Ba Đêm Định Mệnh

Chương 20



Sau khi giao tên xém chút nữa đã trở thành kẻ ám sát gã cho đồn tuần cảnh khu vực, Lucien đi tìm Dante.

Gã không tin câu chuyện của tên cướp về Nam tước. Tình trạng của cha Aveline không cho phép sắp xếp một cuộc mưu hại đến mạng sống của Lucien, nhưng rõ ràng tin tức về tình hình của ông ta vẫn chưa đến với mọi người ở Luân Đôn. Lần này, kẻ thù của gã đã phạm một sai lầm chết người.Aveline đã đúng. Nam tước Chestwick chưa bao giờ chủ mưu vụ bắt cóc gã. Dù Lucien đã quyết định buông tha mong muốn trả thù với vị Nam tước, giờ gã biết mình nợ Aveline một lời xin lỗi. Cô vẫn tiếp tục hiếu thuận với cha ngay cả khi phải đối mặt với sự lên án từ chồng.

Chính bạn gã - gia đình của gã - là những kẻ đã hủy hoại đời gã. Người bạn thân nhất đã viết lá thư khiến con gã phải trở thành con hoang và có vẻ như đứa em cùng cha khác mẹ là Công tước muốn gã chết. Mong muốn trả thù thêm lần nữa quấn thảo đòi sống dậy khi gã bước lên những bậc thềm đến chỗ ở của Dante.

Nhưng nhà Dante trống rỗng và ở những chỗ y thường lui tới không một ai nhìn thấy y trong vài ngày gần đây. Điều đó khiến Lucien b

i rối, bởi Dante chỉ lặn mất khi nào y có điều gì cần che giấu. Phải chăng đơn giản y chỉ đang sợ chết khiếp vì chuyến viếng thăm gần đây của Lucien? Hay y cũng góp phần trong việc thuê bọn cướp và chạy trốn một khi nhận ra nhiệm vụ của bọn chúng đã thất bại?

Với trái tim nặng trịch, Lucien trở về nhà khi đã gần đến giờ ăn tối.

Lúc gã bước qua cánh cửa, Elton đánh rơi lớp vỏ điềm tĩnh vốn có của mình khi nhìn thấy chiếc áo khoác loang lổ máu cùng cái quần rách te tua của gã. "Thưa ngài! Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Gặp cướp, Elton ạ. Không phải hoảng sợ, tôi khá ổn. Mau gọi Stokes trước khi vợ tôi nhìn th..."

"Lucien!" Từ trên cầu thang, Aveline choáng váng nhìn gã, một tay đè lên cổ họng. "Thánh thần ơi, chuyện gì xảy ra với anh vậy?"

"Chỉ là cuộc ẩu đả với một tên móc túi thôi. Em không cần lo đâu."

"Không cần phải lo!" Cô túm lấy chiếc váy màu hồng phớt mặc để dùng bữa tối và vội vã chạy xuống tầng. "Dối trá! Kia là máu phải không?"

"Không phải của anh. " Nhìn những người hầu đang dỏng tai lắng nghe, gã nắm lấy cánh tay cô và dẫn vào trong phòng khách gần đó. "Anh sẽ nói với em chuyện gì đã xảy ra", gã rì rầm, "nhưng trong phòng riêng".

"Được rồi." Cô đợi cho đến khi gã đóng cửa lại sau lưng. Rồi cô xông lên trước, sờ soạng khắp hai cánh tay và ngực gã. "Anh bị thương ở đâu?"

"Anh không bị thương." Gã giữ đôi bàn tay đang lang thang khắp nơi của cô trong tay mình. "Anh bị hai tên cướp tấn công khi vừa rời khỏi nhà Huntley. Một tên chết còn tên kia thú nhận bọn chúng được thuê để giết anh."

"Cái gì!" Gương mặt cô xám nhợt. "Lucien, chúng ta phải báo cho phố Bow [8] ngay lập tức."

"Nghe anh nói điều này trước đã." Gã thở dài và tì trán lên trán cô. "Anh tin Robert có thể đứng sau những vụ ám sát anh", gã nói, "và anh nghĩ Dante cũng có liên quan".

"Những vụ ám sát ư? Chẳng lẽ còn nhiều hơn một lần?"

"Ngày hôm qua anh xém chút nữa thì bị một con ngựa lồng cán lên người. Anh nghĩ em đã đúng. Anh nghĩ Dante và Robert đã hợp tác với nhau năm năm trước để xếp đặt vụ bắt cóc anh."

"Ôi, Lucien." Cô vòng tay quanh cổ gã và ôm thật chặt. "Em rất tiếc."

