Bá Chủ Lừa Thê

Chương 2



Lăng Trúc ngồi trong thư phòng, nghiêm túc cầm bút viết lách, Ly Nhi ở bên cạnh chậm rãi mài mực, bộ dáng ngáp ngắn ngáp dài làm thu hút sự chú ý của Lăng Trúc.

“Mệt rồi sao?” Liếc Ly Nhi một cái, Lăng Trúc tiếp tục viết. Nàng đang viết lại những loại hình buôn bán mà mình đã gặp viết lại lên trên giấy, rồi lại chậm rãi mà đem một số thứ không thích hợp xóa đi.

“Tiểu thư không mệt, thân làm nô tài làm sao mà dám nói mệt đây.” Ly Nhi nhẹ than một tiếng, ngày hôm nay đã phải cùng tiểu thư chạy suốt cả một ngày ở ngoài rồi, thể lực của nàng có tốt đến mấy cũng chẳng thể so sánh được với tinh lực hăng hái của vị chủ tử này được, thật không biết nàng ta trước đây là tiểu thư ra làm sao? Thể lực lại còn tốt hơn cả kẻ làm công việc nặng nhọc là a hoàn nàng đây.

“Đúng là Ly Nhi, thật hiểu chuyện.” Buông bút trên tay xuống, Lăng Trúc nhấp một ngụm trà.

“Đa tạ tiểu thư quá khen.”

Ừm, trà này đúng là thơm thật. ” Sau này gả đến nhà người ta mà cũng hiểu chuyện như thế này thì tốt rồi. Ay ! Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thật sự không nỡ để gả ngươi đi.”

Không để ý tới miệng Ly Nhi đang há hốc kia, Lăng Trúc tiếp tục nói : “Mặc dù chúng ta tiếp xúc chưa lâu, nhưng tiểu thư ta đây sẽ giúp ngươi giải quyết thật tốt, để ngươi được mát mẻ mà gả đi.” Cứ nghĩ tới có thể chơi đùa một trận vui như vậy, khóe miệng nàng lại không nhịn được mà nhếch lên.

Ly Nhi kinh ngạc nhìn nàng, nàng không lẽ lại xem như là thật chứ ? ” Tiểu thư, người không phải là nói thật … … ”

“Ngươi an tâm, nếu như cảm thấy Hướng Ngạo Thiên đối đãi với ngươi không tốt, hoặc là bắt nạt ngươi, thì cứ về đây, tiểu thư sẽ cho ngươi dựa vào, vĩnh viễn đứng bên cạnh ngươi. Sao ? Đủ nghĩa khí chứ !” Dưới trời đất này làm sao còn tìm ra được người chủ tử tốt hơn nàng nữa đây.

Ly Nhi có chút hoảng loạn, “Không, tiểu thư, người mà Hướng công tử muốn là … … “

“Ngươi an tâm, vị hôn phu tương lai của ngươi rất đẹp trai, vừa nhìn đã biết là người có tiền, ngươi cuối cùng cũng đã thoát khỏi biển khổ, không phải làm a hoàn nữa rồi, bổn tiểu thư thực lòng vì ngươi mà thấy rất vui mừng, cũng hi vọng ngươi sẽ có cuộc sống hạnh phúc mĩ mãn.” Mặc dù miệng thì nói như vậy, song thực ra trong bụng Lăng Trúc lại không nghĩ như vậy tí nào. Theo nàng nhìn nhận, nơi mà Ly Nhi sẽ vào không nghi ngờ gì chính lại là một biển khổ vô biên khác không thoát ra được, nhưng dường như lại luôn là nơi chốn tốt nhất trong tim những nữ tử thông thường.

“KHông phải như vậy đâu, Hướng công tử … … ”

“Ta biết Hướng công tử nghĩ như thế nào, ngươi đừng lo lắng nữa.” Hắn sẽ cho rằng Ly Nhi là một thê tử tốt thôi.

“Muộn lắm rồi, ngươi nghỉ trước đi !” Ha ha ! Nàng phải nhanh chóng đem tin tức tốt lành này nói với cha mẹ nuôi mới được, tin rằng bọn họ nhất định sẽ rất vui mừng.

“Tiểu thư muộn như thế này rồi còn muốn đi đâu?” Ly Nhi lo lắng gọi với theo bước chân đã bước qua cửa của chủ tử.

“Tùy ý đi dạo, ta vẫn chưa mệt, ngươi đi nghỉ trước đi.” Nói xong nàng cũng lập tức biến mất.

Ly Nhi thực ra rất lo lắng, tiểu thư chỉ theo ý mình như vậy, cũng không xem xem người ta có lấy hay không? Mà nàng cũng hiểu rõ, người vị Hướng công tử kia thích là tiểu thư, chứ không phải a hoàn là nàng đây. Hiện giờ chỉ hi vọng vị Hướng công tử kia đừng xuất hiện, nếu không thật không biết tiểu thư của nàng sẽ lại làm ra chuyện gì nữa? Đừng đem nàng gói lại tặng cho người ta là tốt rồi. Có điều … … Vị Hướng công tử kia hình như đã gặp qua ở đâu rồi … …

+++ +++ +++ +++ +++

“Ngươi muốn cưới Ly Nhi ? “ Mạnh Hạo kinh ngạc nhìn nam nhân anh tuấn đang ngồi trước mặt mình, khuôn mặt rõ là không thể tin được, ông liệu có phải đã nghe nhầm không?

