Ba Đêm Định Mệnh

Chương 4



Gã không hoàn thành những gì đã bắt đầu.

Thỏa mãn và vẫn còn run rẩy, sự thật là gã vừa đạt đỉnh trong vòng tay của một cô gái không hề có kinh nghiệm, Lucien nhận ra với một chút thất vọng rằng cô vẫn chưa kết thúc.

Cô không phàn nàn một lời, chỉ nằm đó và vuốt ve gã một cách mãn nguyện với đôi bàn tay mềm nhỏ của cô. Nhân tình của gã - hay bất cứ một người đàn bà nào khác trong trường hợp này - hẳn sẽ cào lên lưng gã, giận dữ và đòi hỏi sự thỏa mãn cho bản thân mình.

Nhưng Aveline không giống những người đàn bà khác mà gã từng biết.

Gã ngẩng đầu và nhìn xuống cô. Cô đang mỉm cười với gã, làn môi e thẹn hơi hé mở, đôi mắt sáng lên kỳ diệu.

Gã đặt lại ánh nhìn đó lên gương mặt cô, chỉ ý nghĩ ấy thôi cũng khiến gã ham muốn cô thêm lần nữa.

"Anh đã quên vài điều", gã thì thẩm.

"Sao cơ?" Sự ngây thơ vấn vương lại trong đôi mắt, cô tiếp tục dịu dàng vuốt ve bờ vai gã.

"Cái này." Vẫn còn cương cứng trong cô, gã chỉnh vị trí, di chuyển hông thành những vòng tròn chậm rãi đến đau đớn. Cô thở dốc, đôi mắt mở to với niềm thích thú đầy choáng váng. "Gọi tên anh đi, Aveline."

Và ngay khi gã cúi đầu dùng lưỡỉ mơn trớn nhũ hoa của cô, cô cong oằn người lên, cả cơ thể siết chặt lấy gã khi đạt đỉnh.

"Lucien", cô thét lên. "Lạy Chúa, Lucien."

"Phải", gã thầm thì và vùi mặt vào cổ cô, bồng bềnh trong những xung động từ khoái cảm của cô.

♥♥♥

Đêm trôi qua thật nhanh.

Khi những ngón tay phớt hồng của buổi rạng đông khẽ khàng lùa qua những tấm rèm lay động trên cửa sổ, Aveline trượt ra khỏi sự ấm áp của chiếc giường. Cô nhăn mặt khi di chuyển qua căn phòng và thu lượm quần áo vương trên sàn nhà.

Thậm chí ngay cả khi học cưỡi ngựa cô cũng không có cảm giác đau đớn đến thế.

Cô quay lại thoáng nhìn người đàn ông đang say giấc nồng trên giường và đứng khựng trong giây lát, bị cuốn hút bởi hình ảnh của gã. Gã nằm sấp, những tấm khăn trải giường quấn như những chiếc thừng quanh đôi chân, cơ thể trần trụi của gã rực sáng trong ánh nắng ban mai nhuộm hồng. Cô cho phép ánh mắt được lướt khắp cơ thể gã, qua những múi cơ chắc nịch trên lưng, vòng ba săn chắc, cặp đùi đầy cơ bắp. Chưa bao giờ trong đời cô tưởng tượng rằng, một ngày nào đó cô có thể nhìn khắp cơ thể một người đàn ông khỏa thân từ đầu đến chân mà không hề đỏ mặt. Và trong khi hơi ấm thực sự đã trườn lên đôi má, sức nóng vẫn râm ran nơi nữ tính của cô.

Người đàn ông hư hỏng này đã biến cô thành một người đàn bà phóng đãng.

Ba lần. Gã chiếm lấy cô ba lần suốt đêm, mỗi lần đều là một cuộc đọ sức ngoạn mục đầy nhục cảm hơn lần trước. Gã đã hướng cô theo con đường đó, dạy những điều cô thậm chí không bao giờ tưởng tượng được cơ thể của bọn họ thực hiện ra sao, khiến đầu cô quay cuồng trong hoan lạc mỗi lần gã chạm vào cô.

Ổ, phải, cô có thể thấy vì sao gã có được thứ danh tiếng đó. Mỗi từ đều đáng gi

Chiếc đồng hồ dưới tầng đổ từng hồi chuông, cô ép bản thân quay đi khỏi gã. Phải trở về nhà trước khi sự vắng mặt của cô bị phát hiện.

Cô tiến đến chiếc tủ ngăn kéo và thả quần áo lên đấy, rồi với tay lấy chiếc bình để rót nước vào chậu.

