Bá Đạo Vs Ôn Nhu

Chương 10




Ngoài cửa sổ, bầu trời đen như một dải tơ lụa màu đen mềm mượt, Phi Nhiên nhìn thấy một ngôi sao, ánh trăng trốn ở trong những đám mây, phản phất như vì nhìn thấy chuyện xấu hổ mà đỏ mặt. Trong phòng hai cơ thể trần trụi triền miên quấn lấy nhau, phát ra tiếng rên rỉ khiến ai tình cờ nghe thấy liền mặt đỏ tim đập.

“Hình, Hình Hòa… Uhm… Đừng, đừng, đừng làm như vậy mà… Nhanh dừng lại đi…” Bị ép bày ra tư thế xấu hổ, thừa nhận công kích cường hãn của Hình Hòa luôn ôn nhu, lúc đầu còn ra sức chống cự, đến bây giờ thì lại hoàn toàn đắm chìm trong đó, Phi Nhiên thu lại đôi mắt ướt át nhìn lên người Hình Hòa, mặc dù ngoài miệng một mực cự tuyệt, nhưng trong lòng lại càng khao khát được nhiều hơn.

“Đừng làm vậy sao… Nhưng mà cơ thế của em vẫn chưa có hoàn toàn thỏa mãn mà… Thật sự muốn bỏ qua sao?” Hình Hòa xấu xa đình chỉ lại động tác của mình, cảm thụ bên trong cơ thể Phi Nhiên nóng rực, nhưng lại không muốn buông tha mỗi một sự biết hóa trên khuôn mặt Phi Nhiên. Vuốt ve gương mặt vì tình cảm mãnh liệt mà thả lỏng, không nghiêm túc như ban ngày, cũng không chán chường vì say rượu, chỉ là đáng yêu đến mê người dụ dỗ người khác phạm tội… Bây giờ cái người đáng yêu này lại đang ở ngay dưới mình, vì mình mà nũng nịu thở gấp, trong lòng Hình Hòa cảm thấy thật sự rất rất rất thỏa mãn.

“A… Đừng, không nên như vậy, đừng có ngừng…” Cảm giác Hình Hòa đình chỉ động tác, Phi Nhiên bất mãn vùng vẫy đem eo mình chuyển động.

Đáng chết, đây là lần đầu tiên của Phi Nhiên sao? Hóa ra lại hấp dẫn chết người như vậy, mới vừa rồi bị hắn xoay một cái, mình thiếu chút nữa chống không nổi mà tiết ra luôn! Hình Hòa gắt gao cầm lấy eo Phi Nhiên, không cho hắn giãy dụa thêm, đồng thời cũng đẩy động tác của mình nhanh hơn, mỗi lần hạ xuống đều chính xác đâm vào một điểm nào đó trong cơ thể mẫn cảm của Phi Nhiên. “Nhiên… Em thật sự là yêu tinh…”

“A… Nhanh, nhanh… nhanh quá a… Em chịu không được rồi… Uhm… Uhm… Em muốn bắn… a —”

“Nhiên… cùng nhau, chúng ta cùng nhau… Uhm —” tốc độ liền trở nên nhanh hơn, rốt cuộc, hai người đồng thời leo tới đỉnh cao nhất của dục vọng.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lá cây cọ vào nhau xào xạc cùng tiếng tim đập dồn dập/ Hai người uể oải nằm ra giường, xung quanh nhập tràn dấu vết tình ái cùng mùi vị ***.

Hình Hòa rời khỏi cơ thể của Phi Nhiên, cẩn thận ôm lấy Phi Nhiên đã mê man từ trước, hôn lên cái trán đầy mồ hôi của em, đôi mắt nhắm chặt cùng gương mặt đỏ ửng. “Nhiên, em là của anh rồi…” Hình Hòa mỉm cười thỏa mãn.

Bây giờ tựa hồ có điểm rõ ràng, đối với Úy Minh Tuyệt cùng Phi Nhiên, kì thật vốn là hai lại tình cảm hoàn toàn bất đồng. Trước kia khi thích Úy Minh Tuyệt, mặc kệ Úy Minh Tuyệt có bao nhiêu đàn bà cũng như sau này có Thước Mộng, mình chỉ luôn mỉm cười đối mặt; nhưng mà không giống với Phi Nhiên, rất muốn trở nên bá đạo vĩnh viễn giam em lại trong thế giới của mình, không để cho người khác có cơ hội tơ tưởng đến em, đâu là ý nghĩ chưa từng có với Úy Minh Tuyệt. Ý nghĩ trong đầu thật sự quá bá đạo, đây mới là chân chính thương một người sao? Úy Minh Tuyệt đối với Thước Mộng cũng là như thế này sao?

