Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 96: Sự cao ngạo của kẻ biến thái





Cùng thời gian ấy, một ‘lá thư’ được ghi là ‘Gửi đến Cục cảnh sát thành phố Giang’, xuất hiện trên mạng:

---- Xin chào toàn thể thành viên Cục cảnh sát, cùng vị Giáo sư Đường danh tiếng khắp thế giới:

Tôi tên Jack, chính là chủ mưu của hai vụ án. Tôi có thể nói hai vụ án mổ bụng mà tôi thực hiện chính là muốn các người trả giá cho sự ngu ngốc của mình.

Nếu như các người đồng ý công khai việc ngừng truy tra vụ án, vậy tôi sẽ ngừng tay.

Mong rằng các người đừng tiếp tục điều tra, bởi chỉ dựa vào các người thì không tài nào bắt được tôi.

Chúng ta đã gặp nhau, vậy mà thậm chí các người còn không biết tôi là ai.



Lá thư không dài, chỉ vài câu rất ngắn, đọc một chút là xong … Thế nhưng nội dung không che giấu ý muốn khiêu khích cảnh sát, thậm chí có thể nói là xem thường.

Thành viên tổ trinh sát ai nấy mặt đen như đít nồi.

Giời ạ! Cái này có phải quá kiêu căng không cơ chứ! Trương Tùng năm đó tuy rằng biến thái đến mức khiến người ta giận sôi gan sôi máu … thế nhưng vẫn là ‘Tên biến thái biết điều’. Lẩn trốn cảnh sát. Còn tên này thì không vậy, ở đâu nhảy ra làm mấy trò nhăng cuội … hận không thể làm cho toàn thế giới biết đến sự tồn tại của hắn.

Mà hắn đúng là nói được làm được. Sau khi bài viết này được đăng, trong vòng một ngày người dân thành phố Giang chỉ cần nhắc đến JACK* sẽ không nhớ đến Jack the ripper kẻ giết người mổ bụng ở vùng White Chapel – London, cũng sẽ chẳng nhớ đến nhân vật JACK trong phim Titanic … mà lại chính là ‘Hắn’.

Đối với Cục cảnh sát thành phố Giang, hắn chính là bom hẹn giờ nằm xó nào đó trong thành phố, chỉ chờ đến lúc nổ tung.

“A! Jack!”, Đường Tố đột nhiên kêu lên một tiếng, gọi ‘biệt danh’ của hung thủ: “Oh …. Jack!”, anh lại chậm rãi gọi thêm lần nữa, không hề che giấu sự chế giễu: “Tên sát thủ mổ bụng Jack, sát thủ liên hoàn được ngưỡng mộ nhất, tên hung thủ này của chúng ta cũng đang hi vọng chính bản thân hắn có thể tạo nên được kỳ tích.”

Ngay sau khi bài viết xuất hiện, Tô Tử Khiêm lập tức cho người điều tra địa chỉ IP đã đăng ‘lá thư’ đó.

“Không cần điều tra, hắn đã dám đăng, dĩ nhiên không sợ bị tra xét. Chúng ta có tra ra cũng không bắt được”, trọng điểm Đường Tố không hề quan tâm đến IP mà là nội dung: “Đầu tiên, kẻ viết bài này không cần nghi ngờ chính là nam giới …”

“Có thể làm ra vụ án biến thái đến mức này, đương nhiên là đàn ông.” Tiểu Giang cảm thấy bắt đầu không vừa mắt với con người làm ra vẻ thần thần bí bí.

Đường Tố không thèm có ý kiến, chỉ cau mày: “Đừng xem thường phụ nữ, một khi bọn họ nổi giận, mấy người đàn ông như các người cũng không sánh được”, trong câu này dĩ nhiên Đường Tố tự loại mình khỏi danh sách ‘những người đàn ông’ đó: “Biệt danh ‘Nữ hoàng khát máu’ – Blood Countess, Elizabeth Báthory thích nhất nhìn cảnh những người phụ nữ liếm máu của nhau, thích dùng máu của thiếu nữ trẻ tuổi tắm rửa. Y tá điên Jane Toppan thú nhận chính mình đã giết hại 31 người, đồng thời cảm thấy hãnh diện vì tội ác mình gây ra. Lý tưởng của cô ta là có thể trở thành ‘Kẻ giết người nhiều nhất trong lịch sử loài người’ …”