Cô rửa trôi cơn ngái ngủ khỏi đôi mắt và, xấu hổ vô cùng, lấy chiếc khăn lau sạch chứng cứ họ đã qua đêm cùng nhau.

"Em có cần giúp đỡ không?" Ngay cả với những âm khàn khàn do ngái ngủ, những từ đó vẫn thấm đẫm sự mời gọi gợi cảm. Cô quay phắt lại để đối mặt với gã, bóp chặt miếng vải ướt trong bàn tay.

Gã vẫn nằm dài trên giường, đôi mí mắt đen nặng trĩu và lười biếng. Nụ cười gợi tình hé trên làn môi khiến nỗi đam mê bùng lên khắp người cô.

"Em... em không biết anh đã tỉnh."

"Anh cảm giác em sẽ rời đi. Và anh nhớ em." Gã trao cô ánh nhìn chầm chậm chứa đầy khát khao và nóng bỏng.

Chúa ơi, cô quên mất mình không mặc gì trên người! Với tiếng thét mất tinh thần, cô vồ lấy đống quần áo trên nóc tủ và che trước người để giấu đi sự trần trụi của bản thân.

Gã cười phá lên.

Gương mặt cô đỏ ửng. "Ngừng cười ngay, đồ xấu xa."

Lòi nói đó chỉ khiến gã rú lên to hơn, túm những tấm ga trải giường giữa những ngón tay và chúi mặt vào đống gối.

"Rốt cuộc anh thấy gì buồn cười?" Cô gặng hỏi, kiên nhẫn thu hẹp dần khi cô cố lôi gã vào tầm kiểm soát.

"Em đấy." Vẫn còn khoái trá, gã ngẩng đầu và lau những giọt nước mắt vui vẻ khỏi mắt. "Anh đã nhìn thấy từng phần trên cơ thể chiếm lấy em bằng nửa số cách một người đàn ông chiếm lấy một người phụ nữ, vậy mà trong ánh sáng ban ngày em vẫn hành động như một cô nữ sinh không kinh nghiệm."

Cô nheo mắt. "Chỉ có nửa thôi?" Cô buột miệng. Và gã lại cười bò ra lần nữa. Mất hết thể diện, cô ép mình nhắm mắt lại và ước sàn nhà nứt một lỗ để chui xuống.

"Tôi chỉ đang trêu em thôi." Thích thú vẫn vương trong giọng nói của gã. Những tấm khăn trải giường sột soạt, chiếc giường rung chuyển khi gã đứng dậy.

"Em biết", cô nói với tiếng thở dài, mở mắt ra. "Em chi…"

Những lời của cô run run rồi ngừng hẳn khi ánh mắt rơi xuống phần nhô lên căng thẳng của gã. "Lại nữa?" Cô hét lên.

"Đây là tình trạng tự nhiên của một người đàn ông vào buổi sáng." Gã tiến đến chỗ cô với nụ cười rộng hết cỡ.

Cô lùi lại cho đến khi lưng va phải chiếc tủ. "Ngừng ngay ở đó, Lucien. Em cần mặc đồ và về nhà trước khi bị phát hiện. Chúng ta có thể tiếp tục đêm nay..."

"Ngay lúc này chứ." Gã giam cô lại trước tủ với hai cánh tay chặn hai bên. Đùi gã dồn ép cô mở ra.

"Lucien à, em..." Lời nói của cô bị kéo dãn ra thành một tiếng thở dài khi gã rúc vào cổ cô.

"Em làm sao?" Gã rì rầm trên làn da cô. "Chúng ta chỉ mới gặp mặt, thế mà tôi lại khao khát em đến nhường này..." Gã giật quần áo khỏi tay cô và ném chúng ra sau lưng, thẳng về hướng chiếc giường.

"Em phải đi." Cô nói những từ đó mà không hề cố sức thuyết phục khi gã nâng niu bộ ngực của cô trong lòng bàn tay và trêu chọc những nụ hoa cho đến khi chúng cương cứng. Tiếng rên đầu hàng buột khỏi môi, cô vòng hai cánh tay qua cổ gã. "Tôi biết em phải đi mà."

"Vậy hãy hôn tạm biệt tôi đi." Gã khuỵu gối và đột ngột xốc cô lên, hai chân cô móc vào hai cánh tay gã, mông cô tì lên mặt tủ.

"Lucien!" Cô hét lên. Rồi thở dài, "Lucien", khi gã trượt vào trong cô.

