Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Chương 68



Thật ra, cứ tận hưởng lạc thú trước mắt như một kẻ ngốc cũng chẳng có gì không tốt.

Bản tiên cô cũng không dám mơ tưởng đến ngày mà ta và Đế quân sẽ có kết quả, có thể ở bên y thêm một lần, tính ra ta cũng có lời rồi.

Nghĩ như vậy, ta nhất thời hồ đồ, ghé sát mặt qua phía y.

Chi Liên đế quân ơi Chi Liên đế quân, đừng trách ta ăn cỏ gần hang, quả thật là không ăn thì cũng tiếc lắm.

Loại y phục tay hẹp, vạt áo quấn về bên phải này thật ra khi cởi rất thuận tiện. Chỉ cần chỉ dẫn cho ngốc tử Lý Tiểu Liên một chút, y liền có thể đem cả bộ y phục cởi xuống luôn, rồi ném vào một góc nào đó.

Y hưng phấn đến mức cả người run lên, hoàn toàn dựa vào bản năng mà hành sự, động tác không hề có tiết chế.

Chi Liên đế quân... Rõ ràng biết rằng lúc này y không còn chút thần trí, vậy mà có thể gần gũi với y như vậy lại khiến ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Điều đáng tiếc duy nhất là... sau khi ân ái không biết bao nhiêu lần, bản tiên cô đã mệt đến mức không mở mắt ra nổi, đây cũng coi như là trao hết cả vốn đi rồi, vậy mà cũng không kiếm được một câu “tâm can bảo bối” nào từ miệng của tên hũ nút ngốc ngếch kia.

Cũng chẳng biết có phải do mong ước quá không mà bản tiên cô vừa nhắm mắt đã mơ thấy ngốc tử kia ghé sát vào tai ta gọi: “Nương tử, nương tử, nương tử...”, cứ gọi mãi cho đến khi bản tiên cô trong mơ cũng cảm thấy vui sướng, thỏa mãn.

Ngày hôm sau, vừa sáng ra tiểu tử hầu hạ ta đã tới gõ cửa. Bản tiên cô mơ hồ thu lại tiên chướng, gắng gượng dùng cổ họng đau rát khàn đặc, yếu ớt nói: “Tối qua ta bị trúng gió lạnh, hôm nay thân thể không được khỏe lắm, ta muốn nghỉ ngơi một ngày, không cần hầu hạ đâu”. Tiểu tử kinh ngạc đáp: “Công tử không sao chứ? Có cần tiểu nhân mời đại phu không?”. Ta nói: “Không cần đâu”. Tiểu tư lại chờ thêm một lát nữa, có lẽ thấy ta không phân phó gì thêm nữa mới rời đi.

Ta ngước mắt liếc nhìn, ngốc tử Lý Tiểu Liên trác táng cả đêm qua bây giờ đã dậy rồi, đang thẫn thờ nằm nghịch một lọn tóc của bản tiên cô. Ta cũng chẳng hơi sức đâu mà để ý tới y, nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Lần này ta ngủ không biết bao nhiêu lâu, mãi cho đến khi lại có tiếng cộc cộc vang lên, thỉnh thoảng còn truyền đến cả giọng nói xen lẫn tiếng khóc của phó dịch Tiểu Mã: “Bích công tử! Bích công tử!”. Ta giật mình tỉnh lại, thấy người nằm bên cạnh vẫn đang nghịch lọn tóc của mình như ban nãy mới thở phào nhẹ nhõm, uể oải hỏi: “Chuyện gì thế?”. Tiểu Mã khóc thút thít: Bích công tử, không xong rồi! Thiếu gia nhà ta... Thiếu gia nhà ta...”, nói tới đây hắn liền òa khóc: “Tối hôm qua, sau khi thiếu gia đi ngủ liền không hề cử động nữa, có lay thế nào cũng không tỉnh, bây giờ mặt trời sắp xuống núi, phu nhân mới sai tiểu nhân qua gọi công tử sang đó xem xem có cách nào không”.

Tiêu rồi! Ta lại quên béng mất chuyện này!

