Bá Chủ Lừa Thê

Chương 6



Woa ! Căn phòng cao nhã quá, nàng thích vô cùng … …

“Nàng đang chơi đùa gì thế ?”

“Có sao ?” Có đàn nữa này ! Chỉ cần sờ lên thôi cũng đã biết được giá cả không rẻ chút nào, dám chắc là một chiếc đàn nổi tiếng mà rồi đây nàng cũng không dám phá hoại được.

“Không có sao ?” – Ai mà tin được chứ ?

“Vừa rồi sao nàng lại nói nàng thường xuyên phải nằm trên giường dưỡng bệnh, ta thấy nàng lại cực kỳ khỏe mạnh đấy.” Cái người cả ngày chạy nhảy ầm ỹ giống một người đang mắc bệnh sao ? Lời nói này lừa ai còn được, chứ muốn lừa hắn là điều không thể .

“Ừm.” Nàng không quan tâm nữa ừ đại một tiếng, rồi ngã lăn xuống giường. Oh! Chiếc giường này mềm mại thật, cực kỳ thoải mái, làm nàng muốn ngủ quá … …

“Trúc Nhi .” Hướng Ngạo Thiên một tay kéo nàng dậy, để nàng ngồi vững trên ghế.

“Làm gì thế ? Ta đang mệt lắm !” Phiền chết lên được ! Thể lực của nàng có tốt như hắn đâu , nàng đã sắp mệt chết rồi hắn lẽ nào còn không biết nữa ?

“Trả lời xong câu hỏi của ta, nàng sẽ được nghỉ ngơi.”

“Ưm… …ta hiện giờ thần trí không rõ ràng, chỉ muốn ngủ thôi … …ngày mai ngươi hỏi có được hay không ?” Lăng Trúc nhắm mắt lại, đã rơi vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh.

Thấy nàng mệt đến mức đó, hắn cũng có chút không nỡ lòng, “Nàng hôn ta một cái đã, ta sẽ rời đi ngay.” Yêu cầu một nụ hôn này cũng không quá khó nhỉ !

“Xong.” Nàng nhanh chóng hôn lên trán hắn một cái, rồi lập tức ngủ say trên ghế kia.

“Cái này không gọi là hôn.” Hắn bất đắc dĩ mà ôm nàng lên, để nàng nằm lên chiếc giường mềm mại kia, “Đây là nàng nợ ta đấy nhé.” Hắn cúi đầu in lên môi nàng một nụ hôn, “Nhớ đấy, nàng nợ ta hai nụ hôn.” Lần này dù sao nàng cũng đã ngủ say mất rồi, vì vậy nụ hôn này của hắn không thể tính được.

Xem ra nàng thực sự đã mệt rã rời, cũng không để tâm xem hắn có còn ở trong phòng không thì đã ngủ say mất rồi. Hóa ra, cái việc ‘nam nữ thụ thụ bất thân ‘ của nàng mà gặp phải lúc buồn ngủ thì cũng phải đầu hàng.

Sau khi nhìn nàng một lúc, hắn mới đóng cửa đi ra ngoài.

+++ +++ +++ +++ +++

Để bù đắp lại cho những ngày mệt nhọc trước đó, Lăng Trúc ngủ đến tận giữa trưa mới tỉnh dậy. Người đến là khách, vì vậy cũng không ai dám gọi nàng dậy, Ly Nhi cũng không hề khách khí mà ngủ cho no thì thôi.

Trong lúc không cầm lòng được, Lăng Trúc lại mang chiếc đàn trong phòng ra đình viện trong hoa viên, thêm chút trà, cứ như vậy mà đánh đàn. Lại để phù hợp với hình tượng yếu đuối của nàng lúc này, nàng còn đặc biệt đánh một khúc có chút phần u buồn, để ai nếu không cẩn thận nghe được đều cho rằng khúc nhạc nàng đang đàn chính là câu chuyện của nàng ; còn nàng, lại cực kỳ thích sự hiểu lầm này.

Cầm nghệ của nàng không cao, nhưng nếu so sánh với những người bình thường, thì nàng cũng được coi là cao thủ. Sáu năm trước có duyên gặp được một nhân sĩ thường du hành tứ hải, hai người kết giao thâm tình, ông ta sau đó lại đem cầm nghệ tinh tú của mình mà truyền lại cho nàng. Nhưng một phần do kinh nghiệm sống không nhiều, nên nàng cũng khó mà có thể đánh được một khúc thật sự rung động, dù là khúc bi hay khúc vui vẻ rơi vào tay nàng, tất cả đều chẳng có cách nào truyền đạt đến được cảnh giới lý tưởng.

“Tiểu thư, người sao thế ?” Ly Nhi quan tâm nhìn chủ tử, thấy nàng gương mặt phiền muộn, không biết nàng lại gặp phải chuyện phiền não gì .

Lăng Trúc thở một hơi thật dài, “Dù cho ta có đàn thế nào, cũng chẳng có chút cảm giác.” Người người tùy ý đàn một khúc cũng đều có sự bi ai hay thương cảm, tại sao nàng lại không thể đạt đến một chút này ? Lẽ nào đúng là phải được như ông ta, đến tám mươi tuổi mới có thể đàn ra được một khúc tình cảm chăng ?