Tình thương của cô khiến gã yếu đuối. Cơn sóng của cảm xúc nhẹ nhõm và nỗi khổ sở cuồn cuộn quét qua gã cùng lúc, gã bám lấy cô, vùi mặt vào mái tóc. Gã đã bị phản bội bởi chính những người gã tin rằng có quan tâm đến mình. Nhưng gã vẫn còn Aveline.

Luôn luôn có Aveline bên cạnh.

"Anh đã đi tìm Dante", gã lẩm bẩm, giọng nghe không rõ bởi mái tóc cô. "Cậu ta không có nhà. Không ai trông thấy cậu ta."

"Em trai anh thì sao?

Lucien tiếp tục thở dài và lùi lại khỏi vòng ôm của cô. "Anh sẽ xử lý với nó, nhưng phức tạp hơn nhiều vì địa vị của nó."

"Đương nhiên rồi. Cậu ta là Công tước, và anh..."

"... là thằng anh không cùng một mẹ của nó. Tiền nhiều đến đâu cũng không thể cạnh tranh với cái tước hiệu Huntley." Gã cười khàn. "Robert thậm chí đã mua Cổng Gai, anh đã nói với em chưa? Sau khi anh bị cho là đã chết, nó mua ngôi nhà nhưng chưa bao giờ sống ở đấy. Anh rất yêu ngôi nhà đó."

"Em biết." Cô vuốt mái tóc gã. "Nhưng chúng ta sẽ tìm một căn nhà khác. Nơi có thể trở thành mái ấm cho cả ba chúng ta."

"Đúng vậy." Gã quay bước sang phía kia căn phòng.

"Còn điều này nữa, Aveline. Điều anh phải nói với em."

"Điều gì?" Cô đan hai bàn tay vào với nhau, ánh nhìn bình tĩnh, như thể gã có nói gì cũng không ảnh hưởng đến mình.

Aveline của gã. Luôn luôn chấp nhận con người của chính gã, luôn tranh cãi hoặc lý sự với gã. Xinh đẹp, bướng bỉnh, dũng cảm và thông minh. Từng chút một, cô đã đưa Lucifer về nhà và biến gã thành con người lần nữa.

Chết tiệt, nhưng gã yêu cô.

Gã yêu cô. Sự thật về cảm xúc của bản thân nhấn chìm gã và gã nhìn chằm chằm không chớp mắt lên bức tranh phong cảnh bằng màu nước treo trên lò sưởi. Nếu nhìn cô, gã sợ mình sẽ nói ra mất. Và gã chưa sẵn sàng.

Gã hắng giọng. "Em đã đúng về cha em. Dù anh đã quyết định sẽ quên chuyện báo thù, nhưng sự kiện hôm nay càng chứng minh sự vô tội của ông."

"Bằng cách nào?"

Lúc này đã kiểm soátản thân, gã lại quay mặt đối diện với cô. "Tên cướp tự nhận là được một Nam tước sai khiến. Và cả hai chúng ta đều biết tình trạng của cha em không thể sắp xếp bất cứ điều gì như thế."

"A." Mắt cô sáng rực. "Có vẻ tên tội phạm đã mắc sai lầm nghiêm trọng."

"Đồng ý." Gã thêm một lần nữa trở nên nghiêm túc. "Anh xin lỗi vì đã không lắng nghe em. Anh nghĩ em mù quáng mỗi khi có gì đó liên quan đến cha em."

"Đúng vậy mà anh." Cô trung thực nhìn thẳng vào mắt gã. "Em yêu cha, Lucien, nhưng ông cũng là nô lệ cho sự yếu đuối của chính mình và nó đã hủy hoại cuộc sống của hai cha con. Những hành vi gần đây đã chứng minh anh là người hoàn toàn trái ngược."

"Vì anh mà cuối cùng em phải đơn độc với con."

"Nhưng anh đã nhìn thấy sai lầm và cố gắng sửa chữa. Cha em chưa bao giờ nhận thức được những sai lầm của ông." Môi cô nở nụ cười bực dọc nhưng vẫn trìu mến. "Với cha, câu trả lời luôn nằm trong lượt đánh bài hoặc tung quân xúc xắc tiếp theo."

"Ông là một người cha đáng thương, nhưng ông không phải người xấu."

"Phải", cô đồng ý. "ông không phải người xấu. Nhưng ông ngần ngại và suy sụp khi đối mặt với những khó khăn của bản thân, trong khi những điều đó càng khiến anh trở nên mạnh mẽ."

"Anh đã phái người đến đón ông, em biết đấy." Gã cảm thấy mất tự nhiên và trở mình khi nhìn thấy gương mặt cô sáng lên thỏa mãn. "Anh đã gửi một cỗ xe ngựa đón ông sáng nay, trước khi anh đi nói chuyện với Robert. Anh đã quyết định, em thấy đấy, rằng báo thù không xứng đáng để hy sinh."

