Ánh Sao Sáng Chói

Chương 14



Người bên đoàn kịch đã sớm đến đón, sau khi máy bay hạ cánh mọi người được nhận diện, điểm danh đưa lên xe, một đoạn đường khởi hành từ phi trường thuận lợi, nửa giờ sau con đường trở nên hẹp dần, cuối cùng chỉ còn chứa đủ hai chiếc xe, chạy thêm một đoạn xe bắt đầu lắc lư, Đông Phương Nhiêu vén rèm cửa sổ, đập vào mắt có thể thấy được mạn sườn núi hoàng thổ, cây cối cực ít, mười mấy hai mươi thước mới có một gốc cây mảnh gầy, đứng sừng sững bị gió quất hết lần này tới lần khác.

“Trời ạ, đây là địa phương nào a?” Trong xe có người sợ hãi than. Quay đầu nhìn là một thực tập sinh trong đoàn, có vẻ là lần đầu tiên đi theo đ ra khỏi thành phố, không ngờ tới lại được đưa đến một thôn dã.

Đông Phương Nhiêu ngược lại rất trấn định, so với những nơi gian khổ cơ cực mà cô từng đi qua, nơi này không thể ảnh hưởng đến xúc cảm của cô, kiên định, trầm lặng, quan sát, sáng tỏ, chủ yếu nhất vẫn là giữ tâm tính bình thản.

“Lần đầu tiên tới loại địa phương này à?” Một bên Thi Lam Lam hỏi Đông Phương Nhiêu, không khỏi có liên tưởng thực tập sinh kia cùng Đông Phương Nhiêu kinh nghiệm không khác biệt lắm, Đông Phương Nhiêu lắc đầu một cái, đáp “Không phải lần đầu.” Cũng không nói thêm. Không thể nói chuyện kiếp trước với Thi Lam Lam được.

Thi Lam Lam thấy vậy cũng không hỏi nhiều, cô luôn có cảm thấy tuổi Đông Phương Nhiêu không hề tương xứng với khí chất trên người, chống lại cặp mắt phảng phất ngàn buồm qua tích nhìn thấu sự đời, cô luôn thấy kinh hãi. Đây không phải thứ mà một cô gái hai mươi mốt tuổi có thể có. Nhưng cũng chân thật, đường đột, rồi lại hài hòa.

Xe chạy suốt ba bốn tiếng mới đến nơi, mọi người trên xe trưng ra đủ loại tư thái thiên kỳ bách quái hoặc ngồi hoặc nằm, cuối cùng cũng tới, hoan hô một tiếng, hấp tấp xuống xe.

Đây là một thôn nhỏ, có năm sáu nông hộ, rất thưa thớt. Nghe tiếng động có người đi ra nhìn, đứng nhìn chòng chọc đám người bọn họ một hồi cảm thấy không có gì thú vị, lại đi vào. Có một hàng phòng ốc mới xây, gồm hai mươi mấy phòng, chiếm hết một mảnh đất thật to. Phòng ốc trước mặt còn dùng tường gạch vây quanh viện thật lớn.

Đầu tiên là phân phối an bài phòng ốc, Đông Phương Nhiêu cùng Thi Lam Lam phần diễn rất nhiều, trên căn bản cả tháng trụ tại nơi này, tổ kịch đã sắp xếp phòng cho hai người, hai người không nói hai lời, cùng người quản lý xách đồ đi theo. Nhiều người phòng ít, phần lớn là theo tính chất công việc, nhân vật phần diễn có trọng yếu đứng thành hàng, có nhóm hai người, bốn người, sáu người, tám người, có một gian phòng vô cùng rộng rãi, toàn bộ hai mươi người vào ở, một giường chung kéo dài, đó là người trong ekip đoàn kịch ở. Nhân viên đoàn kịch kiên cường chịu khổ làm mọi người cảm động một phen.

Sửa soạn hành lý xong, Đông Phương Nhiêu dắt Thi Lam Lam cùng những nhân viên khác đến nơi quay hình tụ tập, hoàn cảnh khá quen thuộc. Lúc trở lại vừa đúng giờ cơm tối. Một đám người ngồi túm tụm trong sân, lúc mới bắt đầu cũng còn căng thẳng, giao lưu một lát không khí hoàn toàn hòa hợp, Ngô Minh Hạo không biết từ nơi nào lấy được mấy vỉ thịt dê, vì vậy mọi người dứt khoát cầm đuốc đến nhà phụ cận mượn thêm củi đốt, miệng nhai thịt, uống rượu, vây quanh đống lửa cắm trại nghịch lửa.

