Ánh Sao Sáng Chói

Chương 26



Đông Phương Nhiêu không hiểu tại sao Phương Diễn cắn chặt chuyện này không tha, cô không hề muốn nhắc lại lần nào nữa.

Vì vậy trát trát nhãn tình, giả bộ khờ dại hỏi: “Ngày hôm qua có chuyện gì?“.

Phương Diễn hừ lạnh một tiếng, hừ cho tâm can Đông Phương Nhiêu đều rung động: “Em biết anh đang hỏi gì mà, đừng giả bộ với anh.” Anh không chút lưu tình đâm rách ngụy trang Đông Phương Nhiêu.

Đông Phương Nhiêu nhục chí, xụi bả vai, nói: “Làm sao anh biết?”

Phương Diễn nhàn nhạt liếc Đông Phương Nhiêu một cái, dáng vẻ cực kỳ khinh thường, “Có gì mà anh không biết?”

Phương Diễn tai mắt trải rộng các góc studio. Cho dù không có người của anh ở đó, chuyện liên quan đến hai phụ nữ của anh tự động có người biết chuyện sẽ đi tranh công nói trước.

Đông Phương Nhiêu nhớ đến việc ở trong studio bị đối xử lạnh nhạt, lại thêm chuyện ngày hôm qua bị cho uống nước hồ tức giận không thôi, hướng về phía Phương Diễn khẽ hừ, “Còn không phải vì anh, nếu không tại anh, tôi cũng sẽ không bị đẩy xuống nước!” Nói xong vẫn chưa hả giận, nhẫn nhịn anh ta vì còn chuyện xưa giữa hai người thôi, nếu anh muốn nói thì tôi nói, đầu tiên xem lỗi tại ai, rồi từ từ nói tiếp.

Bộ dạng Phương Diễn nhìn thế nào cũng không giống thay mặt Lâm Hạnh Nhi đến hưng sư vấn tội, Đông Phương Nhiêu không có lỗi nên cô không sợ.

Đông Phương Nhiêu chính là người như vậy, tự biết nhận thức. Nếu cô cảm thấy cô sai, anh muốn mắng muốn chửi thế nào cũng được, nhưng nếu cô không sai, cho dù Thiên Vương lão tử có đến cũng không khiến cô khuất phục. Đông Phương Nhiêu nghĩ, Phương Diễn chỉ cần nói một câu giúp Lâm Hạnh Nhi, cô sẽ đuổi anh ra khỏi cửa!

Ai ngờ Phương Diễn không có phản ứng gì, chẳng qua lại hỏi: “Vậy sao em không gọi điện cho anh? Tối qua anh tới em cũng không nhắc đến.” Đến sáng hôm nay vẫn là anh ép cô mới nói. Cô cứ khăng khăng giữ kín không chịu nói cho anh biết. Nghĩ đến trong lòng lại có chút giận, nhưng chưa ảnh hưởng đến mức biểu lộ qua nét mặt , nên thoạt nhìn anh hoàn toàn là một bộ dạng vân đạm phong khinh.

Thái độ Phương Diễn đương nhiên khiến Đông Phương Nhiêu tức tối, trầm mặc hồi lâu mới nhàn nhạt hỏi ngược lại: “Anh muốn tôi nói thế nào?”

Nói tôi và một nữ nhân khác vì tranh giành tình nhân huyên náo ầm ĩ không tha, cuối cùng còn bị người phụ nữ kia của anh đẩy xuống nước. Nói như vậy sao? Không cảm thấy quá khôi hài?

Tình cảm ấm áp tích lũy một đêm cộng thêm sáng sớm nay giống như bị tạc một chậu nước lạnh, vừa băng lại buốt.

Phương Diễn đổi lại không lên tiếng. Nhìn chằm chằm Đông Phương Nhiêu vài phút, Đông Phương Nhiêu không chút khách khí trợn ngược trở về. Cuối cùng Phương Diễn đứng lên, nói: “Vậy anh biết rồi.” Nhặt áo khoác từ trên ghế salon: “Thời gian không còn sớm, anh đi trước, em nghỉ ngơi cho tốt, buổi tối trở lại thăm em.”