“Người đàn đã rất hay rồi a.” Ly Nhi không hiểu được mà nhìn chủ tử. Không hiểu được ý của nàng. Đối với Ly Nhi thì khúc đàn này hay đến mức nàng chỉ muốn được nghe thêm mấy lần nữa thôi.

Nhưng Lăng Trúc lại nghĩ, nếu nàng đàn thực sự hay, thì bất kỳ ai khi nghe được cũng đều sẽ thương tâm mà rơi lệ, Ly Nhi này còn cười mà nói nàng đàn hay được, thì làm sao mà nàng không thở dài đây ?

“Lăng tỷ tỷ.” Hướng Ngạo Tuyết nở nụ cười tươi tắn đi về phía hai người họ, bên cạnh còn có Hướng Dữ Thiên đi cùng.

Lăng Trúc nhìn thấy hai huynh muội họ bèn lập tức đứng dậy, “Hóa ra là Hướng cô nương và Hướng công tử, tìm Trúc Nhi có việc gì không ?”

“Lăng cô nương xin hãy ngồi xuống, đứng lâu quá sẽ mệt đấy.” Hướng Dữ Thiên quan tâm mà đỡ nàng ngồi xuống, bản thân cũng ngồi xuống ngay bên cạnh nàng, chẳng hề quan tâm đến cái nhìn cảnh cáo của muội muội bên cạnh.

Lăng Trúc cùng Ly Nhi nhìn nhau một cái, rồi cùng cẩn thận mà đem ý cười giấu vào trong tim.

“Đa tạ Hướng công tử đã quan tâm, Trúc Nhi không sao cả.” Nàng nhu mì mà cười cười.

Lăng Trúc hôm nay mặc y phục nữ nhi lên người lại càng đẹp kiều diễm, một thân váy trắng mỏng như sương trắng trong gió sớm mai, lại thêm nụ cười như có như không làm nàng lại càng thêm yếu ớt, làm Hướng Dữ Thiên nhìn thấy tâm tư ngứa ngáy không chịu được, hắn thích nhất là mỹ nhân yếu đuối thế này a.

“Nhị ca, có thể thu lại tính phong lưu không, Lăng tỷ tỷ là tân nương của đại ca, là chị dâu tương lai của chúng ta, huynh mà còn thế, ,cẩn thận kẻo đại ca tức giận đấy.” Hướng Ngạo Tuyết không nề hà gì nhẹ nhàng cảnh cáo, khó khăn lắm đại ca mới chịu thành thân, nàng ta đương nhiên không thể để cho nhị ca phá đám được, nàng ta dù chết cũng phải bảo vệ chị dâu tương lai không để cho bị nhị ca phong lưu này lừa mất được.

“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, Trúc Nhi còn chưa gả cho đại ca, thì ai cũng đều có cơ hội, hơn nữa muội cũng không cần phải lo lắng, cho dù có thiếu Trúc Nhi, đại ca cũng vẫn có Bình Nhi a !”

Bình Nhi ? Lăng Trúc cùng Ly Nhi ở cạnh bên trong đầu đều xuất hiện dấu hỏi lớn.

“Nhị ca sao huynh lại nói trước mặt Lăng tỷ tỷ những lời này !” Thôi rồi, huynh ấy chết thật rồi ! Huynh ấy nhất định sẽ bị đại ca chém chết mất thôi. Ai cũng đều nhận ra đại ca thích Lăng tỷ tỷ, huynh ấy lại còn cố ý nói linh tinh trước mặt Lăng tỷ tỷ như vậy, bị đại ca biết được chắc chắn sẽ bị xử lý không thương tiếc a.

Hướng Dữ Thiên chẳng để ý đến muội muội, mà lại lấy từ trong ngực ra một chiếc cặp tóc bằng phỉ thúy, “Trúc Nhi, cái này tặng nàng, cứ coi như là quà gặp mặt của chúng ta.” Hắn đem chiếc cặp tóc đặt vào tay nàng, lại mượn cớ để sờ lên làn da trắng như ngọc của nàng nữa.

Hắn quả thực coi nàng là đồ ngốc không biết hắn đang muốn làm gì sao ? “Chiếc cặp tóc này thực đẹp quá .” Lăng Trúc cẩn thận ngắm nghía, chỉ cần nhìn chất liệu cùng công điêu khắc tỉ mỉ trên đó, đúng là một sự kết hợp hoàn hảo, là một món trang sức đáng giá.

“Lại còn không sao, đây là ta đặc biệt cho người làm ra đấy, rất có giá trị.” Hắn chính là biết, nữ nhân ai ai cũng chịu chiêu này, mà hắn thì đã thử nghiệm qua không ít lần.

