Bà Sa

Chương 6: Mơ hồ




Cuối cùng... cuối cùng thì cũng ngủ được rồi!

Khi Lăng Thượng tỉnh dậy, toàn thân dễ chịu khiến cô rất hài lòng. 

Trời đã muộn, song ánh mặt trời vẫn còn chạng vạng, tiếng chuông xe đạp tình cờ truyền tới không khỏi làm lòng người cảm thấy nhàn hạ.

Một ngày chủ nhật thoải mái, nếu như mới sớm ra đã không gặp phải cô gái kia!

Nhớ tới cô gái sáng nay, đầu Lăng Thượng chợt đau nhức mơ hồ. Tối qua đi nhảy với bọn Khúc Mẫn, sau đó cả đám rủ nhau về nhà cô, vốn chỉ định tiếp tục tán gẫu chốc lát, ai ngờ cuối cùng lại biến thành một cuộc thi uống rượu. Cũng may hôm qua là thứ bảy.

Cô gái kia tên là gì ấy nhỉ...

Lăng Thượng trợn tròn mắt nằm trên giường suy nghĩ. Tiếc thay cô chỉ ấn tượng mỗi cái giọng điệu nghiêm khắc ấy thôi. 

Hình như là Y Vân Liệt! Vân Liệt? Tên thực kỳ quái!

Lăng Thượng bò xuống giường, dù thân thể mỏi nhừ nhưng cả người ám toàn thứ mùi khó ngửi.

Khi cầm quần áo đi ra, Lăng Thượng bị quang cảnh phòng khách dọa sợ hết hồn. Đống bừa bộn lúc đầu đã bị thu dọn đến sạch sẽ sáng sủa, trong khoảng không tựa như còn đượm ít hương thơm tươi mát. 

Song không có ai cả.

Lăng Thượng quan sát khắp nơi, xác thực không có ai. Cô gái sáng nay giống như bước từ cổ tích vậy, chẳng lẽ mình gặp nàng giữa lúc nửa tỉnh nửa mơ, tranh thủ khi không ai chú ý, nàng lại thay mình mà lo lắng chu toàn hết tất cả?

Lăng Thượng lắc đầu, bật cười. Rõ ràng có thể nói chuyện với cô ta mà.

Chắc chắn rằng cô gái Y Vân Liệt kia đã ra về, Lăng Thượng bước vào nhà tắm, trông thấy trên gương dán một tờ giấy ghi chú.

Tờ giấy lưu hàng chữ.

Tôi nấu ít cháo đậu xanh, để trong tủ lạnh, còn thêm chút canh giải rượu, dậy thì uống đi.

Lăng Thượng lấy tờ giấy xuống, không kí tên, cũng chẳng có nhắn nhủ nào khác, xem ra là muốn một đi không trở lại rồi.

Kế bên còn một chùm chìa khóa, cơ mà tờ 50 đồng coi như bốc hơi luôn.

50 đồng đổi lấy một lần dọn dẹp quét tước cùng bát nước canh? Nếu đám Khúc Mẫn mà biết, thể nào chẳng mắng cô vung tay phung phí.

Lăng Thượng thở dài, không rõ bao giờ anh trai mới về! Nếu anh sắp về thì số tiền kia cũng coi như xứng đáng, nhưng nếu anh chưa trở về thì quả thực quá dư thừa! Thật ra cô cũng nghĩ mình dán tờ quảng cáo kia hơi sớm, tuy nhiên cô không hề ghi lại địa chỉ rõ ràng, vốn cho rằng sẽ chẳng ai mò đến, nào ngờ cái cô Y Vân Liệt nọ vẫn tìm trúng phóc nhà cô, lại còn đúng lúc nó đang nát bét, thành ra đành phải mời cô ta vào thu dọn.

Kể cũng trùng hợp, cứ tưởng thật sự thuê được giúp việc rồi, ai dè không thể giữ người ta lại.

Thời điểm Lăng Thượng nghĩ vậy là khi cô đang húp bát cháo đậu xanh ướp lạnh. Nuốt trôi hai bát thì bắt đầu hối hận sao hôm nay không giữ cái cô Y Vân Liệt kia lại nhỉ... chí ít về sau còn rất hữu dụng!

Buổi tối, Lăng Thượng đạp xe đến trường. 

Kí túc xá hoàn toàn tĩnh mịch, bạn cùng phòng ra ngoài chơi vẫn chưa về, những người đêm qua tới nhà cô đều ở lại, cơ mà còn ngủ say như chết. Lăng Thượng đánh thức từng người một. "Dậy mau, có cháo đậu xanh ướp lạnh này, uống hay không đây?"