Mời rồi nói còn sớm, chưa nói được ba câu đã bảo không còn sớm? Vậy không bằng đừng nói đừng hỏi còn hơn, làm cho người ta tức thấu xương mà. Đông Phương Nhiêu vẫn nhìn chằm chằm Phương Diễn.

Phương Diễn không nhìn tới Đông Phương Nhiêu nữa, nói xong đi đến cửa, mở cửa, ra cửa, đóng cửa, tiếng bước chân chầm chậm cũng không nghe thấy.

Kết quả cuối cùng cả hai lại tan rã trong không vui.

Đông Phương Nhiêu không hề ngờ lại như thế nhưng cũng đã xảy ra rồi. Trong lòng đột nhiên cảm thấy vừa tức vừa nghẹn nhưng không thể phát tiết. Nghe nói nằm ngủ một giấc thức dậy tâm tình sẽ tốt, nhưng nhắm mắt cả buồi vẫn không thể nào ngủ được. Chiều hôm qua bốn giờ ngủ thẳng đến hiện tại, xương cũng bị ngủ đông cứng.

Qua một buổi tối, bệnh đã bớt nhiều, cũng không chảy nước mũi, không nóng sốt, tuy cổ họng còn có chút đau, thỉnh thoảng ho mấy tiếng. Một mình ở nhà chán không chịu nổi, thay quần áo lấy túi xách quyết định đi studio. Cũng không phải mắc bệnh thời kỳ cuối, vẫn có thể quay phim. Nếu như không cho diễn thì ngồi nhìn người ta diễn cũng được. Đỡ hơn một mình nhìn bốn vách tường trống rỗng trong lòng vừa khó chịu vừa buồn bực.

Đông Phương Nhiêu lái xe tốc độ rất nhanh, studio cách nhà Đông Phương Nhiêu khá xa, ngày hôm qua đi lại tốn bốn mươi mấy phút. Hiện tại đến studio mất hơn nửa tiếng, studio người có mặt rất nhiều, sáng sớm đã khai máy quay hình. Ngô Hạ Ngự đang ngồi trên một cái ghế cao, tay phải giương lên. Buổi sáng ở Minh hồ thoạt nhìn rất đẹp, nước hồ thanh thấu màu xanh biếc của lá cây lập tức giúp cho lòng người yên tĩnh.

Xem ra quyết định tới studio là rất chính xác, Đông Phương Nhiêu vốn là người điên cuồng làm việc điên cuồng đóng phim. Không thích trong lúc mọi người khẩn trương quay phim đuổi tiến độ mà mình thì tránh trong nhà lười biếng không ra khỏi cửa. Trong lòng bận tâm suy nghĩ, ngủ cũng không được yên, nghỉ ngơi cũng nghỉ ngơi không tốt.

, Buổi sáng Minh hồ thổi gió, có một chút lạnh. Đông Phương Nhiêu khép áo khoác, hướng studio đi tới, dù biết nơi này không ai hoan nghênh nhưng Đông Phương Nhiêu vẫn cảm thấy ở chỗ này có thể tìm thấy nhiệt huyết. Đây là nơi cô làm việc, kiếp trước kiếp nầy đều đong đầy nhiệt tình, sôi nổi, tình cảm của cô.

Hôm nay studio có chút kỳ lạ. Điểm kỳ lạ thứ nhất là thấy cô tới, mặc dù đa phần mọi người làm như không thấy, vội vã cầm đạo cụ hoặc là những vật khác, nhưng lại có một vài người cười với cô, mặc dù cười lên nhìn có chút miễn cưỡng, mặt cứng ngắc, có thể thấy được vẻ lúng túng, nhưng đúng là đang cười với cô đó.