"Hôn tạm biệt tôi đi, Aveline", gã thầm thì, bắt đầu những chuyển động từ tốn mà cô dần trờ nên thông thạo suốt đêm qua. "Để tôi biết rằng em sẽ nhớ tôi. Rằng em sẽ nhớ chuyện này."

"Vâng." Cô ngước lên nhìn gã, run rẩy đến tận sâu trong thâm tâm bởi ánh nhìn đầy chiếm hữu trong đôi mắt gã. Bằng cách nào đó, ngay lúc này gã đã sở hữu một phần của cô. Bằng cách nào đó, thỏa thuận đã phát triển vượt ra ngoài ranh giới.

Cô đẩy miệng mình đến miệng gã, lạc mất bản thân trong nụ hôn của gã, trong nhịp điệu mỗi lúc một tăng từ những cú đẩy. Bình nước và chậu rửa kêu lạch xạch sau lưng cô khi những chuyển động của bọn họ làm lắc lư chiếc tủ. Gã nâng chân cô lên cao hơn, ấn vào sâu hơn, chiếm lấy cô như mất kiểm soát. Căng thẳng cuộn lên, cô bấu chặt móng tay vào vai gã khi sức ép dâng cao. Bình nước đổ nhào.

Chậu rửa rơi khỏi mép tủ và vỡ tan thành từng mảnh trên sàn.

Đê mê choáng ngợp khắp cơ thể, với tiếng kêu điên cuồng, cô ghì chặt tay chân quanh gã khi cơ thể run rẩy đòi giải thoát.

Gã thét lên, giọng khản đặc, rồi đâm đến đích, giữ tốc độ dồn dập tới khi gã rùng mình với sự giải thoát của chính bản thân.

Họ cứ đứng nguyên vị trí suốt một lúc lâu, rồi gã hạ chân cô xuống cho đến khi bàn chân cô lại chạm đất. Cử động đó khiến phần nam tính đã mềm đi của gã trượt khỏi cô, làm cô thút thít phản đối.

Gã tiếp tục ôm chặt cô trong vòng tay, trái tim họ cùng đập thình thịch như sấm rền, làn da nhớp nháp mồ hôi. Cuối cùng, gã trút một hơi. "Tôi sẽ cho gọi x

Và cùng với câu nói đó, đêm đầu tiên của thỏa thuận đã kết thúc.

♥♥♥

Họ không nên nấn ná quá lâu.

Aveline hối hả chạy xuống cầu thang, nhận thức rõ bước chân nặng nề hơn của Lucien đang ở phía sau cô. Mặt trời đã dần lên cao, những tiếng thét báo động sẽ vang lên trong một giờ nữa nếu những người hầu ở nhà phát hiện ra chiếc giường trống rỗng của Aveline.

Lucien đã cho gọi xe ngựa, cỗ xe êm ái đó đang đợi cô bên ngoài cánh cửa/ những con ngựa đang thở phì phò và trờ mình trong không khí giá lạnh buổi sớm. Cô quay lại đế nhìn gã, ngập ngừng không nói nên lời.

Gã mỉm cười, nhưng đôi mắt có vẻ lạnh nhạt. Xa xôi. Sự im lặng, ngượng nghịu tăng lên. Rồi gã đón lấy tay cô và chạm một nụ hôn tự nhiên lên những khớp ngón tay. "Hẹn em tối nay."

Cô gật đầu, chậm rãi quay đi hướng về phía cửa, với những cảm xúc hỗn độn. Làm sao gã có thể vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng đến vậy sau những gì họ đã cùng nhau trải qua? Sau cùng, cô phải chăng không hơn gì một loại tiện nghi với gã? Cô nghĩ rằng, đêm qua giây phút họ bên nhau quá lạ thường đối với mình, gã không thể không có cảm giác tương tự như vậy được. Rằng gã, hẳn cũng phải bị cảm động bởi sự tuyệt vời giữa họ.

Cô thật khờ dại. Người đàn ông đó là một tay trác táng, một kẻ quyến rũ phụ nữ lành nghề. Cô tốt hơn hết nên ghi nhớ điều đó.

Cô bước chân ra ngoài và vội vã đi đến cạnh chiếc xe, ý thức được hơn bao giờ hết mặt trời đang lên cao. Cô có thể cảm nhận thấy ánh mắt lưu luyến đang dõi theo mình, đầu hàng trước sự cám dỗ, ngoái lại nhìn gã thêm một lần nữa khi đến chỗ chiếc xe. Gã gật đầu chào ngắn gọn, nhã nhặn nhưng xa cách.

