Anh Trai Bất Đắc Dĩ

Chương 9



Họ cười,kéo Vi Vân xuống nhà:-Em gái cưng,anh làm đồ ăn sáng cho em nhé.

Chỉ còn lại Hiếu Sinh và Hạo Minh trên phòng.Cậu đứng tựa cửa,lôi ra điếu thuốc để hút.Cậu bắt đầu nói:

-Tao mở cửa vô tình nhìn thấy cảnh mày và Vi Vân...

-........

-Hiện giờ bọn mày là anh em, nhỡ ai nhìn thấy thì sao?

-Tao sẽ cẩn thận hơn.Cảm ơn mày.Nhưng...

-Nhưng sao?

-Thôi,xuống nhà đi.

Hiếu Sinh cũng có vẻ lờ mờ đoán ra cái "nhưng" của anh.Cậu cũng không nói gì thêm,chỉ khoác vai thằng bạn xuống nhà.Việc tên Thừa Công,Hạo Minh không để hắn có bất kì cơ hội nào để tiếp xúc với cô.Vi Vân hiện tại được biết như có trí thông minh siêu đẳng.Khuôn mặt thiên thần,nên nhanh chóng nổi tiếng.Đến lớp,cô ngồi một mình bàn cuối cùng.Đang nghĩ xem tối nay bắt Hạo Minh nấu món gì,thì một tên mang bó hoa hồng trong tay tiến lại gần.

Anh ta là Vũ Nam-chuyển đến đây hôm qua.Thế nhưng với vẻ đẹp trai của mình,anh đang làm thổn thức bao nhiêu trái tim cô gái.Vừa vào lớp,anh đã chú ý ngay đến cô,đấy là điều dễ hiểu.Thế nhưng,Vũ Nam thấy cô gái này rất giống một người-người bạn mất tích năm tháng trước.Càng nhìn lại càng giống,thế nhưng cô ấy lại tên là Tường Vi Vân-con gái cuả tập đoàn lớn nhất nước.Anh nghĩ thật khó để hiểu sự trùng hợp này.Thế nên...

-Tôi có thể làm quen với bạn được không?

Bó hoa hồng được đưa ra trước mặt cô.Đám con gái ồ lên chờ đợi.Thế nhưng trong đầu của Vi Vân vẫn đang quay mòng mòng,"hay là mì nhỉ?Thôi,hôm qua ăn rồi.Sườn xào thì sao?Không ổn lắm,hôm trước Hạo Minh làm món này bị cháy mà...không phản ứng.Vũ Nam nói lại lần nữa,anh đang rất kiên nhẫn:

-Mình làm quen nhé?

Vi Vân thấy bực bội vì có người cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.Cô đang ngồi chống cằm,tay cầm bút chì.Không thèm để ý,cô dùng cây bút chì đẩy nhẹ bó hoa sang một bên,rồi nói:

-No.

Con gái lại hô ầm ĩ.Sự từ chối thản nhiên làm anh thất sắc cộng xấu hổ.Đẹp trai ngời ngời thế này,nhưng đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một lần đã từ chối rồi.Hiện tại thì hắn chưa bị ai từ chối bao giờ.Trong lòng hắn đang ngùn ngụt lửa giận,nhưng sợ làm mất hình ảnh đẹp trai của mình.Hắn nở nụ cười gượng gạo:

-Không sao,mình sẽ sớm trở thành bạn của nhau thôi mà.

Tan học,bao ánh mắt của tụi con gái nhìn lén sau lưng Vi Vân,cô còn nghe thấy mấy từ như: chảnh quá, kênh kiệu,phù thủy..

Vi Vân không hiểu,cô tặc lưỡi mặc kệ,có gì về hỏi anh sau.

