Ba Tuần Ở Paris

Chương 13




Anya đưa họ đến Le Grand Véfour ăn trưa.

Đó là một khách sạn cổ, từ thời trước cách mạng Pháp, tọa lạc dưới vòm hoàng cung như một cái mốc lịch sử.

Lúc này năm người ngồi ở một trong những bàn tốt nhất của khách sạn uống champagne, xung quanh là những trang trí đặc biệt của thế kỷ 18 và 19.

Ghế dài bằng nhung đỏ cân xứng với những ghế bành giản dị, cân đối màu đen và vàng, và tấm thảm có hoa văn lộng lẫy màu vàng và đen. Những tấm gương cổ đóng khung bằng vàng sần sùi gắn trên trần và một vài bức tường; trên các tường khác treo nhiều bức tranh tân cổ lồng kính, vẽ các nữ thần có hoa và nho quấn quanh.

− Nơi này như trong chuyện cổ tích - Jessica nói, cặp mắt tinh tường của cô nắm bắt từng chi tiết trang trí - Em rất thích các bức tranh, trông như trong thần thoại La mã vậy.

− Em thấy tấm biển đồng đề tên Victo Hugo gắn trên một chiếc ghế dài - Alexa nói - Còn một chiếc ghế khác đề tên Colette. Chắc bà ấy cũng là một khách hàng quen.

Anya gật đầu:

− Nhiều nhà văn đến đây, cả các chính khách nữa . Ngay cả Napoleon cũng hay đưa Josephine đến đây ăn tối .

− Thực thế sao! - Kay nói to và vểnh tai lên - Em không biết nơi này lại cổ đến thế.

− Đúng thế, nó có từ năm 1784, hồi ấy có tên là Café de Chartres. Cô cũng công nhận là chưa bao giờ chán vẻ đẹp quyến rũ và tinh tế của nó - Bà Anya nói - Cô biết các em sẽ thích món ăn cũng như không khí ở đây - Liếc nhìn Maria, bà nói thêm - Họ có món cá bơn rất thanh, nên em không phải lo chuyện ăn kiêng đâu, em ạ.

− Cô lúc nào cũng chu đáo, cô Anya - Maria trả lời và uống ngụm nước khoáng .

Người phục vụ trưởng lượn ngay đến bên bàn, giới thiệu những món đặc sản của nhà hàng, và đưa thực đơn cho từng người . Sau khi nghiên cứu kỹ một lúc, tất cả gọi món cá bơn trừ Anya, bà quyết định nuông chìu bản thân:

− Cô sẽ gọi món bồ câu non với gan béo - Bà cười và nói - Chắc chả em nào cho cô là có lỗi đâu nhỉ .

Bữa ăn thật vui và sôi nổi . Ai cũng cảm thấy thật thoải mái, thỉnh thoảng bà Anya lại quan sát họ và cảm thấy như thể cuộc cãi vã chưa bao giờ xãy ra. Họ tử tế và thương yêu nhau như những năm đầu ở trường vậy . Bà rất mãn nguyện... đó chính là món quà sinh nhật tốt đẹp nhất mà bà muốn .

Bữa trưa đã xong và họ kéo nhau ra phố . Alexa phàn nàn với Anya là lẽ ra bà không nên ký hoá đơn, vì họ muốn được mời bà .

− Cô phải để chúng em được thết cô - Alexa khăng khăng.

− Đừng ngốc thế, Alexa. Cô rất vui lại có các em quây quần bên nhau, hoà thuận như thế . Cô mừng là cuộc cãi cọ đã lùi lại sau rồi .

Lúc đợi xe và lái xe của Anya, Alexa kéo Jessica ra mái vòm và nói khẻ với bạn:

− Mình cần nói với cậu một việc thực sự quan trọng, Jessica. Cậu dành cho mình độ nữa tiếng được không?