Bực mình trước bản thân vì đi tìm kiếm một kị sĩ trong bộ giáp sáng ngời ở nơi không hề có, cô chìa bàn tay cho người hầu đang đợi và trèo lên xe ngựa. Khi cô ổn định chỗ ngồi trên chiếc ghế sang trọng và người hầu đóng cửa, một âm thanh như sấm vọng vào tai cô. Cô liếc nhìn Lucien, thấy gã nhíu mày và bước ra ngoài, ánh mắt gắn chặt vào thứ gì đó vượt ngoài tầm nhìn của cô.

Aveline ngó đầu ra ngoài cửa sổ ngay khi người đánh xe vung roi quất những con ngựa tiến lên phía trước. Cú xóc kéo theo khiến chiếc mũ áo choàng tuột khỏi đầu, trong một thoáng cô bắt gặp ánh nhìn choáng váng của một quý ông vừa cưỡi ngụa đến trước Cổng Gai. Với tiếng kêu hoảng hốt, cô rụt vội vào trong xe, sắc mặt khó chịu của Lucien thiêu đốt trong tâm trí cô.

Quý ông trẻ đó là ai? Và giờ, khi y đã nhìn thấy cô, Lucien sẽ nói với y điều gì? Liệu gã có phá vỡ lời hứa giữ bí mật hay không?

Trái tim cô đập thình thịch như một chú thỏ bị dồn vào chân tường, cô tự hỏi không biết mình đã đứng trên miệng vực của sự hủy hoại trước toàn cộng đồng hay chưa.

"Và sinh vật tuyệt đẹp ban nãy là ai?" Đưa dây cương cho thằng nhóc trông ngựa đang ngái ngủ, Dante nhảy qua các bậc thềm, ánh mắt vẫn không rời cỗ xe vừa khởi hành.

Lucien cau mày. "Không ai cả. Quên việc cậu đã trông thấy cô ấy đi." Xoay gót, gã thẳng lưng trở vào ngôi nhà.

"Quên cô ấy đi? Cậu điên à?" Dante bám theo gã. "Ai có thể quên vẻ đẹp thiên thần đó chứ?"

"Cậu có thể. Tôi nghĩ cậu muốn dùng bữa sáng phải không?"

"Đương nhiên rồi."

"Vậy thì lại đây." Lucien dẫn đường đến phòng ăn, không rõ vì sao tâm trạng gã đột ngột trở nên tăm tối như thế. Tại sao gã không hề thấy thư giãn và thoải mái như trước đây sau một đêm phóng túng? Gã đã chiếm lấy cô gái vài lần đêm qua, không đề cập đến cuộc nô đùa sáng nay. Gã nên cảm thấy no nê và lười biếng, chứ không phải cáu kỉnh.

Không phải đồng nghĩa với việc cô khiến gã phật ý. Ngược lại là khác. Là một trinh nữ chưa bao giờ nếm trải, nhưng Aveline đã chứng tỏ mình là một học sinh năng khiếu và ham học hỏi một khi những phiền phức gây ra bởi sự trong trắng của cô được xử lý. Gã chắc chắn cô sẽ thể hiện sự háo hức và thích thú như thế ở hai đêm còn lại trong thỏa thuận của bọn họ.

Và rồi cô sẽ ra đi.

Gã nhíu mày trước ý nghĩ ấy. Gã khá là thích thú khi có cô bầu bạn, gã thán phục cách tiếp cận thực tế của cô với bản thỏa thuận của hai người và cả sự dũng cảm của cô khi cam kết thực hiện hết các điều khoản. Không một tiếng sụt sùi điệu bộ hay những giọt nước mắt tổn thương từ Aveline trong lúc mất đi đêm đầu tiên của mình. Cô nhận thức được những việc mình định làm và quyết tâm hoàn thành mục tiêu với những cảm xúc thái quá được hạn chế đến tối thiểu.

Gã thích cô, gã đột ngột nhận ra. Không phải chỉ thèm muốn, mà thích cô một cách chân thành. Đấy là lý do vì sao các cảm xúc của gã cứ lộn xộn không yên. Một điều chưa xảy đến trước đây bao giờ.

Khỉ thật, gã thậm chí còn bắt đầu cảm thấy hối tiếc khi mối quan hệ của họ kết thúc.

