Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai

Chương 63: Không cùng một cốt truyện



Edit: Clover110

Beta: May22

Linh La ôm Vũ Hồng Kiếm về phòng của mình, Vu Hoan đang ngồi trên giường, có chút xuất thần nhìn trăng rằm bên ngoài.

“Ăn một chút đi.” Dung Chiêu lại lần nữa tiến vào, bưng mấy mâm điểm tâm tinh xảo còn nóng hổi trên tay.

“Đã trễ thế rồi khách điếm còn chịu làm điểm tâm cho khách sao?” Vu Hoan cầm lấy đĩa điểm tâm, kỳ quái hỏi.

Dung Chiêu rũ rũ mắt, nhàn nhạt nói: “Phục vụ khách hàng là trách nhiệm của bọn họ.”

Mà ở dưới lầu, trong phòng bếp lúc này, đầu bếp đang khóc rối tinh rối mù.

Hơn nửa đêm mà còn bắt hắn dậy làm điểm tâm, thật là điên mà!!!

Chờ cho Vu Hoan ăn uống no đủ xong, ngoài trời cũng sắp sáng.

Thời tiết thành Từ An không có chịu ảnh hưởng, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ tràn vào, xua tan cái rét lạnh ban đêm.

Vu Hoan dựa vào cửa sổ, ánh mắt tùy ý nhìn đường phố bên dưới.

So với vẻ tiêu điều của thành Phong Tuyết, thành Từ An náo nhiệt hơn nhiều, lúc này mới tờ mờ sáng, bên dưới đã có không ít người đang đi lại.

Nhưng mà… không lâu sau thành Từ An cũng không thể duy trì cảnh tượng an bình này nữa phải không?

“Diệp gia ở phía nam.” Thanh âm đạm mạc của Dung Chiêu từ phía sau truyền đến.

Việc nàng phải làm, hắn không ngăn được, nếu ngăn không được…

Vậy chỉ có thể giúp nàng hoàn thành việc đó trong thời gian ngắn nhất thôi.

Vu Hoan quay đầu lại quái dị nhìn Dung Chiêu một phen, cái này cần hắn nhắc sao?

Bị Vu Hoan nhìn như vậy, cả người Dung Chiêu đều không được tự nhiên. Cau mày quay mặt sang một bên, đáy lòng rất nghi hoặc, mình bị sao vậy??

“Từ từ rồi hãy lên đường.” Vu Hoan đóng cửa sổ lại, trở về nằm trên giường.

Chờ tin từ thành Phong Tuyết truyền đến đã rồi tính…

Lúc đó thành Từ An sẽ loạn, Diệp gia cũng không ngoại lệ.

“Tiểu Hoan Hoan, không tốt, thanh kiếm kia không thấy.” Linh La hấp tấp xông vào, mi tâm Vu Hoan nhảy dựng, phắt một cái ngồi dậy.

“…” Vu Hoan trầm mặc nhìn Linh La, ánh mắt lạnh như đóng băng, nhưng Linh La lại không hề để ý.

Nàng dẩu cái miệng nhỏ, vô tội nói, “Ta rõ ràng đã đánh khế ước để dễ dàng cảm nhận đến nó, nhưng mà tỉnh dậy, lại chẳng thấy nó đâu cả…”

“Ngày hôm qua ngươi tốn bao lâu để tinh lọc Vũ Hồng Kiếm?” Vu Hoan đột nhiên không đầu không đuôi hỏi.

Linh La ngẩn ngơ, “Ngạch… một canh giờ.” Linh La nói xong, khuôn mặt nhỏ lập tức trắng bệch.

Nàng vô thố nhìn về phía Vu Hoan, “Tiểu Hoan Hoan…thanh kiếm kia…”

Từ lúc nàng bị nhốt trong cái không gian kia, nàng liền không có dùng đến tinh lọc chi lực. Hôm qua nhất thời không nghĩ đến thời gian tinh lọc nó ngắn như vậy, căn bản Thần Khí chưa luyện hóa xong a…

“Thôi…” Vu Hoan thở dài “ Mục đích ban đầu của ta cũng không phải nó, hiện tại ta cũng không có thời gian xử lý nó.”

“Nhưng…nhưng là, thanh kiếm kia có linh trí, hơn nữa nó biết ngụy trang, nhất định sẽ gây họa cho đại lục.” Linh La vẻ mặt hối hận nói.

Nàng căn bản không nghĩ đến Vũ Hồng Kiếm sẽ thông minh như vậy, thế nhưng sẽ ngụy trang thành đã bị tinh lọc để qua mắt nàng.

Lúc đó, nàng hoàn toàn không cảm thấy tà khí trên Vũ Hồng Kiếm, đủ thấy được bí mật của Vũ Hồng Kiếm không ngừng ở đó.

“Ta lại không phải đấng cứu thế, đại lục gặp nguy hiểm, tự dưng có người lo liệu.” Vu Hoan trợn trắng mắt, nàng không phải tới đây chỉ để cứu vớt thế giới đâu!

Trong mắt tiểu loli tràn đầy hối hận, căn bản không lo lắng. Nàng cũng không lo lắng đại lục sẽ như thế nào, nàng chỉ hối hận mình lại bị lừa bởi một thanh kiếm.

Vu Hoan lười đi vạch trần Linh La, chôn đầu vào trong chăn, không muốn tiếp tục nói chuyện.

Dung Chiêu trực tiếp ném Linh La còn đang lải nhải ra ngoài cửa.

