Ba Đêm Định Mệnh

Chương 12



Ngày tiếp theo, sau buổi hôn lễ, thường sẽ sáng bừng lên với những ký ức hạnh phúc của đêm tân hôn. Nhưng tất cả những gì Lucien có thể nhớ lại, là đáy chai rượu brandy của gã. Gã ngồi đơn độc ở bàn ăn sáng, đầu vùi trong hai tay. Từ khi còn là một thằng nhóc đầy sức sống chỉ biết đến trường rồi lại về nhà, ngoài việc bị ép kiêng khem với một số nhu cầu của đàn ông, gã chưa bao giờ quá buông thả như ngay lúc này.

"Ông Dante Wexford."

Lucien ngẩng lên vừa đúng lúc để nhìn thấy Elton, quản gia mới ở Luân Đôn, rời khỏi phòng và Dante bước vào.

"Xem ra cậu đã trở lại từ chuyến đi bí xuống vùng quê", Dante nói, tự nhiên và ung dung ngồi xuống bàn. "Cậu phát hiện một mối đầu tư mới à? Tôi thề, ngài Fenworthy của cậu sẽ cảm kích mãnh liệt. Mỗi Chủ nhật ông ta hẳn sẽ đều đặn đến nhà thờ để tạ ơn Chúa vì được cậu giải cứu."

''Thật cảm động làm sao khi biết mình được lưu luyến đến thế, ngay cả khi điều đó bắt nguồn từ đối tác làm ăn."

"Thôi nào, thôi nào, Lucien." Dante lấy cho mình một quả cam và bắt đầu bóc vỏ, một nụ cười vui vẻ nhăn nhở trên mặt. "Cậu biết tôi cũng nhớ cậu mà."

"Chắc hẳn rồi, còn lý do nào khác nữa mới khiến cậu đến thăm tôi vào sáng sớm thế này chứ? Là gì đây, mới có mười giờ? Tôi thề là thường thì cậu không dậy cho đến tận hai giờ chiều."

"Để khai sự thật, tôi vẫn chưa đi ngủ." Với tiếng cười khùng khục, Dante cắn một miếng vào múi cam. "Nhưng tôi biết cậu sẽ trở về thành phố nên tôi đi thẳng đến đây gặp cậu. Tôi có phải là bạn tốt không nào?"

"Ý cậu là sự tò mò không thể giữ cậu tránh xa." Vẫn nhếch mép, Lucien nhấp một ngụm cà phê đen nóng. "Chúc mừng tôi đi, Dante. Tôi mới kết hôn."

Dante sặc miếng cam vừa cắn. "Tôi nghe chính xác đấy chứ? Cậu mới nói kết hôn hả?"

"Chính xác rồi đây."

"Trời, mau lẹ thật. Và quý cô đáng yêu đó là?"

"Một người cậu biết từ lâu. Aveline Stoddard."

"Con gái của Chestwick?" Đột ngột, Dante nhổm dậy và rót cho mình một chút cà phê. "Tôi từng gặp cô ấy một lần. Cô nàng quyến rũ."

"Tôi cũng nghĩ thế."

"Có nghĩa cậu không định tham dự buổi vũ hội nhà Portworthy tối nay đúng không?" Dante uống một ngụm, nhăn mặt và với tay lấy đường. "Portworthy già nua sẽ giới thiệu con gái út của ông ta. Khuôn mặt như ngựa mà của cải như của Midas [5]. Đây sẽ là sự kiện nổi trội của mùa lễ hội."

"Và đương nhiên cậu sẽ có mặt ở đó."

Dante nhướng lông mày và lấy kem. "Đương nhiên."

"Tôi phải nói rằng, tôi mừng khi thấy bây giờ cậu hoạt động dễ dàng hơn trong giới thượng lưu. Ai là nhà bảo trợ của cậu vậy?"

Dante giật nảy tay trên chiếc bình đựng kem, suýt làm đổ tất cả chỗ kem ra bàn. "Một người tên Adminton đã bảo trợ, cho tôi quyền gia nhập giới quý tộc."

"Hành động đáng khen, khi tôi vắng mặt."

"Phải." Dante khuấy cà phê, gõ chiếc thìa lên vành tách. "Việc kết giao với Adminton khá tình cờ."

"Có lẽ tôi sẽ ghé qua vũ hội nhà Portworthy tối nay. Cũng là cách hay để giới thiệu Aveline vói giới thượng lưu."

"Sớm vậy? Cậu mới vắng mặt có một tuần, nên không thể kết hôn lâu đến thế được. Chắc chắn cậu không định đi xã giao ngay rồi đấy chứ?"

"Sao không?" Lucien lại nhấm nháp cà phê, rồi thoáng nhìn về lối cửa ra vào. Aveline đứng do dự ở đó, rõ ràng không chắc chắn có nên vào hay không. Với may mắn đáng nguyền rủa, cô trông xinh đẹp không ngờ trong bộ váy màu hồng nhạt đính những bông hoa li li, mái tóc vàng vấn cao theo kiểu rất quyến rũ được buộc hờ với một sợi ruy băng hồng. Khao khát trỗi dậy và vặn xoắn như thòng lọng thít phần đàn ông của gã, nhắc gã nhớ tất cả những gì gã không thể có được. "A, cô dâu đáng yêu của tôi đây rồi", gã hắng giọng, đứng hẳn dậy.