"Hy sinh điều gì?"

"Em."

"Ôi, Lucien" Cô lao đến ôm riết lấy gã. "Chloe sẽ mừng lắm khi em nói với con bé. Con bé cứ mãi hỏi về ông."

Và đã khó khăn nhường nào, gã tự hỏi, cho Aveline khi cố gắng đánh lạc hướng những yêu cầu được gặp ông ngoại của cô con gái nhỏ?

"Có lẽ một bác sĩ ở Luân Đôn có thể giúp được cha em." Gã dịu dàng tách cô ra. "Trong lúc đó, để ý đến quần áo em một chút. Anh bẩn lắm."

"Váy có thể thay được mà." Cô khum lấy má và hôn lên môi gã. "Cảm ơn anh, Lucien", cô thì thầm, đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.

Trái tim gã sưng phồng trong lồng ngực. Ngượng ngùng, gã chống chế bằng cách đánh mắt đưa tình với cô. "Em có thể bày tỏ lòng biết ơn của em tối nay." Gã nhìn xuống chiếc quần tàn tạ của mình. "Anh nghĩ tốt hơn nên đi thay quần áo để dùng bữa. Anh e Stokes sẽ chết vì trào máu não khi nhìn thấy tình trạng quần áo của anh mất."

"Anh sẽ sống sót khỏi cơn thịnh nộ của anh ta thôi." Vẻ hài hước của cô nhạt đi. "Lucien, em sợ lắm. Nếu bọn chúng lại cố giết anh thì sao?"

"Vợ yêu ơi." Gã tiến đến với nụ cười tinh nghịch, nâng bàn tay cô lên môi gã. "Chẳng lẽ anh chưa chứng minh đủ cho em thấy anh nổi tiếng là kẻ khó chết thế nào ư?"

"Có mỗi một lần thôi." Cô siết tay gã. "Cứ cẩn thận, Lucien à. Em mất anh một lần rồi. Em không nghĩ mình có thể chịu đựng điều đó thêm lần nữa."

Bàn tay gã lật lại để có thể đan vào tay cô. "Tôi không bao giờ có ý định rời xa cô, thưa phu nhân. Tôi sợ rằng cô đã bị buộc lại với tôi rồi."

Nụ cười dịu dàng hé trên môi cô. "Tốt."

Để đến với cô ngay khi cô hầu phòng vừa rời khỏi. Cô đã hy vọng gã sẽ đến và khi cánh cửa ngách mở ra, cô gần như đã đánh rơi chiếc lược đang cầm trên tay vì mong đợi.

"Chà, cảnh tượng này không dễ thương sao?" Trong độc chiếc áo sơ mi cùng chiếc ca vát lủng lẳng trên cổ, gã dựa người vào khung cửa và khoanh tay lại. Gã vắt chéo chân và ánh mắt thỏa mãn ấm nồng quét khắp người cô. "Anh tin giờ này em còn đẹp hơn lần đầu tiên anh nhìn thấy em."

"Và anh thì không hề thay đổi." Buồn cười, cô đón ánh mắt gã trong gương và bắt đầu chải lại mái tóc. "Anh vẫn là một tay phóng đãng."

"Chỉ với em thôi, thưa phu nhân. Chỉ một mình em." Gã đứng thẳng người và tiến lại gần. "Anh có thể giúp em không?"

"Nếu anh muốn." Cô trao chiếc lược cho gã, rồi khoan khoái nhắm mắt khi gã bắt đầu chải tóc cho mình.

"Anh luôn yêu mái tóc em", gã điềm tĩnh nói. "Nó trông như những sợi tơ vàng khi buông lơi trên vai em thế này. Anh muốn được quấn mình trong đó."

"Anh được hoan nghênh nếu làm thế mà."

Gã khoái chí cười. "À, người đàn bà cám dỗ. Anh tin anh đã dạy em thành tài, vợ ạ."

"Chẳng lẽ một người phụ nữ hưởng thụ khi chồng cô ấy là một bậc thầy trong nghệ thuật yêu là trái tự nhiên sao?" Cô mở mắt, lần nữa giữ chặt ánh mắt gã qua tấm gương. "Em tin vào sự chân thực giữa chúng ta, Lucien ạ. Đã có quá nhiều dối trá không do chúng ta tạo nên xen giữa chúng ta rồi."

"Cũng đúng." Gã chậm rãi chải chiếc lược qua mái tóc và cô ngả mái đầu ra sau khi âm thanh gừ gừ thích thú thoát khỏi cổ họng. "Chẳng có gì sai nếu một người phụ nữ tận hưởng sự chú ý từ chồng cô ấy cả", gã thêm vào.