Jessica nhìn cô thật nhanh, rồi liếc nhìn đồng hồ và gật đầu:

− Chúng mình tìm một chiếc taxi. Chúng ta có thể nói chuyện trên đường đến gallery Bonnal.. Mình có hẹn với Alain ở đó về một bức tranh cho một khách hàng .

Alexa chăm chú nhìn bạn. Jessica nhăn mặt:

− Cậu không nhớ anh ta à? Anh ấy là bạn thân nhất của Lucien.

− Ồ có chứ, mình nhớ anh ấy - Alexa lẩm bẩm.

Một tuần sau, vào tinh mơ sáng thứ Bảy, họ xuống thung lũng Loire. Tom lái xe Mercedes của Anh, có Mark Sylvester ngồi cạnh ở ghế trước . Trên ghế sau là Alexa, Jessica và Alain Bonnal.

Mặc dù thời tiết êm dịu, mặt trời lẩn sau những đám mây đen đang tụ ở chân trời . Tom hy vọng không mưa, anh muốn đi nhanh đến nhà cha mẹ anh gần Tours.

Họ định đến đó sẽ tắm rửa, thay quần áo và ăn sáng rồi mới tới Montcresse, lâu đài của gia đình Jean Beauvais-Cresse. Trong bữa tối hôm trước họ đã quyết định chỉ có Tom, hai người phụ nữ và Alain đến đó . Họ đã thoả thuận để Mark ở lại với cha mẹ Tom. Ngay sau khi gặp Jean, họ sẽ về đấy ăn trưa và trở lại Paris.

Vì ra đi từ rất sớm, nên chẳng ai muốn nói chuyện, Tom cho đĩa vào máy, và ngay lúc ấy chiếc xe tràn ngập những âm thanh êm dịu trong các bộ phim hay của Hollywood..

Jessica nhắm nghiền mắt, nhưng cô không ngủ. Cô rất tỉnh, song giả vờ ngủ để chìm đắm vào những ý nghĩ linh tinh. Cô đã quyết đến và gặp người đàn ông ở Loire trông giống Lucien, nhưng lúc này cô cảm thấy hơi lung lay.

Nhỡ đó là Lucien? Anh còn sống và đang sống ở Loire?

Alexa đã kể với cô về bức ảnh trong album, phản ứng của Tom với bức ảnh chụp cô và Lucien đứng trên cầu des Arts. Dù cô giật mình thoáng chốc, nhưng không sững sốt lắm. Về mặt cảm giác, đã nhiều năm nay cô vẫn mong nghe một tin như thế . Hồi tháng Hai, một lần nữa Mark đã nhồi vào đầu cô ý nghĩ là biết đâu Lucien biến mất có mục đích.

Cô cần đến lâu đài Montcresse để đóng lại một chương trong đời cô. Nếu người ấy sống với vợ con mà không phải là Lucien, sẽ chẳng có vấn đề gì . Nhưng nếu chính là Lucien, cuối cùng cô đã có câu trả lời .

Hôm qua cô đã bày tỏ mọi chuyện với Mark, trước khi gặp những người khác để ăn tối . Anh đã động viên cô nên đi, và đề nghị cô cho phép đi cùng .

− Tôi sẽ chăm sóc em, Jessica - Anh nói - Và tôi muốn ở đó vì em, phòng khi em cần đến tôi. Tôi là bạn em mà .

Cô đã mỉm cười, xiết chặt tay anh và nói cô sẽ nhẹ nhõm nếu anh đi cùng với họ.

Rồi đường cái rẽ vào Tours không lâu, Tom đi vào đường phụ đến Loches.

− Chúng ta sắp đến đấy - Anh nói, mọi người đều nhõm dậy, nhìn ra cửa xe, bồn chồn .

