

Cô căn bản không biết số điện thoại của Đường Tố.

Quá hay!

Hứa Luật nhìn lăm lăm điện thoại cả nửa buổi trời, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

“Haizzza … Không phải tôi không muốn gọi cho anh nhé!”

Lẩm bẩm ngây ngốc nói chuyện với điện thoại, rồi ném mạnh nó vào lại trong túi xách. Tâm trạng vừa bình lặng được một chút bây giờ lại nổi lửa phừng phừng, cũng chẳng biết đang giận mình hay tức Đường Tố nữa.

--- Ở với nhau lâu như thế, vậy mà không có số của anh, mà anh cũng không đưa số của anh cho cô, vậy thì trăm phần trăm anh dĩ nhiên không có số của cô rồi.

Được rồi! Đã thế thì chia tay đi!

Không hiểu tại sao lại thấy bực mình, không giải thích được lý do …

Chỉ là rất rất tức giận!

Pà nó!

*

Mang theo một bụng tức trở về thành phố Giang. Hứa Luật quay về nhà trọ trước cất hành lý, rồi gọi về nhà báo cáo tình hình. Cuối cùng mới gọi cho Tô Tử Khiêm, xét về tình về lý cô phải báo cho anh ta một tiếng, đơn giản Tô Tử Khiêm là sếp của cô, thêm vào đó hai người đã làm bạn nhiều năm.

Tô Tử Khiêm biết cô đã về thành phố Giang, anh ta giáo huấn một thôi một hồi: nói cô không chịu thông báo trước một tiếng để anh ta đi đón cô, rồi hẹn buổi tối ra ngoài ăn cơm, đưa cô đi hóng gió.

Nếu là trước đây, Hứa Luật không chậm trễ sẽ đồng ý ngay tức khắc, nhưng ngày hôm nay cô chẳng có chút tâm tư nào, suy nghĩ một chút liền từ chối: “Ngày hôm nay mới về, còn lu bu nhiều chuyện, phòng ốc cũng phải dọn dẹp, em làm xong không biết đến mấy giờ. Thôi để lần sau đi, mọi người cùng nhau tụ họp một phen!”

Tô Tử Khiêm nghe cô trả lời như vậy thì cũng không ép buộc.

Kết thúc cuộc trò chuyện, Hứa Luật phát hiện mình rất bình tĩnh. Trước khi nhận điện, cô còn hơi do dự, bây giờ nhìn lại đúng là có thể buông xuống được, hoặc có lẽ cô không thật lòng thích anh ta nhiều như cô nghĩ.

Hứa Luật thử phân tích tình cảm của bản thân mình.

Chẳng lẽ suốt thời gian qua cô chỉ mê vẻ ngoài anh tuấn của Tô Tử Khiêm, sau này khi ‘Hàng cực phẩm Đường Tố’ xuất hiện đã làm cô dời sự chú ý khỏi Tô Tử Khiêm.

Haizza! Hứa Luật à Hứa Luật … mày thật là đứa đứng núi này trông núi nọ, là người chỉ đam mê vẻ bề ngoài thôi mà.

Cô tự khinh bỉ chính mình, rồi vô thức liếc nhìn điện thoại ngơ ngẩn.

Pà nó! Tên Đường Tố thật sự không thèm gọi cho cô lấy một lần. Cho dù không biết số của cô, có thể hỏi chú Mạc mà --- Lần trước cô cũng hỏi Mạc Thông nhưng chú không biết số của Đường Tố.

Ném điện thoại qua một bên, suy nghĩ một chút rồi lại nhét nó trở vào túi áo, sau đó đi quét dọn phòng ốc.

Ngày hôm đó, rốt cục Hứa Luật cũng không nhận được cuộc gọi hay tin nhắn nào của Đường Tố.

Sáng sớm hôm sau, sau khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ cô cầm văn kiện quay về Cục cảnh sát thành phố Giang báo cáo, phục chức.

