Bá Đạo Vs Ôn Nhu

Chương 23



Trong nháy mắt, gần 3 năm đã trôi qua. Sau đêm hôm đó, Phi Nhiên chưa từng gặp lại Lưu Vân, mà Lưu vân sau mấy ngày nghỉ phép cũng gởi đơn từ chức, cắt bỏ hoàn toàn để phân rõ giới tuyến với Phi Nhiên. Phi Nhiên mặc dù có chút áy náy, nhưng rất nhanh lại say mê trong vòng tay ôn nhu của Hình Hòa. Sau đêm đó, hai người cũng chính thức hẹn họ.

“A… Hình, Hình Hòa, anh chậm một chút, uhm…” Phi Nhiên ghé trên giường, khuôn mặt đỏ ửng chôn vào trong gối. Tại sao Hình Hòa nhìn qua rất chi tao nhã lịch sự trên giường lại cường thế như vậy? Tại sao nhìn qua giống như là vân đạm phong khinh không để ý chuyện thế gian vào trong mắt lại đối với một số chuyện nhất định rất háo danh? Mấu chốt nhất là, tại sao toàn là em bị áp đảo?

“Nhiên, gọi anh là “Hòa”.” Nụ hôn bá đạo, nhưng ánh mắt lại vô cùng ôn nhu, Hình Hòa lần thứ N + 1 sửa lại cách xưng hô của Phi Nhiên.

Phi Nhiên cắn môi. Em không rõ, không phải chỉ là một cách xưng hô thôi sao, gọi cái gì mà chẳng giống nhau. Huống hồ mỗi lần gọi anh là “Hòa”, anh sẽ lại càng hưng phấn, cuối cùng chỉ có em là bị xui xẻo thôi.

Hình Hòa thấy Phi Nhiên không chịu thỏa hiệp, ngưng lại động tác của anh. Khoái cảm sắp lên cao trào tự nhiên bị đình chỉ, Phi Nhiên bất mãn hai mắt bốc hỏa trừng trừng nhìn Hình Hòa.

Nhìn bộ dáng bất mãn của Phi Nhiên, Hình Hòa mỉm cười hôn xuống, kéo Phi Nhiên lên người, tiến đến bên lỗ tai em: “Muốn sao? Muốn thì cầu xin anh đi. Nhiên, gọi anh “Hòa”, nói cho anh biết em muốn anh.” Vừa nói, Hình Hòa lại xấu xa hà hơi vào vành tai mẫn cảm của Phi Nhiên.

“Uhm…” Phi Nhiên rụt cổ lại, “Anh, anh… Em mới không cầu anh, mới không cầu anh, a…”

Hình Hòa ưỡn ra thật sâu, thẳng tắp đâm vào nơi nẫm cảm trong cơ thể Phi Nhiên, sau đó lại dừng động tác một lần nữa. Phi Nhiên cầm chặt lấy khăn trải giường cùng gối đầu bên dưới, bất mãn vùng vẫy thắt lưng.

“Mỗi lần đều là chiêu này… Anh không có cái gì sáng tạo hơn sao?”

“Nhưng mà rất có tác dụng phải không. Có tác dụng là tốt rồi, cần gì phải quan tâm chiêu thức mới hay cũ chứ?” Hình Hòa ngậm lấy vành tai Phi Nhiên, một tay ác ý nhẹ chạm vào phía trước của Phi Nhiên.

“Uhm, a… Em không biết, uhm… Dù sao chỉ là cách gọi mà, cần gì, cần gì nhất định phải gọi anh là “Hòa”?” Cũng không phải Phi Nhiên không muốn gọi, chỉ là chung qui cảm giác thấy gọi anh là “Hòa” tựa hồ có vẻ quá mức thân mật. Hơn nữa Phi Nhiên vốn là kẻ cá biệt, Hình Hòa càng muốn em gọi anh như vậy, em lại càng muốn không cho anh đạt được mục đích.

“Bởi vì… “Hình Hòa” tất cả mọi người đều có thể gọi, “Tiểu Hòa” thì có mẹ em và Minh Tuyệt gọi rồi… Nhưng mà, chỉ có “Hòa” mới có thể để cho Nhiên gọi, giống như chỉ có anh gọi em là Nhiên. Đối với anh, cũng nên là cách gọi người yêu của chúng ta!” Một tay gắt gao ôm lấy Phi Nhiên, một tay kia càng không ngừng đùa giỡn Phi Nhiên, Hình Hòa tràn đầy nhu tình nhìn khuôn mặt bị *** phủ đầy của em.

“Hình, Hình Hòa… Uhm… ” Phi Nhiên mị nhãn như tơ nhìn về Hình Hòa, bị lời bộc bạc của anh mà cảm động thật nhiều, “Hòa… Hòa… uhm, a…”

“Nhiên, anh yêu em, anh yêu em!”