Đỏ mặt trước sự mỉa mai trong giọng nói của gã, cô bước vào phòng, len lén nhìn theo gã như mục tiêu chực bị con sói vồ đến.

Cô lúc nào cũng thông minh.

Dante cũng đã đứng dậy ngay khi Aveline bước vào phòng và giờ cậu ta cúi chào. "Dante Wexford hân hạnh phục vụ, thưa phu nhân. Tôi và cha cô có quen biết."

Aveline lịch sự nhún gối. "Tôi vẫn nhớ anh, anh Wexford."

"Tôi là kẻ hèn mọn thôi mà." Cậu ta kéo ghế. "Xin mời tham gia với chúng tôi."

"Cảm ơn anh." Cô ngồi xuống chiếc ghế Dante mời - ngay bên cạnh chồng mình, đồng thời nguyền rủa bạn gã, kẻ thích can thiệp vào chuyện của người khác.

"Buổi sáng tốt lành, Lucien", cô nói, khi cả hai quý ông cùng ngồi xuống.

Gã không đáp lời, rối trí bởi mùi oải hương đang trêu đùa các giác quan của mình. Khi cố hướng sự chú ý tới bát dựng hoa quả, nhẹ nhàng nhặt quả cam hoặc những chùm nho để cho bữa sáng, tất cả những gì gã có thể làm là không tóm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô và đặt chúng vào những nơi còn thú vị nhiều hơn nữa. Con mãnh thú bên trong gã đã giật mạnh dây xích và tru lên.

Dante đánh sang gã ánh nhìn thích thú, khiến gã chợt nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vợ như một tên đàn ông đói khát. Gã đành khoác lên vẻ biểu cảm mỉa mai và uống cà phê, dù da thịt cô mới là thứ gã muốn thưởng thức.

"Làm ơn đừng để tôi cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người", cô lẳng lặng nói.

"Chúng tôi đang thảo luận đến vũ hội nhà Portworthy tối nay", Dante mở lời, bao giờ cũng tỏ ra chăm chú với một gương mặt xinh đẹp.

"Anh chồng mất trí của cô nghĩ sẽ tham dự vũ hội vào tối nay trong khi cậu ta đáng lẽ nên đi hưởng tuần trăng mật của mình."

"Vậy ư?" Cô lấy một chùm nho khỏi bát và bắt đầu dứt những quả chín mọng cho lên đĩa ăn, ánh mắt tập trung vào công việc. "Tôi chắc Lucien hiểu rõ việc anh ấy định làm."

Lucien cười đắc ý. "Thấy chưa, Dante? Mỗi người đàn ông nên có một cô vợ chung thủy cỡ này."

Cô ngước lên trước sự chế nhạo ẩn trong giọng nói của gã. Trong chốc lát, họ trừng mắt nhìn người kia, gã không sao nhận dạng được những cảm xúc cuộn lên trong mắt cô. Gã biết mình đang hành động như một kẻ thô lỗ, nhưng dường như không thể cứu rỗi bản thân.

"Chung thủy và tuyệt đẹp", Dante nói với nụ cười kiêu ngạo chết tiệt.

"Cũng tương đối." Lucien xé ánh mắt khỏi người vợ xinh đẹp và dồn sự chú ý vào bữa sáng. "Tôi đoán em hẳn phải có thứ gì đó thích hợp để mặc đến một vũ hội chứ, em yêu?"

Aveline há hốc. "Ý anh là tôi cũng đi cùng?"

"Đương nhiên em sẽ đi rồi." Lucien cắt phần thịt đùi thành những miếng vừa ăn. "Em nghĩ tôi không khác gì một con rệp khi bỏ cô dâu mới cô đơn ở nhà sớm như vậy sau khi cưới sao?"

"Tôi không biết kế hoạch của anh là gì."

Gã xiên một miếng thịt và đưa lên môi. "Giờ em biết rồi đấy thôi."

Aveline nhón lấy một quả nho, bị kích động đến nổi quên hết phép tắc và ném nó vào cái đầu ngạo mạn của chồng. Điều gì ám ảnh khiến gã cư xử quá đỗi đáng ghét như vậy vào sáng nay?

"Em có cái váy thích hợp nào không?" Gã hỏi lại, hoàn toàn quên rằng đề cập tới chủ đề này trước mặt người ngoài là không thích hợp chút nào.

Cô vụt đưa ánh mắt xấu hổ về phía Dante, rồi đáp lại: "Phần lớn quần áo của tôi đều chưa đến, thưa chồng".

Mắt gã nheo lại. "Vậy em phải đến chỗ thợ may hôm nay rồi, vợ ạ, và mua sẵn thứ gì đó để mặc đến buổi vũ hội."