“Đúng vậy, mong thế bá ( bác ) thành toàn.”

Hướng Ngạo Thiên gương mặt ôn hòa, song khí thế bá đạo phát ra từ thân người kia làm Mạnh Hạo nhận thấy cho dù ông có từ chối cũng không có tác dụng gì.

“Đúng là Ly Nhi tự mình nói đồng ý gả cho ngươi sao?” Đừng trách ông lại nghi ngờ như thế, thực sự là không nghĩ tới Ly Nhi lại có hành động to gan như vậy.

“Đúng vậy, thế bá phản đối sao?” Cũng khó trách ông ta lại kinh ngạc vậy, những năm này việc tự mình quyết định việc cả đời đúng là khó mà chấp nhận được.

“Ta thì không phản đối, các ngươi thích là được, không nghĩ tới được hiện giờ những người trẻ tuổi lại thoáng như vậy.” Là ông càng sống lại càng quay về thời cổ hủ rồi sao?

Ông cố của Mạnh Hạo cùng cha của ông cố Hướng Ngạo Thiên là huynh đệ kết nghĩa. Nhưng hai nhà do sự nghiệp bận rộn mà rất ít khi qua lại. Mạnh gia thích cuộc sống nhàn hạ, cho nên sản nghiệp không hề nhiều. Nhưng Hướng gia lại có dã tâm, sự nghiệp không những trải dài khắp nơi, mà đến việc vận chuyển cũng là số một.

Hướng Ngạo Thiên còn từng có hôn ước với con gái ông là Bối Nhi, nhưng hiện giờ Bối Nhi đã bệnh nặng mà qua đời, việc hôn sự này cũng đương nhiên là kết thúc, mặc dù ông đã nhận một cô con gái nuôi, nhưng ông đã đáp ứng nàng, tuyệt đối không can dự vào chuyện lớn cả đời của nàng. Còn may ông vẫn có một người con trai đang bái thầy học nghệ ở xa, hương hỏa Mạnh gia tất cả đều dựa vào nó thôi. Hướng gia cũng có một người con gái, xem ra hai người này sẽ là niềm hi vọng duy nhất của cả hai gia đình. Nếu ông cũng nhận Ly Nhi làm con nuôi, vậy tất cả đã được hoàn mĩ, cũng không có lỗi với Hướng gia nữa.

“Vậy thì đa tạ thế bá đã thành toàn.” Hướng Ngạo Thiên làm lễ tạ ơn, trong tâm xuất hiện một khuôn mặt xinh đẹp ngọt ngào, thật hi vọng lại được gặp lại nàng.

“Thời gian cũng không còn sớm nữa, ngươi đi xa đến đây cũng đã mệt rồi, vậy đi nghỉ sớm đi ! Mấy ngày tới ta sẽ bảo Ly Nhi đưa người đi dạo xung quanh.”

“Đa tạ thế bá.”

“Người cùng một nhà cả còn khách khí làm gì.” Lời của ông vừa nói xong, thì nghe thấy tiếng gọi của Lăng Trúc.

“Cha nuôi, cha nuôi.” Lăng Trúc một thân áo trắng đi như bay vào đại sảnh, trực tiếp đến trước mặt Mạnh Hạo.

” Cha nuôi, con nói với người, hôm nay con đã … … Mắt người sao vậy? Bị đau sao? Có cần tìm đại phu đến xem cho người không?” Nàng không hề nhìn thấy Hướng Ngạo Thiên đang ngồi ở bên cạnh kia, cũng không hiểu được ý tứ của ông.

Mạnh Hạo ho một tiếng, xem ra hình tượng thục nữ của nàng ta đã bị hủy hoại mất rồi, cái này cũng không trách ông được, ông đã cố hết sức để giúp nàng ta rồi. “Nha đầu, vị này là Hướng Ngạo Thiên công tử, Ngạo Thiên, nàng ta là … … ”

“Hướng Ngạo Thiên, sao ngươi nhanh thế đã đến cầu hôn rồi?” Lăng Trúc kinh ngạc nhìn hắn ta, buổi trưa còn vừa mới đồng ý gả Ly Nhi cho hắn, buổi tối hắn đã đến cầu hôn rồi, thật đúng là cao tay chẳng thông thường tý nào.

Nhìn thấy nàng, Hướng Ngạo Thiên mặc dù có chút ngạc nhiên, song lại càng thấy ngạc nhiên trước sự to gan cùng cởi mở của nàng.

“Đúng vậy, Ly Nhi không vui sao?” Đã định sẽ thành phu thê, vậy thì miễn đi hai chữ ” cô nương ” kia, nhưng hắn hiện giờ là đang hỏi nàng.

“Đương nhiên là không hề không vui rồi.” Nàng cười tươi, xem ra tên Hướng Ngạo Thiên này rất vừa ý với Ly Nhi nhà nàng, biểu hiện tốt.

“Đúng rồi, muốn làm con dâu Hướng gia có phải để ý đến chuyện gì không?”Nàng hiện giờ là muốn dò hỏi hộ Ly Nhi, tránh để sau này lại khó mà gánh vác.

