Ảo Mộng Lữ Trình

Chương 2-1



Phòng Black phu nhân ở lầu hai. Nàng (phu nhân Black) đang ngồi trên ghế́, người mặc một cái váy dài với đường viền hoa màu lam được thêu rất tinh xảo, chú tâm búi mái tóc xoăn dài sau ót, vừa vặn làm nổi bật chiếc cổ thon dài cùng đường cong nơi bả vai xinh đẹp.

Nàng (Black phu nhân) là một phụ nữ có phong cách (gốc là gió nghi, Thư không hiểu nên đành chém). Tuổi tác không tới ba mươi. Ánh mắt thâm thúy, mũi thẳng. Nếu như nhất định phải tìm khuyết điểm trên dung mạo nàng thì khuyết điểm ấy chính là miệng của nàng. Có lẽ là bởi vì luôn có thói quen mím môi, khóe miệng của nàng lúc nào cũng hơi rũ xuống. Nế́u như không nói chuyện, khuyết điểm này làm cho nàng luôn có chút nghiêm nghị. Trừ điểm này, nàng hoàn toàn có thể được xem như một mỹ nhân đầy sức quyến rũ.

Bấy giờ, khi thấy Margaret tiến vào phòng, môi của nàng (Black phu nhân) càng mím chặt lại, vì vậy đường cong trên mặt càng trở nên nghiêm nghị hơn.

Margaret lên tiếng chào hỏi nàng (Black phu nhân):

“ Nghe nói phu nhân muốn tìm ta?”

“Tiểu thư Firth,” nàng (Black phu nhân) nhìn Margaret, thanh âm cùng ánh mắt vẫn lạnh nhạt như vậy. Mặc dù nàng đã cố gắng che dấ́u nhưng vẫn để lộ ra một loại chán ghét kì lạ, “Cảm ơn cô thời gian qua đã đến dạy học cho Shirley. Hôm nay, ta gọi cô đến là muốn nói cho cô biết, ngày mai cả gia đình ta phải đi New York. Có lẽ mấy tháng sau mới trở về. Sau khi trở về, có lẽ không cần cô tiếp tục đến dạy đàn cho Shirley nữa. Cho nên...

Nàng đẩy một cái phong bì đã chuẩn bị sẵn về phía trước.

“Đây là tiền lương ta trả cho cô suốt thời gian qua. Hy vọng lần sau gặp giáo sư Smith, cô có thể thay ta gửi lời hỏi thăm đến ông ấy.”

Margaret hơi ngẩn ra.

Mặc dù nguyên bản là sau buổi học hôm nay, nàng (Margaret) sẽ tìm Black phu nhân nói ra dự định dừng dạy dương cầm cho Shirley của mình. Nhưng bây giờ, khi nghe được Black phu nhân dùng loại giọng điệu này đến nói muốn đuổi việc mình, ngoại trừ ngạc nhiên, thì nàng có chút không tin được. Nế́u nói rằng không khó chịu thì là nàng đang nói dối rồi. (chỗ này lại chém)

Nàng (Magaret) cố nhịn cảm giác không vui trong lòng, thẳng thắn đối mặt với ánh mắt của Black phu nhân.

Con ngươi màu xanh xám, cũng đang nhìn nàng chằm chằm không chớp lấy một cái, dần hiện ra ánh sáng lạnh lùng tựa men sứ thủy tinh.

Nữ nhân này (Black phu nhân) luôn luôn cho rằng bản thân ở rất cao nhưng trước giờ đối xử với nàng khá lịch sự. Thái độ như lúc này vẫn là lần đầu tiên.

Magaret phảng phất như hiểu ra.

Người vợ này, nhất định là cảm nhận được gì đó, nên mới dùng phương thức này để đuổi mình đi.

Magaret có thể lý giải tâm tình của nàng (Black phu nhân).

Nghĩ đến đó, nàng (Margaret) cảm thấy bình thường trở lại. Không muốn vì bản thân biện minh điều gì, nàng yên lặng cầm lấy phong bì rồi quay gót. Chợt, nàng nhớ tới lời Shirley nói vừa rồi, bước chân có chút chần chờ.

Ngày mai, Shirley sẽ cùng vợ chồng Black đến bến tàu Southampton, lên chiếc thuyền lớn trứ danh kia.

