Ánh Sao Chiều

Chương 24



Đêm ấy trong khi Alex và Jimmy ăn tối ở nhà hàng Trung Hoa nọ, thì Coop cũng đưa Valerie đi ăn ở L'Orangerie – Bà đã săn sóc Jimmy gần hai tháng rồi, và Coop cho là ít nhất bà cũng cần có một đêm thảnh thơi.

Ông thích trò chuyện với bà. Ngoài ra, ông cũng cảm thấy cô đơn kể từ khi xa Alex. Trong quá khứ, thế nào ông cũng vội vã đi tìm những cuộc tình khác để chữa chứng bệnh "Charin d'amour" – Lần này ông không muốn làm thế. Cả tháng nay, đây là lần đầu tiên ông đi nhà hàng và Valerie là người bạn đồng hành rất tốt. Cả hai đều có cùng quan điểm trong rất nhiều đề tài. Họ cũng thích xem ở Opera. Cùng thích một loại âm nhạc, cùng những đô thị bên châu Âu. Ông biết Boston cũng rõ như bà, và cả hai đều thích New York. Bà từng sống ở London một thời gian với chồng trước khi sinh Jimmy, và Coop cũng rất thích qua đấy. Họ còn có những sở thích giống nhau về các món ăn, các nhà hàng. Hai người đã qua một buổi tối nhẹ nhàng, chuyện trò về Taryn và Mark. Ông thuật cho bà nghe câu chuyện Taryn đã đến với ông như thế nào. Bà cũng kể ông nghe về Jimmy với bố anh, họ giống nhau như thế nào. Dường như cả hai đã đề cập đến mọi vấn đề có liên quan đến họ. Và rồi ông nói về Alex.

- Này Varlerie, thành thật mà nói, tôi yêu say mê Alex, nhưng tôi nghĩ đây là chuyện sai lầm. tôi không chắc cô ấy đã già dặn để nhận ra được điều ấy, nhưng tôi cho là rốt cuộc hai chúng tôi chỉ tạo nên những khổ não cho nhau mà thôi. Trong tháng sau, tôi đã suy nghĩ lại nhiều lần vấn đề đó nhiều lại không muốn bỏ cô ấy, vì ích kỷ. Ông cũng thuật lại cho Valerie cả câu chuyện về Charlene, một sự lầm lỗi đã gây rối cho ông. Sự thành thật và cởi mở mà Alex đã đem đến cho ông, giờ đã thành một thứ quen thuộc, ông chẳng giấu giếm Valerie ngay cả những mối căng thẳng về tài chính mà ông đang phải chịu. Gần đây tôi đã bán một trong những chiếc Rolls Royce. Một tiến bộ lớn đối với ông vì lần đầu tiên trong đời ông chịu đối diện với thực tế. Chắc hẳn Liz sẽ hài lòng, có lẽ cả Abe cũng thế, dù chưa hài lòng lắm. Người đại diện của ông bảo đang săn tìm cho ông một vai diễn quan trọng. nhưng từ lâu nay vẫn bảo thế.

- Có lẽ được trưởng thành cũng là điều không đến nỗi tệ lắm. – Ông thú nhận với Valerie, trái với điều ông đã nói với Alex một tháng trước đây – Với tôi đây là thứ mới lạ. Trước giờ tôi chưa bao giờ trưởng thành cả. Nhưng sự thiếu trách nhiệm của ông trước giờ là một phần của sức cuốn hút của con người ông. Và ở vào một thời điểm nào đó nó cũng có cái giá cao vì những hậu quả của nó. – Tôi muốn qua châu Âu trong mùa hè này – Ông đã từng bàn tính với Alex sẽ đến Hotel du Cap, nhưng cô đã không thể bỏ công việc; vả lại Coop cũng không đủ khả năng làm một chuyến đi như thế. – Nhưng chắc tôi sẽ ở lại đấy kiếm công việc để làm đã.

- Ông có muốn qua Cape Cod ở vài ngày khi tôi trở về đó không? Tôi có một ngôi nhà xưa khá tiện nghi ở đấy, ngôi nhà của bà ngoại tôi để lại, nhưng tôi không quản lý tốt bằng bà. Thời buổi này chuyện ấy cũng khó tin. Ngôi nhà bị hư hỏng nhiều nhưng có nhiều nét hấp dẫn. Hồi còn bé, tôi thường về đây ở vào mùa hè. Ngôi nhà rất quí đối với bà nên Valerie muốn Coop đến xem, và chắc ông sẽ hoan hỉ nhận lời.