Còn Đường Tố - - -

Cô quyết định đem người đàn ông vô tình vô nghĩa ấy ném ra khỏi đầu.

*

Trên đường đi, ngang qua những con đường cô cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Lối kiến trúc cô đã từng thuộc nằm lòng, vậy mà bây giờ chỉ mới ở thành phố Tân vài tháng đã khiến cô cảm thấy nó rất xa lạ.

Quả nhiên, sống ở thành phố Tân quá nhàn hạ, nên đầu óc của cô cũng lười biếng theo.

Vậy mới nói không thể nghỉ ngơi quá lâu, lâu quá sẽ khiến người dễ dàng mọc rễ.

Cô mau mau chóng chóng điều chỉnh tâm trạng, cắt bỏ hết rễ thừa.

Xe tiến vào bãi đậu của Cục cảnh sát thành phố, cô đậu xe tại vị trí cũ.

Từ thang máy của bãi đậu xe, đi qua khu nhà lớn của Cục cảnh sát, sẽ đến một tòa nhà màu xám, đó chính là Phòng pháp y thành phố Giang.

Đi được nửa đường bắt gặp hai nhân viên khiêng mấy cái túi to màu đen dùng chứa thi thể đặt trên cáng cứu thương. Chỉ cần tại thành phố Giang, cho dù bị giết chết, tử thi tồn tại khả nghi hay không thể nào xác định được nguyên nhân cái chết … đều được đưa đến đây, nói như vậy có thể tưởng tượng được khối lượng lớn công việc họ phải làm.

Năng lực làm việc của Hứa Luật ai ai cũng biết, chuyện cô quay trở về đối với mọi người tuyệt đối là tin tức tốt lành.

“Pháp y Hứa!”

“Cô về rồi!”

“Ừm! Tôi về rồi!”, Hứa Luật khẽ gật đầu chào hỏi lại mọi người.

Cô đi hoàn tất các thủ tục cần thiết, lúc quay trở về phòng, Thẩm Mộng đã đến rồi, đang kiểm nghiệm một thi thể nữ trên bàn giải phẫu.

Hứa Luật không lên tiếng.

“Da đầu người chết có hiện tượng sưng tấy, gáy có vết thương va đập, bắp thịt có dấu hiệu xuất huyết, tứ chi cũng có nhiều vết thương. Từ các vết hoen tử thi*, màu sắc vết hoen là màu đỏ cánh sen.”

Màu sắc của vết hoen trên thi thể quyết định bởi huyết dịch và sắc tố da. Những nguyên nhân cái chết khác nhau sẽ cho màu sắc của vết hoen khác nhau. Ví dụ như thi thể trúng độc oxide carbon (CO), do máu chứa đựng lượng lớn huyết sắc tố CO màu đỏ tươi, vì vậy thông qua làn da sẽ làm xuất hiện vết hoen màu đỏ cánh sen; nếu chết cóng hoặc trúng độc cyanogen thì vết hoen tử thi là màu đỏ tươi; nếu chết trong nước, vết hoen sẽ là màu hồng nhạt.

“Thông qua xét nghiệm lượng máu tại tâm thất cho thấy nồng độ CO trong máu đạt 85% … Căn cứ kết quả nghiệm thi, chúng ta có thể xác định nạn nhân nữ chết là do trúng độc khí CO.”

Thẩm Mộng nói xong, quay đầu lại mới phát hiện Hứa Luật đứng phía sau từ lúc nào, cô ta sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười: “Pháp Y Hứa! Chị về khi nào vậy?”

“Mới ngày hôm qua!”, Hứa Luật liếc tử thi nữ trên bàn giải phẫu: “Tình huống thế nào?”