“Sao ngươi đột nhiên không còn hứng thú với Vũ Hồng Kiếm nữa?” nữ nhân này thay đổi cũng quá nhanh đi.

Lúc trước liều mạng cướp nó về, bây giờ lại không để ý chút nào.

Thanh âm rầu rĩ của Vu Hoan truyền từ trong chăn,”Nếu Vũ Hồng Kiếm thông minh như vậy, ta còn đuổi theo nó làm gì? Tìm chết à?”

“…” Nữ nhân này cũng biết sợ chết sao? Mà lúc nàng không sợ chết, càng dọa người hơn. Một người mà lại có hai tính cách trái ngược sao….

Tính cách nàng trái ngược như vậy, mới là Vu Hoan mà hắn biết.

Vu Hoan xốc lên khăn che, con ngươi đen nhánh chăm chăm nhìn Dung Chiêu, môi đỏ khẽ mở, “Đao Kinh Tà, Cầm Phượng Minh, Sáo Nhiếp Hồn, Tiêu Trường Sinh, Bát Hoa Linh, Kính Uyên Ương, Cung Âm U, đó là những thứ ngươi muốn tìm sao?”

Đáy mắt Dung Chiêu ngưng lại một tầng hàn băng, sau một giây lại tan đi.

Hắn gật đầu, “Đúng.”

Hắn từng nói qua, nàng thật thông minh, chỉ cần đao Kinh Tà, nàng liền đoán ra được hắn muốn cái gì.

“Bảy Thần Khí này là đỉnh cao tác phẩm Quyết Yển, nghe nói Thần Sáng Thế từng làm phép qua chúng.” Vu Hoan xếp bằng ngồi dậy, thần sắc như thường, ngữ khí thong thả nói.

“Nói cách khác, trong cơ thể chúng nó có ẩn chứa thần lực. Nếu là người thường đạt được đến chúng nó, lợi dụng thần lực của chúng, tuy rằng không thể thành thần, nhưng trở thành chúa tể đại lục này lại không khó.”

Vu Hoan dừng lại một chút, ánh mắt có chút tan rã, im lặng hồi lâu không nói tiếp.

Ngay lúc Dung Chiêu muốn mở miệng, nà

ng liền chậm rãi nói, “Ta biết Sở Vân Cẩm muốn tìm cái gì…”

Thì ra là thế, Sở Vân Cẩm muốn trở thành chúa tể đại lục, nên mới muốn đoạt những thứ kia.

“Nàng ta muốn tìm cái gì?” Đáy mắt Dung Chiêu hiện lên nghi hoặc, sao đang nói nói lại chuyển qua Sở Vân Cẩm làm gì?

Vu Hoan ngáp một cái, có chút thất thần nói, “Thân thể này là ngươi cho ta, giờ Sở Vân Cẩm muốn cái gì chẳng lẽ ngươi không biết?”

“Ta chỉ có thể đoán được kết quả, quá trình ta không đoán trước được.”

“…” Khó trách nàng nhìn đến những hình ảnh thoáng qua như vậy, thì ra không phải hình ảnh bị ngoại lực làm khuyết thiếu, mà là do không thể đoán trước được a.

“Nàng ta muốn tìm cái gì, không liên quan đến ta. Hiện tại, chỉ cần nàng ta không trêu chọc đến ta là được.”

Các nàng không đọc qua cùng một cốt truyện, nàng mới lười đến đùa với Sở Vân Cẩm.

“Ngươi cũng biết không có khả năng như vậy được.” Sở Vân Cẩm hận nàng, tuyệt đối muốn đẩy nàng vào chỗ chết.

Vu Hoan thở dài, “Vậy thì trốn tránh nàng đi, vốn dĩ ngay từ lúc đầu nếu ta trốn tránh nàng, liền sẽ không có những việc này xảy ra. Còn không phải tại ngươi cho ta xem mấy thứ đồ hư kia. Từ lúc ta chiếm lấy thân thể này, kết cục của thân thể này đã thay đổi, ta không phải Bách Lý Vu Hoan nữa rồi.”

Đáy lòng Dung Chiêu sửng sốt, lúc trước hắn chỉ vì muốn giúp Vu Hoan lựa chọn một con đường tốt nhất cho bớt phiền toái, ai biết bây giờ lại phiền toái hơn thế này.

Mà lúc đó, hắn cũng hoàn toàn không biết việc nàng muốn làm nhất là gì…

“Chuyện này là ta không suy nghĩ kĩ.” Dung Chiêu không cách nào phủ nhận lời nói của Vu Hoan, từ lúc bắt đầu, nàng đã không phải là Bách Lý Vu Hoan kia.

Vận mệnh của Bách Lý Vu Hoan, không phải là vận mệnh của nàng.

Vu Hoan lại dùng ánh mắt quái dị nhìn Dung Chiêu.

Kiếm linh này đang tinh phân ra thêm một cái tính cách mới hay sao?

Sao lại cảm thấy kì kì quái quái.

Dung Chiêu đạm mạc trước kia làm gì nói như vậy bao giờ, quá lắm là hừ lạnh một tiếng, sau đó biến mất.

Thế nhưng nay hắn lại biết xin lỗi?

Ta nghe lầm đi, nàng là quá mệt mỏi nên xuất hiện ảo giác phải không?

Không được, không được, phải ngủ cho tỉnh người thôi.

Khóe miệng Dung Chiêu run rẩy, cái ánh mắt cuối cùng kia của Vu Hoan, nàng rốt cuộc là suy nghĩ đến việc kì quái gì vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.