“Tình cảm của Hướng công tử tiểu nữ trong tim xin lĩnh, nhưng thứ đồ vật đáng giá như thế này Trúc Nhi vạn vạn lần cũng không dám nhận, đợi đến khi nào Hướng công tử gặp được nữ tử của lòng mình rồi tặng món quà này, thiết nghĩ kết quả sẽ tốt hơn.” Nàng đối với cái thứ này chẳng có chút hứng thú nào, nếu thực sự tặng cho nàng, sau này nhất định nàng sẽ mang nó đi bán mất.

“Nhưng ta hiện giờ chính là muốn tặng nàng, đừng để ý đến đại ca ta, ta còn ưu tú hơn đại ca ta nhiều lần.” Hắn ta đương nhiên không phải đang nói thực gì, nhưng đôi khi trêu đùa một chút cũng không có hại đến ai cả mà.

“Mọi người đều hiểu lầm rồi, ta cùng đại ca hai vị thực sự là không có gì, ta cũng sẽ không gả cho huynh ấy đâu.” Lăng Trúc buồn bã mở miệng, cuối cùng còn bày ra gương mặt bi ai mà thở dài, giống như nàng đang bất lực vô cùng vậy.

“Tại sao ? Lẽ nào tỷ không thích đại ca ta sao ?” Hướng Ngạo Tuyết lo lắng hỏi, đến cả Hướng Dữ Thiên cũng có chút lo lắng, hắn đây chỉ là trêu đùa thôi, nàng đừng có thực không gả cho đại ca hắn đấy.

Lăng Trúc cúi đầu gảy gảy dây đàn, bộ dạng như không thể nói được nên lời, cứ để cho hai người họ lo lắng thêm đã.

“Lăng tỷ tỷ người nói một câu đi a !”

“Đúng vậy ! Gả cho đại ca ta là một chuyện vô cùng may mắn, nhưng nếu nàng mà muốn gả cho ta thì ta cũng không phản đối đâu.”

“Nhị ca !” Hướng Ngạo Tuyết không khách khí nữa mà đánh huynh mình một cái.

Liếc hai huynh muội họ một cái, Lăng Trúc lại thở dài một hơi, “Đại ca của hai vị đúng là rất tốt, gả cho huynh ấy thực đúng là một việc rất may mắn, chỉ tiêc là Lăng Trúc ta không có phúc được hưởng.”

“Tại sao chứ ?” Hai người kia đồng loạt lên tiếng.

“Ta … … ” Nàng nói rất nhỏ, âm thanh chỉ vừa đủ để hai người bên cạnh nghe được.

“Tỷ làm sao cơ ?” Hai người họ lại hỏi, thậm chí lúc này còn lo lắng và căng thẳng hơn cả nàng nữa.

“… … ” Nàng lại cố ý mà thở dài một hơi nghe đến đau lòng nữa, cố ý treo họ lơ lửng thêm.

“Lăng tỷ tỷ rốt cuộc sao thế ? Đừng dọa Tuyết Nhi a !” Hướng Ngạo Tuyết đã nước mắt lưng tròng đáng thương vô cùng.

“Nàng không phải là mắc phải bệnh gì đó không chữa được chứ ?” Nghe ngữ khí của nàng, Hướng Dữ Thiên cảm thấy rất có khả năng này, nhưng hắn thực sự hy vọng không phải.

“Cũng không khác mấy.” Lăng Trúc cố gắng hết sức để bày ra một gương mặt sầu bi, “Từ nhỏ thân thể ta đã không tốt, thày bói còn nói ta sẽ không sống quá hai mươi tuổi được … … ”

Nói xong liếc khóe mắt mà nhìn hai người họ , ừm , kết quả không tồi, bọn họ quả nhiên là đã tin rồi, “Đại ca của hai vị vẫn chưa biết chuyện này, ta cũng không hề muốn huynh ấy vì ta mà phải đau lòng. Kiếp này ta cùng huynh ấy đã không có duyên, chỉ mong huynh ấy có thể quên được ta, cưới được một hiền thê cùng huynh ấy sống đến đầu bạc răng long, như vậy ta có chết cũng mới có thể nhắm mắt được.”

Nàng lại cúi đầu giả vờ lau đi nước mắt, rồi len lén mà liếc hai người bên cạnh kia.

Hướng Ngạo Tuyết mắt đang ngậm đầy nước mắt nhìn nàng, còn Hướng Dữ Thiên cũng cúi đầu trầm mặc không nói tiếng nào. ~

Hướng Ngạo Tuyết mắt đang ngậm đầy nước mắt nhìn nàng, còn Hướng Dữ Thiên cúi đầu trầm mặc không nói tiếng nào. ~

Ha ha ha ! Nàng biết chiêu này sẽ có hiệu quả mà.

“Kỳ thực chuyện của ta và đại ca hai vị chỉ là một trò đùa mà thôi, nhưng giờ Hướng bá phụ và Hướng bá mẫu lại một lòng ngóng đợi ta cùng huynh ấy thành thân, ta lại không tiện nói rõ ràng … … Hiện giờ đúng là đã phụ sự thương yêu của hai vị ấy. Nhưng cũng may, hai người vừa rồi có nói đến Bình Nhi cô nương hình như cùng Hướng công tử là một đôi, cho dù không có ta, thì đại ca của hai vị cũng vẫn có thể thành hôn được rồi.” Đã có hồng nhan tri kỷ, mà Hướng Ngạo Thiên còn dám tới để trêu chọc nàng, hắn đúng là không muốn sống nữa rồi !