Mười lăm phút sau, Tom đi chậm lại và rẽ vào đường dành cho xe, chui qua cái cổng sắt đã mở sẳn . Cuối đường là một trang viên cổ, đẹp đẽ làm bằng đá vùng Loire, nay đã tân trang bằng đá trắng vì đã quá lâu năm. Trang viên trông xam xám và thanh lịch, nổi bật trên nền cây cối xanh tươi và bầu trời xanh lơ. Lúc Tom lượn bên ngoài tào nhà, cha anh từ cửa bước vội ra.

Sau khi ôm con trai, Paul Conners trìu mến ghì chặt Alexa, rồi Tom giới thiệu mọi người .

− Vào đây, mời mọi người vào nhà và ăn sáng - Paul nói và đưa họ vào phòng khách hình tròn, lát gạch nung, tường đá trắng treo nhiều tấm thảm cổ .

Christiane Conners, mẹ Tom, xuất hiện ngay lúc ấy, bà chào mừng Tom, Alexa và những người cùng đi:

− Có lẽ các cháu muốn tắm rửa một chút chăng - Christiane nói, bà quay sang Alexa và Jessica, rồi đi lên cầu thang và ra hiệu với họ - Còn Paul và Tom, tôi sẽ để hai bố con chăm sóc Mark và Alain.

Christiane dẫn Alexa và Jessica theo cầu thang cuốn lên tầng trên, chỉ cho họ vào căn phòng xinh đẹp dành cho khách, trang hoàng bằng lụa Jouy màu lơ nhạt khắp nơi. Lụa phủ kính tường, trên gường, treo làm rèm cửa sổ .

− Các cháu có mọi thứ cần ở đây, Alexa - Christiane nói, vẫy tay khắp phòng rồi chỉ vào buồng tắm .

− Cảm ơn bác Christiane - Alexa quay sang Jessica - Cậu tắm trước đi, mình muốn nói chuyện với mẹ Tom một lát .

− Cảm ơn cậu - Jessica đáp rồi biến vào buồng tắm.

Lúc còn lại hai người, Christiane lao đến và ôm ghì lấy Alexa:

− Bác rất mừng khi biết tin ở Paris, cháu và Tom đã nối lại với nhau.

− Chúng cahú muốn chung sống cùng nhau - Alexa nói - và cháu nghĩ là hiện giờ Tom đã hiểu điều đó.

− Bác rất mong thế, cháu yêu quý. Cháu là điều tốt lành cho nó, rất có ý nghĩa với nó.

Lúc Jessica ra khỏi buồng tắm, Christiane chăm chú nhìn cô và nói:

− Tom muốn bác kể với cháu về Jean Beauvais-Cresse, nhưng bác chẳng biết gì nhiều lắm, Jessica ạ.

− Khó hiểu? - Mẹ Tom nhắc lại và lắc đầu - Không, không phải thế đâu - Bà nghĩ ngợi một lát rồi tiếp - Bác thấy anh ta như một người ẩn dật. Chúng ta ít gặp anh ta ở những nơi công cộng. Vợ anh ta cũng không nốt. Họ sống rất tách biệt.

− Có lẽ đây là dấu hiệu của tính lập dị - Alexa nói lúc ở buồng tắm ra - Cháu nghĩ thế.

− Cháu hy vọng chúng cháu sẽ sớm có câu trả lời - Jessica lẩm bẩm.

Christiane gật đầu:

− Chúng ta hãy xuống nhà ăn điểm tâm. Bác chắc các cháu đang nóng lòng lên đường đến Montcresse.

Dù đang bận tâm, nhà thiết kế trong Jessica lại xuất hiện vài lần lúc cô theo chân mẹ Tom và Alexa xuống thang gác, qua tiền sảnh vào căn phòng hình tròn kỳ dị. Đây là phía sau ngôi nhà, có nhiều cửa sổ nhìn ra bãi cỏ, khu vườn và nhiều cây to. Cô có thể thấy dòng sông trải dài phía xa.

− Đẹp quá! - Cô nói lúc nhìn quanh, chú ý đến cách bày trí rất trang nhã, những đồ cổ màu sắc dịu dàng, Những đĩa sứ treo trên tường.