"Chắc chắn không đủ thời gian…"

"Trả thêm một khoản để mọi thứ lập tức sẵn sàng." Gã nhìn ra xa khi mở miệng nói và với tất cả sự chú tâm đặt vào chủ đề cuộc nói chuyện, họ có thể bàn đến giá bán thú nuôi hoặc chuyện sửa chữa xe ngựa bốn bánh cũng không chừng. Có phải gã vẫn còn hờn dỗi vì cô đã từ chối gã tối qua hay không?

Cơn giận của cô cháy âm ỉ khi quay sang Dante. Cô không tin bạn Lucien và chưa bao giờ tin, kế từ khi y buông những lời khiếm nhã với cô năm năm trước. Tuy vậy, ông chồng cứng đầu rõ ràng không định đứng về phía cô. "Thưa anh Wexford, tôi đã sống phần lớn cuộc đời ở vùng quê. Liệu anh có ngẫu nhiên biết tên vài hàng may hợp mốt ở Luân Đôn thời gian này không?"

"Phu nhân Foussard, chắc chắn rồi." Dante mỉm cười, đầy sự toan tính xen lẫn vẻ quyến rũ. "Bà ấy bắt kịp mọi xu hướng với những bộ đồ cắt may khéo léo."

"Cảm ơn anh, anh Wexford." Cô lịch sự gật đầu. "Tôi sẽ ghé thăm cửa hàng của bà ấy hôm nay."

"Tôi sẽ rất lấy làm hân hạnh được hộ tống và chỉ cho cô thấy những điều thú vị ở Luân Đôn." Dante bỏ một múi cam vào miệng. "Nếu chồng cô cho phép, đương nhiên là thế."

"Dante, ngừng ve vãn vợ tôi ngay", Lucien nói trước khi cô kịp lên tiếng. Gã trừng mắt với cô. "Tôi sẽ hộ tống em, cưng ạ. Đảm bảo tên đàng điếm này đã có những cái hẹn khác rồi."

"Xin anh, đừng xáo trộn lịch trình vì tôi." Với cơn tức giận bốc lên đầu, Aveline đứng dậy lấy cho mình một chút thịt lợn trong tủ đựng thức ăn.

"Ồ, không phiền chút nào." Lucien ngả lưng trên ghế, tay vuốt theo các họa tiết trên con dao khi nhìn cô, đôi mắt đen khó đoán định.

"Tôi đảm bảo anh có chuyện làm ăn cần tham gia, nhất là khi anh đã rời thành phố gần một tuần." Lấy thêm vài lát thịt lợn và một cốc trà, Aveline mang đĩa ăn trở lại bàn và vờ như không nhìn thấy cơn kích thích đang lớn dần trong chồng mình. "Tôi hoàn toàn có thể tự xoay xở, dù sao tôi cũng cảm ơn anh, anh Wexford, vì lời đề nghị chân tình đó."

Dante hơi nghiêng đầu. "Rất vinh dự."

Lucien nhặt dao ăn lên và nhởn nhơ gõ nó lên bàn. "Dante à, những đề nghị dùng bữa của tôi không bao gồm cả vợ tôi đâu đấy."

"Thì như cậu nói", Dante ngồi trở lại ghế của mình và nhấp một ngụm cà phê, rõ ràng đang rất thích thú. "Tôi chỉ đang lịch sự thôi."

"Đương nhiên là vậy rồi. Thực ra, Lucien", cô trách, "Anh Wexford đây chỉ đang cố giúp đỡ".

Luden nghiêng người ra trước. "Anh Wexford đây là một tay chơi có tiếng, em yêu ạ, và tôi khuyên em nên cảnh giác với cậu ta."

"Vậy sao?" Cô nhướng hàng lông mày với vẻ giễu cợt ý nhị. "Tôi đã nghe điều tương tự người ta nói về anh."

Gương mặt chồng cô nổi giận, còn Dante cười khùng khục. "Cô ấy bắt được cậu rồi, ông bạn Luce. Nhưng người ta cũng bảo những tay chơi khi gác kiếm sẽ trở thành những ông chồng hoàn hảo nhất còn gì."

Aveline ngây thơ nhìn Lucien qua vành ly trà của mình. "Vâng, dù tôi không có đủ thời gian để xem xét tính chính xác của câu ngạn ngữ."

"Chúng ta luôn có cả đêm nay", Lucien trả lời với nụ cười tươi ró

Đôi má Aveline rực hồng khi Dante khoái trí cười rú lên. "Nhưng tối nay chúng ta sẽ tham dự vũ hội nhà Portworthy, nhớ chứ?" Cô ngọt nhạt mỉa mai.

"Nhưng sau vũ hội, em sẽ về nhà với tôi." Lucien xiên mạnh nĩa vào miếng thịt, rồi đưa nó lên mồm.

"Thấy hôn nhân không làm trì độn sự dí dỏm của cậu, tôi mừng lắm Lucien ạ." Lấy tay quẹt những giọt nước mắt vì buồn cười, Dante đứng lên. "Nếu hai người thứ lỗi cho tôi, tốt nhất là tôi nên ngủ một chút, nếu không thì không thể đến bữa tiệc tối nay mất. Những cuộc hội hè luôn là nơi giải trí tốt nhâ't."