Lúc này lại đổi thành hai người kia cùng thở dài, “Bình Nhi là em họ của chúng ta.”

“Bình Nhi họ Vân, lớn hơn muội hai tuổi, từ nhỏ đã cùng sống với bọn muội rồi.” Hướng Ngạo Tuyết lau đi nước mắt, nói rõ hơn.

“Hướng công tử rất thích Vân cô nương sao ?” Lăng Trúc mỉm cười hỏi, song trong tim lại đang bức bối vô cùng.

“Bình tỷ rất thích đại ca, nhưng đại ca dường như lại chỉ con nàng ấy như muội muội mà đối đãi.” Nói tới Vân Bình Nhi, Hướng Ngạo Tuyết lại thở dài hơi nữa.

“Bình Nhi thân thể còn yếu hơn cả nàng nữa, thường xuyên phải nằm trên giường dưỡng bệnh, đợt trước nàng ta lại bị nhiễm phong hàn, cả người vô cùng yếu ớt.” Nói đến biểu muội này của hắn, Hướng Dữ Thiên dù thương tâm vô hạn nhưng cũng chỉ đành bất lực đứng nhìn.

Lúc này dù bên ngoài đang là nắng ấm rực rỡ soi rọi, nhưng trong đình viện không khí lại trầm xuống đến vô cùng, như thể đang bị bao phủ dưới một đám mây đen vậy, đôi lúc lại còn có ánh sét lướt qua nữa.

Hướng Ngạo Thiên thực sự chỉ coi Vân Bình Nhi kia như muội muội mà đối đãi thôi sao ? Có một đệ đệ phong lưu như thế này, hắn chẳng nhẽ lại cũng không hề phong lưu lăng nhăng hay sao ? Đấy không phải là bổn tính phong lưu có sắn chứ ?

“Sao thế ?” Hướng Ngạo Thiên đột nhiên xuất hiện nơi đình viện.

“Đại ca.” Hướng Dữ Thiên bất đắc dĩ mà thở dài, huynh ấy mà xuất hiện thì còn gì là vui nữa.

“Đại ca, huynh đã đi thăm Bình tỷ chưa ?” Hướng Ngạo Tuyết quan tâm hỏi han, quên cả Lăng Trúc vẫn đang nhìn nàng ta ở bên cạnh.

“Gặp qua rồi.” Hướng Ngạo Thiên ngồi xuống bên cạnh Lăng Trúc, “Cẩn thận , đừng có làm hỏng nữa đấy.”

“Ta đâu có lợi hại như vậy, mà hơn nữa cái cũ không đi sao có cái mới chứ .” Đúng là, hắn nhớ rõ chuyện kia như thế để làm gì ? Nàng cũng chỉ là phá một cái đàn trước mắt hắn thôi mà.

“Cái mới không tốt được như vậy.”

Đang định phản kích lại hắn, thì khóe mắt trông thấy hai vị công tử tiểu thư họ Hướng vẫn đang ngồi đây, Lăng Trúc lại đem cái vẻ mặt tràn đầy tự tin của mình chuyển thành vẻ sầu bi lãnh đạm, ngữ khí lại thêm mấy phần nhu thuận khó thấy được nói, “Hướng công tử nói rất đúng, Lăng Trúc sẽ giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không dễ dàng làm hỏng, xin Hướng công tử an tâm.”

Hắn muốn lật tẩy nàng ? Nào có dễ dàng thế.

Nghe những lời này của nàng, Hướng Ngạo Thiên lại sinh ra cảm giác ngán ngẩm vô cùng, “Nàng lật mặt tốc độ còn nhanh hơn cả lật trang sách nữa đấy.”

Nàng lẽ nào đến cả hai đệ đệ muội muội bên này cũng thuyết phục được rồi sao ? Hay là muốn lợi dụng họ đến thuyết phục cha mẹ hắn ?

Lăng Trúc lập tức bày ra một bộ dáng vô tội, “Hướng công tử huynh đang nói gì thế ? Đúng rồi, Hướng công tử đến đây có việc gì không? Có việc gì tiểu nữ có thể dốc sức làm được thì xin cứ nói ra, Lăng Trúc nhất định sẽ hết sức mình giúp đỡ.” Nàng nhanh chóng chuyển đề tài, tránh không để cho hắn cứ thế mà được đà nói lộ ra, đến lúc bị lật tẩy thì hết cả chơi đùa.

Chút tâm tư đó của nàng lẽ nào Hướng Ngạo Thiên lại không nhìn ra được? Nếu như không vì tò mò muốn biết bước tiếp theo nàng sẽ làm thế nào, hắn sớm đã lật cái mặt nạ này của nàng ra rồi.

“Nàng đã tự nguyện dốc sức, vậy thì không để nàng giúp đúng thật là không coi trọng nàng rồi.”