"Nếu đó là sai, em hy vọng không bao giờ phải sửa lại cho đúng

"Anh sẽ dạy em trở nên hư hỏng", gã thì thầm, dùng lược chải tóc khỏi tai cô. "Nhưng chỉ với riêng anh thôi."

"Em cũng có muốn ai khác nữa đâu." Cô mỉm cười. "Chưa bao giờ có ai khác."

Gã huýt sáo. "Em khiến nhiệm vụ kiểm soát bản thân thật khó với anh."

"Em có nói anh phải làm thế đâu nào."

Gã bật cười. "Anh muốn nhàn nhã làm tình với vợ mình, chứ không phải nhảy bổ vào cô ấy như một chú lợn đực đến kỳ động dục."

"Ít nhất anh cũng không phải một chú lợn đực nhàm chán."

Gã rên rỉ. "Thật đáng thương."

Cô bật tiếng cười trầm khàn, thích thú với quyền lực khi được làm phụ nữ của cô. "Em cho là thông minh đấy chứ."

"Em muốn giao dịch nước đôi hả, Aveline?" Gã gạt mái tóc cô sang một bên vai để vạch chiếc lược dọc theo làn da trần của bên kia, những sợi lông mềm mại khiến da thịt cô râm ran thức tỉnh. "Anh lại có ý khác trong tâm trí."

"Anh không thấy cuộc nói chuyện của em thú vị sao?"

Gã cúi xuống đặt miệng gần tai cô. "Anh thấy mọi thứ về em đều quyến rũ."

Cơn rùng mình xuyên suốt người cô. Không có ai khác giống như gã, không một ai khiến cô quá đỗi tuyệt đẹp theo cái cách đơn giản và nữ tính thế này. Cô từng có cảm giác mình là người đàn bà có bề ngoài xấu xí nhất thế gian, nhưng gã vẫn có thể khiến cô cảm thấy như thể mình là người đàn bà duy nhất từng có khả năng thỏa mãn được g

Và cô suýt chút nữa đã mất gã hôm nay.

Cô quay đầu sang, nhìn sâu vào đôi mắt gã - nhìn sâu vào tâm hồn gã - khi cô nói những từ không thể giấu thêm được nữa. "Em yêu anh, Lucien."

Gã khó nhọc hít một hơi, rồi nhắm mắt.

"Em không định nói với anh", cô tiếp tục. Trái tim đập nhanh như nhịp tim của một chú thỏ. Cô không thể đọc nổi nét mặt gã. "Nhưng khi anh trở về hôm nay, em nhận ra anh có thể đã bị giết... Em chỉ muốn anh biết." Cô chạm một tay lên má gã. "Em yêu anh, Lucien. Từ năm năm trước em đã yêu anh, cả bây giờ và mãi mãi về sau."

"Sao em có thể yêu anh sau những gì anh đã làm?" Gã mở mắt, cảm xúc dữ dội rực lên từ tận trong sâu thẳm. "Vì những tội lỗi của cha em, anh đã lấy đi sự trong trắng của em. Em hẳn đã rất sợ hãi, nhưng em vẫn tuân thủ thỏa thuận."

"Làm sao em có thể không yêu anh? Anh đã sống cuộc đời anh với cả đam mê và bắt nó tuân theo ý chí của anh." Tuy gã không thể đáp trả lời tuyên bố của cô, nhưng cũng không có khả năng phủ nhận nó. Run run, cô nói từ tận trái tim mình. "Anh đã sống sót một cách lạ thường sau bao gian khổ và gây dựng từ con số không. Anh đã dạy em làm điều tương tự."

"Anh không xứng đáng với em", gã thô lỗ lẩm bẩm, kéo cô lên khỏi ghế để ôm trọn lấy thân hình mềm mại.

"Nhưng anh có em."

"Tạ ơn Chúa vì điều đó." Gã bế cô trong tay, kinh ngạc bởi tiếng cười ré lên từ cô và bước qua cánh cửa ngách.

"Anh mang em đi đâu thế?"

"Đến giường của anh." Gã đặt cô lên tấm nệm, sự thỏa mãn tạc trên gương mặt gã khi nhìn xuống cô. "Anh thích cảnh tượng em nằm đây

Cô lười biếng duỗi mình, biết làn vải lụa trên chiếc váy ngủ sẽ theo cử động đó ra sao. "Em thích ở đây."

"Yêu nữ." Gã cọ những khớp tay lên má cô. "Em cố quyến rũ anh đấy à?"

