Anh Sẽ Mãi Yêu Em Như Vậy!

Chương 2-2: Bão Hải Đường (2)



Thẩm Mộc Tinh không nghĩ tới, lần thứ hai gặp mặt Nghiêm Hi Quang, đã là sáu năm sau, vẫn như cũ là ở một trong một ngày mưa, so với cái địa phương như thị trấn Thủy Đầu, thành phố Thẩm Quyến này, không giống với thị trấn nhỏ nhà cô, đã là thành phố lớn đến ngay cả nhiệt độ trong không khí cao thấp thế nào đều được đưa lên tin tức dự báo phát thanh trước đó.

Những người ở nơi này thường xuyên tràn trề khí thế giang hồ nói " Bắc Thượng Quảng* chúng ta không tin nước mắt", mỗi khi đến thời điểm này, Thẩm Mộc Tinh cũng sẽ tự hào đem quê hương của mình khoác lác nói "Giang Chiết Hỗ** chúng tôi không tin phí vận chuyển" .

*Bắc Thượng Quảng: ở đây ý chỉ thành phố Quảng Châu thuộc phía bắc tỉnh Quảng Đông – TQ

** Giang Chiết Hỗ: hai tỉnh Giang Tô, Chiết Giang và thành phố Thượng Hải.

Từ trong trung tâm mua sắm đi ra, tinh thần Thẩm Mộc Tinh có chút hoảng hốt, ngẩn ngơ đến độ mưa phùn rơi trên đầu cũng không có phát hiện, đầu óc giống như một máy chiếu phim bị mất khống chế, không ngừng chiếu lại những chuyện phủ đầy bụi trong dĩ vãng sớm đã bị cô cất giấu đi.

Đèn giao thông chuyển màu đỏ, mua một bịch táo chua, đưa vào trong miệng một viên mà nhai, mới cảm thấy lên tinh thần rất nhiều, đèn xanh bật sáng, cô đang muốn cất bước, đã nghe bên cạnh có tiếng cãi nhau.

"Buông tôi ra! Buông tôi ra!" Một người phụ nữ quần áo mất trật tự đang bị một người đàn ông ăn mặc mộc mạc lôi kéo, không thoát ra được.

"Đồ đàn bà chó chết! Lại dám chạy đến Thẩm Quyến! Vụng trộm với người đàn ông khác sau lưng tôi! Còn dám chạy trốn! Nhanh chóng về nhà với tôi!"

"Không về! Về nhà ông sẽ đánh chết tôi!" người phụ nữ ngang ngược ngồi xuống đất, không quan tâm đến ánh mắt của người đi đường, nói gì cũng không chịu đi.

Chung quanh đây phần lớn đều là thành phần tri thức, khó được có rảnh rỗi nghỉ trưa đi ra ăn một bữa cơm, phần lớn mọi người bước đi vội vã không ai muốn xen vào việc của người khác, Thẩm Mộc Tinh cũng hết giờ nghỉ trưa phải quay về đánh thẻ rồi, không có ý nghĩ xem náo nhiệt.

Huống chi, chuyện chồng đánh vợ này cũng nhiều, chỉ cần đứng tham gia chính là xen vào việc của người khác.

Đèn xanh sáng lên, Thẩm Mộc Tinh đang muốn cất bước, lại nghe tiếng khóc thét của người phụ nữ, tiếng hét bén nhọn làm cô không thể không quay đầu lại.

Hóa ra là người đàn ông kéo mà cô không nhúc nhích, sau đó tức giận đạp cô ta một cái!

"Mẹ nó ! Cô đã mang một cái thai hoang trong bụng, còn dám khóc lóc om sòm! Hôm nay tôi không đánh chết cô tôi không phải là đàn ông!"

Thẩm Mộc Tinh không nhìn được chuyện này, bỏ suy nghĩ đi qua đường cái trong đầu, lên tiếng bảo người đàn ông dừng tay lại!

"Này! Ông làm gì vậy!"

Người đàn ông vô cùng ngang ngược nói: "Dạy dỗ vợ mình cô không thấy sao? Cô mù à?"

Thẩm Mộc Tinh nhìn ông ta lại phát bực, vung túi đánh vào người ông ta!