"Cậu lại đang mặt co mày cáu kìa", Dante chỉ ra, khi họ đến được phòng ăn. Y bước ngay lập tức đến chiếc tủ ly và chộp một cái xúc xích to bự từ chiếc đĩa. "Đêm qua nàng bọ rùa [2] của cậu không làm cậu thỏa mãn à?"

Lucien giật cái xúc xích từ những ngón tay người bạn và ngoạm một miếng. "Tôi đã bảo cậu quên cô ấy đi. Nếu cậu muốn tiếp tục ăn đồ ăn của tôi, Dante, thì cậu phải ngừng thói quen hóng chuyện nhạt nhẽo của mình lại."

"Nhạt nhẽo? Tôi á?" Dante trợn tròn, đôi mắt màu nâu đỏ mở to kinh ngạc. "Thật á, Lucien! Hãy gọi tôi là tên phóng đãng, hãy gọi tôi là thuyền trường Sharp, thậm chí gọi tôi là thằng ngốc ủy mị cũng. Nhưng đừng bao giờ bảo tôi nhạt nhẽo, tôi cầu xin cậu đấy." Y biểu lộ sự rùng mình rất kịch.

Mặc cho tâm trạng lạ lùng của bản thân, Lucien nhếch miệng cười và tự rót cho mình một tách cà phê đen đặc. "Thứ lỗi cho tôi, bạn thân mến. Là vùng quê này nhạt nhẽo, chứ không phải cậu."

"Tôi có thể thông cảm." Nhấc lên một chiếc đĩa, Dante bắt đầu chất đống lên nó với thật nhiều trứng xốp bông và xúc xích. "Cậu thực sự nên đến nhà Melton tối qua. Nó là nơi duy nhất có trò giải trí văn minh mà nơi heo hút cằn cỗi này có thể tự hào."

"Ý cậu là nơi duy nhất với những trò đủ phong phú cho sở thích của cậu hả."

"Cả điều đó nữa." Nhanh nhảu nhe răng cười, Dante ngồi xuống bàn với chiếc đĩa đầy ứ của mình và bắt đầu ngấu nghiến bữa ăn sáng như một kẻ đói khát. "Dù sao đi nữa, tối qua tôi thắng."

"Thực vậy sao? Thế thì ghi một điểm cho cậu." Lucien ngồi đầu bàn.

"Sẽ khiến tôi vượt lên trước cậu."

"Bây giờ thôi." Lucien đón ánh mắt của Dante qua chiếc tách gã nâng lên môi.

"Trước nhất, cậu đã hủy một trận đấu súng, giờ tôi lại thắng bài. Tôi sẽ chiến thắng trò chơi lớn của năm nay, Lucien ạ. Cứ nhìn xem tôi có làm được không."

"Chỉ còn vài tuần nữa là hết năm."

"Và tôi đoán cậu đang nghĩ mình sẽ lại thắng đấy à?" Dante lườm ánh mắt tinh quái sáng rực của mình về phía gã. "Cậu cũng có thể dẫn trước nếu quyết định tính đứa con gái tối qua vào bảng điểm."

Luden thiếu kiên nhẫn đặt "cạch" chiếc tách xuống.

"Quên đi, Dante. Cô ta chỉ là một gái làng chơi được trả tiền qua đêm thôi, không gì hơn nữa. Chắc chắn không đủ giá trị để tính điểm."

"Nếu cậu đã khẳng định." Dante cười to khi y vét miếng trứng cuối cùng khỏi đĩa.

"Dù cô ta hẳn đã cho cậu một khoảng thời gian đáng nhớ nên cậu mới phải dùng xe ngựa của mình đưa cô ta về như thế."

Lucien đã rèn được vẻ mặt kín bưng. "Tôi tin vào sự cẩn trọng của bản thân."

"Cậu á? Cẩn trọng ư?" Dante lại rú lên cười. "Chẳng phải cậu là người đã đánh cược với tôi về nữ Bá tước người Ý đó sao? Cô nàng mà cả hai chúng ta cá xem có thể quyến rũ được không ấy?"

"Người mà cả hai chúng ta đều quyến rũ thành công." Miệng Lucien cong lên khi nhớ lại ký ức đầy hài hước. "Và rồi đánh cược ai là người có thể thỏa mãn nữ Bá tước người Ý nhiều lần nhất trong một đêm."

"Lần đánh cá đó rất hấp dẫn", Dante nhắc gã nhớ.

"Đúng vậy." Lucien lại nâng tách lên và uống một ngụm. "Theo những gì tôi nhớ, cô nàng đã phải cảm ơn khi phát hiện ra trò cá cược đặc biệt của chúng ta."