“Ông chồng của nạn nhân sáng sớm nay báo án. Theo lời khai của ông ta, tối hôm qua hai vợ chồng bọn họ phát sinh mâu thuẫn, dẫn đến cãi vã thậm chí đánh nhau. Ông ta tức giận bỏ nhà ra quán bar uống rượu, sáng nay về nhà thì phát hiện trong nhà nồng nặc mùi gas, vào bếp thì trông thấy vợ đã nằm dưới đất.”

“Thông thường nồng độ CO trong máu đạt hơn 60% đã khiến con người tử vong”, Hứa Luật đưa ra nghi điểm: “Cô cũng vừa mới đưa ra lưu ý phía sau gáy nạn nhân có hiện tượng va đập.”

Hứa Luật đeo găng tay giải phẫu, cầm dao giải phẫu rạch một đường phần vết thương trên da đầu: “Từ tình trạng sưng tấy có thể phán đoán: nếu một người bị va đập mạnh thế này có thể khiến họ rơi vào hôn mê. Do vậy sẽ có hai khả năng xảy ra: Thứ nhất, sau khi trúng độc khí CO nạn nhân xay xẩm, ngã xuống đất và bị va đập; thứ hai, có thể bị va đập trước rồi khiến nạn nhân bất tỉnh, rơi vào hôn mê. Vừa rồi tôi cũng đã nói, nồng độ CO trong máu trên 60% đã đủ thiệt mạng, còn ở đây lên đến 85% … quá cao. Thông báo bên Tiểu Giang lập hồ sơ vụ án, vụ này không đơn giản là tự sát.”

Vừa dứt lời Hứa Luật mới ý thức được đây không phải vụ án của cô, tại sao cô tự dưng lại làm chủ thế này. Cô vội vàng tháo găng tay, căn dặn cô ta một câu ‘Cô cẩn thận theo sát!”, rồi đi ngay ra ngoài.

*

Buổi trưa, mọi người cùng nhau tụ tập ăn uống, lấy lý do tẩy trần cho Hứa Luật và chào mừng cô quay về đội.

Bữa tiệc được tổ chức tại nhà hàng mọi người thường hay liên hoan.

Cả đám người ồn ào náo nhiệt, nói cười rất vui vẻ.

Tô Tử Khiêm: “Anh cứ nghĩ phải đến giữa tháng hai em mới trở về.”

“Chương trình học đã kết thúc, kỳ thi cũng đã hoàn tất, nên quay về sớm một chút …”

Nói đến kỳ thi, cô mới nhớ đến đám sinh viên bị đánh trượt. Haizza, vốn dĩ nhận lời giúp bọn chúng, kết quả cô lại bỏ của chạy lấy người.

“Trở về thì tốt rồi, có em trấn giữ phòng pháp y, mọi người càng ngày càng làm việc hăng say hơn!”, Tô Tử Khiêm nói câu này, phảng phất vài phần tự hào.

Không phải nói khoa trương nhưng chính anh chứng kiến cô nhóc này từ bé đến lớn. Từ là một cô bé con buộc tóc hai bên, lúc nào cũng réo gọi ‘anh Tử Khiêm’, vậy mà bây giờ đã một mình gánh vác cả phòng pháp y của Cục Cảnh sát thành phố.

Cô nhóc nhỏ của anh đã lớn rồi!

“Có Đội trưởng Tô ở đây còn sợ không có sức mạnh ư?!?”, Hứa Luật cười cười, tiện tay gặp một miếng cá cho vào nồi lẩu: “Miếng cá này sao cắt dày thế này, phải cắt mỏng …” Nói được một nửa, cô ngừng lại.

“Pháp y Hứa làm cô giáo có vui không?”, Tiểu Giang vừa ăn vừa hỏi, “Bây giờ đám sinh viên bạo gan lắm, nhìn thấy cô giáo đẹp thế này mà chúng không làm gì sao?”

Hứa Luật: “Tôi nói muốn theo đuổi tôi phải đánh thắng tôi trong chuyên ngành pháp y.”

“Ha ha ha --- Quá khó!”