− Đây là phòng ăn mùa hè - Christiane giải thích và dẫn họ đến bên chiếc bàn tròn giữa phòng.

Họ ngồi xuống đúng lúc Tom, cha và hai người kia vào phòng.

− Mời mọi người ngồi tuỳ ý - Paul nói. Ông ngồi cạnh Alexa, cầm lấy tay cô và xiết chặt - Cháu nghĩ gì mà mê mãi thế, Alexa?

Cô cười:

− Cháu không thể nói với bác được ạ.

− Thế thì bác sẽ nói cho cháu nghe vậy - Ông nói và thoáng cười, vẻ hiểu biết. Cúi gần hơn, ông nói thầm vào tai cô - Cháu muốn chung sống với nó đến hết đời.

Alexa nhìn Paul chằm chặp:

− Sao bác biết?

− Nó hiện rõ trên mặt cháu, cháu ạ.

Christiane rót cà phê, còn Tom mang giỏ bánh mì từ tốn đi quanh bàn mời từng người .

− Em thích gì, Alexa? - Anh hỏi lúc đến bên ghế cô là người cuối cùng.

− Anh - Miệng cô mấp máy lúc cầm lấy một chiếc bánh sừng bò .

Tom hôn lên đỉnh đầu cô không nói gì .

Paul chăm chú Alain và nói:

− Tom kể với tôi cậu đã quen biết Lucien Girard lúc Jessca quen anh ta.

− Vâng, đúng thế - Alain nói và gật đầu .

− Hồi ấy anh là là một anh chàng tốt chứ ?

− Rất tốt - Alian nói - Một con người chính trực . Cháu thấy khó mà chấp nhận ý nghĩ anh ấy biến mất vì mục đích nào đó .

Mark xen vào:

− Đây không phải là lần đầu tiên một người đàn ông làm thế . Hoặc một phụ nừ, vì một lý do nào.

Paul gật đầu:

− Khi xãy ra chuyện như thế này, thường thì có một lý do xác đáng . Tôi không thể hình dung gia đình anh ta phải trải qua những gì.

− Lucien kể với cháu anh ấy là trẻ mồ côi. Bố mẹ anh ấy mất cả - Jessica bất giác nói.

Alain thêm:

− Lucien cũng kể với cháu y như thế. Không cha mẹ, không anh chị em ruột thịt.

− Có vẻ như không có cả quá khứ - Mark nhận xét và quay sang Paul.

− Nếu cậu định nói về cuộc sống hai mặt, thường là họ giữ rất kín tiểu sử bản thân và các chi tiết hết sức đơn giản. Như thế để không thể mắc quá nhiều sai lầm - Paul đáp.

− Đúng thế đấy - Christiane lẩm bẩm.

Alexa ngắm kỹ mẹ Tom, nghĩ thầm bà mới đẹp làm sao, chắc trước kia bà đẹp lắm. Christiane conners là một trong những phụ nữ Pháp ăn mặc đẹp nhất. Sáng nay chỉ mặc quần và sơmi bằng vải bông giản dị mà vẫn hết sức duyên dáng. Cô khâm phục bà và vui mừng vì có mẹ Tom là đồng minh.

Jessica lặng lẽ uống cà phê và lắng nghe mọi người, không nói gì nhiều. Nhưng lúc mọi người nói xong, cô hỏi:

− Chúng ta có thể đi được chưa, anh Tom? Em căng thẳng quá, chừng nào còn ngồi đây kéo dài sự dằn vặt này.

− Lẽ tất nhiên là được rồi - Tom nói. Cả anh và Alexa cùng đứng dậy. Cầm tay Alexa, anh hẹn sẽ gặp bố mẹ sau, rồi rời bàn. Alain làm theo, và đưa Jessica ra khỏi phòng ăn.

Mark đẩy ghế và vội ra theo Jessica. Anh bắt kịp cô ở thềm trước, và cầm tay cô, kéo lại gần:

− Dù ở đằng ấy có xãy ra chuyện gì đi nữa, cũng đừng ngại, nhớ nhé.

