Ba Ba Lạnh Lùng

Chương 31



Đêm đó, Phó Thần Cương hẹn với Tưởng Tâm Lôi dùng cơm ở tầng lầu cao nhất của một nhà hàng. Nơi đó bình thường người qua lại cũng không ít, cũng có không ít nhân vật có mặt mũi đến nhà hàng này ăn uống. Vì vậy anh biết, vì sĩ diện, tuyệt đối cô ta sẽ không có những hành động luống cuống ở nơi như thế này.

"Tâm Lôi, chúng ta chia tay đi!"

Tay nâng ly rượu lên, hơi ngừng lại một chút, Tưởng Tâm Lôi liếc anh một cái đầy khó hiểu, sau đó tiếp tục uống một hớp rượu đỏ vẻ đầy ưu nhã.

Cô ta biết trái tim của anh lâu nay đã không còn đặt ở trên người mình, chẳng qua mấy tháng gần đây lại càng rõ ràng hơn. Nhất là từ lúc anh có đứa con trai không rõ lai lịch đó, anh đã tốn không ít thời gian với nó, “hoạ vô đơn chí” lại càng làm cho quan hệ của bọn họ vốn đã lạnh nhạt lại càng xa cách hơn.

Vốn dĩ, cô cũng không nghĩ quá nhiều, dù thế nào đi nữa anh không muốn bảo cô đi chăm sóc “cái đồ mềm nhũn” kia là tốt rồi. Cô cho rằng cứ để như thế, quan hệ giữa cô và Phó Thần Cương cũng sẽ chẳng có gì thay đổi quá lớn, bởi vì cô vẫn là người phụ nữ duy nhất gần gũi bên cạnh anh.

Đối với anh mà nói, công việc vĩnh viễn quan trọng hơn tình cảm. Hơn nữa là người ít ham muốn, anh chưa từng để tâm vào những chuyện nam nữ trăng hoa. Cô không cho là ở bên cạnh anh sẽ xuất hiện những phụ nữ khác, nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, đại khái cô cũng không cần căng thẳng cắt bỏ đối với mối quan hệ này.

Cho nên, d rốt cuộc có cái gì đã làm thay đổi suy nghĩ của anh?

"Tại sao đang yên đang lành lại đột nhiên nói chuyện này?"

"Tôi không có cách nào sống chung cùng với em được nữa."

"Từ trước đến giờ rõ ràng chúng ta vẫn rất tốt kia mà. Anh cứ việc sống cuộc sống của anh, em cứ tiếp tục rong chơi với cuộc sống của em, hai bên đều bình an vô sự, chẳng phải như thế hay sao?"

"Bởi vì chúng ta quá giống nhau."

"Anh đang nói cái gì vậy?"

"Tôi là người ích kỷ, mà em cũng vậy. Sống chung với em, tôi sẽ cảm thấy giống như mình đang soi gương vậy." Anh lạnh lùng nói: "Cho nên, ban đầu vì chúng ta đều muốn đạt được một mục đích gì đó nên mới thuận cùng nhau ở chung một chỗ. Em có được một người bạn trai để nở mày nở mặt, tương lai có thể là một người chồng để tin tưởng. Còn tôi, sẽ thu được cơ hội hợp tác với cha của em, tương lai, có thể sẽ được thừa kế sản nghiệp của cha em nữa."

Tưởng Tâm Lôi nhíu mi lại không nói. Đây chính là sự thật, mặc dù trước đây hai người bọn họ cũng không nói toạc ra, nhưng cô thật sự đã cư xử với Phó Thần Cương như thế, mà cô cũng biết, anh đến với cô là có dụng ý khác.

"Tôi vốn cũng cho rằng, sống chung cùng với em không có gì là không tốt. Nhưng, bây giờ chúng ta quá giống nhau, hai người giống nhau người ở chung một chỗ sẽ không vui vẻ, cũng sẽ không hạnh phúc."

Tưởng Tâm Lôi không phải là loại phụ nữ sẽ quấn quít chặt lấy đàn ông. Chẳng qua là vì cha cô đã sớm coi anh như rể hiền, phần lớn những người cùng giới ở bên ngoài, tất cả bọn họ nhìn hai người đều thấy tốt đẹp như vậy, nếu như anh chia tay, mặt mũi của cô sẽ bị vứt vào đâu?

"Em cảm thấy cứ như thế này em cũng đã rất vui vẻ rồi, có ngươi làm bia đỡ đạn, ba em sẽ không nổi cáu bắt em đi tìm đối tượng có cá tính chững chạc nữa. Anh cũng không ghét em, vậy chúng ta cứ dựa theo kế hoạch đã định đi, kết hôn với em. Sau khi cưới, hai chúng ta lại sống riêng cuộc sống của mình như thế. Em sẽ không quan tâm anh làm cái gì, anh cũng không cần để ý tới việc em rong chơi như thế nào."

"Không, tôi sẽ không kết hôn với em."

Thấy anh không thay đổi tâm ý, Tưởng Tâm Lôi bắt đầu bốc lửa, "Em cũng đã chấp nhận nhượng bộ lớn với anh như vậy, anh còn muốn như thế nào nữa?"

