Bà Sa

Chương 45: Nửa năm (Thượng)




Tất cả đã hoàn toàn kết thúc.

Vân Liệt rời đi. Y phụ, Y mẫu và Lăng Viên bận rộn đủ điều cho nên nàng chưa từng gặp mặt để giải thích việc chuyển ra khỏi nhà Lăng Thượng. Nói là chuyển ra, kỳ thực cũng không thích hợp lắm, ngoại trừ vài bộ quần áo, Vân Liệt hoàn toàn không còn gì để lại ở nhà Lăng Thượng nữa. 

Vì thế nên lúc ra đi rất dứt khoát mà gọn gàng. 

Chỉ là mấy đứa nhỏ thường đến xem TV, ăn kem chùa đang đi ngược lên bỗng khờ dại hỏi nàng bao giờ mới trở về, khi ấy nước mắt Vân Liệt đã ngập tràn hốc mắt, nàng đành luống cuống bước nhanh xuống. 

*

Ngày hôm sau ngày Y phụ, Y mẫu đi, nói lời chia tay xong, Vân Liệt mau chóng tìm được ký túc xá trong đài phát thanh, vì có cả nhà ăn cho nên cơm ba bữa không thành vấn đề. Ban đầu trưởng đài đã đề nghị nàng đến trọ nơi Y phụ, Y mẫu từng ghé qua gặp gỡ ông,lúc ấy Vân Liệt rất thoải mái nói không cần, trên mặt còn ẩn giấu ý cười. Nhưng hiện tại nàng lập tức đổi ý, trưởng đài cũng không dò hỏi nguyên nhân mà đáp ứng luôn. 

Sinh hoạt bắt đầu đi vào một vòng lặp cực đoan.

Công việc, công việc, vẫn là công việc. 

Từ chối lời mời đi ăn cùng đồng nghiệp, từ chối ra ngoài đường phố, từ chối tất cả những thứ đồ đạc trông đẹp đẽ. Bởi vì nội tâm tăm tối nên tính cách dần âm trầm, chỉ khi nào cầm ống nghe điện thoại mới chịu mở miệng. 

Vì lẽ đó công việc ngày càng thuận lợi, nhận được ngày càng nhiều lời khen ngợi, mà Vân Liệt tự biết bản thân ngày càng cô quạnh.

Trong khoảng thời gian đó,cũng không phải Lăng Viên chưa từng ghé qua tìm nàng.

*

Sau khi Lăng Viên xử lí xong công chuyện, anh không ngờ về tới nhà lại chỉ nhìn thấy một mình Lăng Thượng. 

Đợi chờ một lát, cuối cùng mãi chưa thấy bóng dáng Vân Liệt, nhà cũng có cảm giác vắng vẻ hơn nhiều. Thế nên Lăng Viên không nhịn được, hỏi.

"Vân Liệt đâu?"

"Đi rồi."

"Đi đâu? Bao giờ thì về?" Lăng Viên mải mốt truy vấn.

"Đi hẳn rồi, sẽ không quay lại nữa."

"Cái gì? Tại sao? Tại sao tự dưng lại bỏ đi?" Lăng Viên cơ hồ không thể tin nổi vào lỗ tai của mình, đi rồi ư? Sẽ không trở về nữa? Tại sao một chút dấu hiệu cũng không có? 

"Đại khái... là để thuận lợi hơn cho công việc."

".... Em ấy, sao lại không ở lại nơi này?" Trầm mặc chốc lát, Lăng Viên lên tiếng. Vừa như hỏi em gái mình, vừa như tự hỏi bản thân. 

".... Cậu ấy rất coi trọng công việc."

".... Lăng Thượng, có phải anh đã làm sai điều gì hay không?" Cuối cùng Lăng Viên cười khổ. 1

"...." 

Nguyên lai câu hỏi này, ai cũng muốn hỏi, nhưng đều không chắc có thể tìm ra đáp án. 

Tìm không được câu trả lời từ Lăng Thượng, Lăng Viên hiểu nhất định Lăng Thượng biết chút ít lí do, chỉ là cô không muốn tổn thương anh.

Lẽ nàotrước giờ mỗi lần ở bên nhau đều là nhờ Vân Liệt kiềm chế? Ân cần với Y phụ, Y mẫu phản tác dụng, khiến nàng càng thêm phiền chán, phiền chán tới nỗi thậm chí ngay cả nói đôi câu báo anh lúc rời đi cũng không nguyện?

Càng nghĩ càng khó chấp nhận, Lăng Viên đứng ngồi không yên, liền lái xe đến đài phát thanh. 

Nói chuyện với người gác cổng một lát, thuyết phục ông ta gọi điện gọi nàng, một hồi lâu sau Vân Liệt mới đi xuống. 