Ta nói: “Vậy chờ ta một chút”, vừa dứt câu mới cảm thấy giọng mình cao quá, vội vàng vờ ho mấy cái, đổi sang giọng ỉu xìu, nói: “Khụ khụ, thân thể ta không được khỏe. Ngươi bảo phu nhân đợi ta một lát đã mời đại phu tới cho thiếu gia chưa?”.

Tiểu Mã vừa khóc vừa đáp: “Mời rồi, nhưng đại phu cũng không tìm được nguyên nhân”.

Bản tiên cô ứng phó qua loa vài câu rồi đuổi Tiểu Mã đi. Ta đưa tay tạo một tiên chướng trong phòng, đồng thời giật lại mớ tóc của mình, cau có trừng mắt nhìn ngốc tử Lý Tiểu Liên, dùng ánh mắt cảnh cáo y nên ngoan ngoãn một chút. Sau đó mới tiện tay lấy đại một chiếc y sam nhăn nhúm, không biết của y hay của ta mà khoác lên người, chuẩn bị xuống giường.

Chân vừa chạm đất, bản tiên cô liền loạng choạng suýt ngã, hít sâu một hơi.

Trời ơi, sao mà người ta đau thế này? Nghĩ tới đây ta lại căm tức trừng mắt nhìn Lý Tiểu Liên lần nữa. Nào ngờ không trừng thì thôi, vừa trừng y một cái, ngốc tử không biết chịu phải kích thích gì, thình lình tốc chiếc chăn mỏng đang đắp trên mình ra, lõa thể đứng bật dậy trên giường. Bản tiên cô lập tức hét toáng lên. Nghe thấy tiếng hét đinh tai nhức óc như vậy, ngốc tử chẳng những không sợ mà còn để lộ vẻ mặt phấn khích, dang rộng hai tay, nhún người từ trên giường bổ nhào xuống, mục tiêu chính là bản tiên cô.

Chỉ tội nghiệp cho bản tiên cô, tay chân nhức mỏi nặng tựa ngàn cân, không thể kịp thời tránh ra, nên y vừa vồ đã bắt trúng, rầm một tiếng ngã lăn ra đất làm tấm đệm thịt, ta đau đến mức sắp bất tỉnh nhân sự tới nơi rồi.

Bản tiên cô cố gắng nhẫn nhịn không khóc: “Đứng lên! Đừng đè ta! Đau chết đi được!”. Thần sắc phấn khích trên mặt ngốc tử vẫn chưa bớt đi tí nào, hai tay ôm chặt lấy ta, hơi thở nóng rực từ miệng y phả vào hõm cổ ta. Ta mẫn cảm phát giác ra phía dưới có vật gì đó là lạ, không khỏi đỏ bừng mặt, lông tóc dựng ngược cả lên.

Trong lúc ta vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, định làm thuật định thân thì ngốc tử đang nằm đè trên người ta đột nhiên càu nhàu một tiếng, giọng nói xen lẫn sự tủi thân: “Ta đói bụng”. Ta kinh hãi, cái cằm suýt chút nữa thì rơi xuống đất, lắp bắp hỏi: “Huynh nói cái gì cơ?”.

Ngốc tử ngẩng đầu, lặp lại một cách đáng thương: “Ta đói bụng rồi”. Nói xong, y còn nắm lấy tay ta đưa xuống phần bụng dưới bằng phẳng của mình. Ta kinh hoảng đến độ không thốt ra được tiếng nào, chứ đừng nói tới việc ngăn cản hành động của y.

Ngốc tử y... y lại có thể mở miệng nói chuyện!

Khuôn mặt vô hồn, không có chút biểu tình kia đột nhiên như được thổi vào một luồng linh khí, tuy vẫn còn mang vẻ đờ đẫn, nhưng đích thực... đã giống biểu cảm của một con người bình thường rồi.

Tim ta đập loạn cả lên, vừa sợ hãi vừa mong chờ, thăm dò hỏi: “Chi... Chi Liên đế quân?”.

