Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Chương 61



Đào tinh ngồi xuống bên cạnh giường, cầm lấy tay của ta, khuôn mặt bản tiên cô “ầm” một tiếng, nóng lên bừng bừng.

Đào tinh hơi chau mày.

“Sao cô cô lại trở nên như thế này? Sao lại nằm đây?”

Động tác dịu dàng hơn bản tôn, ánh mắt chuyên chú hơn bản tôn, quả nhiên là giả!

Dù sao đang lúc rảnh rỗi, bản tiên cô cũng không ngại chơi đùa với tên giả mạo này một chút.

Ta nói: “Lúc vào đây không cẩn thận hít phải một ít chướng khí, cả người không còn chút sức lực nào nữa...”.

Y lại hỏi: “Vậy Hàn Nhi đâu?”.

Bản tiên cô hoài nghi nhìn Đào tinh một cái.

Ngay cả chuyện về Hàn Nhi cũng biết, bắt chước gì mà giống y như thật thế này.

Ta nói: “Hai canh giờ trước, ta dặn nó ở bên ngoài chờ ta, bây giờ thì... không biết. Còn huynh? Sao lại ở đây?”.

Y đáp: “Ta tạo ra một hình nhân để lại trong phòng rồi”.

“Ha ha”, ta cười: “Nếu nói vậy, huynh là Chi Liên đế quân thật sự sao?”.

Đào tinh nhíu chặt chân mày, bản tiên cô bị vẻ nghiêm túc của y lây nhiễm, cũng sầm mặt xuống. Y nói: “Lẽ nào cô cô không tin?”. Bản tiên cô gật đầu thật mạnh: “Ta tin chứ”, dùng đầu gối để suy nghĩ thì ta cũng chẳng tin.

Đào tinh ôm lấy ta.

Ta định gọi Hoành Thanh tới nhưng đột nhiên nghĩ đến, có thể đây là cơ hội duy nhất được cùng “y” tản bộ dưới hàng cây hoa đào... Cho dù lúc này y là giả mạo cũng được. Nghĩ đến đây, ta bỏ ngay suy nghĩ gọi Hoành Thanh, còn nhẹ nhàng, cẩn thận dựa sát vào y thêm chút nữa, trong lòng hơi dấy lên cảm giác mừng trộm.

Tên giả mạo này, mô phỏng cũng thật quá chứ...

Dường như tên giả mạo thấy bản tiên cô mắc câu trong lòng cũng vô cùng vui vẻ. Khi vui mừng, trên mặt y lại hiện lên thần sắc dịu dàng khác thường.

Trong lòng ta cũng vui nên hướng về phía y nở nụ cười ngọt ngào. Trước mặt Chi Liên đế quân thật sự, cho dù là cười ngây ngô, cười khan, cười gằn hay là cười lớn tiếng, ta đều đã thử qua, nhưng không dám cười ngọt ngào hạnh phúc thế này bao giờ, hôm nay cười với Đào tinh giả mạo như vậy, hiệu quả đúng như dự tính, nhưng lại không thể khống chế được kết quả.

Ánh mắt của kẻ giả mạo sáng rực lên, cánh tay đang ôm dọc trên eo ta đột nhiên siết chặt.

Tiếng la thất thanh của ta còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, khuôn mặt anh tuấn của y trong chớp mắt đã gần sát. Một khắc sau đôi môi lành lạnh của y hôn lên môi ta.

Phút chốc trong đầu ta hoàn toàn trống rỗng.

Hoa đào trên cành vẫn nở rộ kiều diễm, những viên dạ minh châu được khảm trong rừng phát ra ánh sáng lập lòe tia dài tia ngắn.

Gió đêm khá lạnh, khi nó lướt nhẹ trên người, ta lại càng cảm nhận độ ấm của làn da. Ta thừ người, tình cảm lại cuộn trào mãnh liệt.