Vân Liệt vừa tới,lập tức Lăng Viên nghênh đón.

"Có thể cho anh chút thì giờ được không, anh muốn nói đôi câu cùng em."

Vân Liệt nhìn anh. Đây là chàng trai đã khiến mình cùng Lăng Thượng vô cùng khổ cực, thế nhưng anh ta lại không hề hay biết gì. 

Rất tồi tệ,thậm chí Vân Liệt còn có loại kích động muốn kể hết tất cả.

Thế nhưng nhớ lại ánh mắt Lăng Thượng ngày hôm đó cùng giọng điệu lúc cô nói tuyệt không tha thứ, trái tim Vân Liệt liền chan chứa đau đớn xen lẫn bất đắc dĩ, nàng hiểu, nàng vĩnh viễn sẽ chẳng thể hé môi được về việc ấy.

Trong yên lặng, Vân Liệt ngồi trên xe Lăng Viên, im re mãi tới tận khi anh cho dừng xe bên ven đường ở nơi nào đó.

Suốt đoạn đường, Vân Liệt chỉ chống cùi chỏ lên cửa sổ, ngắm nghía phong cảnh bên ngoài. 

Phảng phất đều là những con đường nàng từng đi qua, song lại không chứa đựng nhiều hồi ức, hình như là đi cùng Lăng Thượng. Khi đó, Lăng Thượng đạp xe lai nàng, chẳng thèm suy nghĩ phải đi nơi nào, chỉ cần theo người phía trước là tốt rồi, dần dà trở thành nguồn gốc bao sầu lo của Vân Liệt. Song trên thực tế, thuận theo quyết định của Lăng Thượng lại đổi lấy kết cục như bây giờ đây. 

Khổ sao, đúng, rất khổ.

Yêu sao, đúng, vẫn rất yêu.

Cùng sống chung một thành phố, nhưng không gặp mặt, không liên lạc, có phải vậy cũng coi như là biệt ly? Cùng sống trong một thành phố, nếu không gắng sức, nếu không cố ý, thì làm sao có thể thờ ơ mà ngẫu nhiên gặp lại người kia, liệu lúc đó bên cạnh cô ấy sẽ có ai khác ư? Còn bên cạnh mình thì sao?

Thời điểm xe dừng bánh, Vân Liệt tự nhủ, không, bên cạnh mình sẽ không phải anh ta.

Bên ngoài vẫn nóng bức, trong xe vang lên âm thanh phành phạch của chiếc quạt, coi như đấy là thứ bình tĩnh nhất tại nơi ngập tràn lúng túng này.

Vân Liệt không nói lời nào,thậm chí nàng còn có chút lạnh lùng, nếu như có thể,thậm chí nàng còn vô cùng hận việc phải ngồi bên người này.

"Y Vân Liệt, em đang trốn tránh anh sao?"

Rốt cuộc Lăng Viên cũng lên tiếng. 

Vân Liệt xoay người lại, nhìn thấy gương mặt từa tựa gương mặt Lăng Thượng, lại một lần nữanàng bi ai phát hiện, chính nàng cũng không thể nào hận người này.

Quá nhiều cảm giác kì lạ, Lăng Viên hết cách rồi, nàng cũng hết cách rồi, vì thế chỉ có duy nhất một con đường có thể bước tiếp. 

"Không phải, không phải em đang trốn tránh anh."

"Vậy sao tự dưng đang yên đang lành lại muốn dọn đi?"

"Lăng đại ca, em đã nói là em không trốn tránh, thế nhưng, em vẫn rời đi." Vân Liệt lẳng lặng mở miệng, nàng nhận ra Lăng Viên nóng lòng nhờ hiểu biết về Lăng Thượng, nàng cũng không mong tiếp tục gây tổn thương cho anh. "Những ngày vừa qua em vô cùng cảm ơn anh, thật sự đấy. Lúc cha mẹ em ở đây, anh đã giúp họ rất nhiều chuyện, em biết em nợ anh nhiều lắm, thế nhưng cảm tình không phải là thứ có thể đem ra để đền ơn hay trao đổi, em chỉ có thể nói lời xin lỗi mà thôi."

"Em vẫn.... kiên trì với quyết định trước đây à." Mặt Lăng Viên trắng bệch, thái độ bình tĩnh của Vân Liệt khiến anh rất bất lực, lại rất oan uổng. Quả nhiên mọi việc anh đã làm đều là dư thừa. Song nếu được chọn lại một lần, anh vẫn sẽ đối xử với bố mẹ nàng như xưa, không hề tính toán thiệt lợi.