Hách Giai Giai tửu lượng còn chưa được, Đông Phương Nhiêu uống hai chén, Thi Lam Lam lại như hòm rượu, cho dù uống ngàn chén cũng không say, bữa cơm tối biến thành liên hoan vãn hội, tài nghệ nghệ sĩ lớn có lớn, đem các kiểu kỹ năng, tài lẻ nhiều chiêu phun ra, nhiệt nhiệt nháo nháo chơi đến tối mười giờ mới giải tán trở về phòng rửa mặt ngủ.

Vũ ca trên tay còn bận rộn nhiều việc của những nghệ sĩ khác, sáng sớm ngày thứ hai phải rời đi. Đông Phương Nhiêu suy nghĩ sống ở chỗ này cũng không có chuyện gì, nói Vũ ca nếu như có chuyện thì gọi cho Vu Quả người quản lý của Thi Lam Lam, Vu Quả sẽ chuyển lời lại.

Chưa tới hai ngày, Lý Như Cửu cùng Nghi Hạo Đông cũng tới, Lý Như Cửu cùng Hàn Phân lão sư ở cùng một phòng, Nghi Hạo Đông bị phân đến một phòng bốn người. Đoàn phim chính thức khai mạc.

《 manh đồng 》 không đơn thuần là câu chuyện xưa kể về cô gái mù lòa, thông qua cô còn có tình cảnh gia đình cô, chính là một loại quần thể yếu thế dưới đáy xã hội, sinh hoạt khó khăn là một hiện tượng tiêu biểu trong xã hội, dựa vào tình cảm, nghị lực, cùng sự kiên cường, cuối cùng ba chị em cô gái mù đều tìm được chân ái cũng thoát khỏi trói buộc của những chuyện xưa cũ tồn tại ở nơi cằn cỗi này.

Lý Như Cửu diễn vai chị cả, Thi Lam Lam vai chị hai, Đông Phương Nhiêu diễn cô gái mù, Hàn Phân lão sư nhận vai mẹ, Nghi Hạo Đông là nam chính, diễn cặp với Đông Phương Nhiêu, Hàn Vũ nam hai, một cặp với Lý Như Cửu, Mục Hàm Sanh nam ba, chàng trai trẻ tuổi cùng xóm thích nhân vật của Thi Lam Lam.

Công tác chuẩn bị đã tốt, diễn viên đều là cốt đầu, quá trình quay phim không có quá nhiều khúc chiết, Mục Hàm Sanh là người mới không có nhiều kinh nghiệm, bị Ngô Minh Hạo mắng nhiều nhất, có một lần chọc giận đem Hách Giai Giai cùng độ tuổi lại không có kinh nghiệm diễn xuất đặt chung một chỗ mà so sánh, Hách Giai Giai hoàn toàn không cần người chỉ đạo, diễn tốt lại đầy vị, Mục Hàm Sanh thì bị mắng phun đầy cẩu huyết, một đại nam nhân bị chửi đến đỏ hốc mắt có thể thấy được năng lực Ngô Minh Hạo mắng chửi người rất sắc bén.

Thời điểm Ngô Minh Hạo quay phim hết sức nghiêm khắc, một sai lầm rất nhỏ cũng không cho phép, các diễn viên bị chỉnh thê thảm, nhưng vì thái độ có trách nhiệm này của Ngô Minh Hạo, cả đoàn kịch ngược lại tinh thần ngẩng cao, tin chắc tác phẩm lần này tuyệt đối sẽ phi thường ăn khách, đáng giá để mong đợi. Đối với bản thân mỗi người cũng là một loại khảo nghiệm cùng nâng cao khả năng, làm việc càng thêm ra sức.

Nhưng loại tính cách Ngô Minh Hạo này, lại có một chút tinh thần phân liệt, lúc làm việc thì đại đại liệt liệt, hoàn toàn không có biểu hiện ra ở những lúc tụ tập chơi bời, ngược lại nói chuyện giống như một tên giang hồ mười phần đại ngốc lại làm cho mọi người cười nghiên ngã. Có thể nói lúc rãnh rỗi có Ngô Minh Hạo lão thô kệch này ở đây, cả tổ kịch không khí vừa hài hòa lại vui sướng, đây chính là mị lực của đạo diễn Ngô Minh Hạo.