"Ông mắng ai mù hả! Mắng ai đó!"

"Ông còn là đàn ông sao! Vợ mình đang mang thai lại còn mẹ nó đánh đập! Khó trách người ta sẩy thai (gốc: trật đường ray. Ta k biết để sao a)! Người như ông thật chẳng khác nào súc sinh!"

"Ông còn trừng tôi!"

Người đàn ông bị cô dùng túi PU đánh cho lùi lại liên tục!

Người phụ nữ mang thai kia vừa thấy ông ta bị kiềm chế, đứng dậy bỏ chạy!

"Không được chạy! Cô theo tôi về nhà!" Ông ta nóng nảy, đẩy Thẩm Mộc Tinh ra, hai người cứ như vậy chạy xa.

Thẩm Mộc Tinh nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của họ, tức không thở nổi, đem túi trong tay vung qua muốn sãi bước đi, đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng giày da tiến gần.

"Cô gái, đồ của cô bị rơi."

Vốn tưởng rằng đây là người qua đường chứng kiến trận khôi hài này, Thẩm Mộc Tinh quay đầu lại, nhưng không nghĩ thoáng cái chạm phải một đôi mắt quen thuộc.

Người đàn ông đối diện cũng ngây ngẩn cả người, túi xách của cô trong tay anh không cẩn thận rơi ra một bức thư, thất thần chu môi, lông mi khẽ run giật mình, cảm xúc trong mắt cuồn cuộn như bão lớn đi qua.

Thẩm Mộc Tinh trố mắt một lát, khóe miệng chợt giật giật, hé ra một nụ cười tươi tắn: "Nghiêm Hi Quang. . . Tôi nói ban nãy ở trong trung tâm mua sắm nhìn thấy người kia làm sao lại giống anh như vậy! Tôi còn tưởng rằng nhìn lầm rồi chứ! Anh về nước khi nào a!"

So với việc cô giả vờ làm ra vẻ thoải mái, Nghiêm Hi Quang lại không có kỹ năng như vậy, anh vẫn như cũ nhìn chằm chằm mặt cô, như thể không nghe được những gì cô nói.

Thẩm Mộc Tinh đi đến trước mặt anh, đem "Thư từ chức" trong tay anh rút ra, ôn hòa mỉm cười nói: "Thật không nghĩ tới có thể gặp được anh ở Thẩm Quyến nha!"

Nghiêm Hi Quang lúc này mới phản ứng lại, gợn sóng ban nãy trong mắt đã bị hòa tan thành nước, cúi đầu nhìn cô.

"Tôi biết rõ ở chỗ này sẽ gặp được cô, chỉ không nghĩ tới lại nhanh như vậy."

"Thật sao. . . Ha ha. . ." Thẩm Mộc Tinh xoa xoa tay, bỗng chốc không biết nên nói gì với anh, có chút lúng túng: "Cái kia. . . Tôi còn phải trở về công ty đánh thẻ, buổi chiều phải đi làm, anh. . . Anh để lại số liên lạc đi, về sau có thể liên lạc thường xuyên, đồng hương mà. . . Đúng không. . ."

Nghiêm Hi Quang không nói hai lời, trực tiếp lấy một cây bút từ trong túi ra, sau đó lấy phong thư từ chức ở trong tay cô, viết xuống một dãy số ở phía sau.

"Số điện thoại riêng của tôi."

Thẩm Mộc Tinh cười cười, như kẻ trộm nhìn anh: "Ông chủ lớn đều có một số điện thoại cá nhân! Vậy tôi đi trước nha, đồng hương!"

Nghiêm Hi Quang mấp máy môi, nhìn cô gật gật đầu.

Thẩm Mộc Tinh vẫy vẫy tay, xoay người đi qua đường.

Thời đại học cô từng vì yêu thích Trần Khôn mà đem toàn bộ các bộ phim của anh xem một lần, chỉ có một bộ phim điện ảnh tên《 vân thủy dao 》là không dám xem, bởi vì mở đầu bộ phim đã đặt ra một câu hỏi khó cô, nội dung câu nói kia đại khái là như vầy - -

Tôi muốn biết, trên thế giới này, là cái gì ngăn cách kẻ sống cùng người chết, tách những người yêu nhau, và những gì. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.