Anh Rể, Em Có Rồi (Anh Rể, Tôi Có Rồi!)

Chương 49




Hàn Tử Dạ hết sức thất vọng, đau lòng, lớn tiếng khóc mắng Tề Hâm Lỗi: “Anh không nói lời nào chính là thừa nhận, anh thật quá vô liêm sỉ! Tôi thế mà lại thích, yêu anh, còn mang thai con của anh, tôi thật sự quá hèn hạ rồi!”

Nói xong Hàn Tử Dạ không để Tề Hâm Lỗi có cơ hội giải thích, vô cùng đau lòng khóc chạy ra khỏi phòng ngủ, muốn rời khu nhà cao cấp của Tề Hâm Lỗi.

Cậu không muốn khóc, nhưng bây giờ cậu thật sự rất đau lòng, rất khổ sở, cậu không cách nào chấp nhận được chuyện bị ác ma này lừa gạt, vì cậu thật sự thích, yêu ác ma này. Quan trọng nhất là ác ma có thể giả vờ bệnh, thì tình cảm của hắn đối với cậu có thể giả vờ hay không. Thật ra thì ác ma không phải thích, yêu hắn thật lòng, vừa nghĩ tới khả năng nay trái tim cậu liền đau như bị xé rách, đau đến cậu không hít thở được……

Vốn cậu không muốn sống, hôm nay cậu càng không muốn sống hơn, cậu muốn tìm chỗ tự sát ngay lập tức, tin rằng sau khi chết thì không còn đau khổ thương tâm như giờ nữa….

“Tiểu tâm can, em đừng chạy em hãy nghe anh giải thích, anh không thừa nhận, em hiểu lầm anh rồi… Tiểu tâm can, em đứng lại….” Tề Hâm Lỗi lập tức đuổi theo người yêu, vẻ mặt lo lắng.

Cuối cùng người yêu cũng thừa nhận thích, yêu hắn, nhưng thế mà hắn không vui sướng nổi, vì người yêu dùng giọng tràn đầy hận ý nói với hắn. Hắn có dự cảm phải nhanh chóng đuổi kịp người yêu, cầu xin người yêu tha thứ, nếu không nhất định hắn sẽ hối hận!lequyddon

Hàn Tử Dạ vừa chạy tới cửa chính mở cửa muốn đi ra ngoài đã bị Tề Hâm Lỗi đuổi kịp, Tề Hâm Lỗi nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn mềm mại làm cậu chạy không thoát.

Hàn Tử Dạ xoay người, vừa muốn bảo Tề Hâm Lỗi buông ra lại thấy hắn quỳ xuống đất, nhất thời giật mình ngẩn ngơ.

“Tiểu tâm can, xin lỗi, anh thừa nhận anh lừa em, bệnh của anh đã sớm khỏi, mấy ngày nay anh vẫn giả vờ bệnh, nhưng anh chưa từng nghĩ tới đùa bỡn em như đứa ngốc. Anh giả vờ bệnh, tất cả là vì anh rất thích, rất yêu em, anh sợ sau khi anh khỏi bệnh em sẽ không đối xử tốt với anh như vậy nữa, còn nhanh chóng rời khỏi anh! Bây giờ anh đã thích, yêu em đến mức em không ở bên cạnh anh, anh sẽ không cách nào sống nữa, cầu xin em hãy nể tình phần tình cảm anh thích, yêu em, và anh quỳ xuống nói lời xin lỗi với em, hãy tha thứ cho anh!” Tề Hâm Lỗi đáng thương nói, mắt sáng hận không thể nặn ra mấy giọt nước mắt biểu đạt sự sám hối của mình.

Hắn biết người yêu tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho hắn, không còn cách nào khác hắn chỉ có thể sử dụng chiêu “Quỳ xuống” này, tin rằng vừa tung chiêu này ra người yêu nhất định sẽ cảm động tha thứ cho hắn. Phải biết rằng đàn ông biết quỳ gối xuống chính là báu vật, huống chi hắn không phải là người đàn ông bình thường, mà hắn là đàn ông đệ nhất thiên hạ, thiếu gia nhà họ Tề.

Haizzz! Thật sự không nghĩ tới sẽ có một ngày hắn thích, yêu một người đến mức quỳ xuống, hắn thật sự ngã trong lòng bàn tay người ta, nhưng hắn cam tâm tình nguyện bị ngã.