"Đâu có." Cô chống người trên khuỷu tay, môi cong lên tự mãn khi ánh mắt gã thả xuồng hai nụ hoa cứng rắn đâm qua làn vải. "Là em đang quyến rũ anh mới đúng."

"Đúng thế thật." Gã cúi xuống hôn, cô tự nguyện quấn hai cánh tay ôm lấy gã và kéo nằm lên giường với mình.

Những âu yếm của họ có vẻ giống một bản giao hưởng hơn một ngọn lửa, với những cử chỉ vuốt ve dịu dàng, những lời thì thầm ngọt ngào, du dương và những tiếng thở gấp gáp vì thỏa mãn. Những đôi bàn tay hăm hở gạt quần áo sang một bên. Những chiếc miệng mải mê hôn, mơn trớn và thì thầm những lời tán thưởng. Khoái cảm của họ dâng mỗi lúc mỗi cao, luôn thật gần nhưng chưa bao giờ chạm đến đỉnh điểm. Cuối cùng, gã để bản thân nấn ná trước lối vào cơ thể cô, trêu ghẹo bằng sự cứng rắn nóng rực nơi gã. Gã đỡ gương mặt cô trong tay và khẽ khàng hôn, đắm chìm vào trong đôi mắt cô. "Anh yêu em", gã rì rầm, rồi hòa quyện cơ thể họ vào nhau.

Cô tức thì đạt đên đỉnh điểm của khoái lạc, kiệt sức vì sự hòa quyện giữa đam mê cuồng nhiệt và xúc cảm dâng trào. Cô níu lấy gã, những giọt nước mắt lăn dài khỏi đôi mắt, khi gã mãi thầm thì những lời đó cùng với nhịp điệu của những cú đẩy cho đến khi gã cũng ngửa đầu ra sau và thét lên trong cơn khoái cảm. Rồi họ nằm trọn trong vòng tay nhau và ngủ thiếp đi.

Buổi khiêu vũ của phu nhân Tripton chứng tỏ là sự kiện thú vị nhất Aveline từng tham gia vào mùa lễ hội. Cuối cùng, chồng cô đã thú nhận tình yêu với cô và Nữ Công tước Huntley không tham dự để khiến cô tê cứng từ xa với ánh mắt đóng băng của bà ta. Nhưng hạnh phúc của cô bây giờ là cuộc hôn nhân đang tiến rất gần đến một mối quan hệ bình thường, cô cũng sợ hãi - sợ hãi rằng tất cả sẽ bị cướp đi bằng một viên đạn từ tên sát thủ.

Làm sao Lucien có thể bình tĩnh nói chuyện kinh doanh với các quý ông ở lần tham dự này khi biết có ai đó đang cố giết gã? Và kẻ tình nghi nhất là người bạn thân nhất, Dante? Thế nhưng đó lại là chính xác điều gã đang làm. Trong khi cô cố gắng ở bên, níu lấy cánh tay gã, đề phòng kẻ thù đằng sau tất cả những chậu cọ cảnh, gã lại dịu dàng bảo cô đi loanh quanh để tận hưởng buổi vũ hội. Có vẻ vài đối tác kinh doanh của gã rất khó bàn các vấn đề quan trọng khi có sự hiện diện của phụ nữ.

Và cô có thể làm gì ngoài việc nghe theo đây?

Aveline miễn cưỡng rời khỏi gã, ngồi nghỉ ở rìa sàn nhảy với những phụ nữ lớn tuổi. Cô cố gắng giữ Lucien trong tầm mắt, nhưng điều đó thật khó khăn khi đám đông chen chúc mỗi lúc một đông trong phòng khiêu vũ nhà phu nhân Tripton. Cô đã nhìn thấy hành tung của một trong những kẻ thù của chồng cô náu trong đám đông và đã sẵn sàng để đâm một con dao vào xương sườn của hắn.

Cô và chồng chỉ mới tìm lại được nhau. Cô không định để mất chồng mình nữa.

Công tưóc Huntley không biết từ đâu xuất hiện, cúi chào và giơ bàn tay ra. "Cho phép tôi dẫn chị dạo quanh phòng một vòng chứ, phu nhân DuFeron?"

Đám phụ nữ có chồng ngừng câu chuyện tầm phào của bọn họ lại, công khai tò mò chờ đợi lời đáp của cô. Aveline do dự. Robert cũng nằm trong danh sách đáng ngờ đằng sau những cuộc tấn công Lucien, điều khiến cô cảnh giác, nhưng rồi cô nhận ra nếu đi với cậu ta, ít nhất cậu ta cũng không thể ra lệnh cho bất cứ mưu đồ nào nhằm giết Lucien khi có cô bên cạnh. Thậm chí cô còn có thể kiếm được một lời thú tội từ cậu ta cũng nên. "Đương nhiên rồi, thưa Đức ngài."