Thời điểm công tác liền nhận thức công việc thật nghiêm túc, thời điểm giải trí liền đơn thuần giải trí.

Cả tổ kịch cũng thật vui vẻ .

Đông Phương Nhiêu tới đây hơn hai mươi ngày, lại có mục tiêu mới.

Ngô Minh Hạo thích rượu, không rượu không vui, Thi Lam Lam có tửu lượng cao, nghe Ngô Minh Hạo nói hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng chuốc Thi Lam Lam uống say được, mặc dù nghe Thi Lam Lam nói cô cũng không thường uống, nhưng hiển nhiên Ngô Minh Hạo không cố kỵ chút nào, chiều nào thấy Thi Lam Lam câu nói đầu tiên là, “Lam Lam, tối hôm nay hai ta cạn mấy chén, không say không say nha.”

Dĩ nhiên, cuối cùng đều là vị đạo diễn vĩ đại Ngô Minh Hạo của chúng ta say be bét. Đạo diễn Ngô Minh Hạo tinh lực dư thừa chưa bao giờ sợ say rượu, ngày thứ hai rời giường tinh thần lại gấp trăm lần, một dạng nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, lên studio nên mắng người liền mắng. Hoàn toàn là sau khi say rượu không có nửa điểm hao tổn nguyên khí, thậm chí nghi ngờ tinh lực càng thêm dư thừa.

Mà Thi Lam Lam bị Ngô Minh Hạo làm cho rất bất đắc dĩ, hắn đại đạo diễn muốn uống rượu là chuyện của hắn, nhưng mỗi lần đều muốn kéo theo mình chính là làm người ta vô cùng khó xử. Vẻ đẹp của cô là ở vóc người mỹ lệ, cô còn vô cùng tỉ mỉ chăm sóc da, không thể bị hủy đi như vậy. Thi Lam Lam cũng không nói dối, cô bây giờ rất ít uống rượu, thời điểm hai mươi tuổi non nớt ngông cuồng, tửu lượng chính là lúc đó luyện được, Thi Lam Lam đóng phim mỗi ngày còn phải xem kịch bản, ở nơi này trước sau cũng không có thẩm mỹ viện, mỗi ngày còn phải mất hai đến ba giờ tỉ mỉ dưỡng da. Gương mặt là bộ phận đại diện của diễn viên, ngàn vạn lần không thể bị hủy trong một tháng a.

Vì vậy lúc Thi Lam Lam cùng Ngô Minh Hạo uống rượu liền tụ họp đại đội gồm Đông Phương Nhiêu, Lý Như Cửu còn có Nghi Hạo Đông, nhiều người lực lượng lớn, chuyện uống rượu liền phân trên đầu người, mình tương đối uống ít đi. Sau có Hàn Vũ cũng tự động tự phát gia nhập vào đội ngũ.

Hách Giai Giai tửu lượng quá thấp, Đông Phương Nhiêu vừa lúc có thể nhân cơ hội này luyện uống rượu, liền thuận thế đáp ứng.

Không phải là Đông Phương Nhiêu muốn uống rượu hoặc là thích uống rượu, thật ra thì Đông Phương Nhiêu cũng không thích lắm, càng không thích xã giao, chẳng qua là lúc làm việc, có lúc không thể tránh khỏi, Đông Phương Nhiêu ít nhất phải bảo đảm mình ở những trường hợp công khai không thể say, lần trước uống say mất lý trí cùng Phương Diễn máu chảy đầm đìa. Loại chuyện như vậy chính là ví dụ, Đông Phương Nhiêu không muốn phát sinh lần nào nữa.

Vì vậy Đông Phương Nhiêu mỗi lần đều kéo tửu lượng của mình cao lên từng chút, lúc cảm thấy sắp ngất, thời điểm lý trí còn tồn lại không ảnh hưởng hoạt động liền ngưng chiến, hai mươi mấy ngày qua, tửu lượng quả nhiên tăng trưởng không ít.

Sáu người ở trong hoạt động ' mỗi ngày cùng quát ', dần dần sinh ra không ít cách mạng tình nghĩa. Nói chuyện không chút kiêng kỵ, có Ngô Minh Hạo da mặt dày không biết xấu hổ ở đây, chuyện trên trời dưới đất cái gì cũng nói được.