Jessica cố gượng cười nhưng không thành .

− Anh nói đúng, em biết thế mà, anh Mark. Em chỉ căng thẳng, nôn nao thôi.

Anh ôm chặt cô và nói, áp vào tóc cô:

− Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, Jessica. Tôi tin chắc như thế.

Tom và Alain ngồi ghế trước chiếc Mercedes; Alexa và Jessica ngồi ghế sau. Trên đường đến Montcresse không ai nói lời nào, nhưng Alexa cầm lấy tay Jessica và xiết chặt, như muốn an ủi và động viên cô.

Jessica ngồi lặng ngắt ở ghế sau, lo lắng. Cô vừa muốn cuộc gặp mặt ở lâu đài, vừa muốn quay trở lại Paris..

Tom phá vỡ sự im lặng trong xe:

− Montcresse ở ngay trước mặt chúng ta.

Jessica và Alexa căng người nhìn cho rõ hơn.

Họ thấy một toà lâu đài đồ sộ, đứng kiêu hãnh trên cao, không xa sông Indre - nhánh phụ của sông Loire. Những bức tường bằng đá trắng lấp lánh trong ánh sáng ban mai trong trẻo, trong khi những nóc hình chuông màu đen của vô số ngọn tháp bao quanh, tạo cho toà dinh thự khổng lồ một dáng vẻ kỳ lạ .

Lúc Tom lái xe leo lên, Jessica chú ý đến những bãi cỏ được chăm chút cẩn thận viền con đường trải sỏi màu cát, phía sau lâu đài có nhiều cây cao, màu sẫm mọc dày đặc. Thêm hai ngọn tháp tròn có mái hình chuông và hai bên sườn mảnh khảnh của cái cầu kéo dẫn vào sân bên trong lâu đài .

Tom lái xe chậm lại lúc leo lên cầu, chui qua vòm cổng vào sân và đến trước cửa .

Jessica cảm thấy bụng dạ cồn cào và trong giây lát cô nghĩ khó mà chịu được cuộc chạm trán này. Cô suýt bảo Tom vòng xe lại và quay về, cô nhìn Alexa, hé miệng toan nói nhưng không thốt nên lời.

Alexa cảm thấy vẻ lo lắng lẫn sợ hải trên bộ mặt tái xanh của Jessica, Cô nắm chặt tay Jessica, thì thầm:

− Rồi sẽ ổn thôi.

Vẫn không thể thốt nên lời, Jessica chỉ gật đầu.

Tom đỗ xe sát tường lâu đài, cách cánh cửa sổ đồ sộ không xa. Hơi quay người, anh bảo hai người phụ nữ:

− Có thể một người làm sẽ trả lời, và sẽ mời tôi vào trong. Nếu thế, hãy đợi năm phút rồi hãy vào tìm tôi. Các vị sẽ được phép vào nếu nói là đi cùng với tôi.

Nhìn Alain, Tom nói tiếp:

− Anh sẽ lãnh việc đó nếu tôi vào trong. Anh giải quyết với bất cứ nhân viên nào cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn.

− Được, Tom ạ, anh đừng lo - Alain trả lời.

Alexa hỏi:

− Thế nếu Jean trả lời?

− Anh sẽ giữ anh ta nói cchuyện vài phút, sau đó sẽ liếc nhìn vào xe, vẫy em. Lúc ấy em sẽ đến chỗ anh... chỗ bọn anh. Rõ chưa nào?

− Rõ - Alexa nói, còn Jessica gật đầu.

Tom xuống xe, đi qua cái sân trải sỏi và đến thẳng cánh cửa bằng gỗ. Anh đứng lại khi thấy cánh cửa khép hờ. Anh gõ cửa và đợi.