Đặt bàn tay lên cánh tay vươn ra của cậu ta, cô cho phép cậu ta dẫn mình đi.

"Tôi chưa nhìn thấy mẹ ngài tối nay", Aveline lưu ý sau một vài khoảnh khắc im lặng lúng túng.

"Bà về Havenmeade - điền trang của tôi chiều nay. Bếp trưởng người Pháp mới đột ngột bỏ

"Tôi rất tiếc khi nghe điều đó."

"Mẹ tôi sẽ lo lắng mọi việc trong gia đình cho đến khi tôi kết hôn." Robert bắn cho cô ánh nhìn ý tứ. "Thực tế, tôi đã từng đính hôn, với một tiểu thư được cha mẹ nhắm cho từ khi tôi còn nhỏ."

"Thưa Đức ngài", cô nói, những bước chân chậm lại, "có điều gì ngài muốn nói với tôi chăng?".

Cậu ta thoáng bối rối, như thể vừa bị cô giẫm phải một bí mật. Rồi cậu ta thở dài và gật đầu cụt lủn. "Lại đây đi, cho phép tôi mang cho chị một ly punch."

"Không cần thiết dùng đến punch đâu. Thay vào đó chúng ta có thể tìm một góc yên tĩnh để ngài an tâm kể cho tôi nghe điều ngài muốn nói."

"Chị là một người phụ nữ rất thực tế, thưa phu nhân." Robert dẫn cô đi dọc mép sàn nhảy đến một khu vực thưa người hơn của phòng khiêu vũ. Rất ít quý cô nán lại đây khi mùi thuốc lá khó chịu bay ra từ phòng đánh bài của các quý ông gần đó.

Robert dừng chân, ánh nhìn kiêu kỳ quét sạch góc phòng có hai thanh niên vừa ngừng lại để tranh luận những giá trị được hưởng từ những chú chiến mã yêu thích của bọn họ.

"Ngài làm tốt lắm", Aveline nói, khi nhìn nhóm quý ông trẻ kia lút cút bỏ đi.

"Cảm ơn.

Một trong những lợi ích của việc làm Công tước mang lại."

Cô suýt chút nữa đã mỉm cười trước vẻ gà trống choai của cậu ta. Thật khó để nhận ra cô và vị Công tước trẻ này bằng tuổi. "Tôi nghĩ ắt hẳn có lý do nào đó ngài mới đưa tôi ra đây, thưa Đức ngài."

Cậu ta nhướn một bên lông mày. "Có lẽ tôi chỉ muốn trò chuyện với một phụ nữ đẹp thôi."

"Ngài rất quyến rũ, nhưng đừng hy vọng tôi sẽ cảm động vì lời nịnh hót như thế. Ngài không phải kiểu đàn ông sẽ thú nhận các bí mật của gia đình giữa một phòng khiêu vũ đông đúc."

"Cũng đúng. Nhưng tôi muốn có được sự chú ý từ chị."

"Ngài có thể ghé thăm nhà tôi."

Cậu ta bật tiếng cười chua chát. "Tôi không biết chị có cho tôi vào nhà không."

Trái tim cô nhảy lên cổ họng. Cậu ta biết những nghi ngờ của vợ chồng cô sao? "Điều gì khiến ngài có ý nghĩ đó vậy, thưa Đức ngài?" Cô ra vẻ tự nhiên với tất cả cố gắng.

"Lucien đã đến gặp tôi hôm nay. Chúng tôi... tranh luận về một rắc rối xảy ra trong quá khứ. Tôi nghĩ anh ta có thể cấm chị gặp tôi nếu tôi có ghé thăm."

"Tranh luận?"

Cậu ta cho cô ánh nhìn đau khổ dài thượt. "Được rồi. Chúng tôi cãi nhau."

Nghi ngờ cậu ta, cô thoáng nhìn về phía đám đông, tìm kiếm Lucien. "Anh em lúc nào cùng cãi nhau mà."

"Anh em cùng cha khác mẹ."

Cô thở dài bực dọc. "Rút cuộc ngài muốn nói gì với tôi?"

"Tôi muốn nói chuyện với chị về Lucien."

"Thật bực mình. Giờ là gì nữa?"

Cậu ta trông có vẻ bị sốc trước giọng nói của cô. "Tôi nghĩ một người vợ sẽ rất háo hức muốn biết về quá khứ của chồng"

"Tôi đã biết mọi thứ về quá khứ của chồng tôi rồi, thưa Đức ngài. Và điều đó không ném ngài vào ánh hào quang đâu."

Sự tức giận nhen lên trong đôi mắt cậu ta. "Thật sao? Có lẽ chị không nhớ người đàn ông mình kết hôn là loại người nào rồi."