Không phải chứ !!! Đó chỉ là lời nói khách sáo thôi mà không phải sao ? Hắn ngàn vạn lần đừng có coi là thật đấy !

“Hướng công tử nặng lời rồi, tiểu nữ sức lực mỏng manh, chỉ có thể có sao nói vậy, làm sao mà có ý nói huynh không coi trọng chứ .” Nói thế rồi thì đừng có yêu cầu gì thêm nữa, cẩn thận không nàng nhất định sẽ cố ý mà làm hỏng, đến lúc đó thì cũng đừng có trách nàng.

“Lẽ nào nàng là đang từ chối ta sao ?” Hắn đến cả chuyện muốn nhờ nàng giúp đỡ cũng chưa kịp nói ra được một chữ, mà nàng đã dám lùi lại phía sau rồi.

“Nào dám.” Hắn đúng là cố ý chọc gậy bánh xe nàng đây mà …

“Vậy sao ?” Nàng mà không dám ? Những lời khoa trương hơn thế này nàng còn dám nói ra cơ mà, hắn lúc này thực không thể biết được nàng sẽ không dám làm những gì.

“Đương nhiên, tiểu nữ đã có duyên quen biết được gia đình Hướng công tử, nào dám từ chối yêu cầu của huynh, nhưng làm người thì phải hiểu rõ, bản thân mình có khả năng gì, có thể làm được đến đâu, mới không bị mắc vào tội không biết giữ chữ tín. Những lời này không có ý gì, mong Hướng công tử rộng lòng hiểu cho.”

Nàng nói một tràng những lời nói mang đầy hàm ý làm hắn đúng là dở khóc dở cười, Ly Nhi cạnh bên cũng càng thêm sùng bái tiểu thư nhà nàng ta.

“Trúc Nhi quá lời rồi, khả năng của nàng tin là ta và nàng đều hiểu rõ, tại hạ cũng không miễn cưỡng người khác khó xử bao giờ, tất cả đều có mức độ, tuyệt đối không phải việc gì khó.”

Đúng thật ! Hắn còn chưa nói là chuyện gì ! Nhưng nàng tin chắc không phải chuyện tốt. “Đã là như thế, thì Hướng công tử có gì cần tiểu nữ giúp đỡ, xin cứ nói đừng ngại.” Hắn tốt nhất là đừng có nói ra, nếu thực không phải là việc tốt đẹp gì, nàng sẽ mắng hắn cho đến khi thối đầu thì thôi !

“Đúng thế ! Đại ca, Trúc Nhi thân thể không khỏe, huynh ngàn vạn lần đừng miễn cưỡng làm khó nàng, có việc gì cần phân phó thì cứ để ta đi là được rồi, đừng làm mệt nàng ấy ra.” Hướng Dữ Thiên không biết sống chết mà xen vào giữa màn đấu khẩu của hai người họ, lại không hề biết chỉ một tiếng ‘Trúc Nhi’ của hắn đã làm phiền lòng lão đại kia.

“Đa tạ Hướng nhị công tử.” Trúc Nhi rất vui vẻ mà hướng về phía hắn cười ngọt ngào một cái, trong lòng hiểu rõ hắn đã tin hoàn toàn vào màn ‘thâm tình cáo bạch’ vừa rồi của nàng.

“Gọi Hướng nhị công tử quá xa cách rồi, gọi ta là Dữ Thiên ca là được rồi, ta không để ý đâu.”

Lời nói này của hắn không nghi ngờ gì lại càng đẩy hắn đến gần địa ngục hơn, một địa ngục được gọi tên là ‘Hướng Ngạo Thiên’.

“Vậy Trúc Nhi gọi công tử một tiếng là ‘Hướng nhị ca’ có được hay không ? ” Đợi lát nữa không biết là liệu có diễn một màn “Huynh đệ tương tàn” khó thấy hay không nữa ? Nàng thực sự là rất mong đợi lúc đó a.

“Cái này … …được thôi ! Vậy cứ gọi ta là Hướng nhị ca.” Xảy ra chuyện gì thế nhỉ ? Sao mà sắc mặt đại ca lại khó coi đến thế kia ?

“Vậy Lăng tỷ tỷ cũng gọi ta là Tuyết Nhi như cha mẹ cùng ca ca hay gọi có được không?” Hướng Ngạo Tuyết cũng không hề muốn bị gọi xa cách thế kia tí nào hết.

“Được, Tuyết Nhi.” Trong ba huynh muội này thì Hướng Ngạo Tuyết là người mà nàng thích nhất, ngọt ngào xinh đẹp mà không giả tạo, không tâm cơ, đáng yêu giống như một tiểu tiên nữ vậy.

“Như vậy liệu có phải là cũng nên thay đổi cách gọi đối với ta hay không ?” Hướng Ngạo Thiên lợi dụng mà yêu cầu, nàng cũng chỉ luôn những lúc hai người họ mới gọi cả họ cả tên hắn là Hướng Ngạo Thiên mà thôi.

