Ánh Sao Sáng Chói

Chương 8



Đông Phương Nhiêu bị chọc tức không nhẹ, mặt không đổi sắc, trong lòng đã hỏi thăm tổ tông Phương Diễn một lần: “Đạo diễn Ngô Minh Hạo là chánh nhân quân tử, vai diễn này tôi thông qua chính thống có được, huống chi mỗi một bộ phim của đạo diễn Ngô Minh Hạo tôi đã xem qua, từ trong đáy lòng bội phục tài ba của anh ấy, có thể diễn xuất dưới trướng của anh ấy, cảm thấy vô cùng vinh dự.”

Mặc dù rất muốn mắng to, nhưng dù sao đắc tội đại nhân vật như Phương Diễn đối với mình không có gì tốt, ở dưới mái hiên người, không thể không cúi đầu, một câu nói tránh nặng tìm nhẹ, mũ miện lại đường hoàng.

Hết lần này tới lần khác có người nghe không vừa ý, cố ý bới móc, “ Ngô Minh Hạo là chánh nhân quân tử, chẳng lẽ tôi là tiểu nhân hèn hạ?”

Phương Diễn nhướng mày hỏi. Chờ đợi câu trả lời của Đông Phương Nhiêu.

“Anh dĩ nhiên không phải là tiểu nhân hèn hạ, nếu như quang minh lỗi lạc như anh mà xưng với mọi người là tiểu nhân, trên thế giới này sẽ chẳng có chánh nhân quân tử.” Đông Phương Nhiêu bắt đầu tốn hơi thừa lời đáp.

“Vậy mới đúng.” Phương Diễn nghe lời cô vừa nói vào tai đương nhiên rất hưởng thụ, Phương Diễn gật đầu một cái, bày tỏ đối với đáp án này rất hài lòng, tuyệt không biết xấu hổ. “Tốt lắm, cô cũng bận rộn cả một ngày, đói bụng không, tới đây chúng ta nói chuyện một chút.”

Lại gắp cho Đông Phương Nhiêu thêm ba món, không để ý vẻ mặt của cô, đắc ý lôi kéo Đông Phương Nhiêu đến chỗ trống ngồi xuống. Hiện trường ký giả sau khi phỏng vấn xong cũng đã giải tán, ở lại đều là ' người nội bộ ', nói chuyện hiển nhiên cũng không băn khoăn, ngại ngùng. Mọi người túm tụm ngồi thành một vòng, Đông Phương Nhiêu thấy Lý Như Cửu, Thi Lam Lam, Nghi Hạo Đông, Ngô Minh Hạo một bàn cười nghiêng ngã chỏng vó, hết sức cuồng dã.

Đông Phương Nhiêu tự biết cùng Phương Diễn không có lời gì để nói, vì vậy ngồi xuống cầm nĩa liền vùi đầu vào thức ăn tác chiến, Đông Phương Nhiêu xem trong dĩa thức ăn bị Phương Diễn ưu ái quá nhiều, cô ăn cái gì cũng nhai kỹ nuốt chậm, hơn 10' sau mới giải quyết xong hơn phân nửa.

“Không nhìn ra được người gầy teo nhỏ nhắn có thể ăn nhiều như vậy.” Tiếng lanh lảnh, Phương đại gia nói một câu, rước lấy một ánh mắt nhìn chằm chằm từ Đông Phương Nhiêu. “Anh chưa từng nghe người lớn nói qua à, có thể ăn là phúc.”

“Chưa từng nghe.” Phương Diễn từ lúc ra đời, ngay cả ăn cơm cũng coi trọng quy củ, ở nhà khi nào nghe được những lời nói bình dân như vậy

“Hiếm thấy có phụ nữ giống như cô ăn nhiều như vậy.” Phương đại gia lại cảm thán một câu, đây cũng là lời nói thật, nhưng lại không giống như phát ra từ miệng Phương Diễn. Phương đại gia ngày thường xã giao nổi tiếng là ôn nhu, hôm nay không biết sao lại nói ra được lời méo mó, một câu chặn họng, Đông Phương Nhiêu đã định mặc kệ hắn nói gì. Hết lần này tới lần khác người trước mắt vẫn không thể đắc tội, dứt khoát tiếp tục vùi đầu ăn, nhắm mắt làm ngơ.

Phương Diễn cũng không phải là người nói nhiều, thấy Đông Phương Nhiêu không đáp lời nào, tự cầm ly một bên uống, nhưng chính là chết cũng không đi, Đông Phương Nhiêu cũng không tiện đuổi người, im im lặng lặng đem món cuối cùng ăn xong, đang suy nghĩ mở miệng như thế nào xin phép về nhà trước, thật đúng lúc Ngô Minh Hạo lúc này cùng ảnh đế ảnh hậu từ cửa đi tới.