Lập tức có vài người trở mình trên giường.

Phòng cô tổng cộng có 12 cái giường, nhưng chỉ 10 người dùng, hai chiếc thừa lấy để đặt các loại hành lí. Giường dưới bên trái cửa là của Lăng Thượng, mà đối diện với cô là Khúc Mẫn.

Khúc Mẫn bị Lăng Thượng lay cho tỉnh, ánh mắt còn mông lung, ban đầu kịch liệt giãy dụa trên giường, đến khi Lăng Thượng cầm bát cháo tới, cô ta mới ngồi bật dậy.

"Vẫn là Lăng Thượng có lương tâm." Khúc Mẫn cười, lê dép bê chậu nước đi đánh răng rửa mặt. Trước khi đi còn tranh thủ giấu nghiến một chén cháo vào ngăn kéo.

Sau đó cô gái giường trên Lăng Thượng nhẹ nhàng nhảy xuống. Cô ấy chính là người đã giật lấy tờ thông báo từ Y Vân Liệt, tên gọi Vương Lộ. Còn có cô nàng giường bên cũng lồm cồm bò dậy, tên là Thủy Kỳ. Hai người cầm chậu bám theo Khúc Mẫn. 

Chờ đến khi ba người trở về, Lăng Thượng đã xơi hết toàn bộ phần cháo còn dư, chả để sót lại chút nào.

"Lăng Thượng, môi dính đậu xanh kìa!" Vương Lộ hét lên, xông tới đánh.

"Nguyên một đám sâu lười, ngủ cả ngày đấy à?" Lăng Thượng cười né tránh, tóc dài sau lưng tung bay hình vòng cung duyên dáng. 

Khúc Mẫn đang chải đầu,  quan sát mấy người các cô qua gương xong chậm rãi lôi chén cháo vừa giấu ra.

"Quả nhiên là Khúc Mẫn!" Thủy Kỳ chôm thìa từ tay cô, múc một muỗng lớn, vừa cho vào mồm lập tức kinh hãi. "Lăng Thượng, đừng nói với tôi đây là cậu nấu nha!"

"Sao có thể chứ?" Lăng Thượng lắc đầu. 

"Mua ở đâu vậy?" Vương Lộ vừa ăn vừa gật gù.

"Không phải đi mua, cậu đoán coi?" Gương mặt Lăng Thượng thần thần bí bí.

Khúc Mẫn nhìn Lăng Thượng, khẽ mỉm cười. 

"Cậu biết à?" Lăng Thượng mắt sắc liếc cô.

"Mới tuyển được nữ giúp việc nhỉ, có thấy hài lòng không." Khúc Mẫn dùng tay vẽ lên không trung một hình chữ nhật, đại khái là kích thước tờ thông báo kia.

"A, là cô gái sáng sớm hôm qua đó hả?" Vương Lộ lập tức nhớ ra.

"Là sáng sớm hôm nay, đồ ngốc!" Thủy Kỳ đánh đầu Vương Lộ, cười hì hì.

"Hóa ra là mấy người cho cô ta biết nhà tôi!" Lăng Thượng bây giờ mới vỡ lẽ, chả trách Y Vân Liệt tìm thấy địa chỉ của mình.

"Đụng độ dưới lầu nhà cậu." Khúc Mẫn sắp thấy đáy bát cháo rồi. "Bao giờ nhờ cậu ấy nấu tiếp đi? Món này thực sự ngon quá."

"Cô ta nấu cháo cho tôi, cơ mà chờ lúc tôi dậy đã chẳng thấy người đâu rồi." Lăng Thượng nhún vai, thấy ba người kia dùng ánh mắt dò hỏi nhìn mình bèn kể lại hết sự tình.

Lăng Thượng dứt lời, Khúc Mẫn thở dài, an ủi. "Cái cậu này, người ta mà đem bán cậu đi thì chỉ sợ cậu cũng chả biết."

Lăng Thượng cười hì hì, cặp mắt cô dài và nhỏm nhưng được cái rất sáng, ánh nhìn tùy tính mà ôn hòa.

Phải rồi, Khúc Mẫn ngắm Lăng Thượng cười, thầm nghĩ trong lòng. Lăng Thượng như một thanh kiếm sắc mang theo ánh quang chói lóa, song đấy lại chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. 