Tức giận trong lòng Hàn Tử Dạ thoáng cái hoàn toàn biến mất vì động tác và lời nói của Tề Hâm Lỗi. Ác ma là ai, thật ra thân phận hắn vô cùng tôn quý đó chính là thiếu gia nhà họ Tề, thế nhưng hắn lại quỳ xuống trước mặt mình, điều này đủ thế hiện tình cảm của hắn đối với mình sâu đậm cỡ nào. Lí do hắn giả vờ bệnh lừa gạt mình, vừa nghe hắn nói cũng có thể hiểu.

“Tiểu tâm can, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên anh quỳ xuống trước người khác, em là đại nhân đừng chấp kẻ tiểu nhân, nhanh tha thứ cho anh đi, xin em đó!” Tề Hâm Lỗi thấy vẻ mặt người yêu không còn tức giận nữa, trong lòng mừng rỡ, lộ ra vẻ mặt đáng thương cầu xin nói.

“Sau này không được gạt em nữa!”

Hàn Tử Dạ nói như vậy chẳng khác nào đã tha thứ cho Tề Hâm Lỗi, Tề Hâm Lỗi vô cùng cao hứng vội vàng gật đầu mấy cái, cười nói: “Tiểu tâm can, cám ơn em. Còn về chuyện anh cầu hôn, em có đồng ý hay không?”

Hàn Tử Dạ lại nhíu chặt chân mày vừa thả lỏng ra, lắc đầu nói: “Không, em không thể đồng ý với anh, em tuyệt đối không thể gả cho anh.”

“Tại sao? Tiểu tâm can, không phải lúc nãy em đã nói thích, yêu anh, còn mang con của anh, sao không thể gả cho anh? Có phải vì chị của em không?” Tề Hâm Lỗi đứng dậy, chân mày nhíu chặt kích động hỏi.

“Dạ,” Hàn Tử Dạ thành thật gật đầu.

“Tiểu tâm can, chẳng lẽ trong lòng em chị của em thật sự quan trọng thế sao? Quan trọng hơn cả anh?” Tề Hâm Lỗi có chút tức giận la lên.

Chân mày đẹp của Hàn Tử Dạ nhíu thành chữ xuyên (川), trong lòng cậu chị thật sự rất quan trọng, nhưng có quan trọng hơn ác ma không thì cậu không biết. Đối với cậu mà nói, ác ma này cũng rất quan trọng…..

“Em không trả lời chính là chấp nhận! Nếu anh không quan trọng như chị gái em, anh sống còn có ý nghĩa gì nữa, anh chết đi cho rồi!” Tề Hâm Lỗi thấy cậu im lặng không lên tiếng, tức giận mắng, thả cậu ra rồi muốn dùng đầu đâm vào cánh cổng vô cùng cứng rắn.

Hàn Tử Dạ vội vã kéo Tề Hâm Lỗi lại, sắp bị hù sợ chết khiếp, mắng: “Có phải anh điên rồi không hả?”

“Đúng, anh điên rồi. Trong lòng anh em quan trọng nhất, còn quan trọng hơn cả ba mẹ anh, nhưng ở trong lòng em thì chị của em mới là người quan trọng nhất, em bảo anh làm sao chịu nổi chuyện này. Tiểu tâm can, anh cho em hai lựa chọn, một là đồng ý gả cho anh, hai chính là trơ mắt nhìn anh đâm đầu tự tử, tự em chọn lựa đi.” Trong đáy mắt Tề Hâm Lỗi thoáng hiện ý cười không ai có thể nắm bắt được. Quả nhiên người yêu vội vã ngăn cản như hắn phán đoán, hi vọng người yêu cũng lựa chọn như hắn đã đoán.

“Vì sao ác ma nhà anh phải ép buộc tôi như thế, tôi hận anh, tôi thật sự hận anh chết đi được… Ô ô….” Hàn Tử Dạ dùng sức đánh vào lồng ngực cứng rắn của đối phương, nước mắt vẫn rơi mãi không ngừng, mãnh liệt như vũ bão. Truyện bên liequydon

Giờ này ác ma quá xấu xa, quá ghê tởm, ép buộc mình như vậy, mình còn có thể lựa chọn nào khác, mình không thể trơ mắt nhìn hắn lại đâm đầu vào cửa, thật sự chết đi.

Mình có thể tự sát, nhưng mình tuyệt đối không thể để cho người mình thích, yêu tự sát, chỉ bị ép buộc đồng ý gả cho hắn, tất nhiên mình không thể lại muốn tự sát, phải sống tốt mới được.