"Thực thế", Lucien lẩm bẩm.

Dù toàn thân cô ran lên khi phát hiện sự cảnh cáo trong những tiếng càu nhàu của gã, Aveline cố tình phớt lờ. "Cảm ơn vì đã ghé thăm, anh Wexford."

"Chúc mừng đám cưới của hai người." Với cái cúi chào, Dante rời khỏi phòng, những người hầu nối đuôi theo sau y với chồng đĩa trống trơn, bỏ lại Aveline và Lucien một mình.

"Ừm", Aveline cất tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, "Anh ta có vẻ dễ thương hơn lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau''.

"Và lần cuối đó là khi nào?"

Những âm thanh gừ gừ uể oải của Lucien không đánh lừa được cô. "Năm năm trước khi anh ta đến đòi nợ cha tôi."

"À phải, tôi nhớ rồi."

Miễn cưỡng tiếp tục chủ đề về cha cô, Aveline đẩy phần ăn sáng của mình sang một bên và đứng dậy. "Tôi tin sẽ tìm được ai đó trong số các người hầu gái để cùng đi đến hiệu may."

"Aveline". Cô khựng lại. Sự nguy hiểm đang núpánh mắt và trong sự tĩnh lặng của cơ thể gã. "Đừng tưởng vì tôi và em không chung giường mà tôi sẽ dung thứ cho mối quan hệ của em với một người đàn ông khác."

Cô trừng mắt choáng váng. "Tôi sẽ không bao giờ ham mê loại quan hệ nào như thế, mặt khác, tôi rất phật lòng với cách nói bóng gió của anh."

Gã nhướn lông mày. "Tôi đơn thuần chỉ đang cảnh báo em thôi, vợ ạ. Đừng thử thách tính khí của tôi bằng việc liếc mắt đưa tình với những người đàn ông khác, đặc biệt là Dante."

"Tốt thôi." Cô khoanh tay trước ngực. "Và anh cũng đừng thử thách tính khí của tôi bằng việc liếc mắt đưa tình với những người đàn bà khác!"

Gã khùng khục cười. "Ghen sao, bé cưng?"

"Ha!" Cô đập hai bàn tay lên bàn và cúi người về phía gã. "Tôi và anh bị kéo chung vào tình cảnh này, Lucien. Thế nên đừng có mập mờ với những chuyện khác."

Ánh mắt gã hạ xuống bầu ngực cô và nấn ná ở đó, rồi cô nhận ra tư thế cúi người khiến phần ngực của mình gần như muốn tràn ra khỏi vạt áo. Với bất cứ ai khác, cô sẽ ngay lập tức đứng thẳng. Nhưng khi gã nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối, nâng ngón tay chầm chậm vuốt ve xuống phần căng lên của khe rãnh giữa bầu ngực, cô không cử động. Đừng ngăn gã. Đừng nói một lời.

Bàn tay gã ngừng lại ngay trên trái tim cô đang đập, sự khao khát quét qua nét mặt, đôi mắt gã tối sẫm lại với sức nóng không thể nhầm lẫn. "Em nói đúng, Aveline. Đây là chuyện riêng giữa hai chúng ta."

Cô khó khăn nuốt xuống, mạch đập dồn dập khi gã lần ngón tay theo đường viền vạt trên chiếc áo, rổi chà xát ngón cái qua nụ hoa đã cương cứng. Với tiếng rên khe khẽ, cô nhắm nghiền mắt lại khi khoái cảm tràn khắp cơ thể.

Cô nghe thấy tiếng ghế lạch xạch, một tiếng gầm gừ trầm thấp đầy ham muốn. Rồi nằm gọn trong vòng tay gã, miệng gã mạnh bạo và đói khát trên miệng cô. Bàn tay gã ôm lấy bầu ngực cô qua lớp quần áo, chỉ trong giây lát c cho phép bản thân quên đi những trở ngại, quên đi những chuẩn mực đạo đức cao quý đã chia cách họ. Chỉ trong giây lát, cô cho phép bản thân trở thành một người đàn bà khao khát những đam mê thể xác mà người đàn ông này có thể mang lại.

Gã có vị như cam, cà phê và dục tình nóng bỏng, thuần khiết. Chỉ cần hít vào mùi hương của gã cũng ném cô trờ lại khoảng thời gian của ba đêm tội lỗi họ cùng bên nhau. Sự nóng bỏng. Màn đêm. Sự nồng nàn. Và nỗi khát khao.

Cô hăm hở trượt hai tay lên bờ vai gã, rên rỉ khi gã gấp gáp ghì cô lên cơ thể cứng rắn của gã. Cô lùa đôi tay vào mái tóc và cắn lên môi dưới của gã, cơ thể xốn xang khi gã đặt cô ngồi lên cạnh bàn, tay bóp chặt đùi cô.

Trong thoáng chốc, cô đã nghĩ gã sẽ kéo vạt váy lên và chiếm lấy cô ngay giữa bàn đầy chén đĩa.