-Hù.... Vi Vân giật mình quay lại,là Nhã Bình, cu cậu cười tươi rói xách cặp cho cô:

-Này Vân,đi ăn kem đi

-Còn Hạo Minh

-yên tâm, anh ấy sẽ về sau. Anh sẽ nhắn tin cho Hạo Minh thông báo

Nhã Bình cười toe kéo cô lên xe mình,lượn một vòng thật hoành tráng quanh cổng trường rồi phóng vụt đi. Hai người dừng lại ở một quán nhỏ ven đường rồi gọi 4 hũ kem liền.

Vi Vân ăn rất nhiều, Nhã Bình nhăn mặt:

-Em ăn ít thôi, kẻo đau họng là Hạo Minh giết anh đấy

-Hạo Minh không đánh e,sao em phải sợ chứ

Nhã Bình xoa xù đầu cô,

-Em đúng là bị chiều đến hư rồi

Vi Vân bỗng nhớ ra chuyện ở trường,cô hỏi anh:

-Kiêu với chảnh là gì vậy?

Nhã Bình gãi gãi đầu:

-Sao lại hỏi vậy? ai nói với em thế hả?

-Vâng,là người trong lớp nói

Nhã Bình xua tay:

-Là khen e đấy,đừng bận tâm

Vi vân cười:

-Em cũng nghĩ là họ khen em

Nhã Bình nghe cô nói thế, cũng bó tay luôn. Hai người bước ra khỏi quán đã là một tiếng đông hồ sau.

Vi Vân đụng vô một người thanh niên khi bước ra cửa,cô hơi cúi đầu tỏ vẻ xin lỗi. Nhã Bình định kéo cô đi thì bị 2 tên thanh niên đó chặn lại:

-Nhìn em này có vẻ ngon nhỉ, đi chơi với anh đi cưng

Nhã Bình không quan tâm tới chúng,anh cầm cổ tay cô kéo đi,nhưng hai tên kia lại chặn anh lại,cầm cổ áo Nhã Bình :

-oắt con này,dám tranh hàng anh đây chọn à

Vi Vân thấy khó chịu vì cảnh này, dám cầm cổ áo Nhã Bình, Nhã Bình đang định phản công thì Vi Vân giật tay ra khỏi tay anh.

Đôi tay nhỏ bé của cô xốc lại cổ áo tên đang cầm Nhã Bình,cô ra lệnh cho gã:

-Bỏ tay cậu ấy ra

-Cô em này,ghê thiệt đấy..ha ha..

Vi Vân cau mày,tiếng rắc nhẹ vang lên. Bàn tay của gã bị cô bẻ ngược về phía sau. Tay còn lại của gã vung lên định đánh cô thì Vi Vân bắt được,cô quặt tay hắn ra đằng sau đẩy hắn ra phía đường. Chiếc xe tải phanh gấp. Gã đứng hình,,,,trân trân không nhúc nhích. Tên còn lại thấy vậy liên xông vào, cô nhảy lên đạp thẳng vô bụng hắn,ngã chao đảo.

Hắn dè nhìn cô,rồi nhanh chóng đưa tên bạn gã đang trân trối chạy mất.

Vi Vân quay sang Nhã Bình,nở nụ cười nhìn anh. Nhã Bình cũng đang đứng hình nhìn cô, anh lắp bắp mãi không thốt ra lời. Một cô gái thiên thần nhìn yếu ớt mà lại có những động tác mạnh mẽ và chuẩn xác như vậy,thật hiếm thấy . Anh không tin vào mắt mình nữa.

-Em có biết em vừa làm gì không?

-Là hắn dám quát anh mà,mà em chỉ vung tay vung chân là gã bỏ chạy rồi

Nhã Bình thẫn thờ đến tận khi về nhà, rất nhiều anh em trong hội đua đang tụ họp ở đây,cô chạy lại ôm lấy cánh tay anh,còn Nhã Bình bước đi như cái xác không hồn. Hiếu Sinh ngạc nhiên:

-Này, mày sao thể?

-Em...Em...