“Nhưng ta cảm thấy gọi ‘Hướng công tử’ vẫn thuận hơn, cũng có lễ phép hơn.” Phản kích đã thành thói quen rồi, thế nên lần này nàng cũng không hề ngoại lệ được tí nào.

“Đúng đấy ! Đại ca, tuổi của huynh cũng lớn rồi, đừng có tính toán nhiều thế làm gì mấy cách xưng hô này.” Hướng Dữ Thiên không biết sống chết này trước giờ vẫn vậy luôn không hề để ý đến việc hạ thấp huynh trưởng mình chỉ để lấy được phút vui lòng của mỹ nhân. ~

“Đúng vậy ! Đại ca, tuổi của huynh cũng lớn rồi, đừng có tính toán nhiều thế làm gì mấy cách xưng hô này.” Hướng Dữ Thiên không biết sống chết này trước giờ vẫn vậy luôn không hề để ý đến việc hạ thấp huynh trưởng mình chỉ để lấy được phút vui lòng của mỹ nhân. ~

“Nhị ca, huynh đây là đang nói gì thế ? Không biết lớn nhỏ gì cả.” Hướng Ngạo Tuyết thẳng thắn trách móc.

“Đúng vậy! Hướng nhị ca thật quá không tôn trọng huynh trưởng rồi.” Lăng Trúc cũng không nhịn được mà trách mắng hắn, nếu hắn mà là đệ đệ của nàng, nàng sớm đã bóp chết rồi ! Làm sao có thể để hắn sống đến giờ mà làm thế này !

“Hướng nhị ca là đang giúp muội cơ mà.” Hắn rất ấm ức than phiền.

“Đa tạ ý tốt của Hướng nhị ca, nhưng thực sự không cần như vậy.” Đúng là đồ lắm chuyện ! Bắt nạt Hướng Ngạo Thiên là đặc quyền của nàng, làm sao có thể để hắn cướp đi quyền lợi đó chứ, nhìn thấy hắn bị kẻ khác chứ không phải nàng bắt nạt, là trong tâm nàng đã cảm thấy không thoải mái rồi.

“Nhưng … … ”

“Hướng Dữ Thiên, đệ nhàn rỗi quá rồi đúng không ? Cái đám tài khoản đang chất lên như núi còn đang đợi được Hướng nhị công tử xử lý kia kìa, mau đi qua xem đi !” Hướng Ngạo Thiên liếc đệ đệ hắn một cái. Hừ, nếu như không phải vừa rồi Lăng Trúc nói giúp cho hắn thì hắn không thể dễ dàng tha cho tên tiểu tử này như thế này được.

“Sao lại thế? Thời gian vừa rồi huynh rời nhà, mọi việc đều do đệ làm cả, hiện giờ sao lại có thể tiếp tục vứt lên đầu đệ thế chứ ? ” Hướng Dữ Thiên bất mãn mà cự nự, hắn đã quá lâu không được đến “Nghênh Tân Lầu ” rồi, Diễm Nhi của hắn không biết có còn nhớ hắn không, lại còn cả Tư Nhi, Tứ Nhi, Hỉ Nhi nữa … …

“Đệ nghĩ là ta đi chơi sao ?” Hướng Ngạo Thiên nâng chén trà trên bàn lên uống. Chén trà này chính là chén trà mà Trúc Nhi đã uống hết một nửa.

“Nhưng … … ”

“Đừng có nghĩ ra ngoài phong lưu nữa, đệ nên giúp đỡ sản nghiệp của Hướng gia nhiều hơn mới phải, thời gian vừa qua không phải chỉ dựa vào mỗi mình ta sao .” Hiện giờ hắn có thể giảm được gì thì phải cố mà giảm bớt, như vậy mới có thời gian cho hắn trông coi tiểu nương tử của mình được, nàng vốn dĩ không hề giống như những nữ tử khác trong thiên hạ này, hắn nếu để nàng biến mất, thì đi đâu để tìm được một tiểu thê tử không giống ai như vậy đây ?

“Đại ca, sao huynh lại không có tình thương thân ái thế, đệ dù gì cũng là đệ đệ của huynh cơ mà! Sao huynh lại không thể giúp đỡ cho đệ ?” Cứ nói đến những việc kia là hắn đã đau đầu muốn ngất đi rồi. Hắn chỉ biết chuyên đi hái hoa, chính là những mỹ nhân như hoa trên thế gian này, chứ hắn đâu phải là kẻ muốn theo đuổi thương nghiệp, thật mong đại ca có thể thương cho hắn, đừng bắt kẻ đáng thương là hắn đây phải tiếp quản công việc phiền phức này.

“Có những việc không thể quá đà, ta chính là đã quá nuông chiều đệ, mới để cho đệ phong lưu không biết điểm dừng như thế này.” Làm thế này chỉ vì hắn, mà cũng là vì hạnh phúc suốt đời của huynh trưởng hắn đây, Hướng Ngạo Thiên quyết định vẫn là không nên quan tâm đến hắn thì tốt hơn.