Cô bám lấy gã, một tay giật lỏng chiếc ca vát, rồi vùi mặt vào cổ họng và nhấm nháp phần nhạy cảm trên cổ gã. Cơn chấn động khiến gã rùng mình, đôi tay càng siết chặt đùi cô hơn. Gã lẩm bẩm điều gì đó bên dưới hơi thở và cô trượt những ngón tay vào bên dưới cổ áo sơ mi, tìm kiếm làn da ấm áp, mượt mà của gã.

Nhưng những đầu ngón tay cô chạm phải lớp da thịt nhàu nát.

Những vết sẹo. Như chạm phải mặt nước lạnh cóng, các nguyên tắc đạo đức của cô nổi dậy trách mắng cô. Cha của cô. Những lời buộc tội của Lucien. Cô đang làm cái gì thế này?

Cô giằng ra khỏi gã. "Lucien, ngừng lại."

Gã không để cô trốn thoát, khuôn miệng trượt xuống để mơn trớn bầu ngực của cô. Cô dùng cả hai tay đẩy mạnh ngực gã trong nỗi tuyệt vọng dâng trào. Chúa ơi, thật đau đớn khi phải đẩy gã ra.

Cô không muốn gì hơn ngoài được cảm nhận cơ thể gã hòa chung với mình, để đắm chìm trong sự chiếm hữu dữ dội cô còn ghi nhớ dù năm năm đã qua đi. Nhưng cô không thể. Không cần biết cô ham muốn đến mức nào, cô không thể

"Ngừng lại, Lucien. Tôi bảo ngừng lại!" Cùng với lời yêu cầu cuối cùng là cú đẩy đột đột, thực sự đã xô gã ra một khoảng.

Gã chớp mắt bối rối, đôi mắt đen nặng trĩu với niềm khát khao, đôi môi vẫn ẩm ướt từ những nụ hôn. Một tay vẫn đang vuốt ve nhũ hoa của cô. "Sao cơ?"

Cô gạt tay gã khỏi ngực mình và nhảy xuống khỏi bàn, dù vị trí mới này đặt cô áp sát người gã - và phần căng phồng không thể chối cãi trên quần gã. Gã gừ lên một tiếng sâu trong cổ họng rồi ép lên cô, giữ cô lại giữa chiếc bàn và cơ thể đã bị khuấy động của gã.

"Chúng ta phải ngừng lại." Cô gần như rên lên từng từ. "Ngay lập tức, Lucien."

"Chúng ta đã kết hôn." Gã cúi xuống nhấm nháp tai cô, cọ xát ngực lên vòng một của cô, phần căng cứng kia áp lên bụng cô.

Cô vòng tay quanh cổ gã một cách thận trọng và trượt những ngón tay xuống dưới cổ áo để tìm phần da thịt sần sùi vì những vết sẹo. Phần tiếp cho cô sức mạnh.

"Tôi sẽ không ngủ với anh, Lucien", cô thở hổn hển. "Không có gì thay đổi."

Gã đông cứng. Thật chậm rãi, gã gỡ cánh tay cô vòng quanh cổ mình và hạ nó xuống bên sườn. Gương mặt gã trông như tạc từ đá granite, đôi mắt như viên kim cương cứng rắn và cũng lạnh lẽo như thế. Gã lùi lại khỏi cô. "Thứ lỗi cho tôi nếu tôi hiếu sai ý định của em", gã lạnh lùng nói.

Cô hít một hơi thật sâu, run rẩy, hai má như thiêu đốt. "Thứ lỗi cho tôi nếu tôi khiến anh nhầm lẫn. Sẽ không xảy ra thêm nữa."

Gã gật đầu cụt lủn. "Hiểu. Nhưng ý tôi hệt những gì vừa nói. Nếu tôi phát hiện một người đàn ông khác..."

"Tôi cũng đã nói rõ ràng rằng tôi không đi."

"Em thừa biết tôi là một tay thiện xạ", gã cắt ngang. Gã trao cho cô nụ cười hăm dọa khiến những lời giải thích của cô nhạt ngay trên môi. "Và tôi cũng không khoan dung như đã từng làm trước đây."

"Đã rõ." Cô chà bàn tay lên hai cánh tay, giá lạnh khi không có vòng ôm ấm áp của gã.

"Đừng bắt tôi phải chứng minh điều đó." Gã lao ầm ầm ra khỏi căn phòng, bỏ cô lại một mình và run rẩy vì kích động.

Lucien nghênh ngang bước đi dọc con phố của Luân Đôn trong vô định. Kể từ khi bị giam cầm, gã đã học được cách trân trọng việc có thể tự do đi đến bất cứ nơi đâu gã muốn và phát hiện ra điều này thường xuyên khiến gã nguôi ngoai nỗi lòng. Nhưng dù sao đi nữa, lúc này gã cùng cần một hoạt động thể chất để kháng cự cơn thèm khát tình dục đang cào xé, van nài được giải phóng trên cô vợ xinh đẹp bé nhỏ.