"Dù cho em không muốn chấp nhận anh, chỉ cần nói cho rõ ràng thôi mà, chúng mình còn có thể làm bạn bè, không phải ư, tại sao nhất quyết dọn đi vậy? Còn có Lăng Thượng.... "

"Không thể làm bạn bè." Cái tên đó vang lên quá đột ngột, đột nhiên Vân Liệt kích động, chưa kịp suy nghĩ mà đã bật thốt, cho dù không biết lựa lời thì cũng không cần nặng nề như thế.

Nàng chỉ biết, lúc nghe thấy cái tên kia, ngay lập tứchuyết dịch như ngừng lưu động, bởi vì không cách nào hít thở cho nên mới muốn giãy giụa. 

Mà việc Vân Liệt chợt cắt ngang khiến Lăng Viên sững sờ. Anh biết Vân Liệt không thích mình, thế nhưng không ngờ ghét tới mức độ này.

"Xin lỗi em." Lăng Viên rời tầm mắt đi. "Đều tại anh quá tưởng bở."

"Không liên quan." Vân Liệt chậm rãi nói. "Không thấy mặt nhau là tốt rồi."

"Tại sao nhất định phải như vậy? Anh thật sự không thể được ư? Là do em không thích anh sao, vậy vì lí do gì mà em ở nhà bọn anh lâu như thế, lại còn làm quen với Lăng Thượng..."

"Đừng nói nữa!" Lại một lần nữa Vân Liệt hung hăng ngắt lời Lăng Viên. 

Cũng lại một lần nữa Lăng Viên sửng sốt, anh khó có thể tin nổi cô gái đang ngồi trước mặt chính là cô gái tên Y Vân Liệt đã làm cho anh cực kỳ động tâm.

Rốt cuộc là sai ở chỗ nào? Rốt cuộc là điểm nào có vấn đề? 

"Đừng nói nữa, em có lỗi với anh, Lăng đại ca." Vân Liệt thẫn thờ, nói. "Đừng gặp nhau nữa, vĩnh viễn sau này."

"Anh khiến cho em chán ghét nhường ấy sao?" Lăng Viên bật cười ha hả, có điều rất không tự nhiên, vô cùng cứng nhắc. "Được, được, anh cũng không muốn làm em chán ghét anh hơn, chúng ta kết thúc."

"Nhưng em là cô gái đầu tiên anh yêu, anh khó có thể quên em. Mặc kệ đến tột cùng em miễn cưỡng ở bên anh bao nhiêu, nói chung quãng thời gian sống chung với em, anh rất vui vẻ, sống cùng bố mẹ em cũng rất vui vẻ, anh đáp ứng em, sẽ không tìm gặp em nữa, có điều..."

Vân Liệt nhìn anh.

"Có điều em thực sự không cần vì anh mà ảnh hưởng đến tình bạn giữa em và Lăng Thượng, nếu như nó có ý kiến với em thì cũng chỉ là tạm thời, sau này hãy hẹn gặp nhiều hơn nhé."

Vân Liệt lắng nghe, con mắt chậm rãi trợn to, sau đó nở nụ cười. 

Cười vô cùng khó xem, cứ như đang khóc, khác biệt duy nhất là nước mắt không hề chảy ra. 

Anh trai tốt đến thế, đổi lại là tôi, tôi cũng không muốn anh ta tổn thương. Khi xuống xe, nhìn anh dần dần đi xa, Vân Liệt vừa từ từ trở về vừa nghĩ vậy.

Chỉ là nghĩ đi nghĩ lại, trước mắt bỗng bắt đầu trở nên mơ hồ.

*

Cứ thế, Lăng Viên không còn đi tìm Vân Liệt, Vân Liệt cũng chưa từng ngẫu nhiên gặp gỡ Lăng Thượng. Mất đi cơ duyên thì cho dù sống trong cùng một thành phố, người với người bất quá chỉ là hai đường thẳng song song. 

*cơ duyên: cơ hội và duyên phận.

Có điều tháng chín đến rất nhanh, tất cả dần trở nên khác biệt. 

Tháng chín, nhập học.

Vân Liệt vẫn chưa ý thức được, mãi đến tận khi Hà Thù đến thăm nàng, nàng mới nhận ra đã tháng chín rồi.

Hà Thù quay về được mấy ngày, xong xuôiviệc phân công công tác mới có thời gian tìm gặp ôn chuyện.

"Tìm cậu thật không dễ dàng." Vừa gặp, Hà Thù đã cười nói, gương mặt rạng rỡ. 

Hơn một tháng sinh hoạt trong âm u, bây giờ nàng mới có thể nhìn thấy chút tia sáng mặt trời. 

Tuy rằng còn rất nhiều bạn học cũ, nhưng không phải ai cũng tri kỉ như Hà Thù. 

Thế nên Vân Liệt vừa thấy Hà Thù liền xông đến ôm cô, mũi chua xót một hồi.