- Tôi muốn đến đấy lắm, - Coop mỉm cười đáp. Ông nhìn thấy ở bà một người phụ nữ từng đau khổ nhiều, nhưng cùng lúc đã học hỏi từ những đau khổ ấy, và đã tận dụng chúng, không buồn rầu, không chán nản hay khổ sở. Đây là một người đàn bà trầm tĩnh và khôn ngoan. Ông thấy dễ chịu khi gần gũi bà, muốn có một người bạn như thế, và hy vọng tình bạn này sẽ lớn dần lên. Trước giờ ông chưa bị một người đàn bà cỡ tuổi bà lôi cuốn. Nhưng giờ ông lại cho thái độ ấy của mình không thích hợp nữa. Giờ ông lại thấy chán ghét những cô gái như Charlene. Ông không muốn làm khổ hay làm thất vọng ai nữa, như đã từng làm với Alex. Đây là lúc ông phải tính đến những liên hệ với những người phụ nữ gần với tuổi ông hơn. Valerie dẫu sao cũng chỉ nhỏ hơn ông 20 tuổi, nhưng đây cũng là một tiến bộ so với những cô gái ông từng liên hệ trong những năm gần đây chỉ cỡ phân nửa số tuổi bà, hay chỉ bằng một phần ba tuổi ông.

Bà có người bạn trai nào không, Valerie? – ông tò mò, và muốn chắc là không có ai chờ đợi bà ở Boston hay Cape Cod, trước khi có những dự tính khác. Valerie đã mỉm cười lắc đầu nói:

- Kể từ khi chồng tôi mất đi, tôi không muốn liên hệ với ai cả. Cũng đã mười năm rồi.

Coop nhìn bà sửng sốt.

- Thế thì phí quá! Một phụ nữ xinh đẹp như bà có một người đàn ông chi sẻ cuộc sống với mình là phải.

- Tôi cũng bắt đầu nghĩ như ông – Valerie thú nhận. – Và tôi cho Jimmy cũng sẽ nghĩ như thế. Tôi vẫn không ngớt bảo nó như thế. Nó cần thời gian, đúng, nhưng không thể nuối tiếc Maggie mãi mãi. Con bé rất tuyệt vời, một người vợ rất tốt đối với nó. Nhưng Maggie đã ra đi rồi. Một ngày nào đó nó phải đối diện với cái thực tế ấy.

- Phải, anh ta sẽ phải làm thế. – Coop nói đầy tin tưởng. – Bản chất tự nhiên con người sẽ thúc đẩy anh ta làm chuyện đó – rồi ông cười lớn – và tôi cũng đã kinh qua chuyện đó, khá nhiều lần – Vẻ mặt ông trở nên nghiêm trang hơn. – Nhưng trong đời tôi chưa bao giờ phải chịu một nỗi buồn đau như thế. – Ông vô cùng kính phục sức chịu đựng của hai mẹ con bà. Họ đã phải trải qua đoạn đường rất dài, cũng trong những nỗi đau như vậy hiện tại. Ông hy vọng Alex sẽ vượt qua thử thách này nhanh chóng và không thấy chua xót với nỗi thất vọng mà ông đem đến cho cô. Ông biết vụ Carter từng làm cô vô cùng đau đớn, nên không muốn tạo nên một vết thẹo lớn trong tim Alex nữa. Ông hy vọng rồi đây cô sẽ tìm cho mình một lối đi mới. Alex thấy buổi tối dễ chịu và thanh thản cho cả hai. Trở lại ngôi nhà của Coop họ đã thả bộ một lúc trong khu vườn yên tĩnh và xinh đẹp, của một đêm hè ấm áp. Họ ngồi cạnh hồ bơi trò chuyện một lát, nghe văng vẳng tiếng cười đùa từ khu phòng khách vọng lại. Taryn đang cùng Mark và mấy đứa nhỏ ở đấy.

