Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 198: Sụp đổ



Âu Tiểu Thiển nhớ lại tất cả, cô hoảng sợ nhìn vết phỏng trên mặt Hoàng Viêm, run rấy không ngừng nói, “Là hắn, là hắn, chính hắn đã giết ba mẹ, giết A Lăng, giết mọi người, là hắn, là hắn... Là hắn...”

Mọi người ngỡ ngàng, tại sao cô đột nhiên nói vậy? Cô rốt cuộc đang gặp chuyện gì?

Nhưng Hoàng Viêm lại cười to, sau đó tà ác nói, “Cô rốt cuộc cũng nhận ra tôi còn cho rằng cô vĩnh viễn không nhớ được, ngày đó tôi bị gài bẫy, khi không một con giúp việc đùa bỡn, để cho cô chạy, còn biến tôi thành bộ dáng này, cũng may mạng tôi lớn, không chết, nhung con giúp việc lại chết rất thê thảm, còn những người trong nhà nữa, tất cả đều bị đốt thành tro bụi, không thể phân biệt ai vào vời ai, thật đáng thương... Đáng thương... “

Nghe hắn nói, Âu Tiểu Thiển trong đầu không tự chủ được tưởng tượng ra đủ mọi chuyện, bộ dáng mọi người bị đốt, rất khủng khiếp...

Nhìn cô sợ không ngừng run rấy, Hoàng Viêm nói tiếp, “Cô không phải vẫn luôn tò mò tại sao tôi lại hãm hại nhà họ Âu, được, hiện tại tôi có thể cho cô biếtm chính vì cô ở nhà bọn họ, mà vật tôi muốn đang ở trên người cô, cho nên tôi cố ý đưa tin giả cho Hàn Nguyên, để ông ta thâu tóm tài sản nhà họ Âu, để cho bọn họ tan cửa nát nhà, nhưng tôi lại không ngờ cô gia nhập Thiên Chi Quốc, cũng thật là, cô dược Thiên Chi Quốc bảo hộ mười mấy năm, bọn tôi chờ, chờ mãi... Rốt cuộc đến ngày này đúng là quãng thời gian dài, cũng hơn hai mươi mấy năm rồi... Lần này tôi nhất định không thất bại, nhất định lấy được chì khóa!”

“Ông nói gì?” Âu Tiểu Thiển không thể tin được nhìn hắn nói, “Ông chính vì hòn đá kia nên giết hết người nhà tôi?”

Hắn rốt cuộc là thứ gì? Ma hay quỷ? Dù sao hắn tuyệt đối không phải con người, không có chút nhân tính.

“Không sai, tôi chính là muốn cái chìa khóa, vì nó mà chuyện gì cũng có thể làm. Hơn nữa chuyện này là do cô sai nếu như cô đưa chìa khóa cho tôi, những người kia cũng không phải chịu khổ, họ chết toàn bộ là do cô, phải nói người giết bọn họ... Chính là cô!”

“Không!” Âu Tiểu Thiển lớn tiếng kêu, tinh thần hoàn toàn tuyệt vọng.

Là cô hại bọn họ sao? Đều là lỗi của cô, đây hết thảy là lỗi của cô. Không phải lỗi của Hàn Nguyên, cũng không phải lỗi của người đàn ông này nhưng là của cô... Người giết chết bọn họ...

Chính là cô!

“Không, không phải tôi, tôi không giết bọn họ, không phải tôi, không phải tôi...” Cô ra sức ôm lấy đầu đau như muốn nổ tung.

Không thể chịu đựng được, không thể tiếp thu chuyện này... Thì ra hết thảy là do cô sao?

“Là tôi, là tôi... Tất cả đều là lỗi của tôi... Là tôi...” Cô ngơ ngác mất hồn nói như trẻ con.

Hàn Đông Liệt bên cạnh thấy dáng vẻ điên loạn của cô, hoảng hốt nắm lấy bả vai cô nói, “Tiểu Thiển, em mau tỉnh, đây không phải lỗi của em, em đừng nghe hắn nói, đây hết thảy không phải là lỗi của em...”

“Không, là lỗi của tôi, tôi lại ba mẹ tôi, tôi hại A Lăng, tôi hại chị hai, hết thảy đều do tôi, tại tôi... Tôi là hung thủ, tôi chính là hung thủ!” Cô lớn tiếng hầm hừ, thần kinh vốn không thể trải qua đả kích như vậy, cuối cùng té xỉu trong lòng Hàn Đông Liệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.