“Chỉ cần tuân theo đạo làm dâu, tận lực chăm sóc ta là được.” Sự cởi mở của nàng làm Hướng Ngạo Thiên có chút lo lắng, nhưng hắn tin là hắn sẽ coi sóc nàng cẩn thận.

“Cũng bình thường như bao người khác sao? Vậy thì đơn giản rồi, Ly Nhi nhất định sẽ làm được.” Ly Nhi của nàng vốn là người thông minh. ” Ngươi đã dự định bao giờ sẽ thành hôn chưa?”

Hướng Ngạo Thiên cau mày lại, hoài nghi không biết cha mẹ nàng làm thế nào để nuôi dạy nàng lớn lên, nói về việc trọng đại cả đời một người con gái mà một chút cũng không lo lắng gì như vậy sao?

“Hướng công tử?”

“Nàng có thể gọi tên ta.” Xem ra nàng chỉ có mỗi điểm này là bình thường.

“Không, ta vẫn là nên gọi là Hướng công tử thì tốt hơn.” Gọi tên hắn ta? Hắn lại chẳng phải ai đó của nàng.

“Nếu không gọi ta là Hướng đại ca cũng được.” Hắn không thích chút nào cách gọi xa cách kia của nàng.

“Tiểu nữ kiên quyết gọi ngài là Hướng công tử.” Gọi hắn là đại ca? Vậy nàng chẳng phải sẽ phải gọi Ly Nhi là đại tẩu sao, nàng không muốn a !

Nhìn hai người họ đối thoại qua lại, Mạnh Hạo khó mà không cảm thấy có chút kỳ lạ, song kỳ lạ ở đâu thì ông lại nhất thời không nói ra được. ” Được rồi, Ngạo Thiên đã mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi, có việc gì ngày mai nói tiếp.”

“Thế bá, Ngạo Thiên không mệt.” Có thể được nói chuyện với nàng, hắn một chút cũng không mệt, lại còn có chút hiếu kỳ không kìm được, mà muốn nói chuyện với nàng nhiều hơn.

Lăng Trúc gật gật đầu, “Ta cũng hơi mệt rồi, ngày mai có thời gian sẽ lại nói chuyện với ngươi. Cha nuôi nghỉ sớm đi ạ, Hướng công tử cũng vậy.” Nói xong, nàng rất ưu nhã mà rời khỏi đại sảnh, hai người còn lại cũng về phòng mình nghỉ ngơi. ~

Cẩm hồ liễu bạn ( cây liễu đứng bên cạnh hồ ) , làn gió nhẹ lướt trên mặt nước, từng gợn từng gợn sóng nổi lên cũng không làm kinh động đến đàn cá đang nhàn nhã bơi dưới đó, đình nhỏ ngói đỏ trụ trắng, hương khói bay lượn, âm luật mềm mại như làn gió nhẹ kia đang tản ra trong không trung.

Một thân nữ tử áo trắng đang chăm chú vào cây cầm trước mắt, trạng thái như tiên nhân không vướng bận bụi trần, như một tuyết tinh linh nguyện không tranh chấp cùng trần thế.

Đã hết một khúc tấu, thiếu nữ kia vẫn không dừng lại mà tiếp tục gảy gảy cổ cầm, âm thanh vui tươi gia tăng thêm phần phấn khích, làm a hoàn một thân áo vàng đứng kề bên kinh ngạc không ngớt, lo lắng mà nhìn thiếu nữ áo trắng. Quả nhiên không sai, âm thanh vui tươi đang lúc cao trào thì dừng lại, một sợi dây đàn đã tuột ra khỏi vị trí ban đầu, vô tình làm bị thương ngón tay ngọc ngà của thiếu nữ áo trắng.

“Tiểu thư, người bị thương rồi !” Ly Nhi nhanh chóng lấy ra khăn tay giúp chủ nhân lau đi vệt máu chảy ra trên ngón tay, gương mặt tràn ngập lo lắng.

“Cái đàn này thật chẳng bền tí nào, chưa được mấy lần đã đứt dây rồi.” Lăng Trúc nhận lấy khăn trong tay Ly Nhi, nhẹ nhàng ấn vào vết thương nhỏ trên tay.

“Dựa vào cách đàn của người, có là dây đàn tốt nữa thì cũng bị đứt thôi.” Ly Nhi rót một cốc Bích Loa Xuân ( một trong mười loại trà nổi tiếng của TQ ) hảo hạng, rất không đồng ý với cách nói của nàng.

Nhẹ nhấp một ngụm trà, Lăng Trúc gương mặt mang vị hứng thú nhìn Ly Nhi, “Đúng như lời ngươi nói, ta dám nói ngươi không hiểu về đàn, thậm chí, là không hiểu về nhạc cụ.” Đồ dùng mà tốt, thì sẽ chịu được sự tàn phá của nàng.

“Nô tì đúng là không hiểu gì, không như tiểu thư đa tài đa nghệ.”

