Anne Tóc Đỏ Dưới Mái Nhà Bạch Dương

Chương 38



Tối hôm sau, Anne đành lên đường tới Trại Cây Du, dạo bước xuyên qua một khung cảnh như trong mơ giữa màn sương mù tháng Mười một, cảm giác nôn nao lan tỏa khắp châu thân. Đây không hẳn là một chuyến đi vui vẻ. Như Dovie đã nói, tất nhiên Franklin Westcott sẽ không giết cô. Anne không sợ bị hành hạ về mặt thể xác… dẫu rằng nếu những lời đồn đại là sự thực thì ông ta dễ có khả năng ném này ném nọ vào cô lắm. Liệu trong lúc giận dữ, ông ta có lắp bắp không nhỉ? Anne chưa từng chứng kiến người nào giận đến độ nói năng lắp bắp, và trong hình dung của cô, cảnh tượng đó chắc hẳn chẳng mấy dễ chịu. Nhưng rất có thể ông ta sẽ phô bày tài năng mỉa mai châm biếm khét tiếng của mình, mà sự mỉa mai châm biếm, dẫu ở nam hay nữ, cũng đều là thứ vũ khí khiến Anne kinh hãi. Nó luôn khiến cô tổn thương… khoét sâu vào tâm hồn cô những vết thương nhức nhối hàng tháng trời.

“Có lần dì Jamesina đã nói, ‘Nếu có thể tránh được thì đừng bao giờ đảm nhiệm vai trò người mang tin xấu,’” Anne nhớ lại. “Trong chuyện đó dì ấy cũng sáng suốt chẳng kém gì đối với những vấn đề khác. Chà, mình đến nơi rồi.”

Trại Cây Du là một ngôi nhà xây theo kiểu cổ, mỗi góc đều có một trụ tháp với mái vòm hình bát úp. Con chó ngồi trên nhịp cầu thang trên cùng bậc thềm trước cửa ra vào.

“Giống chó đó một khi đã cắn cái gì rồi thì cấm có bao giờ nhả ra khỏi miệng,” Anne nhớ lại. Cô có nên thử đi vòng sang phía cửa ngách không nhỉ? Nhưng rồi, nghĩ đến chuyện rất có thể Franklin Westcott đang quan sát cô từ ô cửa sổ. Anne gồng mình lên. Cô sẽ không đời nào cho phép ông ta đạt được niềm thỏa mãn khi chứng kiến cô sợ hãi con chó của ông ta. Một cách cương quyết, cô hất cao đầu, hùng dũng leo lên bậc thềm, bước qua con chó và nhấn chuông. Con chó chẳng buồn nhúc nhích. Khi Anne liếc mắt ra sau lưng nhìn nó, có vẻ như con chó đang ngủ rồi.

Theo thông tin nhận được, Franklin Westcott không có nhà nhưng ông sẽ về ngay thôi, vì tàu hỏa Charlottetown đã đến giờ vào ga rồi. Bà Maggie dẫn Anne vào căn phòng được bà gọi là “thư vịn” rồi để cô lại đó.

Con chó đã dậy và theo chân họ vào bên trong. Nó bước đến ngồi xuống dưới chân Anne.

Anne nhận thấy mình khá thích “thư vịn”. Đó là một căn phòng đơn sơ, vui mắt, với một ngọn lửa ấm áp bập bùng trong lò sưởi và những mảnh thảm nhỏ bằng da gấu phủ trên tấm thảm trải sàn màu đỏ đã cũ sờn. Rõ ràng Franklin Westcott rất chú tâm thỏa mãn mối quan tâm dành cho sách và tẩu thuốc.

Ngay sau đó cô nghe tiếng ông ta bước vào. Ông ta đã treo mũ và áo khoác ngoài hành lang: ông ta đứng lên ngưỡng cửa thư viện, hàng lông mày cau lại với vẻ giận dữ không hề che giấu. Anne nhớ lại ấn tượng của cô đối với ông trong lần đầu tiên gặp mặt, cảm giác ông có phần giống như một tay cướp biển lịch lãm, và giờ ấn tượng đó một lần nữa lại trở lại trong cô.

“Ồ, là cô à?” ông nói giọng hơi cộc cằn. “Hừm, cô muốn gì hả?”

Ông ta thậm chỉ còn chẳng định giơ tay ra để bắt tay với cô. So sánh cả hai, Anne thầm nghĩ rõ ràng con chó có vẻ tử tế hơn nhiều.

“Ông Westcott, trước hết mong ông hãy kiên nhẫn nghe tôi trình bày…”

“Tôi kiên nhẫn chứ… rất kiên nhẫn là đằng khác. Tiếp tục đi!”

Anne rút ra kết luận rằng có tìm cách quanh co lòng vòng với một người giống như Franklin Westcott cũng chẳng ích lợi gì.