“Các người trốn ở chỗ này lặng lẽ tâm sự à!” Ngô Minh Hạo lông mày dựng lên, giả vờ cả giận nói. Đại khái mới vừa cùng Lý Như Cửu Nghi Hạo Đông uống quá nhiều, gương mặt phiếm hồng.

“Nào dám, anh không phải đang bận ư, xem mấy người chơi thật vui, lười phải quấy rầy” Nhìn ra được quan hệ giữa Phương Diễn và Ngô Minh Hạo không tầm thường, Phương Diễn khẽ dựa lưng trên ghế salon, nói.

“Chúng tôi lâu ngày mới gặp, lúc trước có việc vội vã từ biệt, hôm nay rốt cuộc tìm được cơ hội tụ họp, hàn huyên mấy câu mà.”

Lúc này Lý Như Cửu cũng đi tới, ngồi xuống đối diện Đông Phương Nhiêu, một bàn Đông Tây Nam Bắc quay quanh Đông Phương Nhiêu liền ngồi đầy, bên trái Phương Diễn, bên phải Ngô Minh Hạo, đối diện Lý Như Cửu.

Đông Phương Nhiêu nhìn cái bàn cách xa bọn họ không còn ai, tầm mắt chuyển tới cửa, vừa hay nhìn thấy Thi Lam Lam kéo Nghi Hạo Đông từ ngoài trở về chuyển đến một bàn khác. Vũ ca cũng không biết chạy đi đâu, tầm mắt tìm quanh một vòng không thấy. Đông Phương Nhiêu muốn đi, nhưng nhìn nhìn chính mình, nghiễm nhiên ở vị thế bắt đầu cầm đuốc soi dạ đàm, không mất một hai giờ không được. Một cái nhân vật nho nhỏ như mình, tam phương đều là nhân vật lớn, không bồi không được rời đi, chỉ có thể kiềm chế, bồi tán gẫu bồi nói.

“Vị này là Hách Giai Giai à, vừa rồi cô ở trên đài thể hiện rất tốt, nghe nói ngày đó thử vai cô biểu diễn rất tinh sảo, đã sớm là kỳ nhân trong truyền thuyết, ngày đó tôi vừa đúng có việc diễn xong không bao lâu phải vội vàng rời đi, không được tận mắt chứng kiến tiếc nuối vô cùng.” Lý Như Cửu lại nói.

“Không có không có, đâu có diễn tốt đến vậy, bất quá bởi vì tôi là người mới, cho nên tất cả mọi người đối đãi có mấy phần dễ dãi thôi, còn nhiều tiền bối, kỹ năng diễn được công nhận xuất sắc, tôi tư lịch còn thấp, còn cần các tiền bối chỉ giáo thêm.” Không khác nào một cái đinh mềm, đinh đã tới quay trở lại, trong giới chính là có điểm này không tốt, lời nói cũng phải lượn quanh nhiều cái khom, lấy tính cách trước kia, người khác tán dương cô Đông Phương Nhiêu diễn giỏi, liền trực tiếp thừa nhận, hiện tại vô danh vô thế, cũng không thể can thiệp, muốn thừa nhận, xoay người không biết bao nhiêu chuyện bởi vì một câu nói dẫn tới vô số hậu di chứng, bất kể người nói vô tình hay cố ý, mình chú ý một chút luôn tốt.

“Các người này, nịnh nọt tới lui, có mệt hay không!” Ngô Minh Hạo bình thường không nhìn được nhất là cái này, nâng lên ly rượu trong tay, “Hôm nay chúng ta không say không về, cạn!”

Không đợi người khác phản ứng, cô lỗ cô lỗ mấy miệng to, ly rượu chỉ thấy đáy, lật ngược lại, một giọt cũng không còn.

“Hôm nay thật là xui xẻo, gặp phải ngươi cái người lỗ mãng này.” Phương Diễn vừa nhìn, chỉ lắc đầu một cái, cũng không nói hai lời, đem rượu trong tay uống cạn.

Lý Như Cửu vừa rồi uống không ít, đối với cử chỉ Ngô Minh Hạo cũng hết sức quen thuộc, cười nhẹ một tiếng, hết sức sảng khoái ngửa cổ uống.