“Nói về việc là nữ tử, thì ngươi mạnh hơn ta nhiều, ai có thể cưới được ngươi, thật đúng là phúc từ kiếp trước để lại.” Nàng nói một chút cũng không hề giả tạo, Ly Nhi không những tinh thông thêu thùa, lại biết làm đồ ăn rất ngon, một người con gái cần phải biết nàng ta đều biết cả. Nhìn ngược lại nàng, ngoài cái thân cầm kỳ thi họa chẳng đủ no này, thì chỉ còn lại một kẻ phản bội vô dụng mà thôi. Ông trời nhất định là đã định nhầm giới tính cho nàng rồi, nàng hợp làm một nam tử anh dũng tuấn dật hơn, chứ không nên làm một cô nương yếu ớt thế này.

“Tiểu thư quá khen rồi, nô tài không tốt như lời tiểu thư nói đâu.” Ba lần bảy lượt khen nàng, làm nàng sắp tê liệt đi rồi, có điều trong tim vẫn thực rất vui vẻ, nàng đâu có biết bản thân lại tốt đến như vậy. Khóe mắt bỗng nhìn thấy Hướng Ngạo Thiên đang hướng phía đình này mà đi đến, Ly Nhi có chút ngây ra, “Tiểu thư, Hướng công tử … … “ Hắn không phải thực sự đến cầu hôn chứ ?

Lăng Trúc ngẩng đầu nhìn theo hướng tay Ly Nhi chỉ, thấy Hướng Ngạo Thiên đúng là đang đi về phía này.

“Hướng công tử tối qua đã nói chuyện cầu hôn với cha nuôi rồi, hắn muốn cưới Ly Nhi a ! Vui mừng chứ ? Bổn tiểu thư ta vui mừng lắm !” Lăng Trúc vui vẻ nhấp một ngụm trà, không quên quan sát phản ứng của Ly Nhi.

“Vui mừng ?” Nàng ta đang muốn khóc đây.

“Vui mừng là tốt rồi. Hướng công tử tìm Ly Nhi sao?” Lăng Trúc nhướn đôi con ngươi đẹp đẽ trong sáng tò mò ngắm hắn.

“Không hoan nghênh sao?” Hướng Ngạo Thiên ngồi xuống đối diện Lăng Trúc, ánh mắt không rời mà nhìn nàng.

“Đâu dám.” Sờ sờ dây cổ cầm, Lăng Trúc tự nhiên mà hỏi : “Hướng công tử thích Ly Nhi không ? “ Ay ! Thật đáng tiếc, đứt mất một sợi dây đàn, nàng không có trò để chơi nữa rồi.

“Tiểu thư !” Ly Nhi bất mãn kinh sợ nói, nếu như không vì có người ngoài ở đây, nàng thực muốn bảo tiểu thư im miệng đi.

Hướng Ngạo Thiên đối với câu hỏi của nàng cũng thấy không thoải mái, lời nói của nàng quá mức to gan, không chỉ hắn cảm thấy không thích hợp, đến a hoàn bên cạnh nàng cũng không đồng ý với lời nói của nàng.

Lăng Trúc liếc mắt với nàng ta một cái, coi như không có chuyện gì mà tiếp tục nghịch nghịch cổ cầm, “Ta chỉ đơn giản là hỏi ra điều ta đang nghi vấn thôi.” Thật đúng là phiền phức, nàng đây là đang hỏi giúp nàng ta cơ mà ! Một chút cũng chẳng hiểu được ý tốt của nàng gì cả.

“Vậy Ly Nhi thích Ngạo Thiên không?” Hướng Ngạo Thiên không trả lời mà hỏi ngược lại.

Lăng Trúc quay đầu nhìn Ly Nhi, thấy nàng ta lắc đầu nhanh đến sắp rơi cả ra, bèn nhíu lông mày lại, “Không thích ?” Không phải chứ ! Vậy việc hôn sự phải làm sao?

Lời nói của nàng làm Hướng Ngạo Thiên có phần không vừa lòng, nói : “Bất kể Ly Nhi có thích hay không, thì đều phải gả cho Hướng Ngạo Thiên ta.”

Không thích … … Vậy … …

“Để tránh sau này phải hối hận vì việc lúc đầu, rồi lại đổ thêm dầu vào lửa, thế nên thoái hôn là được rồi.” Nàng vốn là người hiểu giữ lời hứa, nhưng để Ly Nhi không hận nàng, nàng cũng không để bụng mà làm kẻ thất hứa một lần.

“Việc liên quan đến cả đời, chứ có phải trò chơi đâu?” Gương mặt Hướng Ngạo Thiên lạnh lùng như diêm vương trừng nàng, nàng ta rốt cuộc có biết là mình đang nói cái gì không?

“Chính là vì liên quan đến chuyện cả đời nên mới phải suy xét kỹ càng, tránh sau này phải hối hận cả một đời.” Ly Nhi đã không muốn nhảy vào vạc dầu như vậy, chủ tử ân cần là nàng đây làm sao mà ép nàng ta được !

“Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh, việc này tuyệt đối không thể nào có thể thay đổi được.”

“Đôi khi thay đổi một số việc, cuộc đời sẽ càng đẹp hơn.”

“Tiền hậu bất nhất đâu phải là kẻ có chữ tín.” Hắn đã muốn thứ gì thì không từ mọi thủ đoạn để có được, hắn đã muốn chắc nàng rồi.