“Tôi đến để báo cho ông biết,” cô bình tĩnh nói, “Dovie đã làm đám cưới với Jarvis Morrow rồi.”

Rồi Cô chờ đợi sấm sét nổ ra. Chẳng có gì cả. Khuôn mặt rắn rỏi rám nắng của Franklin Westcott không có bất kỳ thay đổi nào. Ông bước vào trong phòng và ngồi xuống chiếc ghế bọc da chân vòng kiềng đối diện Anne.

“Khi nào?” ông hỏi.

“Tối hôm qua… tại nhà chị gái cậu ấy,” Anne nói.

Franklin Westcott hướng đôi mắt màu nâu vàng dưới hai hàng lông mày đã ngả màu hoa râm nhìn cô chăm chú một lúc. Mất một lúc, Anne băn khoăn không biết hồi nhỏ trông ông ta như thế nào. Rồi ông ta hất đầu ngửa ra đằng sau và bắt đầu tràng cười không thành tiếng.

“Ông không thể đổ lỗi cho Dovie được, ông Westcott,” Anne hăm hở lên tiếng, tài ăn nói đã được phục hồi sau khi thời khắc tiết lộ sự thật đáng sợ ấy đã trôi qua. “Đó không phải lỗi của cô ấy…”

“Tôi dám cá rằng không phải,” Franklin Westcott nói.

Có phải ông ta đang cố tỏ thái độ mỉa mai không?

“Không, toàn bộ chuyện này là lỗi của tôi,” Anne nói, đơn giản và dũng cảm. “Tôi đã khuyên cô ấy bỏ… khuyên cô ấy làm đám cưới… tôi đã buộc cô ấy làm thế. Vậy nên xin ông hãy tha thứ cho cô ấy, ông Westcott.”

Franklin Westcott lạnh lùng nhấc một cái tẩu lên nhồi đầy thuốc vào trong.

“Nếu cô đã tìm ra được cách để buộc Sibyl bỏ nhà chạy theo Jarvis Morrow, cô Shirley ạ, thì phải nói rằng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được lại có bất kỳ ai có thể đạt được thành công đến mức đó đâu. Tôi đã bắt đầu e rằng con bé chẳng bao giờ có đủ nghị lực để làm như thế. Và rồi tôi sẽ phải thoái lui… mà Chúa ôi, người nhà Westcott chúng tôi mới căm ghét chuyện thoái lui làm sao chứ! Cô đã giúp tôi giữ được thể diện, cô Shirley ạ, và tôi vô cùng biết ơn cô.”

Bầu không khí chìm trong sự im lặng căng thẳng trong lúc Franklin Westcott nén thuốc lá xuống và nhìn thẳng vào mặt Anne kèm theo một cái nháy mắt thích thú. Anne hoang mang đến độ chẳng biết nói gì.

“Chắc hẳn,” ông nói, “trên đường đến đây, cô đã run lên sợ hãi vì phải báo cho tôi những tin tức khủng khiếp?”

“Đúng vậy,” Anne nói, một cảm giác coi thường dấy lên trong thoáng chốc.

Franklin Westcott cười cùng cục không thành tiếng.

“Cô không cần phải thế đâu. Cô không thể mang đến cho tôi tin tức nào đáng hoan nghênh hơn đâu. Này nhé, từ hồi hai đứa nó còn nhỏ xíu, tôi đã nhắm Jarvis Morrow cho Sibyl rồi. Ngay khi những đứa con trai khác bắt đầu để mắt đến con bé, tôi đã đuổi thẳng cổ bọn chúng. Bởi vậy mà Jarvis mới bắt đầu để ý đến con bé. Cậu ta sẽ cho lão già này phải chống mắt lên mà xem! Nhưng cậu ta được đám con gái mến mộ quá mức, thành ra tôi khó lòng tin nổi lại có một may mắn không tưởng nào đó làm cho cậu ta si mê con bé. Vậy là sau đó tôi đã vạch ra kế hoạch vận động của mình. Tôi hiểu quá tường tận về người nhà Morrow mà. Cô không biết đâu. Họ là một gia đình tử tế, nhưng đàn ông nhà đó không muốn những thứ họ có thể dễ dàng đạt được. Và một khi người ta bảo họ không thể giành được cái này cái kia thì y như rằng họ sẽ quyết tâm giành lấy nó cho kỳ được mới thôi. Họ luôn làm những chuyện trái ngược. Cha của Jarvis đã làm tan vỡ trái tim ba cô gái vì gia đình các cô đó cứ ra sức lấy lòng ông ta. Về phần Jarvis, tôi biết đích xác rồi chuyện gì sẽ xảy ra. Sibyl sẽ yêu cậu ta bằng tất cả trái tim… còn cậu ta thì chẳng mấy chốc sẽ thấy mệt mỏi vì con bé. Tôi biết rõ nếu cậu ta có thể dễ dàng có được con bé thì tình cảm cậu ta dành cho nó sẽ sớm phai nhạt thôi. Vậy nên tôi mới cấm cậu ta bén mảng đến gần nhà đồng thời cấm Sibyl nói chuyện với cậu ta, và nhìn chung tôi đóng khá tròn vai một vị phụ huynh nghiêm khắc. Cứ thử nói về sức mê hoặc của thứ ta chưa tóm được mà xem! Nó chẳng thấm tháp vào đâu so với sức mê hoặc của thứ không thể tóm được. Tất cả mọi chuyện đều diễn ra theo đúng kế hoạch, nhưng tôi vấp phải trở ngại bất ngờ bởi tính nhu nhược của Sibyl. Sibyl là một đứa con ngoan, nhưng con bé nhu nhược quá. Tôi vẫn luôn cho rằng con bé sẽ chẳng bao giờ có đủ dũng cảm bất chấp ý tôi mà cứ thế làm đám cưới với cậu ta chứ. Nào, cô gái yêu quý, nếu cô đã bình tĩnh lại rồi thì hãy kể lại tường tận toàn bộ câu chuyện đi.”