"Ơ, thế này là thế nào?" Hà Thù bật cười, đẩy nàng ra. "Tự nhiên khiến tớ thụ sủng nhược kinh* nha."

*được sủng ái mà lo sợ.

"Sắp xếpxong hết chuyện trường lớp rồi hả?" Vân Liệt kéo cô tới kí túc xá của mình. 

"Ừ, xong hết rồi, biết cậu nhớ tớ vậy thì tớ đã sớm ghé qua thăm cậu." Hà Thù tiếp tục trêu chọc nàng.

Vân Liệt quay đầu liếc cô, cảm giác Hà Thù cởi mở hơn nhiềuso với trước kia. Xem ra mới qua một kỳ nghỉ hè mà người người đều thay đổi, đâu phải chỉ có mỗi mình nàng. 

"Cậu thật sự đã đến trọ ở đài phát thanh à?" Hà Thù nhìn ngang ngó dọc căn phòng. "Tớ còn tưởng cậu vẫn ở lại nhà Lăng Thượng, báo hại tớ chạy đi tìm cậu ta."

Dường như đã có thể bình tĩnh. 

Khi Vân Liệtrót trà đã nghĩ như vậy. 

Bao lâu chưa nghe thấy cái tên ấy rồi, cũng không còn kích động giống ngày xưa nữa. 

"Có điều không gặp được cậu ta, đến chỉ thấy bóng lưng cậu ấy ngồi sau xe Lâm Phổ."

Nước trà trong nháy mắt đổ ra ngoài, Vân Liệt vội vàng lấy khăn lau tới lau lui, tay chân đều luống cuống. 

"Đúng rồi, sức khỏe bí thư chi bộ vẫn tốt chứ? Dạo nàytrường thế nào? Lâu rồitớ chưa ghé thăm, không có gì thay đổi chứ?"

"Chỉ mới qua một kì nghỉ hè thôi mà, làm sao thay đổi cho được, cậu nói cứ như đã tốt nghiệp mười mấy năm không bằng." Hà Thù kì quái nhìn nàng.

"Đúng vậy a, chỉ mới qua một kì nghỉ hè thôi mà." Lẩm bẩm xong, Vân Liệt lại ngẩn người.

"Này." Hà Thù vỗ vai nàng.

Lúc bấy giờ Vân Liệt mới hoàn hồn.

"Lúc nào chúng mình tụ tập đi, cậu, tớ, Lăng Thượng, Lâm Phổ với Lăng Viên ấy, mọi người cùng nhau náo nhiệt một bữa." Hà Thù xòe ngón tay ra đếm.

"Hà Thù." Vân Liệt thả khăn lau bàn, kéo Hà Thù ngồi xuống. "Tớ không muốn ở cùng một chỗ với bọn họ nữa, cũng sẽ không tụ tập cùng bọn họ."

"Làm sao thế?" Hà Thù nín thở, sau đó lại hỏi. "Cậu phát sinh mâu thuẫn với Lăng Viên à?"

"Không phải như cậu nghĩ đâu." Vân Liệt mệt mỏi cắt ngang cô.

Chỉ là Vân Liệt đang tự nói với bản thân, thế nên trong nháy mắt sắc mặt Hà Thù trắng bệch, trầm mặc hồi lâu.

"Tớ không có tình cảm gì với Lăng Viên nên ồn ào một trận cùng bọn họ, thậm chí... không qua lại với Lăng Thượng nữa." Vân Liệt thẳng thắn nói.

"Tại sao lại ra nông nỗi ấy?" Nội tâm Hà Thù nhất thời cực kỳ phức tạp, thế nhưng ánh mắt van xin của Vân Liệt khiến cho cô không thể thắc mắc. 

Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? 

Cô biết Vân Liệt chuyển tới đây từ lâu rồi, như vậy đoạn thời gian kia đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? 

Mang theo nghi vấn kia, mắt lại thấygiờ khắc này Vân Liệt đang không tình nguyện hàn huyên, Hà Thù cũng không rõ mình vô tình giẫm lên thứ gì, nhưng ít ra ban nãy cô có nhắc đến một cái tên. 

Tựa hồ chỉ có thể là anh ấy.

Sau đó Hà Thù chỉ ngồi thêm một lát rồi rời đi.

Hà Thù đi rồi, Vân Liệt ngồi một mình bên cửa sổ, lẳng lặng ngắm nhìn cái cây tươi tốt ở bên ngoài. 

Vì một cơn gió nhẹmà những tán lá thâm lục trên cây rung động rào rạt, Vân Liệt cầm lấy chiếc kèn harmonica để nơi bệ cửa sổ, nhẹ nhàng vuốt ve rồi đưa lên thổi.

Tiến thay, nhạc khúc không ra nhạc khúc, thanh điệu cũng không ra thanh điệu.

_________________