Đứng ở chỗ này, ta trùng hợp nhìn thấy căn lầu của Hoành Thanh. Một đám mỹ nữ thân hình uyển chuyển, ăn mặc khêu gợi, đang uốn éo đi lên hành lang của ban công, dịu dàng yểu điệu chào hỏi chủ nhân. Thậm chí, tại nơi mà ánh sáng của minh châu khi tỏ khi mờ, có một con Ngân giao và một con Hắc giao đang thập thà thập thò, lén la lén lút.

Tại căn gác của những vị tiên quân khác chắc cũng y như vậy rồi, oanh oanh yêu kiều, yến yến yểu điệu*, y thơm tóc mượt, gảy đàn thổi tiêu.

* Oanh và yến đều được dùng để chỉ thiếu nữ.

Ta ngẩn người hồi lâu mới lắp bắp hỏi: “Huynh huynh huynh... huynh là Chi Liên đế quân thật sao?”.

Người một khắc trước đã khinh bạc bản tiên cô, lúc này tuy đã dừng động tác, nhưng ánh mắt còn nồng cháy, thần sắc kích động, dường như vẫn đang đắm chìm trong dư vị. Y vừa nghe lời ta hỏi, biểu tình trên mặt lập tức khựng lại, sau đó lộ ra vẻ dở khóc dở cười. Đang định mở miệng nói gì đó thì có một thanh âm dịu dàng của nữ tử xen ngang vào: “Trời quang cảnh đẹp, hai vị tiên hữu đã đến rừng đào mười dặm, lại lẻ loi đứng ở nơi này, chẳng lẽ không buồn chán hay sao? Chúng ta bên kia có vài vị huynh trưởng tỷ muội đang tổ chức hoa yến* để vui chơi, nếu không chê, hai vị cùng ta đến đó chơi đoán số uống rượu được chứ?”.

* Hoa yến: Yến tiệc ngắm hoa.

Lúc này ta đã mang máng hiểu điều gì đó, cả khuôn mặt nóng bừng như thanh sắt nung. Trong lòng vô cùng lúng túng, chẳng cần biết nữ tử đột nhiên xuất hiện này nói cái gì, qua loa bắt đại vài từ: “Vui chơi hoa yến, được! Chơi đoán số uống rượu, được!”.

Khuôn mặt nữ tử xinh đẹp, mặc váy trắng áo hồng, xem ra chính là Hoa tinh trong khu rừng này.

Nàng ta cầm trong tay một viên minh châu sáng rực, đi ở phía trước dẫn đường.

“Chi Liên đế quân” vẫn ôm ta nhưng lúc này ta đã hoàn toàn không còn cảm giác hưởng thụ như lúc nãy nữa, sau lưng cứng còng, cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

Hoa tinh dắt chúng ta rẽ trái rẽ phải trong rừng, con đường khá dài, nhưng ta lại có cảm giác loáng một cái là tới nơi rồi, từ xa đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ. Lại gần mới thấy, có vài ông lão hói đầu, râu bạc phơ đang dựa sát vào mười mấy mỹ nhân ăn vận sặc sỡ, họ đang ngồi xung quanh bàn ghế được làm bằng một tảng đá và mấy gốc cây, cùng chơi đùa vui vẻ. Vừa bước tới, mười mấy ánh mắt lập tức đổ dồn vào chúng ta. Hoa tinh giới thiệu chúng ta với bằng hữu của nàng ta. Hiển nhiên tên tuổi của Chi Liên đế quân rất vang dội, hoa tinh nào cũng đều biết rõ, còn lúc hỏi đến thân phận của ta thì người nào người nấy lại mặt đầy hoài nghi.

“Chi Liên đế quân” nói: “Đây là phu nhân của ta”.

Đám hoa tinh kia dường như không cảm thấy có gì bất ổn, ai ai cũng hào sảng nói: “Xin mời thượng tọa, xin mời thượng tọa!”.

Trên bàn đá có đặt một ít hoa quả và rượu ngon, có thể tùy ý thưởng thức. Lúc này ta chẳng có tâm trạng đâu mà ăn, lòng dạ rối như tơ vò.