“Hòa, uhm… Em, em cũng, em cũng yêu anh, uhm…”

Tình cảm mãnh liệt trôi qua, hai người ôm nhau ngủ. phi Nhiên nhìn khuôn mặt trầm lắng vào trong mộng của Hình Hòa, tràn đầy nhu tình khẽ xoa lên khuôn mặt anh, mi của anh, mắt của anh, nụ cười câu dẫn lòng người trên khóe miệng của anh. Hai người quen nhau cũng đã gần 3 năm rồi, tình cảm dành cho nhau chẳng những không có nhạt đi, ngược lại càng thêm yêu thương nhau hơn. Phi Nhiên cảm thấy tựa hồ rất thiệt thòi cho Hình Hòa, rõ ràng là yêu nhau, nhưng lại vẫn phải lén lút gặp gỡ. Phi Nhiên không phải không muốn công khai, chỉ là tình yêu như thế này, ở đất nước còn bảo thủ này đã là kinh thế hãi tục lắm rồi. Huống hồ, Thước Mộng vốn đã yêu người cùng giới rồi, nếu để cho mẹ biết em cũng như vậy, có thể nào tiếp nhận được hay không? Nếu như cuối cùng, không được mọi người chúc phúc, Phi Nhiên thật sự không dám mạo hiểm.

Nhẹ nhàng hôn lên cánh môi Hình Hòa, “Xin lỗi, đã để anh phải lén lút quan hệ với em, đợi một chút nữa đi, đợi đến khi chúng ta cảm thấy đã có thể, liền công khai quan hệ của chúng ta. Hòa, em yêu anh!” Nói xong nhắm mắt lại, an tâm đi vào giấc ngủ.

Tiếng nỉ non của Phi Nhiên vang lên nho nhỏ, Hình Hòa mở mắt, cũng hôn lên khóe môi Phi Nhiên, mỉm cười hạnh phúc: “Anh cũng yêu em. Cho nên chỉ cần có em, cho dù phải lén lút cả đời cũng không sao cả.”

Đên nay, cả hai đều có một giấc mơ giống nhau. Trong mơ, hai người công khai quan hệ với nhau, người chung quanh đều thật tâm chúc phúc cho hai người, hai người ôm nhau hạnh phúc viên mãn…



“Cái gì? Kết hôn? Úy Minh Tuyệt cùng Thước Mộng?” Phi Nhiên ngơ ngác ngồi trên ghế salon, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

“Đúng vậy, Minh Tuyệt vừa mới gọi điện thoại cho anh, nói là anh ta cầu hôn Thước Mộng thành công rồi, sắp tới sẽ phải chuẩn bị cho hôn lễ, chờ các thủ tục đăng kí kết hôn hoàn thành xong hết, Thước Mộng chắc cũng sẽ gọi điện thoại cho em sau.” Vẻ mặt Phi Nhiên bây giờ thật đáng yêu, Hình Hòa không kềm được mà hôn nhẹ.

Đẩy Hình Hòa ra, Phi Nhiên nhíu mày, “Nói việc chính nào, đừng có mà phá rối!” Nhìn Hình Hòa bất mãn ngồi thẳng người, Phi Nhiên tiếp tục nói: “Thước Mộng có thể kết hôn rồi sao? Em ấy, em ấy còn nhỏ mà…”

“Không nhỏ đâu, cũng 22 rồi, có thể rồi!” Hình Hòa cắt ngang lời Phi Nhiên, “Cũng 4 năm rồi còn gì, chúng ta cũng là ông già 28 tuổi…” Hình Hòa cảm khái, tình cảm giữa Úy Minh Tuyệt và Thước Mộng rốt cuộc cũng đơm hoa kết trái, nhưng mà anh thì sao đây? Lúc nào mới có thể đến phiên anh nắm tay Phi Nhiên đi trên con đường hạnh phúc?”

“Đúng rồi, 4 năm rồi…” Phi Nhiên cũng lâm vào trầm tư. Từ khi mẹ biết em chia tay với Lưu Vân, mỗi lần trở về đều vội vàng giới thiệu bạn gái cho em, sau đó Hình Hòa biết liền phải ăn dấm chua, khiến cho em cũng không dám trở về nữa. Lần này hôn lễ của Thước Mộng, bản thân không có khả năng trốn tránh. Em đã 28 tuổi, trên danh nghĩa vẫn còn độc thân, mẹ đại khái cũng muốn mai mối cho em. Ôi, nghĩ đến bộ dáng mỗi lần Hình Hòa ghen, Phi Nhiên liền bị đau đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.