“Này! Nếu Pháp y Hứa mà chọn lựa thì không biết ai có thể đạt đến tiêu chuẩn đây?”

Những người khác bật cười.

Hứa Luật cũng cười theo, sau đó ánh mắt vô thức liếc xuống chiếc điện thoại di động.

Reng .. reng … reng

Tiếng điện thoại di động vang lên.

Không phải của Hứa Luật mà là của Tô Tử Khiêm.

Sau khi nhận điện, sắc mặt Tô Tử Khiêm trở nên nghiêm túc, vỗ tay một cái: “Các bạn! Bữa tiệc kết thúc, có công tác rồi đây!”

*

Địa điểm phát hiện thi thể nằm trong một hồ nước ở một thôn nhỏ thuộc khu thành cổ Nam Khanh.

Một người nông dân mấy ngày trước vừa vớt hết cá trong hồ nước đó ra, dự tính sẽ rút cạn nước trong hồ, ai ngờ phát hiện bên trong có một chiếc túi lớn. Cái túi sớm đã bị cá rỉa gần hết, nhấc lên khiến một đầu túi bục ra, đầu và tứ chi lọt ra ngoài, ông ta sợ quá liền vội vã báo cảnh sát.

Thi thể phân thây được liệt vào hàng án mạng nghiêm trọng, nhóm người bên Cục cảnh sát chạy đến bận rộn triển khai công việc.

Hứa Luật thành thục tiến hành kiểm nghiệm phần vụn thi thể trong túi. Phần đầu đã bị phân hủy nặng, biến dạng, còn tứ chi bên trong túi phần lớn cũng bị mục rữa lộ ra phần xương.

“Mang về đi!” Ở đây không tài nào kiểm tra được nữa.

Địa điểm quăng thi thể là bên trong hồ nước, hiện trường điều tra không còn cần đến cô, giao cho nhóm của Tô Tử Khiêm giải quyết. Công việc khẩn cấp trước mắt của Hứa Luật là điều tra tình trạng thi thể.

Vừa về đến Cục cảnh sát thành phố, Hứa Luật đã vội vàng chạy về phòng làm việc cùa mình.

Trước tiên cô tiến hành chắp vá các phần vụn thi thể. Thi thể bị phân thây thành một số bộ phận như đầu, tứ chi và thân người.

Từ phần hàm và xương mu có thể phán đoán được nạn nhân trong độ tuổi từ 22-25, dáng người cao gầy, cao trên một mét sáu tám. Suy xét trên phương diện thi thể bị ngâm trong nước phán đoán tử thi đã ở trong nước khoảng một tháng.

Rạch sâu miệng vết thương, khả năng bị phân thây bằng máy cưa điện, chết rồi mới bị cưa đi. Bề ngoài không phát hiện vết thương trí mạng. Đo lường phần gan và thận thấy có xuất hiện phản ứng LSD*.

* LSD Lysergic Acid Diethylamide là 1 loại ma túy gây ảo giác cực kỳ mạnh

Tuy nhiên khi kiểm nghiệm phần mặt, Hứa Luật lại có phát hiện khác …

Buổi chiều khi nhóm người của Tô Tử Khiêm trở về, Hứa Luật báo cáo kết quả nghiệm thi của mình.

“…Kiểm tra bên ngoài cơ thể tử thi. Phần mặt bị gặm gần hết. Ban đầu tôi nghĩ là do cá, thế nhưng khi tiến thêm một bước điều tra tôi tìm thấy có lưu lại dấu vết răng của người. Không chỉ ở mặt mà còn ở phần ngực và mông cũng tìm thấy được dấu vết tương tự. Hai bên ngực và mông đều bị khuyết một phần lớn. Tôi cẩn thận kiểm nghiểm, kết quả cuối cùng cho thấy, đúng là vết cắn của người.

Nói cách khác, hung thủ không ngừng sát hại nạn nhân mà còn gặm cắn người bị hại.”