Nhìn xung quanh mộ đám người trợn mắt há miệng, Đường Tố ngừng chuyện phổ cập ‘Trường hợp sát thủ liên hoàn là phụ nữ’ lại, quay trở về vấn đề chính, tiếp tục phân tích: “Toàn nội dung tràn ngập các từ ngữ tự cao, ngạo mạn. Nếu là nữ, ngôn ngữ thể hiện sẽ là sử dụng rất nhiền ‘Vô lực ngữ thể’. Đừng đi hỏi tôi thế nào là ‘Vô lực ngữ thể’, các anh nên tự mà đi tìm . Các người không phải là Hứa Luật, tôi sẽ không giải thích.”

Mọi người im lặng, bọn họ đã quá quen đối với chuyện đối xử phân biệt thế này.

Thật! Sự! Là! Quá! Quen!

“Hắn cực kỳ tự tin! Cho rằng mình nằm toàn quyền chủ động, có thể tóm các anh nằm trong lòng bàn tay, mặc sức chơi đùa. Mặc dù ra vẻ là đang nói chuyện với các anh. Nhưng dưới con mắt của hắn, thật ra mục đích chính chỉ là muốn biểu diễn ‘Quyền lực’ của hắn, trước bàn dân thiên hạ, hưởng thụ cảm giác thành công khi là kẻ nắm quyền. Đặc biệt câu nói cuối cùng của hắn ‘Chúng ta đã từng gặp mặt, vậy mà thậm chí các người còn không biết tôi là ai’, thực sự là muốn giẫm nát mặt mũi cảnh sát dưới đế giày.”

Lần này ngay cả người bình tĩnh như Tô Tử Khiêm cũng không nhịn được, gương mặt bất giác tối xầm lại.

Đường Tố nhướn mi, đứng dậy, đút hai tay vào túi, tầm mắt đang nhìn máy vi tính hướng về phía cửa sổ, ngữ khí vài phần kiêu ngạo: “Có chút ý nghĩa!”

Dứt lời, anh đi thẳng ra khỏi cửa.

*

Phía bên kia, Hứa Luật sau khi rời khỏi nhà Trịnh Hiểu Hồng, ngay lập tức quay trở về Cục cảnh sát, báo cáo tin tức.

Tin tức bay đến khiến trên dưới cảnh cục ai nấy phấn chấn trở lại, tất cả mọi người lại bừng bừng khí thế, hận không thể ngay tức khắc lôi tên Trần Khánh Khôn về cục.

“Mẹ khiếp! Tôi đã nói tên nhóc ấy có vấn đề mà”, Tiểu Giang cuộn chặt tay, giọng nói rít qua kẽ răng: “Lần này để coi hắn nói thế nào!”

Tô Tử Khiêm lại không lạc quan như bọn họ: “Đừng quên, tinh thần Trịnh Hiểu Hồng không ổn định, cô ấy rất khó trở thành nhân chứng trực tiếp. Thêm vào đó hiện tại chúng ta cũng không có chứng cứ chứng minh tên Trần Khánh Khôn ra tay mấy vụ án này.”

Một câu nói như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt mọi người, khiến sự hưng phấn giảm đi quá nửa. Lại nghĩ tới lần trước tên Trần Khánh Khôn đến Cục cảnh sát thẩm vấn rất trấn định và bình tĩnh ứng phó với cảnh sát thì nửa sự hưng phấn còn lại cũng không còn, trong lòng chỉ còn sót lại ba chữ: Tên khốn khiếp!

Cuối cùng, mọi người bàn bạc nhất trí không ‘Đánh rắn động cỏ’, duy trì án binh bất động, tăng cường giám sát Trần Khánh Khôn 24/24.

Mãi cho đến lúc tan ca, vẫn chưa thấy Đường Tố quay về Cục cảnh sát.

Hứa Luật nhìn đồng hồ, cô quyết định về nhà nấu cơm trước. Trước khi đi cô nhắn tin cho Đường Tố:

--- Đang ở đâu vậy? Mấy giờ về? Tối nay có cá.

Đường Tố trả lời tin nhắn cực nhanh.

--- Em và cá ngồi trước bàn đợi anh, anh sẽ xuất hiện!

Hứa Luật nhìn tin nhắn … Anh chỉ trả lời vấn đề thứ hai …. Còn câu hỏi đầu tiên thì sao? Cô tự nhận mình không phải là người bạn gái lúc nào cũng quản thời gian của bạn trai … cô chỉ là … Chỉ là có chút lo lắng.