Đông Phương Nhiêu đưa tay cầm ly rượu mới phát hiện mình hôm nay một giọt rượu không dính, trước mặt chỉ có một ly nước trái cây. Trước mắt ba người uống hết rồi, không khỏi có chút lúng túng. Ngô Minh Hạo vung tay lên, kêu phục vụ tới “ Đem cái ly tới đây cho vị tiểu thư này, hôm nay nhất định phạt cô ba ly!”

Một câu nói nói xong sắc mặt Đông Phương Nhiêu đại biến.

Cái ly mang lên cũng không có người thay Đông Phương Nhiêu thuyết tình, Phương Diễn hứng thú nhìn Đông Phương Nhiêu, hận không buộc Đông Phương Nhiêu uống nhiều thêm hai ly, Lý Như Cửu càng không cần phải nói, ly rượu chính là được cô rót cho.

May mắn tửu lượng mình sớm đã tu luyện, đừng nói ba ly, đem bình rượu còn dư hơn một nửa trong tay Lý Như Cửu giải quyết toàn bộ đều không có vấn đề, Đông Phương Nhiêu như dũng sĩ không cố kỵ chút nào, cầm ly, giơ tay lên, uống sạch sẽ.

Đông Phương Nhiêu ngược lại quên, cô tửu lượng đúng là được xưng tụng tửu lượng cao, uống nhiều hơn nữa cũng không sao, thế nhưng Đông Phương Nhiêu lúc này, không phải là Hách Giai Giai sao, hôm nay linh hồn là Đông Phương Nhiêu, thân thể thật là Hách Giai Giai, Đông Phương Nhiêu một bụng vào ba ly rượu, đầu bắt đầu choáng váng.

“Giai Giai, cô còn ổn chứ!” Ngô Minh Hạo Giang mười phần hô tập khí, thấy Đông Phương Nhiêu như thế, không khỏi mừng rỡ, lại cho Đông Phương Nhiêu thêm một ly.”Đến, uống luôn ly này đi.”

Đông Phương Nhiêu đầu ngất ngất, mặc dù không biết tại sao mới ba ly đã như thế, nhưng tự biết không thể uống nữa, liền từ chối nói: “Đạo diễn anh một đại nam nhân sao lại so đo với con gái, tôi cũng đã uống ba ly, anh mới uống một ly, ly này anh uống mới phải.”

“Đúng, nói phải, ly này tôi uống.” Ngô Minh Hạo là một người thẳng tính, uống không ít đầu cũng bắt đầu rối rắm, cảm thấy Đông Phương Nhiêu nói không phải không có lý, không chút nghĩ ngợi liền đem ly trong tay biến thành ly rỗng.

Cái ly vừa đặt xuống bàn, người cũng đi tới, tay lập tức khoác lên bả vai Đông Phương Nhiêu, trực tiếp đem Đông Phương Nhiêu kéo vào lòng.

“Tôi nói Giai Giai a, cô biết tôi vì cái gì chọn trúng cô diễn vai chính không?” Ngô Minh Hạo cằn nhằn hỏi.

Đông Phương Nhiêu lắc đầu một cái, thần trí không rõ lắm cũng không còn quá chú ý hành vi thân mật của Ngô Minh Hạo, ngược lại đối với vấn đề Ngô Minh Hạo nói ra cảm thấy rất hứng thú.”Tại sao?” Vòng vo hỏi lại, hai mắt cũng bắt đầu mê mang.

Đông Phương Nhiêu cũng rất tò mò cái vấn đề này, bây giờ nhìn lại, Ngô Minh Hạo chọn mình rõ ràng không dính bất kỳ quan hệ gì với Phương Diễn, Phương Diễn trước đó rõ ràng không biết chuyện, mà mình và Ngô Minh Hạo cũng không có giao tình, lúc nhận được điện thoại của tổ kịch cũng hoàn toàn không biết Ngô Minh Hạo, nếu như bị Ngô Minh Hạo đuổi khỏi phim trường quảng cáo lúc trước cũng coi là giao tình thì giao tình đó cũng thật mắc cười.

Cho nên vấn đề này trong lòng Đông Phương Nhiêu vẫn mơ hồ. Hôm nay Ngô Minh Hạo đề cập, Đông Phương Nhiêu dĩ nhiên phải nghe.

Lập tức, hai người hoàn toàn không thấy còn hai người khác tồn tại, vai dựa vào vai, tay đắp tay, thì thầm nói chuyện. Hoàn toàn không biết như vậy trong mắt người khác là tình cảnh thân mật cỡ nào, còn mập mờ không rõ.

A, thật là chướng mắt người xem.