"Đây không phải là cuộc sống mà tôi muốn."

"Vậy anh muốn cuộc sống thế nào?" Tưởng Tâm Lôi hừ lạnh một tiếng, lúc này cô mới phát hiện ra hôm nay Phó Thần Cương có chút kỳ quái, anh không phải là người chịu khó giải thích như vậy."Anh có người phụ nữ khác phải không?" Cái giả thiết này mặc dù khả năng rất thấp, nhưng cũng chỉ có khả năng này mới có thể khiến anh nói nhiều như vậy.

"Tôi và em chia tay là bởi vì chúng ta không hợp nhau, cũng không liên quan gì tới những người khác."

Vừa nghe, Tưởng Tâm Lôi giống như con sư tử mẹ bị chọc giận, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên dữ tợn."Anh đã có người phụ nữ khác? Người kia là ai?"

Cô có thể chịu được tình cảm của bọn họ càng lúc càng xa, cũng có thể chịu được việc anh không có bất kỳ ý định gì với mình. Nhưng, cô lại không cách nào chịu được việc người đàn ông của mình lại bị những người phụ nữ khác cướp đi. Đối với cô mà nói, đây quả thực là một vũ nhục qua lớn.

"Tôi đã nói, chuyện này không liên quan đến bất kỳ một ai." Anh vẫn luôn rất tỉnh táo.

"Đừng có gạt người." Cô cười lạnh, "Nếu như không có những người phụ nữ khác, chúng ta vẫn có thể tiếp tục sống như vậy cho đến lúc cùng đi vào lễ đường! Chắc chắn là do anh đã có những người phụ nữ khác, nên mới có thể mở miệng nói ra những lời này với em. Nói đi, cô ta là ai?"

"Đã nói là tự tôi muốn chia tay với em mà, chuyện này không liên quan đến bất kỳ một người nào hết."

"Vậy sao?" Nhưng Tưởng Tâm Lôi hoàn toàn không tin như thế. Cô ta hiểu đàn ông rất rõ, cô muốn thân hình có thân hình, muốn chiều cao cũng có chiều cao, ngay cả gia thế bối cảnh cũng không chê vào đâu được. Nếu như không phải có người phụ nữ khác, một người đàn ông làm sao có thể buông tha cô đây?

"Người phụ nữ kia có biết rằng mình mấy chục năm sau này sẽ phải nhẫn nhịn chịu đựng sự vắng vẻ, bởi vì người chồng của mình hoàn toàn “không làm ăn được gì” hay không?"

Phó Thần Cương siết chặt hai quả đấm, anh biết cô ta cố ý dùng phép khích tướng buộc anh há miệng, thậm chí không tiếc vạch trần vết thương lòng của anh ra, vì muốn nhìn anh phát điên.

"Tùy em muốn nói sao cũng được." Anh thong thả đứng dậy, "Về phần bác Tưởng, tôi sẽ giải thích với ông ấy, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, đối với những suy đoán của người ngoài, tôi sẽ xử lý sao để giảm mức độ tổn thương xuống đến thấp nhất, sẽ nói là em là người chủ động nói lên lời chia tay là được." Vì để bảo vệ danh tiếng của phụ nữ, quy tắc căn bản này anh luôn biết cách làm.

"Phó Thần Cương." Biết tâm ý của anh đã định, ngay cả việc dọn dẹp những chuyện xảy ra sau đó anh cũng đã nghĩ thấu đáo giúp cho cô rồi. Tưởng Tâm Lôi chỉ có thể lạnh lùng chăm chú nhìn anh: "Anh, thật con mẹ nó, đừng có giả bộ thân sĩ! Vì muốn chia tay với tôi để anh ở chung một chỗ với người phụ nữ khác, chuyện gì anh cũng làm được sao?"

"Đúng vậy." Anh khẽ thở dài, thừa nhận."Bởi vì nếu như không có cô ấy, tôi sẽ không sống nổi."

Cuối giờ chiều, Khang Hoa Hiên đang trong ở vườn hoa xem lại mấy luống hoa thường phát triển tốt trong mùa Hạ. Huân Triết đang ngồi trong xe tập đi lắc lư ở bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại tò mò chạy đến bên cô gọi ô ô. Cô nhìn lại nơi mình vừa sửa sang xong xuôi tỏ ý hài lòng liền thu dọn lại dụng cụ, chuẩn bị ôm con trai vào nhà.

Lúc này có một bóng phụ nữ mang một chiếc kính mát to, trên người xách túi lớn túi nhỏ, không ngừng dáo dác nhìn quanh ở phía ngoài cửa đã thu hút sự chú ý của cô.

Mặc dù có vẻ như không quá giống người xấu, nhưng cô cũng hòa nhã hỏi một câu: "Xin hỏi, có chuyện gì không?" Cô gái kia quệt quệt tay, tiến lên hỏi thăm.

"Phó Thần Cương ở đây phải không?"

"Phó tiên sinh ở công ty, buổi tối mới trở về."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.