Lát sau, một người đàn ông có tuổi, tóc hoa râm, mặc tạp dề kẻ sọc xuất hiện ở lối vào phòng khách lớn . Ông ta bưng một cái khay bạc và tiến đến lúc nhìn thấy Tom. Ông ta nghiêng đầu chào:

− Chào ông.

− Xin chào . Tôi xin gặp ngài hầu tước .

− Vâng, xin ông vui lòng đợi một chút .

Ông ta vừa nói xong, Tom nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi và anh liếc nhìn về phía chuồng ngựa .

Jean Beauvais-Cresse đang tiến đến chỗ anh. Anh ta đi ủng cưỡi ngựa màu đen, quần đi ngựa trắng và áo len cao cổ màu đen. Anh nhận ra Tom, giây lát sau hai người chào hỏi và bắt tay nhau.

Lúc ấy Tom nói:

− Tôi xin lỗi, đến đường đột như thế này mà không gọi điện trước, nhưng lúc đi qua lâu đài, mấy khách hàng của tôi đề nghị dừng xe. Montcresse làm họ thích thú. Họ đang làm bộ phim về Mary, Hoàng hậu sứ Scots và định quay tại Loire. Tôi đang hướng dẫn họ những địa điểm có thể làm phim.

− Không được đâu - Jean ngắt lời và thoáng cười, vẻ ân hận - Trước kia đã có nhiều người muốn quay phim ở đây. Nhưng không được đâu. Tôi e rằng lâu đài này không phải là nơi thích hợp để quay phim.

− Tôi hiểu - Tom đáp - Thế còn bên ngoài thì sao? Có nhiều cảnh bên ngoài, và anh có thể cho phép họ đến gần cơ ngơi này được không?

Thật bất ngờ, Jean có vẻ nghĩ ngợi về ý tưởng này. Đồng thời, anh tiến vào bên trong lâu đài, đứng ở lối vào phòng khách đối diện với Tom. Cuối cùng, anh nói:

− Có lẽ có một cách để quay dinh cơ này .

Tom chăm chú lắng nghe, nhưng liếc mắt anh thấy Alexa, Alain và Jessica đang đến chỗ anh. Anh muốn giữ Jean cho đến lúc cả bọn đến gần, Tom hơi nghiên người và nói tiếp:

− Sẽ có thù lao rất hậu, và toàn thể thành viên trong đoàn làm phim sẽ được dặn dò phải cẩn thận đến mức tối đa trên đất đai của anh. Ngoài ra, hãng sản xuất phim cũng sẽ bảo hiểm chu đáo.

− Tôi hiểu. Nhưng tôi phải suy nghĩ đã... - Jean đột ngột ngừng lại. Vẻ sửng sốt hiện lên khuôn mặt hẹp, và anh tái nhợt đi. Như bị đánh quỵ, Jean hơi loạng choạng rồi dựa vào khung cửa, cặp mắt mở to đầy ngạc nhiên và hoảng hốt.

Lúc này Jessica đã bước tới, nhìn Jean trừng trừng. Cô nhận ra anh ngay lập tức, ngay lúc anh ta kịp nhận ra cô. Đó chính là Lucien. Trong lòng xáo động, cô nuốt rất khó khăn:

− Tôi thường nghĩ ắt là anh phải còn sống ở đâu đó trên trái đất này - Mắt cô ứa lệ.

Jean nhìn cô chằm chặp, cái nhìn chăm chăm của anh chú mục vào Alexa, rồi cuối cùng vào Alain. Cái nhìn của anh chứng tỏ đã nhận ra họ, nhưng anh ta lặng thinh.

Anh ta từ từ lắc đầu. Thở dài nặng nề, anh ta mở rộng cánh cửa:

− Mọi người vào trong nhà thì tốt hơn.

Jessica vẫn run rẫy, chân cô ríu lại nhưng cô cố giữ bình tĩnh lúc cả bốn người theo sau Jean qua phòng đợi rộng rãi bằng đá. Phòng đợi của một hầu tước, treo nhiều tấm thảm màu thẫm và đầu hươu nai; một chúc đài lớn rủ từ trần nhà xuống. Tiếng chân họ vang trên sàn đá .