“Đại ca … …cái này … … Tuyết Nhi, muội cũng phải nói giúp cho nhị ca chứ !” Nhìn thấy đại ca của hắn lần này là nói thực, Hướng Dữ Thiên lập tức cầu cứu viện binh, hắn chẳng muốn sau này bị cái đống tài khoản kia siết chết tí nào.

“Đại ca nói đúng đấy, huynh đúng là nên thu bớt tâm tư lại đi.” Sự phong lưu đa tình của huynh ấy đến kẻ làm muội muội là nàng đây còn chẳng thể chịu được, giờ lại còn muốn nàng nói giúp ? Đợi khi huynh ấy đổi tính đổi nết đã rồi hẵng nói.

“Sao muội lại có thể nhẫn tâm như thế chứ !” Vậy mà thường ngày hắn vẫn luôn thương yêu muội muội như vậy. Thôi vậy, muội ấy không giúp, hắn vẫn còn có Lăng Trúc, tin là nàng ta tuyệt đối không từ chối hắn.

” Trúc Nhi, muội cũng nghĩ rằng đại ca không thể làm thế đúng không ?” . Giờ hắn chỉ còn duy nhất hi vọng này thôi… …

Lăng Trúc gật gật đầu, “Vâng, bức ép huynh như thế này thật không đúng.” Lời của nàng nói làm Hướng Ngạo Thiên bừng lên lửa giận.

“Nhưng … …có một đệ đệ phong lưu bại hoại như huynh thì huynh ấy cũng thật là đáng thương.” Nàng đây không phải là hạ thấp hắn, mà chỉ là nói lên sự thật thôi.

Bị người ‘được coi ‘ là yếu đuối ngoan ngoãn như Lăng Trúc nói như vậy, Hướng Dữ Thiên lập tức á khẩu, không biết nên phản ứng thế nào.

Hướng Ngạo Thiên cùng Hướng Ngạo Tuyết gật gật đầu, rất đồng tình với lời nàng nói; Ly Nhi đứng cạnh bên cũng che miệng cười thầm, tiểu thư nhà nàng giỏi nhất là việc đưa cho người khác hi vọng rồi sau đó lại đẩy người ta rơi vào vực thẳm như vậy.

Hướng Ngạo Thiên ôm lấy Lăng Trúc đứng dậy, “Ta đưa nàng đi xem thứ này.”

“Thứ gì thế ?” Đẩy tay hắn ra, Lăng Trúc hiếu kỳ nhìn hắn hỏi.

“Đi theo ta rồi sẽ biết.” Hướng Ngạo Thiên nắm lấy tay nàng bước ra ngoài, hoàn toàn không để ý đên ba người còn lại kia.

Cái gì mà đi theo hắn ? Nàng rõ ràng là đang bị hắn kéo đi đấy chứ !

Ly Nhi nhìn theo bóng lưng hai chủ tử rời đi, trong bụng thầm nghĩ tiểu thư nhà nàng chắc không cần nàng phải ở bên cạnh nhỉ. Nghĩ vậy bèn bắt đầu thu dọn những thứ trên bàn, chuẩn bị đem vào trong nhà.

“Ly Nhi cô nương, để tại hạ làm cho! Để nàng mệt thì không được mất.” Hướng Dữ Thiên bản tính phong lưu không đổi được lại chuyển sang trên người Ly Nhi.

“Nhị ca !” Hướng Ngạo Tuyết thực muốn mắng cho huynh mình một trận, nhưng do sự giáo dục nhiều năm nên nàng thực sự khó có thể nói ra những lời khó nghe như người khác được.

“Nô tỳ không yếu ớt như tiểu thư, chỉ làm chút việc này cũng không thể mệt được, Hướng nhị công tử nếu quá nhàn rỗi thì xin hãy rời ra nơi khác, đừng đứng đây đụng tay đụng chân, để nô tài không làm việc được.” Lời nói của nàng ta không thể nào độc bằng lời Lăng Trúc được, nhưng tuyệt đối lợi hại hơn Lăng Trúc đang vờ yếu đuối lúc này mấy lần.

Hướng Ngạo Tuyết không nhịn được mà bật cười thành tiếng, xem mặt nhị ca của nàng kìa … …vẻ mặt kỳ lạ như vậy, nàng cảm thấy cực kỳ thú vị.

+++ +++ +++ +++ +++

“Rốt cuộc là thứ gì thế ?” Không thể nhịn được sự hiếu kỳ, Lăng Trúc lại hỏi lần nữa.

“Nàng nhìn thấy rồi sẽ biết thôi.” Kéo tay Lăng Trúc đến ” Nghệ Phong Các” của hắn, lấy môt chiếc làn từ dưới bàn ra, “Cái này tặng cho nàng.”

“Tặng cho ta ?” Lăng Trúc nghi ngờ nhìn hắn.

“Không sai.”

Nàng nhìn chiếc rổ, vẫn không dám giơ tay ra đụng vào. “Đây là một cái rổ.” Hắn có ý gì thế ? Nàng làm sao mà hiểu được ?