Nàng biết tiếp theo chiế́c thuyền này cùng hành khách sẽ đối mặt với vận mệnh thế nào.

Bởi vì cha làm việc ngay tại bến tàu Southampton, từ đây đến đó nếu di chuyển không ngừng mất khoảng hai đến ba giờ. Thời gian chiếc thuyền kia khởi hành ngày càng gần, gần đây nàng cũng thường xuyên nghĩ tới sự kiện này.

Mặc dù nàng biết đây là một bi kịch to lớn, nhưng với năng lực của nàng, nàng quả thật không thể làm gì được. Sẽ không có ai tin tưởng nàng, họ sẽ cho rằng nàng là một người điên hoặc là kẻ bụng dạ khó lường.

Làm sao một chiếc thuyền được xưng là tàu thiế́t không bao giờ chìm như Titanic lại chìm xuống cùng biết bao hành khách đây?

Nàng cũng dùng lý do như vậy thuyết phục bản thân, hơn nữa như vậy cũ̀ng không có gì là không đúng, cho đến bây giờ là vậy. Trong chốc lát, nàng lại được biết người quen của mình cũng lên chiếc thuyền này.

Black tiên sinh cùng phu nhân... coi như xong rồi, nhưng còn Shirley...

Margaret tự nhận bản thân không phải là người đa sầu đa cảm gì, thậm chí có thể coi là ích kỷ. Ngoại trừ cha và vị giáo sư có ân với mình, nơi này không có người nào đáng để nàng quan tâm.

Nhưng, ở cùng bé trai này mấy tháng...

Trước mắt nàng hiện lên bóng lưng tức giận của Shirley trước khi biến mất.

"Tiểu thư Firth, sao cô còn chưa rời đi? Chẳng lẽ cô cảm thấy bản thân bị đối xử không công bằng?"

Ngay tại thời điểm nàng đang do dự, thanh âm lạnh lùng của Black phu nhân đột nhiên truyền tới.

Margaret giương mắt, thấy vẻ chán ghét rõ ràng trong mắt nàng (Black phu nhân).

"Phu nhân có vẻ rất bất mãn với ta?" Nàng (Margaret) đột nhiên hỏi một câu

Có lẽ Black phu nhân không ngờ nàng (Margaret) đột nhiên dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình nên ngẩn ra.

"Tiểu thư Firth, sao cô dám dùng giọng điệu này nói chuyện với ta? Giáo sư Smith nói cô là học sinh tốt nhất của ông ta, ta cũng tồn số tiền lớn mời cô đến dạy học cho Shirley. Nhưng cô làm được gì?"

Margaret nhíu mày một cái:"Xin hỏi, ngài hỏi ta làm được gì ư?"

"Giỏi cho cô, còn dám hỏi ta cho rằng cô làm được gì!" Black phu nhân tức giận đến mức từ trên ghế đứng lên, phảng phất như muốn đi tới, nhưng rốt cục vẫn nhịn được, nhẹ giọng nói, "Ta vốn không muốn nhắc lại chuyện này, nếu như cô biết chút gọi là xấu hổ. Đối với ta mà nói, điều này thật khiến ta cảm thấy thật nhục nhã. Nhưng thái độ của cô làm ta rất tức giận. Chuyện liên quan đến việc cô quyến rũ chồng ta, cô nghĩ là ta không biết gì sao? Kết quả là cô, một tiểu thư trẻ tuổi lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy, sao da mặt cô có thể dày như vậy, lại còn dám dùng thái độ đó đối mặt mà nói chuyện với ta?"

"Chồng ngài nói với ngài là ta quyến rũ ông ấy ư?"

"Chẳng lẽ cô còn không chịu thừa nhận hay sao?" Trên mặt Black phu nhân hiện ra hai mảng đỏ ửng vì tức giận, "Nếu như không có Gila nói cho ta biết chuyện này, kết quả ta còn bị cô che mắt lừa gạt đến khi nào nữa! Cô, thật là...**" (cái ** là từ bản convert sang)

Margaret ngước nhìn vị phu nhân thượng lưu trước mặt tức giận đến mức môi bắt đầu rung rẩy, đột nhiên nàng (Margaret) cảm thấy bộ dạng của nàng (Black phu nhân) có chút đáng thương. Nghĩ đến việc con trai của nàng là Shirley, chút tức giận của Margaret đối với nàng (Black phu nhân) cũng biến mất.