Quỷ tha ma bắt cô đi. Và quỷ tha ma bắt chính bản thân gã vì quá ngu ngốc. Làm sao gã có thể hiểu nhầm điệu bộ của cô vì bất cứ điều gì khác được? Gã biết Aveline không phải là người thủ đoạn. Liệu có phải gã đã quá ham muốn, quá tuyệt vọng đến mức tóm lấy bất cứ lý do nào để lấn tới?

Môi gã xoắn lại trong kinh tởm. Có chuyện gì với gã vậy? Ham muốn dục vọng của gã với vợ mình như một con thú đến mùa sinh sản. Gã không có lòng tự trọng sao? Cũng không phẩm giá ư? Gã đã không hề cầu xin hay chịu quỳ gối trong suốt những năm làm tù nhân trên con tàu Rồng Biển, thà bị kéo lê và phanh thây còn hơn phải chịu nhục. Nhất là vì những tác động từ một người phụ nữ.

Năm năm trước, đàn bà dù giàu hay nghèo đều say mê theo đuổi để làm người tình của gã, đấu đá nhau vì gã, van lơn sự chú ý từ gã. Gã không phải là Lucifer, tên phóng đãng tai tiếng nhất Luân Đôn hay sao?

Gã sẽ bị khinh miệt nếu chạy sau lưng hít hà Aveline như một con chó săn chạy theo bạn tình, van xin được ban ơn một chút tình yêu. Sống sót sau nhiều năm thống khổ dưới lằn roi của Sledge, cho nên cũng sẽ chế ngự được chuyện này. Gã có cả kho kinh nghiệm trong nghệ thuật quyến rũ - một vài người thậm chí còn tôn gã thành chuyên gia. Đã đến lúc gã mang những kĩ năng đó ra sử dụng. Một vài phụ nữ cần phải đeo đuổi. Một vài cần được dụ dỗ. Và một vài... Gã cười nhăn nhở. Một vài cần sự nhẫn nại.

Gã đơn giản sẽ chỉ phải đợi khi nào cô luống cuống.

Gã biết cách làm thỏa mãn một người đàn bà, đồng thời cũng biết cách làm Aveline nhớ lại những tài năng của mình sau cánh cửa phòng ngủ. Dù sớm hay muộn việc bắt buộc phải gần gũi nhau cũng giúp gã có được cô. Tình trạng căng thẳng vẫn cứ được dựng lên cho đến khi không một ai trong hai người có thể ở trong cùng một căn phòng mà không lột bỏ đối phương trần trụi. Khi khát khao theo dấu cô mỗi giây phút thức tỉnh, cô sẽ tìm đến với gã.

Và gã sẽ đợi.

Aveline cứ nghĩ rằng sẽ đi đến chỗ của phu nhân Foussard một mình, nên hơi ngạc nhiên khi Lucien trèo lên chiếc xe ngựa đỗ ngang trước mặt.

"Anh sẽ đi cùng tôi sao?" Cô buột miệng.

Duỗi thẳng đôi chân dài của mình, gã quăng cho cô ánh nhìn đầy thách thức. "Như tôi đã nói."

"Tôi tưởng..." Cô kéo dài.

"Sao?"

"Anh không ở đây", cô trầm lặng nói. "Tôi cứ nghĩ anh sẽ quyết định không đến."

"Tôi luôn giữ lời hứa, Aveline."

Cô nhướng lông mày

Môi gã nhếch lên thành nụ cười chua chát. "Em có thể nhớ lại thỏa thuận nào đó từ vài năm trước. Tôi đã tuân thủ đến từng chữ cái."

"Phải rồi", cô đồng ý. "Đúng đến cả phần anh gửi tôi đi ngay sau đêm thứ ba."

"Đó là điều em muốn."

Tiếng cười của cô hơi khàn. "Anh chưa bao giờ biết điều tôi muốn."

"Giờ nói tôi nghe xem em muốn gì." Trước ánh nhìn sắc bén của cô, gã cười với sự ngây thơ như một đứa trẻ, trái ngược với vẻ ranh mãnh ánh lên trong đôi mắt.

"Ở tiệm cắt may."

Cô đảo tròn mắt và lờ đi tiếng cười khùng khục nho nhỏ của gã khi chiếc xe ngựa hướng đến chỗ thợ may.

Phu nhân Foussard chào đón Lucien như đứa con trai lưu lạc đã lâu.

"Ông DuFeron!" Bà vỗ tay vui mừng, nụ cười trải rộng khắp gương mặt có phần thô kệch. "Thần kỳ biết bao khi những lời đồn về cái chết của ông là sai sự thật!"

Lucien chân thành nở nụ cười niềm nở. "Sai một phần thôi, thưa phu nhân."

Bà thợ may tuôn một tràng tiếng Pháp liến thoắng khiến Aveline không thể bắt kịp, nhưng Lucien vẫn cười tủm tỉm và dùng ngôn ngữ ấy để trả lời. Bắt gặp vẻ mặt bối rối của Aveline, gã quay trở lại dùng tiếng Anh. "Thưa phu nhân, chúng tôi gặp một vấn đề vô cùng khẩn cấp. Vợ tôi đây cần một chiếc váy dạ hội đến tuyệt vọng."