Tiểu Giang nghe xong không kìm được mắng một câu: “Quá biến thái! Đã giết người còn ăn thịt người.”

Hứa Luật lại nói tiếp: “Trên cổ tay người bị hại không có dấu vết bị cột lại, cũng không có dấu vết phản kháng. Khả năng hung thủ tiêm chất LSD, khi nạn nhân tiến vào tình trạng ảo giác thì tiến hành gặm cắn. Có thể nói hung thủ ăn thịt người ngay lúc nạn nhân còn sống nhưng có vẻ chính nạn nhân cũng không biết mình đang bị ăn thịt.”

Mọi người: “… Pháp y Hứa, sao cô có thể tường thuật một cách đầy bình tĩnh như vậy, tụi tôi nghe thôi còn cảm thấy rất đau!

“Còn có - - -“

Tiểu Giang la oai oái: “Còn nữa sao?”

“Nạn nhân có khả năng bị xâm hại, theo kiểm nghiệm cho thấy bị xâm phạm sau khi chết. Không sai! Đúng như mọi người đang nghĩ, tên biến thái hiếp một nữ thây khô.”

Mọi người: “…”

“Đúng rồi! Về thông tin tử thi …”, Hứa Luật hỏi, “Mọi người có manh mối gì không?”

Tô Tử Khiêm: “Chúng tôi đã đến công an khu vực điều tra các vụ án mất tích, nhưng không có người phù hợp với độ tuổi em nói!”

“Như vậy sao …”, Hứa Luật ngừng một chút, “Ở đây tôi có chút manh mối!”

“Cái gì???”

“Trong quá trình nghiệm thi phần thân dưới, tôi phát hiện âm hộ bị hao tổn khá nghiêm trọng … Có thể nói đã từng quan hệ rất nhiều lần, nếu như không phải nạn nhân có mối quan hệ phức tạp thì cũng làm nghề bán dâm. Tôi nhớ trên đường chúng ta đến đó có không ít khu đèn đỏ.”

⊙︿⊙ ⊙︿⊙ ⊙︿⊙

‘Hoen tử thi’ là những điểm hoặc mảng sắc tố xuất hiện sau khi chết, do sau chết máu không đông và dần dần đọng lại ở những vùng thấp của tử thi. Huyết sắc tố (Hemoglobin) ngấm vào trong các tổ chức ở những nơi ấy, lúc đầu thì chỉ tạo thành những điểm có màu hồng, sau đó tạo thành những mảng có màu tím nhạt rồi tím sẫm. Ðiều đáng lưu ý là những nơi bị tỳ, đè ép thì không xuất hiện hoen (thắt lưng, nịt vú...).

Hoen xuất hiện 2 giờ sau chết, trong thời gian đầu nếu thay đổi tư thế của tử thi thì vết hoen cũng thay đổi. Trên 10 - 12 giờ sau chết, các vết hoen cố định, mặc dù tử thi thay đổi, nhưng vết hoen không thay đổi theo. Ví dụ: Khi chết tử thi nằm ngửa, hoen tử thi sẽ xuất hiện mặt sau cơ thể, nếu sau 10 giờ lật úp xác xuống một thời gian, thì hoen vẫn ở phía sau lưng chứ không xuất hiện ở mặt trước cơ thể.

Như vậy, vị trí của hoen phản ánh tư thế lúc chết, đây là dấu hiệu rất quan trọng để ta biết có sự thay đổi tư thế của tử thi không. Ngoài ra hoen tử thi còn có một vài đặc tính nữa ta cần chú ý:

Hoen tử thi xuất hiện sớm và có màu tím sẫm trong các trường hợp chết ngạt.

Hoen màu hồng nhạt khi chết trong chất lỏng.

Hoen màu đỏ tươi (màu cánh sen) khi trúng độc oxide carbon (CO), axid xyanhydric (HCN) và muối của nó (ngộ độc sắn) và trúng độc thuốc ngủ Bacbituric.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.