Cô nheo mắt khi giận dữ cũng bốc lên trong cơ thể. Cậu ta định bôi nhọ thanh danh của Lucien với cô đấy à? Bọn họ đã đủ hiểu để nhìn thấu nhau, vì Chúa. Tại sao không một ai chịu để họ được yên? "Tôi biết chính xác người đàn ông tôi cưới là loại người nào."

"Chị có chắc không? Anh ta đã hủy hoại vị hôn thê của tôi."

"Tôi nghi ngờ điều đó."

"Nó là sự thực."

"Sự thật của ngài thôi. Tôi chắc câu chuyện không còn gì nữa. Buổi tối tốt lành, thưa Đức ngài."

Cậu ta tóm lấy cánh tay khi cô định quay đi. "Chờ đã. Tôi muốn kể cho chị nghe chuyện gì đã xảy ra."

"Vì Chúa!" Cô ném cho cậu ta ánh nhìn tức giận tột độ. "Thôi được rồi, tôi sẽ nghe, nhưng đừng nghĩ đến chuyện khiến tôi chống lại chồng tôi."

Nét mặt cậu ta sa sầm lại vì thất vọng, nhưng vẫn gật đầu. "Được rồi. Tôi được hứa hôn với Victoria từ ngày cô ấy ra đời. Cô ấy luôn được cho là sẽ trở thành Nữ Công tước của tôi, nhưng cái đêm thông báo ngày tổ chức lễ cưới, Lucien đã thử quyến rũ cô ấy."

"Ôi, cho tôi xin. Sao anh ấy lại phải làm một chuyện như thế?"

"Bởi anh ta luôn ghen tị với sự thật tôi là người thừa kế chính thống." Cậu ta khinh khinh nhìn cô như thể câu trả lời đã rõ ràng.

"Ngài lôi cái ý nghĩ vớ vẩn như thế từ đâu ra vậy?" Cô giễu cợt.

"Tôi luôn biết điều đó."

"Anh ấy đã nói thế à?" Cô gặng hỏi. "Hay đây là điều ngài tự công nhận với bản thân?"

'Tôi…"

"Chồng tôi là một người đàn ông đáng kính trọng", cô lớn tiếng cắt ngang. "Và nếu anh ấy làm một chuyện như thế anh ấy hẳn phải có lý do."

Vẻ mặt Robert trở nên bướng binh. "Gã đàn ông đó là một tay trác táng. Đó là tất cả lý do anh ta cần."

"Không", cô rít lên, "thêm nữa. Giờ anh ấy là chồng tôi".

"Cho đến khi mắt anh ta đi thơ thẩn."

Cô bực mình bặm chặt môi. "Đây chính là lịch sử giữa hai người đấy à? Là người phụ nữ đó?"

"Phải."

Cô lắc đầu thương hại. "Được gần sáu năm rồi, Robert. Bây giờ anh ấy là người hoàn toàn khác."

"Chị mụ mị vì anh ta", Robert khinh bỉ. "Nhìn chị mà xem, còn trung thành mù quáng hơn cả con chó săn giỏi nhất của tôi."

Cô nâng cằm lên hãnh diện. "Tôi đã được nghe điều đó trước đây rồi."

"Chị sẽ làm gì khi anh ta làm tan nát trái tim chị?" Robert bắn trả. "Anh ta là một tên đàng điếm. Cả hai chúng ta đều biết điều đó. Tôi đang cố mở mắt cho chị nhìn s

"Vậy nói đến sự thật đi", cô phản pháo. "Cậu có thể nói với tôi cậu biết bao nhiêu về những cuộc ám sát Lucien."

"Chị đang nói cái quỷ gì vậy?" Cậu ta tái mặt khi cô trừng mắt với cậu ta. "Ai đó đang cố giết Lucien sao?"

"Ai đó đã cố giết anh ấy từ năm năm trước, nhưng anh ấy đã sống sót." Cô giật tay ra. "Và ai đó đã thử làm thế hai lần kể từ khi anh ấy trở về Luân Đôn. Tôi không nghĩ cậu biết chút gì về điều đó phải không, thưa Đức ngài?"

"Chị đang buộc tội tôi đấy à?" Cơn thịnh nộ lẫn ngạc nhiên vật lộn trên gương mặt cậu ta. "Chị có điên không?"

"Chuyện cậu tức giận với những điều đã xảy ra với cuộc đính hôn của cậu không có gì là bí mật. Và phải, có lẽ là tôi đang buộc tội cậu đấy. Bởi có ai đó ghét Lucien đủ để giết anh ấy và giờ cậu có lý do hợp lý nhất rồi."

