Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 181: Phải xin lỗi



Tuyết Nhi giương mắt nhìn anh, kiêu ngạo nói, “Tôi uống cà phê, thì sao? Tôi sai khiến anh, thì sao? Nếu anh không muốn làm có thể nói, tôi cũng đâu ép, là anh tự nguyện!”

Nghe được lời nói bốc đồng của cô, Giang Minh Húc càng thêm tức giận, anh vốn định mở miệng mắng thật to, nhưng vừa nghĩ tới cô là thiên kim đại tiểu thư, liền nhẫn nại nuốt cơn giận vào trong, quay đầu nhìn Hàn Đông Liệt đang cắm cúi làm việc hoàn toàn không để ý hai người họ.

Anh dùng sức nháy mắt, nhưng Hàn Đông Liệt không ngẩng đầu lên, anh buồn bực ho nhẹ một tiếng, “khụ…”

Hàn Đông Liệt nghe được, ngẩng lên nhìn về phía anh, thấy ánh mắt cầu cứu, anh chỉ hơi cười, sau đó lại vùi đầu vào công việc.

Cái gì? Anh ta không giúp mình? Nghĩ lại thì anh ta chính là người đẩy mình vào hố lửa. Chuyện này thật bất công, thân là trợ lý lao tâm lao lực đã nhiều năm, anh ta lại đối xử với mình như thế?

“Này, sao anh còn chưa đi? Đứng đó làm gì?” Tuyết Nhi nhìn anh bất động, không khỏi tò mò.

Giang Minh Húc quay đầu nhìn cô, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thở dài, “Tôi đi!”

Trước đây anh bỡn cợt người khác, giờ lại bị một đứa con gái gây khó dễ, đây là báo ứng sao? Ai… Anh ủ rũ cúi đầu bước ra khỏi phòng!

Giang Minh Húc đi rồi, Tuyết Nhi cười trộm một cái, sau đó bưng cà phê tới bàn Hàn Đông Liệt.

“Anh Đông Liệt, cà phê của anh!” Cô đặt cà phê lên bàn, tươi cười nhìn anh.

Hàn Đông Liệt khép văn kiện lại, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút tức giận nhìn cô.

“Anh sao vậy?” Tuyết Nhi thấy anh tức giận, không biết tại sao liền hỏi.

Hàn Đông Liệt nghiêm mặt nói, “Ở công ty phải gọi anh là tổng giám đốc Hàn! Hơn nữa ly cà phê này nếu là làm cho anh, thì em tự mình làm, Minh Húc là do anh tốn tiền thuê làm trợ lý, không phải người giúp việc của em, em biết chưa? Anh đã nói nếu muốn làm thư ký tốt thì phải học hỏi anh ấy, em lại tùy tiện như vậy? Nếu như em còn lặp lại chuyện này, liền về nhà làm đại tiểu thư đi.”

“Anh Đông Liệt…” Tuyết Nhi lỡ miệng, biết mình gọi sai, vội vàng đổi cách xưng hô, “Tổng giám đốc Hàn, em biết, sau này nhất định chăm chỉ làm việc.”

Vốn định lấy lòng, lại thành ra chọc giận anh. Rốt cục cô phải làm sao để anh đối xử với mình như trước? Anh Đông Liệt dịu dàng ngày ấy sẽ không trở về bên cô nữa sao?

“Tuyết Nhi…” Hàn Đông Liệt thấy vẻ mặt đau khổ của cô, không khỏi kêu lên, sau đó khuôn mặt giãn ra, dịu dàng nhìn cô nói, “Em bây giờ đã trưởng thành, không thể tùy tiện như trước, cố gắng học làm người, biết chưa?”

“Dạ, em biết!” Tuyết Nhi bĩu môi, gật đầu.

Hàn Đông Liệt vươn tay vuốt đỉnh đầu cô, dịu dàng nói, “Nếu đã biết sai thì phải xin lỗi Minh Húc. Anh tin rằng, em được anh ấy hướng dẫn, nhất định sẽ trở thành một thư ký tốt!”

Tuyết Nhi cảm nhận được bàn tay dịu dàng của anh, tự nhiên trong lòng cũng trở nên ấm áp, cô ngẩng đầu, vui vẻ cười nói, “Dạ, em nhất định trở thành một thư ký giỏi! Nhất định!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.