Điểm thứ hai, cười không nói, lại còn có người vẫy tay chào hỏi, nói một tiếng “Hey, cô đã đến rồi.”, Đông Phương Nhiêu hết sức ngạc nhiên, là cái lực lượng gì mạnh mẻ vậy, có thể khiến những người này chuyển biến lớn như vậy, chẳng lẽ giống cô, mượn xác nhập hồn?

Đông Phương Nhiêu cảm thấy mình hoàn toàn bị vây khốn, studio rất nhiều người không ngừng chào hỏi cô, Đông Phương Nhiêu bị động gật đầu, mỉm cười, vừa liếc nhìn Ngô Hạ Ngự, lúc này Ngô Hạ Ngự cũng thấy Đông Phương Nhiêu, hắn có chút kinh ngạc, nhưng chỉ trong tích tắc, hướng Đông Phương Nhiêu gật đầu một cái, phất tay ý bảo Đông Phương Nhiêu đến khu nhà nghỉ, tiếp tục quay phim .

Đông Phương Nhiêu vốn buồn bực, thấy Lý Hàm cũng ngồi trong khu nhà nghỉ hướng mình cười, à chuyện ngày hôm qua cô ấy giúp mình, còn chưa có cảm ơn đây.

“Thế nào, có chút kỳ quái?” Đông Phương Nhiêu mới đi đến, lời còn chưa nói, ngược lại Lý Hàm mở miệng trước.

Đông Phương Nhiêu gật đầu: “Rất kỳ quái, bọn họ bị gì vậy?” Hỏi trúng ngay vấn đề Đông Phương Nhiêu tò mò, Đông Phương Nhiêu biết muốn rõ phải hỏi Lý Hàm. Cô ấy hỏi như thế, nhất định là biết rõ nội tình .

“Hôm nay Lâm Hạnh Nhi không tới, thấy không?” Đông Phương Nhiêu bực mình cái này cùng Lâm Hạnh Nhi không tới có quan hệ gì, nhưng nếu Lý Hàm hỏi, Đông Phương Nhiêu hồi tưởng lại, hôm nay tới studio đích thực là không thấy, lại không quá xác định, mắt nhìn quanh bốn phía một cái, không thấy bóng dáng Lâm Hạnh Nhi đâu.

“Cô ấy thế nào?” Theo lý thuyết ngày hôm qua rơi xuống nước là mình, xin nghỉ hai ngày bình thường, nhưng Lâm Hạnh Nhi không bệnh không đau lại không bị giật mình, sao lại không tới? Chẳng lẽ cũng được cho nghỉ hai ngày? Không thể nào.. .. . .

“Có thể về sau toàn bộ phân cảnh diễn cùng Lâm Hạnh Nhi đều phải quay lại một lần.” Lý Hàm vẻ mặt bất đắc dĩ nói, nhưng Đông Phương Nhiêu lại cảm thấy cô có chút hả hê, đang cười trộm trong xương, còn nói: “Này, tôi sớm không vừa mắt Lâm Hạnh Nhi, ngày đó chúng tôi cãi lộn cô cũng thấy đấy, cô lúc ấy đang ngồi gần chúng tôi mà đúng không?” Đông Phương Nhiêu gật đầu, Lý Hàm nói: “Hai chúng tôi tích oán đã lâu, ở giữa ẩn tình quá nhiều, không cần kể, cô chỉ cần biết tôi vô cùng ghét Lâm Hạnh Nhi, lần này cô ta làm khó cô bị tổ kịch trực tiếp loại bỏ rồi .”

Đông Phương Nhiêu nghe đến đó, trong lòng động một cái, bị loại bỏ rồi? !

