Bà Già Khó Tính, Em Yêu Chị!

Chương 59: Kết thúc mọi rắc rối



Nhặt tấm ảnh lên, đôi tay Quốc chạm vào gương mặt đó. Là Quỳnh Thư mà, nhưng sao cô lại...đi chung với Hà Linh như thế này. Nghĩ có chuyện gì đó uẩn khúc ở đây Quốc vội vàng mở lá thư ra đọc trước sự chờ đợi của mọi người. Ngồi xuống ghế anh cầm bức thư như một bản di chúc đọc trong toàn thể gia đình. (Ai biểu mặt ai cũng nghiêm túc quá làm chi).

"Mọi người thân mến, con là Hà Linh này.

Có lẽ khi mọi người đọc bức thư này cũng là lúc con đang ở một nơi rất xa với mọi người. Con biết là con bị chấn động thần kinh nhưng có lẽ bệnh trầm cảm của con mới là chủ yếu.

Ừm! Thôi thì chúng ta nói về mọi chuyện vừa xảy ra đi. Mọi người biết tại sao con lại chụp tấm hình đó cùng chị Thư không? Chắc mọi người thắc mắc nhiều lắm nhỉ? Người ta nói đúng mà: Có duyên ở chân trời cũng gặp, vô duyên trước mặt cũng như không. Chị Thư chính là người có nick name: Xăm thủng kêu van hỏng -à là cái người mà con đã nói với mẹ rồi đó. Con yêu chị lắm vì chị chính là cái người hay chơi game cùng con, hay online, trò chuyện cùng con. Con biết tình cảm con dành cho Quốc chỉ là tình anh em mà thôi vì giờ đây con mới nhận ra tình yêu đích thực của đời mình.

Sau vụ tai nạn đó một phần trí nhớ của con cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, lúc nhớ lúc quên nên con đã có nhiều hành động kì lạ lầm tưởng sự biểu hiện của bệnh thần kinh. Một ví dụ điển hình là khi con gọi tên Quốc, không phải con điên tình nhớ anh ấy đâu, đấy là do trí nhớ con nó cứ ùa về làm con nhức đầu mà nói loạn lên đó.

Quốc à, em xin lỗi. Đêm hôm đó là là em dựng chuyện để chứng minh tình cảm của anh với chị Thư thôi. Em muốn chắc chắn rằng trong lòng anh chỉ có chị Thư đó mà . Anh biết rồi đấy, chị Thư đã 24 tuổi rồi còn anh mới 18-19 trai trẻ thanh niên. Độ tuổi quá khác nhau nên chị ấy luôn mặc cảm. Bên ngoài thì chị ấy không nói ra đâu nhưng trong lòng chị áy đã tâm sự với em hết rồi. Và em xin lỗi anh khi đã cho anh uống thuốc điều chỉnh thần kinh của em. Anh yên tâm, em chưa làm gì anh đâu, cái thuốc đó khiến cho anh nóng và mê man không biết cái gì, nên dĩ nhiên là anh tưởng ...

À còn bức ảnh đó là hôm đầu tiên em về Việt Nam, hôm đó chị Thư đã đón em và đưa em đi chơi. Hai chị em vô tư trò chuyện rồi bày trò lừa mọi người. Thay mặt chị ấy con có lời xin lỗi mọi người về hành động lừa thầy nhưng không phản bạn này.

Mà ba mẹ ơi, lần này con đi sang Mĩ là làm phẫu thuật. Mọi người yên tâm con đã Jone người yêu mới của con đi cùng. Anh ấy chính là anh bạn hay vào thăm con khi con ở nhà đó mẹ. Vì vậy mọi người đừng tìm cứ yên tâm chờ tin vui của con, con hứa con sẽ trở về mà. Tạm biệt mọi người yêu dấu. Moa...

Bật mí cho anh về chỗ ở chị Thư---> bức thư số hai đó."

Đọc xong bức thư ai nấy cũng vui mừng mà thở nhẹ nhõm. Nhưng còn Quốc, anh vẫn chưa thể bình tĩnh khi bức thư thứ hai dành cho anh.

"Quốc à, Thư xin lỗi vì đã lừa mọi người. Nhưng Quốc biết rồi đấy, cuộc sống không ai biết trước được điều gì cả. Thư chỉ sợ một ngày nào đí Quốc sẽ bỏ Thư để đi đến với một cô gái trẻ hơn Thư đẹp hơn Thư và quyến rũ hơn Thư. Lời hứa bằng miệng thì ai cũng có thể hứa được nhưng mà quan trọng nhất phải là hành động và tình yêu đến từ trái tim. Quốc còn trẻ nghề diễn viên trong SoBiz rắc rối lắm. Thư không thích như vậy nhưng Thư luôn ủng hộ con đường mà Quốc sẽ đi. Hôm nọ Thư có gặp bác gái và bác trai rồi. Họ chỉ có một mình Quốc thôi, vậy nên Quốc hãy dành tình yêu thương của mình làm tròn chữ hiếu. Hãy làm những gì xây xây nên ngôi nhà vững chắc nhất cho chúng ta. Thư sẽ chờ ngày Quốc trở thành một người đàn ông đích thực. Em yêu anh"

Đặt lá thư vào trong tim mình, Quốc vui mừng khi biết cô đang chờ anh. Dù bây giờ cô đang ở đâu nhưng dường như con tim cô đang đã đặt vào trong lá thư trên tay anh. Bước tới trước mặt ba mẹ anh, anh vui vẻ tuyên bố dõng dạc:-Thưa ba mẹ, con quyết định sẽ đi du học để tiếp quản công ti.