Thậm chí có lần nói tới cảm giác với đối tượng lần đầu tiên xxoo. Đây chính là đại bạo điểm a, trừ Đông Phương Nhiêu, vô luận là đạo diễn Ngô Minh Hạo, còn ảnh hậu Lý Như Cửu, ảnh đế Nghi Hạo Đông, nữ phụ xuất sắc nhất Thi Lam Lam, thần tượng đại chúng Hàn Vũ, tùy tiện kéo một cái tên cũng đủ chiếm cứ trang đầu giải trí.

*đại bạo điểm: chuyện táo bạo vô cùng

Không biết là rượu vào can đảm hay là trước nói một chút đề tài có sắc mở hàng, từng bước từng bước ngược lại thản nhiên, rối rít trả lời. Đến phiên Đông Phương Nhiêu, Đông Phương Nhiêu dĩ nhiên sẽ không thú nhận Phương Diễn, vì vậy nói chuyện kiếp trước của mình, dù sao những người khác cũng không biết nói thật hay giả. Mọi người chẳng qua là có dịp thì chơi, cũng sẽ không đem sự tình ở nơi này làm loạn.

Còn phải ở đây hai ba ngày nữa, đoàn phim 《 manh đồng 》phần lớn công việc đã tiến vào giai đoạn kết thúc, hoàn thành công tác mọi người rời đi trước một bước, sống ở chỗ này người càng tới càng ít. Lý Như Cửu đã đi rồi, những cảnh diễn của cô ấy đã quay xong. Thi Lam Lam cũng đã bắt đầu sửa sang lại hành lý, cô mang theo quá nhiều, cần phải có thời gian.

Đông Phương Nhiêu cầm theo một vali, trước một ngày rời đi sửa sang lại cũng không muộn. Vì vậy thời điểm Thi Lam Lam đang thu dọn, Đông Phương Nhiêu đi ra ngoài tìm Ngô Minh Hạo nói chuyện tào lao đôi câu. Dù sao cơ hội sau này tụ họp ít đi rồi, Ngô Minh Hạo sau bộ phim này sẽ đến Châu Phi trải qua cuộc sống dân dã, Ngô Minh Hạo nói đây là thể nghiệm, ở nơi gian khổ luyện ra ý chí. Nhưng Đông Phương Nhiêu xem ra thì, Ngô Minh Hạo hoàn toàn là vì tránh né việc tuyên truyền phim, sợ trong lúc chiếu phim bị nhà quảng cáo, ký giả truyền thông bao vây, lấy cớ thoát thân thôi.

Loại chuyện như vậy, Ngô Minh Hạo tuyệt đối làm được.

Phải nói một tháng qua, Đông Phương Nhiêu có cái gì không bỏ được, đại khái là Thi Lam Lam, cùng đại đại liệt liệt Ngô Minh Hạo, vì vậy Đông Phương Nhiêu quyết định buổi tối hôm nay bồi Ngô Minh Hạo uống một bữa.

Nào biết Đông Phương Nhiêu mới vừa ra khỏi cửa, người còn chưa tìm, ngược lại bị Ngô Minh Hạo thấy trước, Ngô Minh Hạo giọng to cách thật xa cũng có thể nghe được: “Giai Giai, vừa đúng tôi muốn tìm cô, mau tới đây, xem một chút ai tới này?”

Đông Phương Nhiêu nhìn, lại là Phương Diễn.

Hai mươi mấy ngày không thấy, Phương đại gia thần thái như cũ a.

Đây là lãnh đạo tới thị sát công việc rồi, khó trách đồng chí Ngô Minh Hạo kích động.

“Thấy rồi, tới đây.” nhìn thấy Phương Diễn bỏ xuống khác thường trong lòng, Đông Phương Nhiêu không cần suy nghĩ quyết định lấy thái độ đối với lãnh đạo dùng đối đãi Phương Diễn.

Đi tới cung kính nói: “Phương tiên sinh tới.”

Phương Diễn mày rậm nhướng lên, hiển nhiên không bỏ qua: “Giai Giai, chúng ta cũng quen biết, xưng hô ' Phương tiên sinh ' quá khách khí rồi, có thể sửa lại một chút.”

Rõ ràng Phương Diễn trên mặt đang cười, nhưng Đông Phương Nhiêu lại cảm thấy lạnh, nghĩ rằng: địa phương này nhiệt độ trong ngày chênh lệch thật lớn a, hoặc là y phục mặc quá ít rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.