Margaret thở dài một hơi:

"Black phu nhân, thời điểm mà ngài ở đây nhục nhã ta, ngài có từng tự hỏi bản thân, ngài thật sự tin chồng ngài vô tội ư? Mặc dù sự thật và những gì ngài chỉ trích ta là hoàn toàn ngược lại, chồng ngài là một kẻ cặn bã, nhưng nếu tự lừa người dối mình có thể khiến ngài cảm thấy tốt hơn một chút, ta nguyện ý để ngài tiếp tục ở trong mộng tưởng đẹp đẽ. Sẵn tiện, ta cũng muốn báo cho ngài một tiếng, dù cho ngài không mở miệng thì vốn dĩ hôm nay ta cũng muốn xin nghỉ. Chúc ngài và Black tiên sinh của ngài sẽ có một chuyến đi biển thượng lộ bình an (gốc là khoái trá)!"

Nụ cười trên mặt mang chút ác ý, Margaret cầm lấy phong bì, bỏ lại Black phu nhân, xoay người rời khỏi phòng.

Vốn là nàng (Margaret) muốn nhắc nhở Black phu nhân không nên lên tàu RMS Titanic.

Lời này nói ra tương đối đột ngột, cộng thêm khúc mắt giữa hai bên, Black phu nhân chắc chắn sẽ không tin nàng. Hơn nữa, Margaret hoài nghi quyết định đột ngột của hai vợ chồng này có khả năng liên quan đến mình. Nếu quả thật là vậy thì lời nói của nàng ngược lại sẽ càng khiến Black phu nhân cảm thấy tức giận.

Cuối cùng, dựa theo thực tế, nàng quyết định không nói bất cứ điều gì.

Nàng đi xuống. Đến lầu một, thời điểm nàng qua một phòng khách lớn, hướng ra vườn hoa thì gặp Joy. Trên tay hắn là một phong thư.

"Tiểu thư Firth, hôm nay ngài kết thúc buổi học sớm vậy sao?" Hắn cười hì hì, chào hỏi nàng, "Ngài xem, ta nói không sai chứ?"

"Híc, đúng thế." Margaret liếc nhìn phong thư có in ký hiệu của công ty Bạch Tinh (Thư không tìm được tên tiếng Anh, mọi người chịu khó vậy), lòng nàng khẽ động nhưng làm bộ vô ý hỏi một câu, "Đây là cái gì?"

"Đây là vé thuyền ngày mai!" Joy giải thích cho nàng, "Vé tàu RMS Titanic vốn khó cầu, huống cho tiên sinh cùng phu nhân lại quyết định đột ngột như vậy, Cũng thật cảm tạ trời đất, vừa rồi, cuối cùng người đưa thư cũng mang đến kịp thời. Degree Field tiên sinh (gốc là nhiệt độ Field tiên sinh) đã dặn ta nhiều lần, nếu nhận được thư thì lập tức đưa đến thư phòng của Black tiên sinh."

Degree Field tiên sinh là quản gia của Black gia.

"Há, ngài đi đi..."

Margaret mỉm cười đưa mắt nhìn hắn (Joy) rẽ về hướng thư phòng.

Lát sau, Margaret đi ra cửa sắt thông với vườn hoa, rời khỏi biệt thự.

Thời điểm nàng quay đầu lại, phía sau cây cột trụ ở cửa chính lộ ra một thân hình nho nhỏ.

Shirley đang tránh ở đó, chỉ lộ ra đôi mắt.

Thời điểm ánh mắt hai người chạm nhau, Margaret cười với cậu bé một cái, sau đó phất phất tay.

Shirley xoay người, nhanh chóng chạy biến đi mất.

Mới vừa rồi, sau khi Joy từ thư phòng ra ngoài, nàng lặng lẽ đi vào, đem phong thư để trên bàn giấu dưới thảm.

Nàng không hy vọng Shirley lên thuyền. Mặc dù cậu bé có thể lên thuyền cứu nạn nhưng dưới tình huống ấy, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Đây là chuyện duy nhất nàng có thể làm vì cậu bé.

Margaret khẽ thở dài, xoay người rời đi.

Đồng thời, nàng cũng ra một quyết định: buông tha cho việc đến Vienna, nửa năm sau đi Mỹ tiếp nhận công việc trợ giảng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.