***

8h 10 phút tại Sân Quốc Tế Nội Bài.

"Quý khách chú ý, chuyến bay từ Sài Gòn đến thủ đô Hà Nội chuẩn bị hạ cánh, xin quý khách vui lòng thắt dây an toàn và kiểm tra hành lí..."

"Quý khách chú ý, chuyến bay quốc tế từ Hà Nội đến Hoa Kỳ chuẩn bị cất canh, xin quý khách..."

Cùng một thời điểm, nhưng hai con người lại ở một hoàn cảnh khác nhau. Một người đi, một người về. Tuy rằng họ không gặp nhau nhưng trong con tim họ luôn xuất hiện những nhịp đập giống nhau như thể đếm thời gian xum vầy.

Sau khi tiễn Quốc đi thì mọi người lại ra phòng chờ đón Quỳnh Thư. Kể từ hôm gặp và nói chuyện, gia đình Quốc đã coi Thư như cô con dâu của mình. Mẹ anh có vẻ quý cô con dâu này lắm, chưa gì mà đã lo lên kế hoạch xây nhà mới cho cô và anh. Được vợ được cả chồng khi ông bố thông báo đến chi nhánh bên Mỹ đề cử Quốc là người giám sát từ bên công ti mẹ để rút ngắn quá trình du học của anh.

Đến đón cô về còn có Thanh Hà và vợ chồng Thùy Linh. Không biết có lố quá không khi Thùy Linh còn mang cả băng zôn đỏ choe choét bắt Hoàng Phong cầm.

Đợi một lúc thì cũng thấy Thư bước ra nhưng lại đi người không với một cô gái lạ. Nhìn thấy vậy, tất cả ánh mắt của mọi người dường như đều hiện lên dòng chữ :" Hàng vạn câu hỏi vì sao?" chiếu vào đầu Thư. Chỉ duy nhất có mỗi Thanh Hà vẫn bình thản nhứng trong lòng cô cũng đặt ra hàng triệu câu hỏi vì sao? Cô gái đó, cô nhận ra nhưng vấn đề là tại sao nhỏ lại đi cùng Thư.

Nhìn thấy mọi người ngạc nhiên, Thư cũng đoán trước được tình trạng này. Vậy nên cô đã nhanh chân kéo cô gái sau mình đến giới thiệu:

-Con chào mọi người, à nhân tiện đây con xin giới thiệu em gái kết nghĩa của con Mỹ Kim.

-Dạ con chào các bác, em chào anh chị ạ.

Mỹ Kim vui vẻ khi một lần nữa cô lại có một gia đình.Tuy không trọn vẹn nhưng nó lại mang cho cô bao cảm giác ấm áp mà 17 năm qua cô không nhận được. Một cô gái nghịch ngợm với mái tóc xanh đỏ nay đã hiện thân thành một cô gái ngoan hiền và giàu tấm lòng nhân ái. Thanh Hà khá hài lòng sau một thời gian dài không gặp Mỹ Kim.Đúng là không có gì là không thể. Thật sự là nhỏ đã lớn và chín chắn hơn rất nhiều khi biết thay đổi mình để làm một người tốt.

-Chị Thanh Hà, em thay mặt gia đình em xin lỗi chị. Tuy em biết một câu xin lỗi sẽ không thể bù đắp mọi tổn thất mà chị đã mất nhưng đây chính là tấm lòng của em dành cho chị.

-Chỉ cầm em sống tốt và không làm những tật xấu nữa là được rồi.

Thanh Hà tiến lại ôm cô gái nhỏ về lòng như xóa bỏ mọi kí ức đau khổ kia. Nhắm mắt lại như để tẩy quá khứ, cô nhớ đứa em ruột của mình. Một ngày nào đó cô nhất định sẽ đoàn tụ lại với những người thân yêu .

Một buổi sáng vui vẻ ngập tràn tiếng chim kêu như thể chúc mừng chuỗi ngày đầy sóng gió của mỗi con người. Đoàn người vui vẻ bước về phía đằng Đông như bước vào cánh cổng hạnh phúc mà thượng đế đã ban tặng.

***

-Trời ơi một đống vali bắt tôi khiêng một mình sao, Quỳnh Thư sao cô ác thể hả?

