Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 187: Lời thề



Nghe anh nói câu này, Âu Tiểu Thiển vội vàng lắc đầu từ chối, “Không cần, em muốn đi một mình!”

Thấy dáng vẻ khẩn trương của cô, Hàn Đông Liệt càng thêm hoài nghi cô đang có chuyện giấu mình, “Em rốt cục có chuyện gì? Thật sự không thể nói với anh sao?”

Anh có chút nóng nảy, hơn nữa là đang tức giận, hai người bọn họ ở cùng lâu như vậy, trải qua nhiều chuyện như vậy, ngày mai còn lấy nhau, vậy mà cô có chuyện vẫn muốn giấu anh, tại sao vậy chứ?

Đột nhiên gương mặt Âu Tiểu Thiển trở nên nghiêm túc, cô đi tới trước mặt Hàn Đông Liệt, nói, “Liệt, anh có tin em không?”

Hàn Đông Liệt hơi sửng sốt, lúc này, cô gọi tên anh, làm sao anh có thể nói không tin? Cô gái này quá xảo quyệt, luôn đâm trúng điểm yếu của anh.

“Anh tin em, dĩ nhiên tin tưởng em!”

“Vậy thì chờ em trở lại, ngày mai nhất định sẽ có mặt tại hôn lễ, bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ lấy anh, thề với anh, cho nên để em đi ra ngoài một chút, được không?”

Hàn Đông Liệt nhìn hai mắt của cô, nghe mỗi một câu cô nói, đây là lần đầu tiên cô thề với anh, hơn nữa là lần đầu tiên cô nói lời nghiêm túc như vậy, rốt cục có chuyện gì không thể cho anh biết đây? Mặc dù vẫn còn nghi ngờ, nhưng không quan trọng, lời cô nói, anh hoàn toàn tin tưởng.

Khóe miệng anh hơi mở ra, gian tà đòi hỏi, “Được rồi, anh để em ra ngoài, nhưng trước tiên phải hôn anh một cái, nụ hôn này là để làm chứng cứ, cự tuyệt thì đừng mong ra khỏi cửa!”

Âu Tiểu Thiển cau mày nhìn anh, không nghĩ hiện tại anh còn có thể như vậy, người đàn ông này làm cô vừa yêu vừa giận, biết sao được?

Cô kiễng chân, ngước đầu, dán môi mình vào môi anh. Cô chỉ muốn một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng anh lại bá đạo ôm lấy cô, dùng sức, không ngừng hôn cô, không có dấu hiệu buông ra.

Anh hôn quá mãnh liệt, hơn nữa lại rất lâu, khiến cô không chịu được dứt ra, còn có chút hoa mắt chóng mặt. Cô vươn tay dùng sức đẩy anh ra, bởi vì cô biết, mình không thể té xỉu, cô còn chuyện phải làm, cho nên…

Dùng sức, cô đẩy anh ra!

“Em đi đây!” Cô có chút tức giận, bỏ lại ba chữ này, liền sải bước ra ngoài.

Hàn Đông Liệt nhìn bóng lưng cô biến mất ở cửa, sau đó đưa tay nhẹ vuốt môi mình, vừa rồi hôn lâu chút nữa thì tốt, cô dùng sức đẩy, anh không nên buông ra.

Thật hỏng bét! Anh bắt đầu có chút bận tâm, mặc dù cô thề như vậy, nhưng anh vẫn còn lo lắng!

“Nhanh trở lại nhé, vợ yêu của anh!” Anh hướng về phía cô vừa đi, nhẹ giọng nói.

Đường phố không một bóng người, bầu trời lại đầy sao.

Âu Tiểu Thiển đứng bên đường nhìn bốn phía đen kịt. Một hồi sau, chiếc xe màu đen dừng lại bên cạnh cô.

“Sao lại lâu như vậy?” Cô oán trách ngồi vào bên trong xe.

“Thật ngại, vừa rồi bị kẹt xe!” Three xin lỗi.

“Tối như vầy còn kẹt xe sao?” Rõ ràng trên đường không có bóng người. Cô tò mò nhìn anh.

“Ai da, tôi ở trên đường gặp chút vấn đề khó nói, chúng ta vào chuyện chính đi!” Anh lập tức đánh trống lảng, sau đó lấy văn kiện ra, đưa cho cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.