"Chính xác." Dante dựa lưng vào ghế và ngắm chiếc đĩa trống của mình. "Chúng ta là một cặp đểu cáng suy đồi, đảm bảo luôn. Dante và Lucifer - anh em quỷ dữ, mối tai họa của giới thượng lưu."

"Chúa phù hộ, Dante, cậu làm như chúng ta là cướp biển không bằng", Lucien vừa cười vừa nói.

"Là giới thượng lưu đặt cho chúng ta cái tên anh em quỷ dữ, không phải tôi. Dù có vẻ cái tên đó phù hợp ra phết. Làm tôi nhớ đến vài quý cô bị chúng ta cuỗm đi sự trong trắng."

"Tôi cũng vậy." Những ý của Lucien một lần nữa trôi về Aveline, gã nôn nóng đẩy cô ra phía sau trong tâm trí. Đàn bà nhan nhản như đá ngoài kia, cũng chẳng mấy khác nhau. Thế thì, tại sao cô nàng trinh nữ nhỏ bé đầy can đảm đó cứ nấn ná không rời trong đầu óc gã?

Bởi vì cô không nhạt nhẽo. Cô sở hữu lòng kiêu hãnh của một người đàn ông, cả đam mê của một người đàn bà.

Và cô cũng không còn là trinh nữ thêm nữa.

"Những ký ức vui vẻ hả?" Dante quỷ quyệt hỏi.

Lucien gạt đi nụ cười vừa rón rén bò qua gương mặt và nhún vai lạnh nhạt. "Không khó chịu."

"Có lẽ khi chán cậu sẽ tặng luôn cô ta cho tôi." Ngay lập tức vẻ mặt ngây thơ của Dante không lừa nổi Lucien.

"Và có lẽ ngay khi có thể, cậu tốt hơn hết nên trở về Luân Đôn."

"Này, cung cách của vị chủ nhà hiếu khách như thế đấy à?" Dante đứng dậy khỏi bàn. "Trùng hợp là cuối ngày hôm nay tôi cũng định trở về rồi đây, sau khi thu được tiền từ quý ông tốt bụng đã chịu mất chúng cho tôi. Nhưng giờ tôi đi ngủ cái đã."

"Cuối cùng cũng được bình yên", Lucien lè nhè.

"Cuộc đời của cậu sẽ chán khủng khiếp cho coi, nếu ngày xưa cậu và tôi không gặp gỡ ở buổi tiệc ấy", Dante nói với điệu cười vênh váo thường nhật. "Đến cậu cũng phải thừa nhận điều này."

"À, những buồn chán lại đồng nghĩa với thanh thản, không phải sao?"

"Tốt thôi, nếu đó là kiểu cậu muốn." Dante đùa cợt lúc lắc ngón tay về phía gã. "Nhưng đừng có gọi tôi khi cậu nằm theo dõi tiến trình phát triển của cỏ đến phát mệt con trai Công tước ạ. Tôi sẽ không trả lời tiếng gõ cửa đâu."

Lucien phá lên cười và ném một mẩu xúc xích về phía bạn, Dante nhanh chóng né người. "Chỉ cậu mới có thế khiến biệt hiệu 'con trai Công tước' thành một lời sỉ nhục như thế."

"Một phần sức mê hoặc của tôi mà."

"Mang hết sức mê hoặc của bản thân vào phòng ngủ với cậu đi." Lucien lôi chiếc đồng hồ bỏ túi ra và đánh dấu thời gian. "Không đầy một giờ nữa tôi có một cuộc hẹn làm ăn."

"Fenworthy du hành qua chừng đó quãng đường để gặp cậu ở Cổng Gai á? Từ Luân Đôn?"

"Đương nhiên rồi." Lucien đứng dậy và đánh sang Dante ánh nhìn hợm hĩnh nhất của mình - rất xấu tính, đương nhiên là thế, bởi không thể tự ngăn chặn điệu cười khúc khích buột ra. "Tôi có một bàn tay vàng, nhớ chứ? Các khoản đầu tư của tôi biến Fenworthy thành một người đàn ông giàu có. Ông ta sẽ đến cả địa ngục để gặp tôi nếu tôi yêu cầu."

"Cậu truyền cảm hứng cho người ta làm những việc như thế." Ánh mắt Dante lóe lên ranh mãnh. "Cậu biết không, Lucien, tôi đang mệt. Có lẽ tôi sẽ gặp cậu cuối buổi chiều khi sẵn sàng cho chuyến đi."