"Làm sao bây giờ?" Vương Lộ đánh chén xong thì mở to mắt. "Cô ta cầm những 50 đồng, ngoại trừ quét dọn ra, vậy chẳng phải chúng ta đang ăn bát cháo đậu xanh cực kì mắc đó sao?"

"Có thể cô ta chỉ tạm thời rời đi, cậu không ở nhà chờ à?" Thủy Kỳ suy nghĩ, hỏi.

"Cả ngày nay tôi không ra khỏi nhà." Lăng Thượng chống cằm. "Từ thứ hai đến thứ sáu tôi đều trong trường, không thể ngày nào cũng đi canh."

"Không cần phải thế đâu." Khúc Mẫn thu dọn bát đĩa, lên tiếng.        

"Có ý gì?" Lăng Thượng nheo mắt.

"Kiến thức thường thức đây mấy người." Khúc Mẫn ngồi đối diện Lăng Thượng. "Biết trường mình có mấy học viện không?"

"Học viện Văn học, học viện Vật lí, học viện Luật, học viện Nông nghiệp..." Lăng Thượng xòe ngón tay ra đếm.

"Còn học viện Y với học viện Sư phạm nữa." Thủy Kỳ dựng hai ngón hỗ trợ. 

"Thủy Kỳ ngoan..." Lăng Thượng khen.

"Đúng." Khúc Mẫn gật gù. "Cậu xem, trường ta nhiều học viện là thế, khoa cũng nhiều, thành ra sinh viên càng nhiều hơn, cần quen mới quen, cậu không nhận ra cậu ta cũng không lạ!"

"Ai?" Lăng Thượng, Thủy Kỳ và Vương Lộ trăm miệng một lời.

"Cô nàng sáng sớm nay chúng ta đụng phải ấy, nữ giúp việc lấy đi của Lăng Thượng 50 đồng!" Khúc Mẫn đưa ra đáp án rõ ràng. 

"Lừa gạt..." Lăng Thượng lấy làm kinh hãi.

"Muốn chứng cứ sao?" Khúc Mẫn buông tay. 

"Tên cô ấy là gì?" Thủy Kỳ hỏi Lăng Thượng. 

Lăng Thượng không đáp, quay sang nhìn Khúc Mẫn. 

"Y Vân Liệt!" Khúc Mẫn phát âm từng chữ.

Thủy Kỳ vừa lắng nghe Khúc Mẫn, vừa quan sát phản ứng của Lăng Thượng, thấy hai mắt cô trợn lớn, lộ ra dáng vẻ không thể tin nổi. 

"Cậu ta nói trúng à?" Vương Lộ kêu lên, mặt đối mặt cùng Thủy Kỳ.

"Chính xác." Lòng Lăng Thượng ngập tràn nghi vấn. "Cô ta cũng giới thiệu mình là Y Vân Liệt, có điều sao cậu biết cô ta? Với lại sao cô ấy phải đi xin làm nữ giúp việc?"

"Kỳ thực có khi cậu cũng biết cô nàng, cậu ấy thuộc học viện Sư phạm khoa Giáo dục học, đồng khóa với chúng mình, lại còn cùng công tác với tôi và cậu trong đoàn ủy, có điều cậu toàn trốn họp, thành ra không rõ về cô gái này lắm thôi."

Lăng Thượng khẽ hừ. "Trời tù mù mà vẫn nhận ra cậu ta à? Cảm thấy kì kì cũng không thèm hỏi nhân gia?"

"Không phải, lúc ấy chỉ là thấy quen mắt, chưa kịp nhớ ra là ai!" Khúc Mẫn xoa thái dương, lại kể sáng sớm đầu óc lộn xộn, nào đâu suy nghĩ nhiều làm chi. "Mà coi như tôi biết là ai thì cũng đâu thể chỉ sai cho người ta?"

"Được rồi, giờ suy nghĩ biện pháp nào." Thủy Kỳ vỗ tay. "Đến học viện Sư phạm tìm cậu ấy hỏi không phải là xong sao?"

Phương pháp Thủy Kỳ nói quả đúng là phương án tốt nhất. 

Lăng Thượng không thực sự lưu ý chuyện tiền nong, mà tự dưng cô thấy vô cùng hiếu kì, đường đường là sinh viên đại học Y Vân Liệt, cớ sao lại đi tới nhà mình xin làm giúp việc vậy? Tuy năm ba có hơi rảnh rỗi thật, cơ mà đâu phải ngày nào cũng vô công rồi nghề đâu!

Thực sự quá kì quái!