Mặc dù diễn viên đã ký hợp đồng về sau tổ kịch có thể sẽ đổi nhân vật, trong quá trình quay phim nếu như cảm thấy không thích hợp cũng sẽ đổi. Đông Phương Nhiêu ra mắt thấy qua lần đầu tiên một bộ phim chỉ còn có hai màn diễn nữa là xong rồi, lúc này một trong những nhân vật chính bị đổi, người kia thuộc phái thần tượng, một hai lần đạt giải ảnh đế, có rất nhiều người ái mộ. Hình tượng bên ngoài tuấn lãng khỏe mạnh, bên trong lại bỉ ổi không có phong độ, người đoàn phim nhìn thấy hắn cũng nhức đầu, người nào thấy cũng phải trốn xa một chút. Ai quay phim cùng hắn sẽ nửa nâng trán nửa thở dài. Nhưng không có biện pháp a, người xem thích, có hắn thì có tỷ suất xem cao, không muốn chịu cũng phải chịu.

Kết quả hắn hết lần này tới lần khác đem chủ ý đánh lên một nữ diễn viên tổ kịch, muốn dìm cô ấy, nữ diễn viên này có hậu thuẫn phía sau cứng cáp nhưng bình thường không lấy thân phận bối cảnh của mình nói chuyện, còn là diễn vai nữ ba, trên căn bản rất ít người biết cô là thiên kim tập đoàn bất động sản, ai có thể đoán ra? Mọi người đều nghĩ cô chỉ là một diễn viên bình thường, lần này chọc trúng ong vò vẽ rồi? Cô bé kia vốn tò mò với giới giải trí, vừa hay có bộ phim này cảm thấy thích, liền nháo nhào muốn đóng phim cảm thụ một chút. Kết quả gặp chuyện như vậy, thấy ủy khuất, chạy về mách với gia đình, bộ phim kia là do tập đoàn cha cô toàn quyền đầu tư, lập tức yêu cầu đổi vai.

Vai diễn này còn thiếu vài phân cảnh, cũng gần xong rồi giờ mới đổi, không phải tương đương với việc quay lại một lần sao? Lúc ấy cả tổ kịch đều bị trấn động. Tập đoàn người ta nhiều tiền, hết lần này tới lần khác đưa tiền tới tài trợ, tiền lương dự trù lúc đầu cũng đã đưa ra, hợp đồng đã ký hơn nữa quay qua một lần cũng có kinh nghiệm, dựng lại cũng rất nhanh, mọi người cũng liền đồng ý.

Nhưng không nghĩ tới tổ kịch《 hạ điện y thủy 》 này cũng sẽ xuất hiện chuyện đổi vai, tuy chuyện đổi vai thỉnh thoảng cũng phát sinh, nhưng sau khi khai máy chỉ cần không làm quá phận hoặc không thích hợp nhân vật, chuyện đổi vai hoàn toàn có thể tránh thoát. Huống chi Lâm Hạnh Nhi là người của Phương Diễn, nếu như Phương Diễn không mở miệng, ai dám đổi cô ta? Nếu không phải chán sống rồi, hơn nữa bắt buộc phải thay đổi cũng không có mấy người có quyền đổi.

“Thế nào?” Đông Phương Nhiêu hỏi vội. Nghe được Lâm Hạnh Nhi bị đổi cô không thể nghi không thở phào nhẹ nhỏm, Lâm Hạnh Nhi này cả ngày nhằm vào cô, hôm nay dưới con mắt của mọi người cũng có thể đẩy cô xuống nước, khó đảm bảo ngày mai cô ta còn có thể làm ra những chuyện gì quá đáng hơn nữa. Tốt nhât là không phải ở cùng một chỗ, ít nhất tánh mạng có thể bảo đảm an toàn. Nhưng tại sao? Không lẽ là Phương Diễn? Phương Diễn sáng nay không phải đã hỏi mình, cũng không nói gì, hai người còn huyên náo tan rã trong không vui, hơn nữa anh trước kia đối với Lâm Hạnh Nhi có bao nhiêu tốt cô ở trong đoàn kịch cũng có nghe qua, mặc dù nguồn gốc chủ yếu là do Lâm Hạnh Nhi muốn có cảm giác hơn người đi khoe khoang, nhưng không có lửa làm sao có khói. Phương Diễn động tác nhanh như vậy, đối tượng anh ưu ái là Lâm Hạnh Nhi, hay là cô Đông Phương Nhiêu? Không thể nào đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.