Ngốc tử nôn nóng lặp lại: “Ta đói bụng rồi!”, thần sắc kỳ quái, trên mặt còn hiện lên sắc đỏ ửng hưng phấn khác thường. Lúc này ta mới ngốc nghếch phản ứng lại, phát hiện ra không biết từ lúc nào ngốc tử này lại dám cầm lấy tay ta di động về phía dưới nữa, chạm phải cái cái vật... Tên lưu manh này! Ta cảm thấy máu trong người mình đang chảy ngược, cố sức đẩy y ra, niệm chú định thân, sau khi túm lấy cái chăn mỏng trên giường bọc kín người y ta mới lảo đảo bỏ chạy một cách thảm hại.

Ta mặc y phục xong liền loạng choạng đi tới phòng của ngốc tử. Vừa tới nơi đã thấy Lý lão gia đang cúi đầu buồn bã ngồi ở bên ngoài, ta hành lễ với ông ấy rồi đi vào phòng. Lý phu nhân vừa nhìn thấy ta đã khóc lóc bổ nhào tới, nghẹn ngào không nói nên lời: “Bích công tử, Liên Nhi nhà chúng ta… Liên Nhi nhà chúng ta...”. Bản tiên cô cười an ủi Lý phu nhân, nhỏ giọng nói: “Phu nhân đừng lo lắng, cứ để ta xem”, sau đó đi qua ngồi lên giường. Thân xác do hình nhân giấy của ta hóa thành vẫn nằm yên trên giường. Bản tiên cô biết rõ duyên cớ, nhưng vẫn vờ ngạc nhiên hỏi Lý phu nhân: “Thế này là sao? Chuyện tối hôm qua không thuận lợi ư?”.

Lý phu nhân đang khóc nức nở, sao có thể lên tiếng trả lời? Ta đành phải quay qua nhìn Tiểu Mã. Tiểu Mã ấp úng nói: “Tiểu nhân cũng không biết tại sao. Tối qua sau khi công tử rời đi không lâu, thiếu gia cũng lên giường đi ngủ. Sau đó... sau đó Thúy Nhi cô nương đi vào. Tiểu nhân vẫn đứng cạnh bên ngoài... Không biết qua khoảng bao lâu, Thúy Nhi cô nương đột nhiên khóc lóc chạy ra... Tiểu nhân chạy vào xem thì thấy thiếu gia không hề cử động, gọi mãi cũng không dậy, giống hệt như tình trạng bây giờ. Tiểu nhân nghĩ tới nghĩ lui, tất cả các bước đều không có vấn đề. Cơm canh thiếu gia dùng tối qua vẫn còn đây, nhưng ở trong đó cũng chẳng phát hiện được gì, tại sao thiếu gia lại trở nên như thế này? Hu hu...”.

Ta nói: “Ta thấy chỉ có một khả năng”.

“Khả năng gì?”, Lý phu nhân và Tiểu Mã đồng thanh hỏi.

Ta tùy tiện nói dóc: “Ở gia hương ta truyền tụng cách nói thế này, có một chứng hôn mê có thể khiến người ta mê man mãi mà không tỉnh. Ta thấy Nhị công tử chưa trải sự đời, lại uống phải thứ nước canh nguy hiểm đó, lửa nóng trong người nhất thời không có đường để bài trừ, thần trí mơ màng, thế là ngủ mãi không tỉnh”.

Lý phu nhân và Tiểu Mã bị bản tiên cô dọa cho sững người. Lý phu nhân hoảng sợ hỏi: “Vậy thì bây giờ phải làm sao? Bích công tử, ngươi hãy nghĩ cách gì đó để cứu Liên Nhi của ta đi! Đều tại bà già này dùng thủ đoạn bất chính như vậy, kết quả lại làm hại đến đứa con mệnh khổ của ta! Hu hu hu...”.

Bản tiên cô nghiêm nghị nói: “Phu nhân yên tâm. Vừa hay ta biết được một cách xoa bóp ở gia hương có thể trừ được chứng hôn mê này, chuyện của công tử cứ giao hết cho ta. Bây giờ...”. Ta cười yếu ớt: “Hôm nay ta không khỏe, đến giờ cũng chưa ăn được chút cơm nào, phu nhân có thể để ta dùng bữa trước, hồi phục một chút sức lực, sau đó mới đến xoa bóp cho công tử được không?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.