“Tiểu nữ không để bụng làm một kẻ không giữ lời hứa đâu.” Cổ nhân có câu : Tiểu nhân và nữ nhân là khó nuôi nhất. Quân tử cùng tiểu nhân vốn là những kẻ đối đầu, mà nữ tử lại cùng tiểu nhân đứng ở cùng một chỗ, vậy thì nàng đương nhiên cũng không sợ làm tiểu nhân rồi.

“Nhưng Hướng Ngạo Thiên ta không phải là người không biết giữ lời.” Tại sao chỉ qua một đêm, trạng thái của nàng ấy lại có sự khác biệt lớn đến vậy?

Haiz ! Nàng còn cho rằng là việc lớn thế nào.

“Hướng công tử xin hãy an tâm, là người đôi khi đều có lúc nói đùa, vậy thì cứ nói với tất cả mọi người đây chỉ là nói đùa là được, tuyệt đối không có gì tổn hại đến danh dự của Hướng công tử, hơn nữa việc này cũng chẳng có mấy người biết đến, chỉ cần nói với cha nuôi của ta một tiếng là được rồi.”

“Nàng lừa gạt ta sao?”

“Là lời nói dối có thiện ý, không phải là lừa gạt.” Hắn hôm qua rõ ràng nói chuyện rất dễ chịu, sao hôm nay lại cố chấp thế này chứ?

Hướng Ngạo Thiên lạnh lùng hừ một tiếng, strong> “Có gì khác nhau?” Hắn quyết không tin mị lực của hắn chỉ trong một đêm trước đã dùng hết được, nhất định phải có nguyên nhân nào đó.

Bị hắn ta bắt bẻ lại đến nỗi việc càng lúc càng nghiêm trọng, Lăng Trúc không nghĩ gì nói luôn : “Ta là nữ nhân còn không để bụng, ngươi để bụng cái gì chứ, bị lừa là cha nuôi ta kia kìa !” Nàng có chút ngang ngạnh nói xong, đột nhiên lại cảm thấy kỳ quái,“Hơn nữa cũng không tính là lừa gạt, chỉ là nói với cha nuôi ta sự thật là được rồi, cha sẽ tha thứ thôi.” Như thế này hắn sẽ không còn gì để nói nữa chứ !

Hướng Ngạo Thiên trầm mặc lạnh lùng nhìn nàng, qua một lúc mới nói : “Biết được không chỉ có cha nuôi của nàng.”

“Có ý gì? Lẽ nào ngươi đã nói với cả thiên hạ này rồi ?” Lăng Trúc chau mày nhìn hắn, có chút dự cảm chẳng lành, nhưng mới qua có một đêm, hắn có thể làm được gì đây?

“Cũng không khác biệt mấy.” Nàng ta cũng lo lắng sao?

“Nói cho rõ ràng xem nào.” Không chỉ nàng lo lắng, mà đến Ly Nhi cũng đang lo vô cùng.

Hắn ta lộ ra một nụ cười như không có chuyện gì, chậm rãi mở miệng nói : “Sáng sớm hôm nay, ta đã cho người đi về trước, đem tin tức ta muốn cưới vợ về nói với người nhà.” Hắn lại đứng lên hướng thân về phía đằng trước, nắm chặt lấy cằm của nàng, ” Việc này đã không thể nào thay đổi được nữa rồi.” Nói xong hắn lịch sự rời đi.

Đợi hắn đã đi khỏi tầm mắt của bọn họ, Ly Nhi mới nhảy dựng lên, “Tiểu thư, làm sao đây? Ly Nhi không muốn phải gả cho Hướng công tử đâu, hơn nữa là Hướng công tử hiểu lầm mà, người đâu có phải là Ly Nhi.”

Người có mắt đều có thể nhìn ra được, Hướng Ngạo Thiên muốn là nàng, tên là Lăng Trúc, chứ không phải Ly Nhi .

“Ta đương nhiên biết được ta tên là gì, ngươi an tâm, nhất định sẽ có cách giải quyết việc này.”

“Vâng, nô tài quyết không gả cho Hướng công tử đâu.” Sự lạnh lùng của hắn làm nàng ta thấy sợ hãi, hơn nữa nàng cũng chẳng hề xứng đôi với hắn chút nào.

“Biết rồi !” Trời ơi ! Nàng sao lại có thể chọc vào sát tinh mặt đen này chứ ! ~

Lăng Trúc đầu cúi mày cau bước vào phòng ăn, nàng vẫn đang buồn phiền vì việc sáng nay. Thật không ngờ là Hướng Ngạo Thiên lại cố chấp như vậy, lại có thể không thèm để ý đến hạnh phúc của mình và người khác, nàng lại càng không ngờ tới, hắn lại nghĩ nàng chính là Ly Nhi ! Nàng lúc nào đổi tên mà chính mình cũng không biết chứ? Thảm nào hắn chỉ nói chuyện với nàng, nàng thế này có tính là tự đào hố chôn mình không đây, tự làm tự chịu ? Phiền phức quá !

“Nha đầu, con sao thế? Ai làm con không vui thế kia?” Mạnh Hạo thấy Lăng Trúc gương mặt sầu não, hình như đã xảy ra chuyện lớn gì vậy.

“Con gái ngoan, nói cho nương biết, ai làm con giận thế ?” Mạnh hạo phu nhân kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, quan tâm hỏi han.