"Vợ ông?" Người phụ nữ Pháp, thân mình núng nính, nhìn lên nhìn xuống Aveline với con mắt của một chuyên gia, rồi gật đầu. "Quả là vinh hạnh khi được sửa soạn cho cô, thưa phu nhân DuFeron", bà phát âm tiếng Anh một cách khó khăn. "Chồng cô, ông ấy là khách hàng lâu năm ở cửa hiệu

"Thật sao?" Aveline ném cái nhìn thích thú về phía Lucien, nhưng cái tên xấu xa đó chỉ cười mà không phản ứng gì cả. "Bà có thứ gì thích hợp cho đêm nay không, phu nhân?"

"Đêm nay?" Phu nhân Foussard ấn một tay lên ngực. "Sớm vậy sao? Bất khả thi!"

Luden tien lên. "Như mọi khi, tôi sẽ khiến thời giờ của bà trở nên xứng đáng, phu nhân ạ. Xin hãy bảo tôi bà có thứ nào đó sẵn sàng rồi."

"May một bộ váy chỉ trong vài giờ... thứ gì đó tương xứng với vẻ đẹp của vợ ông.

"Tôi sẽ trả gấp đôi", Lucien đáp.

Bà thợ may chớp mắt, rồi cắm mái đầu qua những lớp rèm vào phía sau căn phòng. "Yvette! Marie! Monique! Lại đây! Nhanh, nhanh!" Bà quay sang họ và mỉm cười duyên dáng. "Xin mời đi lối này. Chúng tôi cần lấy số đo của phu nhân DuFeron."

Lucien cười tủm tỉm khi người phụ nữ tóc đen biến mất vào căn phòng tiếp theo, la hét ra lệnh cho các cô thợ may bằng thứ tiếng Pháp liến thoắng. Gã chìa cánh tay cho Aveline khoác lên. "Thấy sức mạnh của đồng tiền chưa?"

"Khi nó liên quan đến váy áo", cô giễu cợt nói. Cô khoác tay gã và cùng đi đến phía sau căn phòng.

"Tôi nhận thức rất rõ tiền không thể mua được mọi thứ", gã lên tiếng. Gã ngừng lại và vén rèm cho cô. "Em, là một ví dụ."

"Tương đối đúng." Cô lướt qua gã, cơ thể họ gần như sượt qua nhau, mùi hương từ gã khiến đầu óc cô quay cuồng. Rồi thực tế hoàn toàn sụp đổ khi gã cũng bước vào căn phòng thay đồ nhỏ. "Anh đang làm gì vậy? Anh không thể vào đây!"

"Đương nhiên là tôi có thể." Gã mỉm cười ma mãnh. "Tôi là chồng em và là người thanh toán hóa đơn."

"Thưa ông", bà thợ may gọi, khi ra dấu về một chiếc ghế. "Mời ngồi ở đây. Ông nhớ phải cho chúng tôi ý kiến của ông đấy nhé."

"Thấy chưa?" Lucien cười toe trước vẻ mặt choáng váng của Aveline, rồi nhàn nhã đi về phía chiếc ghế và ngồi xuống chỗ bà thợ may đã mời.

"Thưa phu nhân, anh ấy không thể... tôi không thể..."

"Váy áo của một người phụ nữ được làm ra vì người đàn ông, phu nhân DuFeron ạ", bà thợ may nói, đẩy cô về phía những chiếc gương dựng đứng chỉ cách vài bước chân với chồng cô. "Chúng tôi phải đảm bảo chồng cô hài lòng với những gì mua cho cô."

"Đúng đấy, Aveline." Lucien nhìn vào mắt cô qua tấm gương, cơn thèm khát le lói trong đôi mắt gã. "Em phải làm vừa lòng tôi chứ."

"Ông phải nói với tôi ngay lập tức chỗ nào ông chưa hài lòng, thưa ông", bà thợ may tiếp tục.

Lucien gật đầu tỏ vẻ trang trọng. "Đương nhiên rồi, thưa phu nhân."

"Yvette! Marie!" Phu nhân Foussard gọi. Rồi bà ta thở dài và phẩy hai bàn tay. "Mấy cái cô này, quá sức chậm chạp! Tôi đành tự đo vậy. Cởi đồ ra đi, phu nhân DuFeron."

"Xin bà thứ lỗi?"

"Thì cởi đồ đó, thưa phu nhân!" Bà thợ may mang đến một chiếc thước dây cùng bút chì và giấy. "Tôi phải lấy số đo chính xác nhất thì mới làm việc được."

"Nhưng..."

"Em nghe thấy phu nhân Foussard nói gì rồi đấy, Aveline", Lucien êm ái nói. "Cởi đồ ra đ

Gã thoáng lướt khắp cơ thể cô như thể cô đã trần trụi trước mắt mình. Hơi thở cô tắc nghẽn, đôi mi khép lại như sợ gã sẽ nhìn thấy sự đáp trả cuốn hút trong đôi mắt mình. Gã quá trơ tráo, bất cứ một dấu hiệu đầu hàng nào của cô cũng bắt đầu điều gì đó khiến cô không sẵn sàng để kết thúc.