Nhìn dung nhan của Phi Nhiên, trong lòng Hình Hòa thật ngọt ngào, khẽ hôn lên đôi môi Phi Nhiên đang rơi vào mộng đẹp, Lúc này, Phi Nhiên lại cúi đầu nói mớ thành tiếng: “Uhm… Mộng, thích em…”

Hình Hòa vốn có chút buồn ngủ liền bừng tỉnh, mới vừa rồi còn cảm thấy cơ thể vô cùng ấm áp thoắt cái trở nên rét lạnh. Mặc kệ Phi Nhiên còn đang ngủ say, một tay kéo em. “Em mới vừa rồi rói cái gì?”

Phi Nhiên đang trong mộng đẹp bị người khác quấy rối, bực mình mở hai mắt, lại không nhìn thấy rõ người trước mặt, nhưng thoáng cái sự đau đớn ào đến. “A… Đau quá, như thế nào lại…” Tại sao cái mông của mình như bị xé rách làm tôi, tứ chi uể oải không chịu nổi. Rõ ràng là mình đâu có bị trĩ đâu?

Nhìn thấy Phi Nhiên kêu đau, cơn ghen tuông của Hình Hòa vừa nhen lên liền tan thành mây khói, thay vào đó, chỉ có quan tâm cùng đau lòng. “Nhiên, em không sao chứ? Nào, để anh nhìn xem…” Đang nói chuyện, Hình Hòa đưa tay về phía hậu đình của Phi Nhiên kiểm tra, mà lúc này, Phi Nhiên đã sớm tỉnh táo lại hất tay Hình Hòa ra.

“Không cần anh quan tâm.” Trách không được chỗ nào đó lại đau như vậy, hóa ra là mình nhất thời quên đi chuyện mới xảy ra tức thì, phẫn nộ, xấu hổ, Phi Nhiên dùng hết sức dồn vào cánh tay bạt tai Hình Hòa, “Cầm thú! Uổng công tôi xem anh như bạn, anh lại lợi dụng lúc tôi uống rượu không có sức chống trả…” Cố nén đau đớn dưới hạ thân, Phi Nhiên xoay người xuống giường, mặc quần áo xong, đang muốn phất tay đi, Hình Hòa một tay kéo lấy em.

“Nhiên, em đi đâu?”

“Không liên quan đến anh.” Phi Nhiên tức giận hất tay Hình Hòa ra, cũng không quay đầu lại nói: “Chuyện đêm nay chúng ta coi như chưa từng xảy ra đi… Sau này chúng ta cũng coi như không quen nhau là được rồi.” Nói xong oán hận bỏ đi.

Nhìn Phi Nhiên bỏ đi cũng không quay đầu lại, Hình Hòa hối hận về hành vi tối nay rồi. Rõ ràng chính là thương Phi Nhiên, cũng không để cho em tự nguyện mà lại mạnh mẽ chộp lấy em, bây giờ, bị chán ghét rồi sao…

Hình Hòa bây giờ, lạnh run như bị nhốt vào hầm băng, từ nay về sau đã bị Phi Nhiên chán ghét rồi sao?



Nhật Bản, tổng bộ Phi Ưng bang.

“Chuyện tôi muốn các cậu điều tra như thế nào rồi?” Y Đằng Tuấn Ngạn cả người mặc đồ đen ngồi trong phòng làm việc, nhìn thuộc hạ cũng một thân đen sì giống mình, trên khuôn mặt tuấn lãng không hề mỉm cười, thay vào đó là lạnh lùng cũng lãnh khốc.

“Đúng vậy ngài Y Đằng. Ngài muốn chúng tôi điều tra thông tin về người đàn ông Trung Quốc tên Hình Hòa kia chúng tôi đã làm xong rồi.” Gã hắc y cung kính mà đưa lên tài liệu trong tay.

Y Đằng Tuấn Ngạn lạnh mắt giở ra xe. Hình Hòa, 24 tuổi, lão nhị Hải Diễm bang, biệt danh “Ngọc diện Tu La”, không cha không mẹ… “Làm rất tốt… Đây là thù lao của cậu.” Y Đằng Tuấn Ngạn giao cho gã hắc y một tờ chi phiếu, gã kia tiếp nhận sau khi tạ ơn liền biến mất.

Y Đằng Tuấn Ngạn đứng dậy, xuyên qua cửa sổ nhìn về hướng tây, lão nhị của Hải Diễm bang sao? Thật không ngờ, Hình Hòa như thiên sứ thánh khiết giáng trần, thì ra cũng giống như mình lăn lộn trong giang hồ, lại còn là đại bang nổi danh trên Châu Á – Hải Diễm bang.

Nhớ đến đoạn cuối cùng trong tài liệu “Hiện tại đang hẹn hò với một người tên Trương Phi Nhiên”. Trương Phi Nhiên? Chính là người đàn ông ngày đó mình nhìn thấy sao? Đáy mắt Y Đằng Tuấn Ngạn hiện lên vệt sáng âm hàn. Hình Hòa, anh không lựa chọn tôi, tôi sẽ để các người muốn hối hận cũng không kịp!