"Ừ." Gã nhòm sát gương mặt bạn. "Cậu trông không khỏe lắm."

"Do hậu quả từ một bữa sáng quá no nê sau một đêm thức trắng vì đánh bạc với chơi bời thôi. Tôi sẽ ổn." Dante xoay người ra cửa.

"Cậu vừa nói chơi bời đấy à?" Lucien gọi với theo sau. "Cậu không nhắc gì đến chuyện đó cả. Chúng ta có phải thêm một điểm vào bảng tổng sắp cho cậu không thế?"

Dante liếc lại, một bên lông mày nhạo báng nhướn cao đầy hài hước. "Chỉ cần làm khi cậu cũng tự thêm một điểm cho bản thân thôi." Rồi đi mất nhìn chằm chằm theo sau Dante ngay cả khi bạn gã đã rời phòng. Có phải sự căng thẳng ẩn chứa trong mắt Dante không? Có phải sự vui vẻ sau cùng của y có chút gượng ép?

Gã chợt lôi ra một ý nghĩ trong đầu cần sử dụng khi Dante sẵn sàng đến Luân Đồn. Nếu bạn gã có dấu hiệu không khỏe dù là nhỏ nhất, gã sẽ ép Dante ở lại qua đêm.

Ngoại trừ đêm nay vì Aveline sẽ lại đến đây với gã.

Lẩm bẩm một câu nguyền rủa, gã gõ những ngón tay lên bàn. Gã không dám đề nghị cô đừng đến, cô có thể nghĩ cuộc thỏa thuận của họ đã đi đến hồi kết. Và gã còn lâu mới kết thúc được với Aveline Stoddard.

Tuy vậy, Dante là bạn thân nhất của gã. Cùng là con hoang, Dante trở thành chiến hữu hoàn hảo nhất được Lucien chọn cho những mưu cầu phóng túng. Và danh tiếng của Lucien với giới thượng lưu - hoặc đúng hơn, danh tiếng từ gia tài của gã với giới thượng lưu - cho phép Dante tiếp cận với những ván bài có tiền thưởng kếch sù, nguồn duy trì mức sống của bạn gã.

Bọn họ hiểu lẫn nhau, gã và Dante. Bọn họ cùng là một loại người. Và không một người đàn bà nào có thể chen ngang giữa họ.

Kể cả Aveline.

♥♥♥

Aveline không thể bỏ gương mặt kẻ xa lạ kia ra khỏi đầu trong cả ngày dài. Mỗi lần tiếng gõ cửa vang lên, cô lại chắc mẩm đó là gã đàn ông vô danh ở Cổng Gai đến đây vạch trần mình. Nhưng khi từng giờ trôi qua và điều đó không hề xảy đến, cô bắt đầu thả lỏng. Lúc cùng cha dùng xong bữa tối, cô đã phải cố gắng trấn an với bản thân rằng những nỗi lo sợ đó hoàn toàn vô căn cứ.

Sau bữa tối, theo thói quen, cô ngồi lại bên ngọn lửa với món đồ thêu và để cha cô đọc tiểu thuyết cho nghe. Ông đổi giọng để thuật lại cuộc hội thoại giữa các nhân vật, cô cười khúc khích khi ông chuyển sang giọng nữ the thé.

Mọi thứ có vẻ bình thường, cô nghĩ. Nếu không có những cơn đau nhè nhẹ ở vài nơi riêng tư, cô có thể đã tin rằng đêm qua với Lucien DuFeron chỉ là một giấc mơ.

Nhưng nó đã xảy ra. Cô đã trao sự trong trắng cho kẻ phóng đãng hư hỏng nhất nước Anh. Trong khi cô biết ơn gã đã khiến nó trở thành một trải nghiệm dễ chịu, cô vẫn biết rõ nếu để người thứ ba phát hiện, cô sẽ bị hủy hoại. Cô liếc nhìn cha, người một lần nữa đã chuyển sang giọng của nhân vật mới bước vào hoạt cảnh. Một nụ cười khe khẽ nở trên môi cô.

Điều đó xứng đáng.

Cho đến khi một người hầu mở cửa phòng khách và thông báo, "Ông Dante Wexford".

Aveline tò mò ngước lên, rồi đông cứng ngay tại chỗ khi quý ông nhìn thấy sáng nay ở Cổng Gai sải bước vào căn phòng.