“Tin rằng ai cũng có thể nhìn ra đây là một cái rổ.” Quan trọng nhất là thứ đang nằm trong cái rổ kia cơ.

Lại nhìn một lần nữa, Lăng Trúc nói : “Tại sao lại tặng cho ta cái rổ này ? Ngươi có dụng ý gì ?” Chiếc rổ rất đẹp, nhưng nhỏ thế này … …thì có thể đựng được gì ?

“Dụng ý nằm bên trong chiếc rổ.” Nàng sao lại không mở ra xem thử ? Hướng Ngạo Thiên liếc nhìn nàng.

Đúng oh! Sao nàng lại không đoán được trong rổ có thứ gì chứ ? Lăng Trúc giơ tay ra mở nắp chiếc rổ, bên trong không ngờ lại đang có một chú mèo lông dài trắng như tuyết.

“Dễ thương quá !” Tiếng reo của nàng đánh thức chú mèo nhỏ đang say ngủ kia, đôi mắt trong veo ngước lên nhìn nàng, nhẹ kêu ngheo một tiếng.

“Trời oi ! Nó thực sự là quá đáng yêu !” Cẩn thận bế chú mèo lên, Lăng Trúc cực vui vẻ kéo chú ra chơi đùa.

“Thích chứ ?” Hướng Ngạo Thiên hỏi rõ ràng là dư thừa, không cần nói chỉ cần nhìn bộ dáng nàng lúc này cũng biết được nàng thích món quà của hắn như thế nào.

“Thích không rời tay được.” Nàng đáp lại hắn một nụ cười, đem chú mèo đặt vào tay hắn, muốn cùng hắn chia sẻ sự vui thích của nàng lúc này. “Cảm ơn ngươi.”

“Đã cảm kích ta như vậy, thì không ngại đáp lễ ta chứ !” Hắn lại đem chú mèo đặt lại vào lòng nàng, sau đó đem nàng nhẹ nhàng ôm vào lòng.

Hai tay đang ôm chú mèo nhỏ làm nàng không cách nào đẩy hắn ra được, Lăng Trúc hiếu kỳ ngẩng đầu lên nhìn hắn, không hiểu ý lúc này của hắn, “Ngươi muốn quà gì ? Ta chẳng có gì hết a!” Nàng không cảm thấy là hắn có thể có được gì từ trên người nàng cả.

“Nàng đồng ý cho ta không ?”

“Ngươi không nói thì làm sao mà ta biết được ngươi muốn thứ gì ?” Ánh mắt của người này kỳ lạ quá, làm sao mà nàng lại cảm thấy có nguy hiểm nhỉ ?

“Thứ ta muốn rất đơn giản.” Hướng Ngạo Thiên nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của nàng.

“Rốt cuộc là thứ gì chứ ?” Nàng không cách nào để vứt tay hắn ra cả, chỉ rất hiếu kỳ hắn rốt cuộc muốn thứ gì chứ ?

“Cái này !” Nói rồi, hắn cúi người dịu dàng mà hôn nàng.

Lăng Trúc mở to hai mắt, muốn lùi lại mà không thể, hắn đã một tay ôm chặt lấy eo nàng, tay kia lại giữ chắc sau đầu, không để cho nàng có cách nào lùi lại. Nàng chỉ cảm thấy một luồng khí nóng xông thẳng lên trên đầu, làm gương mặt nàng ngượng chín cả, không biết nên phản ứng lại thế nào… …

Không biết đã qua bao lâu, hắn cuối cùng mới thả nàng ra, nàng đúng là còn thơm ngọt hơn trong tưởng tượng của hắn nhiều, càng thu hút hắn hơn. Nàng không thể biết được bộ dạng không hiểu gì cả lúc này của nàng lại làm hắn yêu thích vô cùng, điều này rõ ràng cho thấy nàng trước giờ chỉ thuộc về hắn, chứ chưa từng có ai có hành động thân mật như thế này với nàng.

“Đây là nàng nợ ta.” Hắn dùng giọng thấp trầm nói với nàng, song lại cũng mang theo cả hơi thở của sự vui mừng nữa.

Nợ hắn ? Lăng Trúc ngẩng đầu không hiểu đón ánh mắt của hắn, không thể biết được vì sao mà hắn lại nói như vậy.

Nhìn thấy gương mặt nàng đỏ hồng lên vì ngượng, lại không che giấu được cả sự hồ nghi trong đôi mắt kia, đôi môi nhỏ xinh mà hắn đã nếm qua kia lại tiếp tục mê hoặc hắn, lần nữa làm bùng lên cơn kích động hắn đã khó khăn kìm chế xuống.

“Tiểu yêu tình.” Hắn cúi đầu lại hôn nàng, rất lâu vẫn không buông ra… …

Mặc dù ý loạn tình mê, không hiểu được gì, nhưng nàng vẫn nhớ rất rõ hắn đã nói gì, tiểu yêu tinh ? Hắn đây là đang mắng nàng hay là đang khen nàng ? Nàng không cách nào hỏi được hắn, chỉ vì hắn quá bận, mà nàng lúc này cũng không cách nào nói được nên lời … … ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.