Jean dẫn họ theo bậc tam cấp xuống một căn phòng dài, có nhiều giá sách rộng và cửa sổ kiểu Pháp mở ra thềm. Jessica chỉ lờ mờ nhận thấy đồ gỗ màu sẫm, vải vóc đã phai, vẻ thanh lịch song tiều tuỵ.

Jean đứng giữa phòng, giơ tay chỉ vào nhóm ghế bành và sofa:

− Xin mời, Anh nói nhỏ. Anh không ngồi mà đến đứng gần lò sưởi .

Khi những người khác đã yên vị, Jean liếc nhìn Tom và hỏi:

− Trước kia chúng ta quen nhau ở Paris chưa nhỉ?

− Chưa.

− Vậy tại sao anh.. anh lại liên quan đến chuyện này?

− Cô bạn Alexa của tôi có một tấm ảnh của Jessica và anh. Lúc tôi nhắc đến tên anh, cô ấy nói người trong ảnh là Lucien Girard.. Sau đó cô ấy kể cho tôi nghe câu chuyện về sự mất tích của anh.

− Tôi hiểu - Anh nhấc chân, chớp chớp mắt mấy lần.

Không thể nén được lâu nữa, Jessica hơi nhô về trước và hỏi, giọng căng thẳng:

− Vì sao anh làm chuyện này? Biến mất không để lại dấu vết?

Anh không trả lời.

Không ai nói gì nữa. Căn phòng lặng ngắt như tờ .

Bên ngoài, một ngọn gió nhẹ xào xạc qua đám cây, xa xa một con chim đang láy rền. Mùi hoa hồng và nhiều loại hoa khác lan vào phòng, mùi thơm dịu dàng tràn ngập không gian. Cảm giác như trong thư viện dài và hẹp này là sự dịu dàng và yên bình vĩnh cửu. Nhưng cũng có khá nhiều mối xúc cảm.

Jessica nói:

− Tôi nghĩ là anh nợ tôi một lời giải thích. Và nợ cả Alain nữa. Chúng tôi đã ra sức tìm kiếm anh, và khi không thể tìm ra, chúng tôi tưởng anh đã chết. Chúng tôi đã thương khóc anh! - Cô lắc đầu, mắt lại đầy lệ - Tôi đã thương khóc anh cho tới tận lúc này - Giọng cô vỡ ra và cô không thể nói tiếp.

− Tôi nghĩ là cậu nên kể cho Jessica vì sao cậu lại biến mất, Lucien. Nếu không nợ tôi, cậu vẫn mang nợ Jessica - Alain xen vào.

− Đúng, tôi nợ cả hai người một lời giải thích - Jean ngồi xuống chiếc ghế gần lò sưởi và từ tốn nói - Tôi nói tôi sắp đến làm việc ở Monte Carlo vì tôi không thể nói thật với em, Jessica.

− Vậy cái gì mới là thật? Cô hỏi, vẫn đầm đìa nước mắt.

− Thực ra tôi không phải là Lucien Girard. Đấy chỉ là tên trên sân khấu của tôi. Tôi chính là Jean Beauvais-Cresse. Nhưng tôi đã bỏ nhà ra đi từ 12 năm trước, sau một cuộc cãi vã với cha tôi. Ông không chấp nhận ước mơ thành diễn viên của tôi, và ông đã từ tôi. Vả lại, anh trai tôi là Philippe, mới là con cưng, là người thừa kế tước hiệu cũng như đất đai điền sản của ông. Bảy năm trước, ngay trước khi các vị tốt nghiệp, Philippe bị chết thảm trong một tai nạn. Anh ấy bay bằng máy bay riêng đến Corsica để gặp vợ chưa cưới và gia đình cô ấy, máy bay bị rơi xuống đất vì gặp bão. Mọi người trên máy bay bị chết hết.