Cùng ngồi ăn cơm còn có Hướng Ngạo Thiên, hắn gương mặt trầm lặng, từ khi Lăng Trúc bước vào, đôi mắt đã chăm chú nhìn nàng không rời.

“Không có gì ạ.” Lăng Trúc than thầm trong tim, nàng phải đi đâu để tìm một ” Ly Nhi” gả cho Hướng Ngạo Thiên đây?

“Nha đầu, bộ dáng con như thế này ai mà tin được là không có chuyện gì ?”Mạnh Hạo liếc Hướng Ngạo Thiên một cái, trực giác mách bảo ông là hắn có liên quan.

Phu thê Mạnh Hạo cùng nhìn nhau một cái, “Đừng có thở dài như vậy nữa, con như thế này Nhu Nhi sẽ lo lắng đấy.” Ông lo lắng nhìn thê tử đầu lông mày đã nhíu lại một chỗ.

Nhìn bọn họ một cái, nàng lại tiện thể nhìn Hướng Ngạo Thiên, lại càng thấy phiền não thở dài một hơi.

“Nha đầu ?” Lẽ nào thực sự đã xảy ra chuyện gì !

“Chính là vì Ly Nhi không đồng ý gả nữa !” Đôi mắt mang theo ức chế nhìn vào Hướng Ngạo Thiên, “Hướng công tử lại không đồng ý cho con thoái hôn.” Chính là vì cái danh dự quân tử chẳng đổi được thành tiền kia.

“Thoái hôn?” Mạnh Hạo kinh ngạc nhìn nàng một cái, mới tối hôm qua còn đang vui vẻ bàn chuyện hôn sự, giờ chưa qua một ngày đã đòi thoái hôn? Ly Nhi đang đùa cợt sao?

“Nha đầu, điều con nói là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Nhìn bộ dáng của nàng cũng biết là nàng không hề nói đùa, gương mặt nàng thành thật như thế này làm sao lại có thể là lừa bọn họ được !

“Lúc đó không phải là Ly Nhi tự mình hứa chuyện hôn sự này sao? Lẽ nào là con … … “ Mạnh Hạo gương mặt hoài nghi nhìn Lăng Trúc.

“Đúng là con ! Nhưng lúc đó con cũng chỉ là đùa thôi, ai mà biết được Hướng Ngạo Thiên lại đến cầu hôn thật.” Hắn không đến cầu hôn thì tốt rồi, nàng sẽ không phải phiền não như thế này nữa.

Hướng Ngạo Thiên nghi ngờ nhìn nàng, “Nàng không phải Ly Nhi?” Nghe bọn họ nói chuyện, hắn đã xác định được mình nhận nhầm người, hiểu nhầm ý rồi.

“Ai nói với ngươi ta là Ly Nhi ?” Cái tên này sao cứ nhìn nàng chằm chằm thế, nàng với hắn có thù sao? … … Aiya ~ hình như đúng là có a .

“Ly Nhi là cô nương áo vàng sáng nay đứng bên cạnh nàng sao?” Thảm nào thái độ của nàng mới thoải mái như vậy, còn đối thoại trước đây của hai người họ hóa ra lại là ông nói gà bà nói vịt !

“Đúng vậy, ngươi nhận nhầm người rồi đúng không?” Hắn lại nghĩ người hắn cưới sẽ là nàng sao?

Hiện giờ Mạnh Hạo cuối cùng đã hiểu, “Hiền điệt ( cháu trai ) , ngươi là muốn cưới Trúc Nhi sao? Còn Trúc Nhi lại nghĩ rằng ngươi muốn cưới Ly Nhi ?” Ông còn cho rằng hai người họ quen biết, giờ mới hiểu đây đều là hiểu lầm.

“Cho nên hôn sự này không tính.” Lăng Trúc lập tức tuyên bố, nàng không muốn bị Ly Nhi trách tội cả đời, nhưng gương mặt Hướng Ngạo Thiên kia sao mà dọa người thế kia?

Hướng Ngạo Thiên kéo nàng đi ra phía ngoài, “Nói chuyện với ta.”

Đồng ý nói chuyện với nàng, có phải nghĩa là hắn sẽ đồng ý cho nàng thoái hôn?

Bị hắn kéo đến trong hoa viên, Lăng Trúc lập tức đeo lên vẻ mặt ôn hòa, “Ngươi đồng ý thoái hôn rồi?” Ông trời thật không công bằng, đến gương mặt khi nhìn nghiêng của hắn cũng đẹp đến thế kia, sau này ai gả cho hắn, nhất định cả ngày nơm nớp lo sợ phu quân sẽ bị con hồ ly tinh nào câu dẫn mất. Ly Nhi thông minh thật, biết tránh trước đi.

“Người của Hướng gia cực kỳ cố chấp.” Hướng Ngạo Thiên giữ chặt lấy hai vai nàng, ánh mắt sắc nhọn kia nhìn chăm chú vào nàng.

“Oh !” Nàng chẳng cảm thấy việc này có quan hệ với nàng chút nào.

“Cha mẹ ta vẫn luôn mong chờ ta thành thân.”

“Oh !” Nàng vẫn là bộ dạng không liên quan đến mình.