Tuy rằng tin tưởng anh có đủ năng lực tự vệ, rất nhanh chóng phát hiện được nguy hiểm.

Thế nhưng …

Keng!!!

Tin nhắn nữa lại đến.

--- Đừng lo lắng, về nhà sẽ kể em nghe.

Được rồi!

Hứa Luật nhìn tin nhắn trên màn hình, không kìm được nở nụ cười.

Tuy rằng không hoàn toàn hiểu người khác … nhưng đã tốt lắm rồi. Chiếu theo tác phong hành sự đơn độc của anh từ trước đến nay mà hiện tại đã biết nghĩ đến tâm trạng của cô đã coi như tiến bộ vượt bậc!

*

Sau khi về đến nhà, Hứa Luật cho mèo ăn, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Từ khi Đường Tố vào ở cùng, trong tủ bếp của cô không còn tích trữ mì ăn liền mà thay vào đó là ‘một thế giới đầy ắp cá’.

Cửa phòng truyền đến âm thanh, liền ngay sau đó Agatha cũng kêu meo meo vài tiếng.

Anh về rồi!

Canh thời gian thật chuẩn xác.

“Nếu như anh không phải là Đường Tố, thì em thật sự hoài nghi không biết có phải anh gắn máy theo dõi em không nữa!”, Hứa Luật nhìn người đàn ông trước mắt mình buông lời trêu ghẹo.

“Anh làm sao cho phép mấy thứ đó được xuất hiện trên người em!”, anh nhướn mi, thanh âm phảng phất chút bá đạo.

“Rửa tay ăn cơm đi!”, cô bưng dĩa cá đặt trên bàn.

“Anh đi gặp Trần Khánh Khôn.”

Hứa Luật hơi run run.

Đường Tố ăn một miếng cá, cá rất tươi khiến tâm trạng anh cảm thấy thoải mái: “Hừm! Chờ cơm nước xong xuôi, anh với em nói tiếp chuyện này. Còn bây giờ chúng ta hãy vui vẻ hưởng thụ bữa ăn em đã toàn tâm toàn ý làm cho anh!”

Hứa Luật dở khóc dở cười, đang tò mò hết sức, đột nhiên anh nói câu này. Mặc dù chỉ là mấy món ăn đơn giản nhưng được anh coi trọng như vậy khiến Hứa Luật rất sung sướng.

Cũng được, ăn cho no trước, trong thời gian tiêu cơm thì được thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Sau bữa tối, Đường Tố vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ra hiệu cô ngồi ở đây, sau đó đưa tay ôm cô vào trong ngực: “OK! Em muốn biết gì?”

“Trần Khánh Khôn … là hung thủ thật sao?” Tuy rằng tin tức quan trọng này lấy được từ bên phía Trịnh Hiểu Hồng nhưng như Tô Tử Khiêm đã nói thần kinh của Trịnh Hiểu Hồng vốn có vấn đề, độ tin cậy sẽ là bao nhiêu phần trăm?

“Chí ít là có quan hệ với hắn!”, Đường Tố nói, “Những bài viết trên mạng đó là tác phẩm của hắn. Thế nhưng, tình cảm của hắn đối với những thi thể này thì không đúng lắm.”

“Tình cảm không đúng!”

“Ừm! Vị ‘tác giả’ này của chúng ta chỉ coi hai bộ tử thi là công cụ. Thế nhưng những gì thể hiện trên thi thể thì không chỉ đơn giản là công cụ như vậy.”

Đường Tố nhẹ nhàng gõ lên mu lòng bàn tay Hứa Luật: “Thi thể được tẩy rửa sạch sẽ, không phải chỉ là hành động phản trinh sát mà thôi. Anh cho rằng, đó còn là một ‘Nghi thức’. Nhìn người chết mỉm cười, mỉm cười đại diện cho tâm trạng của bản thân, có thể hiểu rằng đây chính là ‘Tự nguyện’: Tôi tự nguyện đem bản thân sạch sẽ dâng hiến cho ngươi. Đây chính là những điều anh đọc được trên tử thi.”

“Vậy …”, Hứa Luật nhíu mày: “Nếu như giữa Trần Khánh Khôn và Trương Tùng tồn tại thứ gọi là tình cảm. Sau khi giết chết bọn họ, hắn đem tình cảm của mình đặt trên bọn họ.”