Thắc mắc ở đây là ai bị bất ngờ hơn hết, Aveline hay ông Wexford. Sau thoáng giật mình trên những bước đi tự tin và ném nhanh ánh mắt kinh ngạc về phía cô, người đàn ông lấy lại được tư thế đường hoàng của mình. Y chào cha cô với vẻ thân quen trong khi Aveline nhìn không chớp mắt xuống tấm vải thêu của mình, cuộc trò chuyện hữu nghị của những người đàn ông nhòe đi trước sự hỗn loạn của chính cô.

Làm sao y tìm thấy cô? Chắc chắn Lucien không phải là người đã khai ra cô đấy chứ? Thất vọng cứ thế găm vào trái tim yếu mềm của cô.

"Và cho phép tôi giới thiệu con gái tôi, Aveline", cha cô nói, trực tiếp mang sự chú ý của cô trở lại. "Con yêu, đây là ông Dante Wexford đến từ Luân Đôn. Chúng ta quen nhau ở bữa tiệc nhà Melton."

Nhà của Melton ư? Một cách tò mò, cô hướng ánh nhìn đến Wexford khi người đàn ông cúi chào.

"Quả là vinh dự lớn lao với tôi, thưa cô Stoddard", y nói với nụ cười quyến rũ. Nhưng đôi mắt tố cáo những ý nghĩ thực sự của y.

Y đã biết.

Cô lẩm bẩm lời đáp lại thích đáng và thả ánh mắt sợ hãi trở lại tấm vải thêu với hy vọng trông mình không khác gì một thiếu nữ e lệ.

"Tôi không trông đợi sẽ thấy một cảnh tượng đáng yêu chừng này ở trang viên Chestwick", Wexford tiếp tục.

Cô đã nghe ra thông điệp ngầm trong đó. Ra là y không hề biết cô sống ở đây. Có nghĩa, tối thiểu Lucien cũng không nói tên cô cho y biết. Như được tiếp thêm sức lực bởi ý nghĩ ấy, cô ngước lên nói, "Và tôi không mong lại gặp một người như ông trong phòng khách của cha tôi, thưa ông Wexford. Có vẻ cả hai chúng ta đều bất ngờ".

"Một cách thú vị, tôi hy vọng thế?" Y liếc một cái nhìn ngưỡng mộ về phía ngực cô. "Thực ra, tôi đang trên đường đến Luân Đôn ngay bây giờ, dù tôi cũng thường xuyên có mặt ở đây để thăm... vài người bạn."

Cô ép tấm vải thêu sát trước ngực khi có ý nghĩ sẽ chọc kim vào người y. "Vậy xin chúc ông thượng lộ bình an, ông Wexford."

"Vậy sao, cảm ơn cô, cô Stoddard." Vẻ châm biếm giễu cợt trên môi biểu lộ y đã hiểu lời từ chối ngầm của cô. Và tuyệt đối không quan tâm.

"Nếu ông định rời đi hôm nay, chúng ta tốt hơn hết nên giải quyết cho xong công chuyện", cha cô nói. "Nếu con thứ lỗi cho chúng ta, con gái, ông Wexford và ta có việc cần thương lượng."

Aveline đứng dậy. "Thực ra con cũng định đi nghỉ đây." Cô hôn nhẹ lên má cha. "Chúc cha ngủ ngon... và cả ông nữa, ông Wexford."

"Chúc ngủ ngon, cô Stoddard." Wexford kín đáo đánh sang cô ánh nhìn đầy ranh mãnh. "Với những giấc mơ êm đềm."

Cô ngẩng cao đầu và lờ đi lời châm chọc đầy ẩn ý của y. "Vâng, cảm ơn ông, ông Wexford." Siết hai bàn tay ẩn dưới khung thêu, cô đi ra khỏi phòng. Khi bước lên những bậc cầu thang đến phòng ngủ, cô nghe thấy tiếng của hai người đàn ông di chuyển từ phòng khác sang phòng làm việc.

Công chuyện kinh doanh sao? Cha cô rõ ràng đã mất tiền chơi bài vào tay Wexford. Và Wexford đã biết bí mật của cô, điều còn khiến tình huống này vốn đã bấp bênh càng trở nên hiểm nghèo hơn.

Lạy Chúa, nếu y nói với cha cô thì sao? Nam tước chắc chắn sẽ thách đấu với Lucien, gã sẽ giết ông. Không đề cập đến thanh danh bị chắp vá của cô.

Cô tốt hơn hết nên tìm hiểu thêm về Dante Wexford trước khi y hủy hoại tất cả mọi thứ. Và người duy nhất cô có thế hỏi là Lucien.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.