“Đến giờ hai lão nhân gia đều đã biết ta sẽ thành thân rồi, nhất định là rất vui mừng mà đi chuẩn bị mọi việc, nói không chừng đã xuất phát để cầu hôn rồi.”Hắn hiểu rất rõ cha mẹ mình, dưới sự thúc giục của họ lâu như vậy, cuối cùng biết được con trai mình đã chịu lấy vợ về báo hiếu cha mẹ, họ đương nhiên phải nhanh chóng trước khi hắn đổi ý mà rước tân nương vào cửa.

“Nhưng ngươi hiện giờ không phải cưới vợ a !” Nàng phải đi đâu để đào ra một tân nương cho hắn đây?

“Nhưng bọn họ đã biết chuyện ta muốn cưới vợ rồi, hơn nữa còn rất vui vẻ.” Hắn tuyệt đối không hề lừa nàng.

“Vậy thì nói lại với họ rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, ta nghĩ bọn họ cũng sẽ hiểu được thôi.” Nàng có chút hoảng lên, thật muốn thu lại lời nói đùa ngày hôm qua, thật không biết có còn thu lại được hay không, chứ cứ tình hình thế này, khó mà thoát được !

“Bọn họ sẽ không hiểu được đâu.” Về điểm này không cần hỏi hắn cũng biết.

“Tại sao? Ngươi từ từ nói với họ, họ nhất định sẽ nghe mà.” Lăng Trúc không nhịn được mà kéo kéo vạt áo hắn, căng thẳng ngẩng đầu nhìn hắn.

“Dưới tình hình họ ngày đêm mong chờ ta thành hôn, nàng nghĩ xem bọn họ có để cho ta có cơ hội nói rõ ràng không?” Bực mình nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nàng, trong người hắn lại có cảm xúc muốn được lập tức hôn nàng.

“Thì cứ nói là ngươi nhận nhầm người, không phải sao?” Sự việc nhất định sẽ có cách, cứ cho là không còn cách nào, nàng cũng không cho là làm sao cả, cùng lắm là đem Ly Nhi đào hôn là được.

“Chỉ là đổi tên mà thôi, bọn họ cũng không để bụng nhiều đâu.” Không cần biết tên họ của nàng là gì, nữ nhân mà hắn muốn cưới chính là nàng.

“Bọn họ không để bụng, ngươi cũng không để bụng?” Lăng Trúc trong đầu ong ong một mảng, chỉ còn nghĩ đến việc làm hắn hủy bỏ hôn sự này.

“Đương nhiên không để bụng. Bất kể nàng tên là Trúc Nhi hay là Ly Nhi, nàng đều phải gả cho Hướng Ngạo Thiên ta.” Hắn mỉm cười nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nàng, không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của nàng kia.

Một lúc lâu sau Lăng Trúc mới tiêu hóa được lời hắn vừa nói, “Ngươi nói người ngươi muốn cưới là ta, chứ không phải Ly Nhi sao?” Không phải chứ ! Ông trời bảo hộ cho nàng nghe nhầm đi a .

“Chính là nàng.” Biểu tình của nàng đáng yêu vô cùng, trừ sự không tình nguyện trong mắt nàng làm nhức mắt hắn kia.

“Không phải chứ !” Nàng đang nằm mơ, nàng nhất định là đang nằm mơ !

“Chính là vậy.” Một lời nói của hắn đập tan lời cầu nguyện của nàng.

“Ta không muốn.”

“Nhất định phải muốn.” Nàng phải gả cho hắn chắc rồi.

Nàng lúc này mới phát hiện ra hắn đang vuốt ve gương mặt mình, tức giận mà vứt bàn tay đang dính trên mặt kia ra, lùi ra phía sau, “Ngươi đang đùa !” Nhất định là thế !

“Ta trước giờ không nói đùa.” Hướng Ngạo Thiên cười nhìn nàng, “Nếu như nàng thích ta nói đùa, cũng được.” Đôi khi nói đùa trêu nàng cũng không sao cả.

“Cái gì ?” Hắn rốt cuộc đang nói gì chứ?

“Ta đồng ý hủy bỏ hôn ước.” Hắn tiến gần nàng một bước, nhẹ ôm nàng vào trong lòng.

Nghe thấy lời hắn nói, nàng lập tức quên mất hành động vô lễ của hắn lúc này, gương mặt nhỏ nhắn kia phát ra ánh hào quang hưng phấn mà nhìn hắn, “Thật sao? Ngươi thực sự đồng ý hủy bỏ hôn ước ?” Tốt quá rồi !

“Giả đấy.” Nhìn nàng vui vẻ như vậy hắn thực không muốn quét đi sự vui tươi của nàng chút nào, nhưng lời hắn vừa nói chính là lời nói đùa, không thể xem là thật được.

“Ngươi … … … … ” Nàng dùng lực trừng với hắn, đẩy hắn ra, “Ngươi đang trêu đùa ta sao? ” Nhất định là thế, tên nam nhân đáng ghét này !

“Nào dám !” Hắn thương nàng còn không kịp, làm sao có thể trêu đùa nàng chứ? Có điều hắn lại đúng là muốn trêu ghẹo nàng.

“Đã không dám thì thoái hôn đi.” Nàng hếch cằm lên, một bộ dạng cao cao tại thượng, muốn bức hắn đi vào khuôn phép.

“Không.” Đừng nói hắn, đến cha mẹ hắn cũng tuyệt đối không thoái hôn.