- Tôi thấy bọn họ có vẻ rất hợp với nhau. Ông nhận xét về Mark và Taryn. Valerie gật đầu đồng ý – Sự việc tự nó được giải quyết một cách khá ngộ nghĩnh phải không? Tôi thấy anh ta vô cùng thiểu não khi bà vợ bỏ đi. Giờ anh ta lại có Taryn, và mấy đứa nhỏ về cùng chung sống. Tôi chắc anh ta chẳng bao giờ ngờ chuyện này xảy ra. Định mệnh đôi khi cũng làm những điều kỳ diệu đấy chứ.

- Tối nay tôi sẽ về bảo Jimmy như thế, và bảo nó phải tin tưởng rằng rồi ra mọi việc sẽ tự nó giải quyết ổn thỏa, dù không hoàn toàn như ta từng mong đợi.

- Thế còn bà Valerie? Mọi việc có ổn thỏa với bà không? – Ông nhẹ nhàng hỏi trong khi hai người nắm tay nhau ngồi trên hai chiếc ghế cạnh hồ bơi. Dưới ánh trăng ông nhìn thấy rõ đôi mắt xanh và mái tóc đen láng bóng của bà.

- Tôi có mọi thứ mình cần rồi. Bà có vẻ bằng lòng với định mệnh, không đòi hỏi, không mong đợi nhiều ở cuộc sống. Bà đã có Jimmy. Như thế cũng đủ với bà trong hiện tại, không dám đòi hỏi gì hơn.

- Vậy à? Thật hiếm có. Hầu hết mọi người, chẳng ai bảo là mình có được mọi thứ mình cần. Có lẽ chỉ vì bà không muốn đòi hỏi thêm thôi..

- Tôi nghĩ cũng có, nên có một người nào đó có thể chia sẻ tâm tư với mình cũng tốt. Người nếu không có cũng chẳng sao.

- Tôi muốn qua Cape Cod thăm nơi ấy với bà, nếu bà thật sự muốn mời như bà đã nói trong bữa ăn vừa rồi.

- Tôi mời thật tình đấy. Và cũng muốn ông nhận lời.

- Tôi rất thích những người ngôi nhà cổ, và lúc nào cũng thích đến Cape, vì nơi ấy có mang những nét cổ kính rất đáng yêu. Nó không có cái vẻ huy hoàng đồ sộ như NewPort mà theo tôi có chút lạc lõng, dù những ngôi nhà ở đấy rất tráng lệ. Ông cũng muốn đến xem ngôi nhà của họ Madison, mặc dầu trong hiện tại chuyện này rất khó thực hiện. Có lẽ một dịp nào đó trong tương lai, khi ông và Alex trở thành bạn như ông hy vọng. Nhưng ông thích được đi thăm Cape Cod với Valerie, muốn có một vài ngày nghỉ ngơi trong khung cảnh bình dị tại một ngôi nhà tiện nghi thoải mái với một người đàn bà mà ông có thể trò chuyện và thấy ưa thích. Với Valerie cũng như với ông, cuộc viếng thăm này sẽ rất tốt và cũng dễ dàng, ông không muốn ở bà thứ gì cả, mà bà cũng không đòi hỏi gì ở ông. Những gì hai người có thể cho nhau, nếu tương lai họ đi xa hơn, là những trao đổi từ con tim, không thứ gì khác, không thắc mắc gì về những động cơ, những lợi hại, thuần túy trong sạch.

- Hai người ngồi yên lặng trong một lúc, rồi ông đưa Valerie về nhà. Đến cổng ông nhìn bà mỉm cười. Lần này ông sẽ tiến từ từ, không vội vã hấp tấp. Những ngày trước mặt hãy còn dài cho cả hai. Valerie cũng nhìn ông mỉm cười. Có lẽ bà cũng nghĩ thế.

- Valerie, cám ơn bà đã cùng đi ăn tối với tôi, nhất là những khoảnh khắc tuyệt vời!

- Coop, tôi cũng không thế. Chúc ông ngủ ngon.

- Sáng mai tôi sẽ gọi. – Ông hứa, nhìn Valerie vẫy tay chào khi bà bước qua cổng vào nhà. Đây là một diễn biến bất ngờ làm bà xúc động. Có thể vào lúc này bà cũng chỉ cần có thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.