Khiếu hài hước của Anne đã lại cứu nguy cho cô. Cô chẳng bao giờ có thể từ chối một cơ hội cười cho thỏa thích, ngay cả khi tràng cười đó nhắm vào chính cô đi nữa. Và bỗng nhiên, cô cảm thấy rất thân thiết với Franklin Westcott.

Ông lắng nghe cô kể lại, lặng lẽ rít những hơi thuốc sảng khoái. Khi Anne kể xong, ông gật đầu đầy mãn nguyện.

“Theo tôi thấy, tôi mắc nợ cô nhiều hơn tôi nghĩ. Nếu không nhờ cô, con bé sẽ chẳng bao giờ gom đủ dũng khí để làm chuyện này. Còn Jarvis Morrow sẽ chẳng mạo hiểm biến mình thành thằng ngốc lần thứ hai đâu… theo như tôi hiểu về nhà đó thì sẽ chẳng có chuyện đấy đâu. Chúa ôi, tôi đã thoát ra trong đường tơ kẽ tóc! Từ giờ cho tới tận cuối đời, cô muốn bảo tôi làm gì cũng được. Cô quả thực là người hào hiệp, vì dẫu tin vào hết thảy những lời đồn đại bịa đặt mà cô nghe được nhưng cô vẫn đến đây. Cô đã nghe kể nhiều chuyện lắm, đúng không?”

Anne gật đầu. Con chó bun tựa đầu vào lòng cô, sung sướng gáy ro ro.

“Tất cả mọi người đều cho rằng ông là người lập dị, cộc cằn, hay gắt gỏng,” cô nói thẳng thắn.

“Chắc hẳn người ta cũng kể với cô rằng tôi là kẻ bạo ngược đã khiến vợ tôi sống dở chết dở và cai trị gia đình bằng cây gậy sắt?”

“Phải, nhưng thực lòng mà nói đối với toàn bộ chuyện này tôi vẫn nửa tin nửa ngờ, ông Westcott ạ. Tôi cảm thấy Dovie sẽ chẳng thể yêu kính ông một cách sâu sắc như thế nếu con người ông đúng thật đáng sợ y như đã được tô vẽ bởi những câu chuyện ngồi lê đôi mách.”

“Cô gái nhạy cảm! Vợ tôi sống rất hạnh phúc, cô Shirley ạ. Và nếu bà thuyền trưởng MacComber bảo cô rằng tôi đã hành hạ vợ mình cho tới chết thì cô nhớ mắng cho bà ấy một trận hộ tôi nhé. Xin thứ lỗi cho lối cư xử tầm thường của tôi nhé. Mollie rất đẹp… đẹp hơn Sibyl nhiều. Làn da mới trắng hồng làm sao chứ… mái tóc vàng nâu đến thế… đôi mắt xanh long lanh đến thế! Cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp nhất Summerside. Nhất định phải thế. Tôi sẽ không chịu đựng nổi nếu có gã nào bước vào nhà thờ cùng một người vợ xinh đẹp hơn vợ tôi. Tôi quản lý gia đình theo đúng cách một người đàn ông nên làm, nhưng không hề bạo ngược. Ồ, tất nhiên thỉnh thoảng tôi cũng nóng giận, nhưng một khi đã quen rồi thì Mollie chẳng thèm để tâm làm gì. Đàn ông thì cũng phải có quyền thỉnh thoảng cãi cọ với vợ chứ, đúng không nào? Phụ nữ thường chán ốm các ông chồng tẻ nhạt. Thêm nữa, một khi đã bình tĩnh lại, lần nào tôi cũng tặng cô ấy nhẫn, dây chuyền hay một món trang sức nào đó kiểu thế. Ở Summerside chẳng người phụ nữ nào có nhiều nữ trang đẹp hơn đâu. Tôi phải lấy nó trao cho Sibyl mới được.”