Ở trong sân bay Hoàng Dương vẫn loay hoay và hoạt động hết công suất để trở số đồ đạc khổng lồ của hai cô gái đi trước. Số anh nhọ quá mà.

-Thanh Hà cứu anh với.

"Hắt xì" ai gọi mình thế nhỉ? Thanh Hà day day sống múi rồi tiếp tục bước trên con đường trải dài ánh nắng...

***

Đã bốn năm trôi qua,Thanh Hà và Hoàng Dương cuối cùng cũng đã chính thức hẹn hò. Vì vậy mà hầu như buổi tối nào ở khu trung cư chỉ còn lại mình Quỳnh Thư cô đơn nhớ về ai đó. Lấy cho mình chiếc áo khoác mỏng cô bước lên tầng tầng thượng của tòa nhà. Hôm nay là ngày lễ tình yêu, vậy mà cô lại chỉ có một mình. Thật là buồn khi đã ba năm cô phải đón cái lễ tình yêu này với nỗi nhớ đầy ước mong. Xoa xoa đôi cánh tay lạnh buốt cô chợt nhìn thấy chùm sao băng vụt qua.

-Ước gì, mình có thể gặp được Quốc nhỉ?

Dứt lời nói cũng là khi ngôi sao băng đã vụt tắt. Mỉm cười với sự ngu ngốc của mình khi nghĩ rằng ngôi sao băng kia có thể đem điều ước, cô liền trở về phòng. Toan mở cửa thì một đứa bé khoảng năm sáu tuổi ôm hộp sô cô la đến bên cô và nói:- Cô ơi cô, cô xuống tầng trệt đi, có người muốn gắp cô.

-Cháu ngoan quá!

Quỳnh Thư vuốt má đứa bé, nhưng chưa kịp hỏi gì thêm nó đã chạy đi đâu mất tiêu rồi.

Đằng nào cũng rảnh rỗi, thôi thì xuống xem vậy. Không suy nghĩ gì thêm vẫn bộ đồ ngủ đô rê mon kèm theo chiếc áo khoác mỏng cô tung tăng chạy vào thang máy.

"Tít" tiếng thang máy mở ra cũng là lúc cô choáng ngợp bởi khung cảnh trước mắt mình. Hai hàng nến lung linh đủ màu sắc được sếp thành hai hàng song song dẫn đến phía sân sau chung cư. Theo bản tính hóng hớt từ nhỏ cô nhặt đóa hoa lan bên cạnh lon ton chạy ra sân sau với đôi dép tông xì teen. Bước xuống mấy bậc cầu thang nối từ trung cư xuống dưới sân cô bị giật mình bởi tiếng pháo giấy. Ôm tim chấn tĩnh thì cô bỗng nghe thấy bản nhạc quen thuộc vang lên:

Yêu,

Là cùng nhau trong tay đi hết con đường,

Là cùng trao cho nhau ngọt môi hôn

Là vòng tay yêu thương ôm mãi không rời

Từng phút giây tuyệt vời.

Yêu,

Là ngày em bên anh không chút ưu phiền

Từng buồn lo trôi qua ngày bình yên

Nồng nàn ta trao nhau giấy phút tuyệt vời

Nguyện thề luôn bên nhau mãi

Dù thời gian trôi qua vẫn luôn bên người

Dù ngày tháng phôi pha ta vẫn không cách rời

Bên nhau suốt đời, cùng xây giấc mơ chung đôi

Hãy bên em.. Lại gần nhé anh

Để cảm nhận những yêu thương từ trong trái tim này, dành hết cho người.

Hãy trao em nụ hôn đắm say ngọt ngào như phút giây ban đầu

Ngày nắng xanh ngời, mình ước có nhau trọn đời...

Sau khi nghe tiếng hát ,Quỳnh Thư tự vả vào mặt mình:" ÚI đau không phải mơ". Nhưng thật sự thì làm sao Quốc có thể ở đây, ngay trước mặt cô như thế này. Đáng lí ra anh đang ở Mĩ mới đúng chứ. Thấy khuôn mặt cô đần ra, Quốc liền mỉm cười đến bên cô. Thật sự Quốc của ngày nay đã khác rồi, anh còn còn vẻ trẻ con như xưa nữa mà thay vào đó là một Quốc chững chạc với bộ vest đen, mái tóc cũng mang một màu đen phủ bóng.

-Quỳnh Thư anh trở về rồi đây.

Không để anh nói thêm gì nữa Quỳnh Thư vội tiến tới trao cho anh một cái ôm đầy trách móc nhưng cũng tràn ngập yêu thương. Thời gian bốn năm đối với cô quả là một thời gian quá dài. Nhưng giờ không còn phải lo gì nữa khi cô đã có một Thiên Quốc bằng xương bằng thịt đang tận hưởng lễ tình nhân năm nay với cô. Ngước khuôn mặt lên bầu trời cô thầm cảm ơn ngôi sao băng hạnh phúc đã giúp cô thực hiện ước muốn nhỏ nhoi của mình.

----The end---

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.