Lão hoa tinh hào phóng kính rượu, còn hoa tinh trẻ trung xinh đẹp thì nhảy múa uyển chuyển, mặt mày phấn khích. Chi Liên đế quân ngồi bên cạnh ta chỉ lạnh nhạt ứng phó, bóc vỏ nho rồi đặt vào chén vàng trước mặt ta.

Tất cả những thứ thật thật giả giả này đều như một giấc mơ.

Không lâu trước đây, ta tự cho rằng mình đã phát hiện ra chân tướng, còn vì đó mà quyết định từ bỏ mối tình nhiều năm. Bây giờ, dường như ta lại phát hiện ra một sự thật khác nữa, “Chi Liên đế quân” trước mặt ta và đám hoa tinh này là cùng một giuộc, còn đang phối hợp diễn kịch để đem bản tiên cô ra đùa.

Những lời như “Đây là phu nhân của ta” sao có thể là lời nói của một Chi Liên đế quân thường ngày luôn lạnh nhạt chứ?

Thân thể vẫn không thể cử động được, ta lại thở dài thườn thượt.

Ồn ào náo nhiệt, sênh ca yến vũ*, ngay cả những bông hoa trên cành cũng đung đưa nhảy múa. Vị “Chi Liên đế quân” ngồi cạnh ta như chẳng hề quan tâm đến mấy thứ này, dùng một que trúc nhỏ xiên những quả nho đã lột vỏ vào, trực tiếp đưa đến bên khóe miệng ta.

* Sênh ca yến vũ: Ca hát nhảy múa.

Ta biết rõ y là giả những vẫn cố xem như thật, liền há miệng ra ăn, trên mặt lại không giấu nổi thần sắc kỳ lạ. Y ghé sát mặt thêm chút nữa, quan tâm hỏi: “Thế nào?”. Ta than thở: “Ngon lắm”. Khóe miệng y khẽ nhếch, đưa tay nắm lấy bàn tay của ta... Rõ ràng biết là giả, ta lại không cảm thấy khó chịu chút nào.

Ta chỉ không nói gì.

Ta nghĩ rằng chắc mình ăn no quá nên học theo mấy nữ tử si tình dưới trần gian, giờ đây quá si mê, đến lúc hối hận thì đã muộn màng, đành phải dẹp bỏ sĩ diện, dùng hàng giả thay thế cho đồ thật, lại còn cảm thấy rất tốt. Điều ấy thật khiến ta dở khóc dở cười. Bản tiên cô xưa nay khoan dung độ lượng, đã không làm khó người khác, đương nhiên càng không làm khó bản thân mình. Là thật hay giả, đúng hay sai, yêu hay không yêu, tất cả đều là phù du.

Thật ra ngồi ở đây một lúc, thân thể ta đã có thể động đậy được rồi, thế nhưng ta vẫn giả vờ, vui vẻ nhìn người đang giả dạng Đế quân bên cạnh vì ta mà loay hoay hết bên này đến bên kia.

Tuy nhiên rượu quá ba tuần, thức ăn cũng đã nếm đủ ngũ vị, nằm mơ cũng phải đến hồi tỉnh giấc.

Đúng vào lúc ai cũng ngà ngà say, trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm dữ dội. Mỹ nhân, rượu ngon, hoa quả đều hóa thành làn khói trắng, biến mất không còn gì. Khi tiếng sấm rền vang, “Chi Liên đế quân” bên cạnh ta tức khắc mặt mày biến sắc, vươn tay định túm lấy ta, nhưng mới vừa bắt được, thân thể y liền tan thành những điểm sáng bạc rồi tan biến hẳn.

Một khắc trước ở đây còn ca hát nhảy múa vui vẻ, chỉ trong chớp mắt liền tan tác trống không.

Ta sững sờ nhìn chỗ mà “Chi Liên đế quân” biến mất, nụ cười vẫn còn nguyên trên mặt chưa hề mất đi. Một lúc lâu sau ta mới thở dài não nề.

Ta đã nói mà, làm sao có thể là thật được chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.