"Tôi muốn... Lạy Chúa, cuộc nói chuyện này không nằm trong ý định của tôi."

"Tôi chắc là không."

"Đừng lên cái giọng đó với tôi", cậu ta gầm gừ. "Chị là ai mà dám quăng những lời kết tội vô căn cứ đó vào tôi?"

"Tôi là vợ Lucien." Cô chĩa một ngón tay vào cậu ta. "Và nếu ai đó định chia rẽ chúng tôi, tốt hơn hết kẻ đó nên nghĩ lại."

Cậu ta chộp lấy cổ tay cô, cúi sát lại trong một vị trí đầy hăm dọa. "Chị đang dọa tôi đấy à, phu nhân? Tôi cảnh cáo chị, tôi không còn là trẻ con nữa. Không dễ để biến tôi thành thằng ngốc nữa đâu."

"Và ai là kẻ đang biến ngài thành thằng ngốc vậy?" Lucien thình lình xuất hiện, nhíu mày khi để ý Robert túm chặt tay Aveline. "Vui lòng buông vợ tôi ra đi

Robert buông tay và Aveline lao đến bên cạnh Lucien, an lòng bởi bàn tay gã đặt lên eo cô. "Chúng tôi đang nói về quá khứ", Robert đáp, một lần nữa lại trở thành vị Công tước ôn hòa, tao nhã.

"Quá khứ đã trôi qua và kết thúc rồi. Tốt hơn hết nên nghĩ đến hiện tại." Lucien mỉm cười nhìn vợ. "Và hiện tại, dàn nhạc đang định chơi một điệu valse. Em có muốn khiêu vũ với anh không, vợ yêu?"

"Vâng."

Lucien gật đầu ngắn gọn trước đứa em cùng cha khác mẹ của mình. "Nếu ngài thứ lỗi cho chúng tôi, thưa Đức ngài."

"Đương nhiên rồi." Robert phẩy tay xua đuổi, nhưng cậu ta vẫn gửi cho Aveline ánh mắt ẩn ý cuối cùng khi Lucien đưa cô đi.

"Làm sao vậy?" Lucien hỏi, khi dẫn cô trở lại sàn nhảy.

"Em cũng không chắc." Cô nhìn gã lo lắng. "Nhưng hãy cẩn thận với cậu ta, Lucien. Cậu ta đang vô cùng tức giận."

"Anh biết." Nắm bàn tay vợ, gã quấn cả hai vào điệu valse. "Nó trách anh vì để mất vị hôn thê của nó."

"Cậu ta nói anh đã hủy hoại danh tiết của cô ta."

"Cô ta là đứa lăng loàn", gã thô lỗ nói. "Anh chỉ muốn cho nó thấy bản chất thực của cô ta trước khi nó kết hôn với cô ta thôi."

"Cậu ta nghĩ anh ghen tị với cậu ta."

"Hầu như không." Môi gã cong lên thành điệu cười xấu xa. "Một cái tước hiệu có hữu ích gì khi anh đã có tất cả mọi thứ anh muốn?"

" mọi thứ ư?" Cô liếc gã bên dưới hàng mi, rồi chầm chậm liếm môi.

Gã hớp một hơi. "Có lẽ không phải tất cả mọi thứ", gã lẩm bẩm, khi kéo cô lại sát thêm một chút.

"Chúng ta sẽ phải làm rõ tối nay."

"Chắc chắn rồi."

Khi cô khiêu vũ với chồng, Aveline phát hiện Công tước đang rời buổi vũ hội. Sự ra đi của cậu ta làm vơi bớt chút căng thẳng ám ảnh cô cả tối nay. Cô thư giãn trong vòng tay Lucien, cho phép gã đưa cô vào thế giới của sự tán tỉnh đầy trêu ngươi lúc gã thành thục xoay tròn cô quanh căn phòng. Điệu nhảy dần biến thành sự cám dỗ, khiến hết thảy trở nên kích thích hơn bao giờ hết bởi họ đã biết những khoái cảm nào đang chừ đợi họ trong phòng ngủ.

"Trong vòng tay anh, trước mặt toàn giới thượng lưu thế này có chút gì đó thật bê bối", cô lẩm bẩm, khi điệu nhạc kết thúc.

"Em phải để dành mọi bản valse cho anh."

"Đồng ý." Môi cô cong lên. "Điều đó sẽ giúp anh không phải lôi ai đó ra ngoài thách đấu chỉ vì một điệu nhảy."

Gã đưa bàn tay cô lên môi. "Cuộc hẹn duy nhất lúc bình minh của anh là với em, tình yêu của anh ạ."

Cô tinh nghịch nhìn gã. "Nhớ mang súng của anh đến nhé."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.