Anne trở nên tinh quái.

“Thế còn chuyện tập thơ của Milton thì sao?”

“Thơ của Milton? Ôi, chuyện đó hả! Nào có tập thơ của Milton đâu… của Tennyson đấy chứ. Tôi sùng bái Milton nhưng không thể tôn trọng Alfred được. Ông ta ẻo lả đến phát ốm lên được. Một tối, hai dòng thơ kết bài Enoch Arden đã làm tôi phát điên nên tôi ném luôn cuốn sách qua cửa sổ. Nhưng hôm sau, vì bài Khúc ca tù và mà tôi đã nhặt lại cuốn sách đó rồi. Vì nó thì tôi sẵn sàng tha thứ cho bất cứ ai, về bất cứ chuyện gì. Tôi không đi ra ao hoa súng của George Clarke - chuyện đó chỉ là sản phẩm thêu dệt của bà già Prouty thôi. Cô sẽ không về luôn chứ? Mời cô ở lại dùng bữa tối đơn giản với lão già cô đơn đã bị cướp mất đứa con độc nhất nhé.”

“Tôi thực lòng lấy làm tiếc vì không thể ở lại được, ông Westcott ạ, nhưng tối nay tôi phải tham dự cuộc họp hội đồng giáo viên rồi.”

“Chà, vậy hẹn gặp cô khi nào Sibyl quay lại nhé. Chắc chắn tôi sẽ phải mở tiệc linh đình mừng bọn chúng rồi. May quá, thật nhẹ cả người vì chuyện này đã thuận theo đúng ý tôi. Cô không biết tôi ghét phải nhượng bộ mà nói ‘Hãy đưa con bé đi đi’ như thế nào đâu. Giờ thì tôi chỉ cần phải giả vờ đau khổ, cam chịu số phận và u sầu tha thứ cho con bé vì nghĩ đến người mẹ tội nghiệp của nó. Tôi sẽ hành động đâu ra đấy… không được để cho Jarvis nghi ngờ. Cô đừng để lộ bí mật nhé.”

“Sẽ không đâu,” Anne hứa.

Franklin Westcott lịch sự tiễn Anne ra cửa. Con chó bun nhổm dậy ngồi chồm hỗm, sủa váng lên sau lưng cô.

Lúc ra đến cửa, Franklin Westcott bỏ tẩu thuốc ra khỏi miệng rồi cầm nó gõ gõ lên vai cô.

“Hãy luôn nhớ rằng,” ông nghiêm nghị nói, “lúc nào cũng có nhiều cách để lột da một con mèo. Có thể làm sao cho con vật đó chẳng bao giờ biết được nó đã mất bộ da rồi. Nhờ cô gửi đến Rebecca Dew tình yêu mến của tôi nhé. Một bà cô tử tế, miễn là ta biết đối xử sao cho đúng cách. Và cảm ơn cô… cảm ơn cô.”

Anne cất bước về nhà, xuyên qua màn đêm êm ái, mượt mà. Sương mù đã tan, gió đã chuyển hướng và bầu trời xanh nhạt nhòa phủ một lớp sương giá.

“Người ta đã bảo mình chẳng biết gì về Franklin Westcott hết,” Anne trầm ngâm suy nghĩ. “Họ nói đúng. Mình không biết gì hết. Và ngay cả họ cũng không.”

“Ông ấy phản ứng thế nào?” Rebecca Dew háo hức hỏi. Suốt thời gian Anne đi vắng, ruột gan chị lúc nào cũng sôi lên như có lửa đốt vậy.

“Xét cho cùng thì cũng không đến nỗi tệ lắm,” Anne tâm sự. “Em nghĩ đến thời điểm thích hợp ông ấy sẽ tha thứ cho Dovie thôi.”

“Tôi chưa từng thấy ai giỏi an ủi người khác hơn cô, cô Shirley ạ,” Rebecca Dew nói giọng ngưỡng mộ. “Lúc nào cô cũng tìm ra cách.”

“Chỉ cần cố gắng ban ngày làm xong hết mọi việc thì buổi tối sẽ được nghỉ ngơi thôi,” tối đó Anne mệt mỏi dẫn lại câu nói của người xưa trong lúc leo ba bậc cầu thang lên giường nằm ngủ. “Nhưng cứ đợi cho đến khi có người nữa xin mình lời khuyên về chuyện bỏ nhà theo tiếng gọi tình yêu xem!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.