“Anh đã từng thử, Trần Khánh Khôn tuyệt đối không phải là GAY. Trái lại, hắn là người phản đối chuyện đồng tính luyến ái!”

“Không phải GAY … Anh vừa nói cái gì???? Anh từng thử??? Thử làm sao?”, Hứa Luật quét mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, cố gắng nhìn cho rõ anh dùng cách gì để thử.

Mặc dù lúc này không phải là lúc suy nghĩ lung tung, phải đặt sự chú ý của mình lên vụ án. Thế nhưng … tha thứ cho cô … Cô không thể không nghĩ đến ‘Thí nghiệm’ Đường Tố sẽ thử trên người Trần Khánh Khôn để có kết quả xu hướng tình dục của hắn …. Haizza!!! Nếu thế thì hình ảnh quá mức tuyệt mỹ.

“Hứa Luật! Em biết …”, đôi mắt màu trà trở nên sâu thăm thẳm, ngữ khí mờ ám: “Nếu như em muốn thử, anh có thể chuẩn bị ‘gươm dao xông pha trận mạc’.”

“… Khụ khụ!!!”, Hứa Luật ngại ngùng sờ sờ mũi: “Em chỉ … Hiếu kỳ … Đúng rồi … Hiếu kỳ … Chỉ là em tò mò thôi!”

“Hừm!”, anh khẽ nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng, sau đó giải thích cho cô: “Bất luận tên đồng tính nào nhìn thấy anh không thể nào không có cảm giác.”

Hứa Luật nhìn vào gương mặt hại dân hại nước kia … Mẹ khiếp! Điều anh nói cô không thể phản bác. Đồng thời sâu trong tâm khảm còn tán đồng. Nếu như cô là đàn ông, gặp phải Đường Tố, chắc chắn sẽ nảy sinh cảm giác hơn nữa … Còn là loại cảm giác ‘ngàn chấm’ kia cơ.

Vừa nghĩ đến đó, hai tai Hứa Luật đột nhiên nóng lên, cả người không khỏi run lên một cái.

“Đừng đùa!”, Hứa Luật hờn dỗi, lườm anh một cái.

Gương mặt Đường Tố nửa cười nửa không: “Em không chuyên tâm. Có phải đang nghĩ đến thân thể của anh … Muốn anh, đúng không?” Mấy chữ cuối anh cố ý kéo dài, hàm ý sâu xa, cộng với gương mặt ấy … Thật sự là … Quả thật rất yêu nghiệt.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

*Nữ bá tước Elizabeth Báthory (Báthory Erzsébet trong tiếng Hung) là một nữ bá tước thuộc dòng họ quý tộc Báthory người Hungary, nổi tiếng là xinh đẹp và tàn ác. Bà có lẽ là một trong số phụ nữ giết người nhiều nhất được ghi nhận trong lịch sử tính đến thời điểm hiện nay.
Chỉ vì lòng ham muốn bệnh hoạn ‘Trẻ mãi không già’ của mình mà bà ta đã tắm máu hơn 600 thiếu nữ đồng trinh. Cuộc đời thực của nữ Dracula, nữ bá tước Transylvania Elizabeth Bathory thực sự là một câu chuyện có những đoạn làm người ta buồn nôn và rợn tóc gáy.

** Jane Toppan (1857 - 1938) lớn lên tại Boston, là con gái của một người cha có bệnh về thần kinh. Thời còn học sinh, các giáo viên đã nhận thấy sự thích thú không lành mạnh của Jane với những bức ảnh nude.
Mặc dù có những hành vi như vậy nhưng Jane vẫn tốt nghiệp khóa học Y tá. Năm 1885, cô bắt đầu làm việc tại bệnh viện Cambridge, Massachusetts.
Người nữ y tá này thường nhận chăm sóc bệnh nhân khi họ đang trong trạng thái vô thức và vuốt ve kích thích phần nhạy cảm của họ.

Vào năm 1895, Jane bắt đầu những thử nghiệm tàn bạo và giết người. Trong khi tiếp tục gây tội ác, bà bị bắt. Khi bị tống giam, Jane thú nhận đã giết 31 người vì cảm thấy có hứng thú tình dục với người chết. Bà ta không bị luận tội vì lý do bị điên và sau đó đã sống suốt đời trong nhà thương điên.











Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.