“Ngươi nói không?” Tại sao chứ? Hắn không có lý do để cưới nàng a ! Còn nàng cũng không đồng ý gả cho hắn, mặc dù hắn không tệ, nhưng gả cho hắn quá nguy hiểm, không cẩn thận là sẽ dẫm lên bước chân của nương nàng mất, nàng chết cũng không đồng ý.

“Nàng không nghe lầm đâu, nàng nhất định phải gả cho Hướng Ngạo Thiên ta.”Lại kéo nàng vào trong lòng lần nữa, mê hoặc nhìn nàng.

“Không cần phải nhắc nhở ta, ta biết ngươi tên là Hướng Ngạo Thiên.” Chết tiệt ! Ánh mắt đó của hắn là gì thế? Định mê hoặc nàng, kiếp sau đi ! Kiếp này mẹ nàng là có sinh cả não cho nàng đấy.

“Ta chỉ muốn để nàng nhớ kỹ tên của phu quân tương lai của nàng thôi mà.” Hắn không nhịn được mà hôn xuống trán nàng, đổi lại là sự giãy giụa hoảng sợ của nàng.

“Ngươi … … Đừng có làm bừa.” Nàng ửng đỏ cả dung nhan, tay dùng lực mà đẩy vào ngực hắn, để mình có một khoảng cách với hắn.

“Ta không hề làm bừa.” Nàng thật đáng yêu chết lên được, thuần khiết như một tờ giấy trắng vậy.

“Ngươi còn dám nói là không có?” Lẽ nào vừa rồi là nàng nằm mơ sao? Muốn lừa nàng? Đừng mong có cửa !

“Cứ cho là có đi.” Hắn thu hai vai lại, nàng lại ngoan ngoãn mà dính vào trong lòng hắn,“Chúng ta đã sắp thành thân rồi, người khác sẽ không nói gì đâu.” Thật đáng yêu, gương mặt nhỏ của nàng lại đỏ lên rồi.

“Ai muốn thành thân với ngươi? Ta không có đồng ý gả cho ngươi đâu đấy.”Nàng giãy dụa mà đẩy hắn ra, “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi mau buông ta ra.”Nhìn hắn một bộ dáng như chẳng hề dùng chút sức lực nào, tại sao nàng vẫn không giãy ra được?

“Phu thê ân ái vốn là nghĩa trời đất a, nàng đừng ngại ngùng như thế.”

Gương mặt nàng lại càng đỏ hơn, song không phải vì xấu hổ, nàng là tức đến đỏ cả mặt lên. “Ai là phu thê với ngươi? Ai cùng ngươi ân ái chứ? Ngươi mau buông ta ra, nếu không … …” Nàng hoảng loạn nhìn bốn phía, buổi trưa mọi người đều đã đi nghỉ, chẳng có đến nửa người có thể cứu nàng khỏi tay ác ma này.

“Nếu không thì sao?” Chút suy nghĩ này của nàng mà hắn không nhìn ra được sao?

“Nếu không … … “ Cả người nàng căng cứng lại, “Nếu không ta sẽ đánh ngươi đấy.” Nghĩ cũng biết nàng chẳng thể thắng nổi, hi vọng hắn không thông minh đến mức nghĩ ra được điểm này.

“Nàng đánh thắng được sao?” Kể cả hắn không có võ công, nàng cũng chẳng thể đánh lại được một người đàn ông.

Đương nhiên là đánh không thắng được, nàng đừng bị đánh chết đã là tốt lắm rồi, nhưng nàng cũng không thể từ bỏ dễ thế được, “Ta sẽ cấu ngươi.”

“Xin mời.” Nếu nàng có thể cấu được, hắn không để bụng mà cho nàng cấu.

Thật đáng ghét cái bộ dáng tự cho mình là đúng này. Nàng thực sự ra tay cấu hắn, nhưng toàn thân hắn đều là cơ bắp, nàng căn bản là không thể cấu lên được, lại có vẻ giống như đang vuốt ve hắn, làm hắn khó mà nhịn buồn được, đôi mắt kia phức tạp nhìn nàng, nàng còn thử tiếp nữa, hắn chẳng thể đảm bảo hắn không đánh mất phong độ quân tử được mất.

Lửa nộ của nàng đã không thể phát tiết ra trên người hắn, nàng đổi lên mặt hắn, mỗi tay một bên dùng lực kéo mặt hắn ra như cái bánh to vậy.

“Thế nào?” Còn vênh váo nữa đi ! Nàng không tin hắn thế này lại không thấy khó chịu !

Thật đúng là nữ nhân độc ác ! Mặt hắn phồng lên, làm nàng không cấu được nữa.

“Nàng muốn mưu sát chồng mình sao?” Nàng lẽ nào xem hắn như kẻ thù truyền kiếp sao? Dùng lực như vậy !

“Hey ! Ngươi chẳng phải là chồng ta nhé .” Nàng dùng lực dẫm lên chân hắn một cái, tranh thủ lúc hắn không để ý mà đẩy hắn ra, chạy vào trong phòng, sau lưng còn truyền đến tiếng cười lớn của hắn.

“Cười , cười, cười chết ngươi đi, tốt nhất là bị sặc nước bọt mà chết đi !” ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.