Nữ nhân kia lại còn đem miệng tiến tới lỗ tai Ngô Minh Hạo, có lời gì người khác không được nghe, không cần lặng lẽ mi mi ta ta nói chứ. Vừa cười, vốn là cũng không thấy có gì đẹp, lão thị cười, cũng không sợ ve mùa đông. (chẳng hiểu nữa)

Phương Diễn không chút nào cảm thấy mình nhìn chằm chằm hai người nói chuyện có cái gì không đúng, nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm, vẻ mặt càng ngày càng cứng ngắc.

“Anh này, người ta đang liên lạc tình cảm, anh cứ nhìn chằm chằm người ta làm gì?” Lý Như Cửu nhìn buồn cười, kéo kéo Phương Diễn, đưa lên một ly rượu, “Tối nay có rãnh không?”

“Không rãnh.” Phương Diễn cắn răng, không biết tối hôm nay sao lại cảm thấy Hách Giai Giai cùng mình từng có lộ thủy nhân duyên, không đáng giá để mình chú ý, lập tức thu hồi tầm mắt, cùng Lý Như Cửu nói chuyện. Vài ba câu thỉnh thoảng tầm mắt phiêu trở về trên người hai người kia, thấy hai người kia hoàn toàn ở trong thế giới của họ hồn nhiên quên mất mình, lại bắt đầu nghiến răng.

“Em thấy tối nay anh thật kỳ quái.” Lý Như Cửu cũng cảm nhận được Phương Diễn có gì không thích hợp, để cái ly xuống, nói, “Được rồi, thời gian cũng trễ, hỏi anh một lần nữa, tối hôm nay có rãnh không? Không rãnh em liền về nhà, ngày mai còn có rất nhiều việc phải làm.” Làm nghề như cô rất bận rộn, mỗi ngày có thể ngủ tới tám tiếng cũng đã là thiên đại xa cầu, dĩ nhiên phải nắm chặt thời gian ngủ.

“Được rồi, tối hôm nay thật không có hứng, em trở về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt.” Phương Diễn bây giờ không có tâm tình, nhìn hai người kia, trong lòng phức tạp.”Có cần anh phái xe đưa về hay không?”

“Không cần, em có tài xế chờ ở bên ngoài.” Tới yến hội không mang theo tài xế rõ ràng chính là tìm chết, nhiều năm rồi, Lý Như Cửu ngay cả điểm này cũng không hiểu chính là không uổng công bưng bít. Lý Như Cửu rõ ràng đối với câu trả lời của Phương Diễn có chút thất vọng, đứng lên lấy áo khoác phủ trên ghế sa lon mặc vào, “Vậy em đi trước.” Cũng không nói một tiếng với Ngô Minh Hạo và Đông Phương Nhiêu, liền cất bước đi ra cửa.

Đông Phương Nhiêu cùng Ngô Minh Hạo hai người nói chuyện, rượu tác dụng chậm rất mạnh, nói xong lời cuối cùng cũng không biết mình đã nói những gì, chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, trong tay nắm đồ gì cũng không muốn để xuống, thấy Ngô Minh Hạo mặt đỏ tai hồng, nói chuyện lông mày dựng lên bộ dạng hết sức đặc biệt, vừa muốn cười. Thỉnh thoảng nghe hiểu đôi câu, có thể đáp một ít lời, chỉ cảm thấy chung quanh rất ồn, mình nói Ngô Minh Hạo khẳng định không nghe được, định tiến tới bên tai Ngô Minh Hạo nói, hai người cũng uống quá nhiều, nhất lai nhị khứ, ngươi cười ta cười, hơn nửa canh giờ, nhưng kỳ thật cũng không biết đang cười gì.

Sau lại chóng mặt Đông Phương Nhiêu cảm thấy cổ tay bị một người bắt lấy, tiếp theo cả người bị lôi kéo đứng lên.

“Đi, nên trở về nhà!” Bên tai bị người ác thanh ác khí rống lên một câu, bên hông có một bàn tay cố định thật chặc, Đông Phương Nhiêu tứ chi vô lực, xụi lơ trên thân người đó, bị ôm vào lòng.

Đông Phương Nhiêu ngẩng đầu hướng về phía người nọ ha ha cười một tiếng, “Phương Diễn, sao anh còn chưa đi?”

Vừa mới nói xong, bàn tay bên hông buộc chặc hơn, Phương Diễn nghiến răng nói: “Cô cũng chưa đi, tôi thế nào chịu đi...... Tôi chờ cô đấy!”

Đông Phương Nhiêu bị Phương Diễn kèm chặt hai bên rời đi, về phần đồng chí Ngô Minh Hạo thật đáng thương không ai trông nom, trực tiếp say té ở trên ghế sa lon, ngủ như lợn chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.