"À, cô xấu hổ." Bà thợ may tặc lưỡi. "Đến áo lót nào, tốt lắm." Người phụ nữ tụt sạch vải vóc trên người cô và bắt đầu cởi bỏ váy Aveline.

Một trong số các cô thợ may bước vào phòng và Aveline không dám nhìn Lucien khi bà thợ may cởi xong chiếc váy và đưa nó cho người phụ tá với một yêu cầu cáu kỉnh bằng tiếng Pháp. Cô gái trẻ đặt chiếc váy sang một bên, rồi cầm theo giấy và bút chì khi phu nhân Foussard vơ chiếc thước dây và quấn nó quanh eo Aveline. Bà ta hét lên những con số tiếng Pháp khi đo đạc các phần khác trên cơ thể Aveline, để cô gái trẻ ghi nguệch ngoạc lên giấy.

"Vợ ông là một phụ nữ tuyệt đẹp, thưa ông", bà thợ may tán thưởng. Bà ta nâng cằm Aveline trong tay và quay gương mặt cô lại để có thể nhìn thấy nó trong gương. "Và đôi mắt xanh chưa này! Tôi có thếp vải hoàn hảo cho cô ấy."

Bà ta dùng tiếng mẹ đẻ ra lệnh cho người phụ tá và cô gái chạy vội khỏi phòng.

Ánh mắt Aveline hòa với ánh mắt Lucien trong tấm gương. Gã không hề cố gắng che giấu sự soi xét trên nét mặt, ánh mắt chiếu lên bộ ngực gần như bị phơi bày của cô với cường độ khiến hai nhũ hoa của cô đáp lại căng cứng. Màu phớt hồng ừng lên trên đôi má cô trong khi những phần còn lại của cơ thể hưởng ứng cùng hơi nóng trào dâng.

Miệng gã hơi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, thân hình cựa quậy trên chiếc ghế.

Ánh mắt cô cụp xuống, hơi thở run rẩy giữa làn môi hé mở. Nếu cô có thể cảm nhận thấy ham muốn của gã giữa không gian của căn phòng thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu gã chạm vào cô?

Cô trộm liếc nhìn. Gã là người đàn ông có đam mê tuyệt đối nhất với chuyện chăn gối mà cô từng gặp, đồng thời cũng biết quá rõ gã có thể sử dụng loại bùa phép nào trên cơ thể mình. Trong chốn phòng the, gã có thể làm tốt hơn tất cả những gì cô mong đợi.

Nhưng bên ngoài, gã phá hỏng tất cả.

Cô hít một hơi thật sâu, củng cố vững vàng ý chí của bản thân. Cô đã từ chối hiến dâng cho một người đàn ông, kẻ sẽ bội tín một khi khao khát của gã được thỏa mãn. Trước đây, gã đã từng một lần bỏ rơi và khiến trái tim cô tan nát. Chuyện này sẽ không lặp lại.

Cô thợ phụ nhanh chóng quay trở lại, hai tay chất đầy thếp lụa màu xanh thanh nhã.

"Chiếc váy đây, thưa ông bà. Quá duyên dáng, phải vậy không?" Phu nhân Foussard giũ chiếc váy đã hoàn tất một nửa và ướm nó lên người Aveline. "Quý cô đặt may chiếc váy này bảo đây không phải màu của cô ấy. Nhưng trên người phu nhân DuFeron - thì, không sao tin nổi.”

Aveline há hốc miệng vì phân khích khi ngắm nhìn chiếc váy dạ hội. Lớp lụa màu xanh mềm mại như bọt biển, mỗi khi làn vải gợn sóng lại óng ánh sắc xanh dương và phớt hồng. Dù phần cổ áo có vẻ trễ hơn những kiểu bình thường cô dám mặc, nhưng cô cũng không thể ngừng chú ý tới sự nổi bật mà sắc màu này mang lại. Nhất là khi kết hợp với đôi mắt xanh tựa như mắt mèo, làn da màu kem sữa mềm mại và mái tóc vàng mượt mà. Cô vươn bàn tay ngỡ ngàng vuốt ve thớ vải tinh xảo.

"Thưa phu nhân, bà lại thành công rồi", Lucien khàn khàn nói. Gã hắng giọng và đột ngột đứng lên. "Một tác phẩm lộng lẫy nhường này cần những phụ kiện đi kèm thích đáng. Tôi sẽ lo vấn đề đó."

"Nhưng mà, thưa ông, ông đi ngay bây giờ ư?" Bà thợ may kêu lên.

"Tôi e phải như thế." Gã thoáng nhìn Aveline qua tấm gương. Nét dữ tợn và sự thèm khát nguyên thủy đốt cháy ánh mắt gã. "Tôi sẽ trở lại đón em."

Trong trường hợp này, cô biết đó là lời hứa gã sẽ giữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.