Nhã Bình chạy lại ôm Hạo Mịnh,nói gấp gáp:

-Anh ơi cho em làm em rể anh đi. Cô ấy là người em tìm kiếm bấy lâu nay..

Hạo Minh nhìn Nhã Bình khó hiểu:

-Thằng này bị sao vây?

Cả đám quay ra nhìn Vi Vân,cô lắc đầu biểu thị không biết.

Nhã Bình mơ màng kể lại chuyện vừa rồi,cô chẳng quan tâm ngồi nhấm nháp bánh trứng. Lúc Nhã Bình kết thúc câu chuyện,cũng là lúc mọi người đồng loạt quay ra nhìn cô. Thấy ai cũng nhìn mình,cô chớp chớp mắt nhìn Hạo Minh,Hạo Minh phân trần:

-Vi Vân từng học rồi, chắc thấy khó chịu nên ra tay mà không biết thôi.

-Nhưng cô ấy bị mất trí nhớ mà

Hạo Minh đưa mắt nhìn:

-Nhưng não bộ em tao vẫn ghi nhớ,chẳng qua là không biết bản thân đang làm gì thôi. Không thắc mắc nữa..

Từ ngày Vi Vân ở đây,những cuộc đua xe cùng nhau cứ giãn dần. Chủ yếu là đi học rồi về nhà chém chuyện. Đôi khi cả nhóm ngựa quen đường cũ,lại lượn vài vòng thành phố trong lúc Vi Vân đang trong tiết học. Bây giờ thì mấy tên trong tốp cũng bám sống nhà anh.

Trong lúc chờ Vi Vân thay đồ đi ngủ,anh và Hiếu Sinh nói chuyện. Hiếu Sinh hút thuốc phì phèo ngoài ban công,vừa nói với Hạo Minh:

-Tao nghĩ cô ấy sẽ sớm nhớ ra thôi,như hôm nay chẳng hạn.

Hạo Minh thở dài:

-sẽ có lúc phải đối mặt thôi,,,,,tao cũng không nói trước được điều gì

Hạo Minh về phòng,Vi Vân vẫn ở trong phòng tắm.

Anh thay đồ ở ngoài,chiếc áo vừa rơi xuống sàn thì Vi Vân đi ra, cô chết sững nhìn tấm lưng rộng,chắc chắn.Nghe tiếng cửa anh quay lại nhìn cô, nhưng không chú ý đến đôi mắt có tia sửng sốt của cô.Anh cười:

-Sao thế,mau ngủ đi,muộn rồi

Cô gật đầu,đã bao lần ôm anh ngủ không cảm thấy gì,,sao hôm nay trống ngực cô lại đập thình thịch vậy chứ. Cô thấy rất khó chịu,,mà không biết tại sao. Cô nhìn anh chăm chú,,,,khuôn mặt anh sát gần mặt cô,cô đang ghi nhớ từng đường nét một của anh. Hạo Minh bổng mở mắt nhìn cô:

-Này,ngủ đi,đừng nhìn anh như thế chứ

-Anh, em có ảnh hồi nhỏ không?

Hạo Minh bất ngờ,anh đang suy nghĩ nên trả lời sao đây.Mắt Vi Vân sáng lấp lánh chờ anh trả lời. Anh đáp :

-Có, nhiều lắm. Hồi bé em hư lắm

Vi Vân cóc một cái:

-Anh mới là hư này,bị mẹ đuổi ra khỏi nhà ấy

-Ai bảo anh bị đuổi hả?

Hạo Minh trừng mắt, cô lè lưỡi,rồi trùm chăn kín đầu. Hạo Minh kéo chăn xuống:

-Này, không trả lời anh hả,dậy mau

Vi Vân mặc kệ,,,,tim cô cứ đập thình thịch như này thì cô biết phải làm sao. Trằn trọc lắm cô mới ngủ được.

Nghe tiếng thở của cô đều đều,Hạo Minh mới khẽ kéo chăn cô xuống,đặt lên trán một nụ hôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.