Lúc nhận tin dữ về cái chết của Philippe, cha tôi bị đột quỵ. Mẹ tôi là người tàn phế, bà gọi tôi về Montcresse. Tôi phải lo tang lễ, làm nhiều việc khác cũng như chăm sóc cho cả cha và mẹ tôi.

− Nhưng sao anh không nói cho em biết? - Jessica hỏi - Em có thể đến với anh, đỡ đần anh.

− Chuyện phức tạp hơn nhiều. Tôi không có thời gian để giải thích. Tôi bị gọi về quá đột ngột. Rất khẩn cấp. Vả lại, tôi tưởng tôi chỉ ở vùng Loire này độ một tuần là nhiều - Jean ngừng lại, dựa lưng vào ghế, hít một hơi thật sâu.

Nhìn anh chăm chú, Jessica thấy anh già hơn độ tuổi 35 nhiều. Gương mặt hẹp của anh đầy nếp nhăn, mớ tóc đẹp khi xưa thưa thớt. Anh vốn là người mảnh khảnh, nay càng gầy gò. Dường như anh không được ăn uống đầy đủ, và cô sửng sốt thấy anh mất cả thần sắc.

Về phần mình, Jean Beauvais-Cresse nao núng trước cái nhìn đăm đăm của Jessica. Mỗi lúc anh thêm lo lắng. Gặp lại cộ làn sóng bàng hoàng lan suốt người anh. Chưa bao giờ cô đẹp đến thế, lôi cuốn anh mạnh đến thế . Anh vẫn yêu cô sâu sắc . Anh sẽ yêu cô cho đến phút cuối cùng của đời anh. Cô đã, đang và sẽ là tình yêu của đời anh. Nhưng không có nghĩa là có nó .

Jean tràn ngập tiếc nuối . Cảm giác mất mát nhấn chìm anh, và xúc cảm của anh lên đến cao độ. Mình phải bình tĩnh, nhấn chìm mọi cảm xúc, anh tự nhủ . Trong khoảnh khắc khủng khiếp, anh tưởng mình sắp bật khóc . Thở thật sâu, kìm giữ mình với một quyết tâm sắt đá, anh đứng dậy, đến bên lò sưởi và đúng đó .

Hắng giọng, anh nói:

− Thực lòng, anh định kể hết với em khi anh trở lại Paris, Jessica ạ. Em hãy tin anh.

− Rồi sau đó? - Jessica hỏi, giọng co6 vẫn run rẩy.

− Anh đã hy vọng chúng ta có thể tiếp tục như trước, có cuộc sống chung. Bằng cách nào đó. Nhưng rồi đã xãy ra một việc ngay sau đám ma anh trai anh.

Alain chăm chú nghe, anh cau mày hỏi:

− Chuyện gì vậy?

− Tôi bị ốm. Ốm rất nặng. Tôi đã vật lộn với bệnh mà tôi tưởng là cúm. Họng bị ngứa, nhức nhối và đau, đổ mồ hôi ban đêm, có triệu chứng sốt . Tôi đã nói với bác sĩ của cha tôi ngay sau tang lễ, khi ông đến Montcresse thăm bệnh cho cha mẹ tôi. Ông lập tức bắt tôi đến phòng khám của ông để kiểm tra.... - Jean ngừng lại, hắng giọng, có vẻ lưỡng lự .

Cái nhìn của Jessica vẫn dán lên Jean. Ngay trước khi anh nói, cô đã đoán biết anh sắp kể với họ một chuyện khủng khiếp.

Jean tiếp:

− Bác sĩ Bitoun gửi tôi đến một chuyên gia ung thư ở Orléans . Tôi đã chụp X quang, quét CAT, làm sinh thiết khối u dưới cánh tay. Nỗi sợ kinh khủng nhất đối với bất cứ người nào đã được khẳng định khi có kết quả xet nghiệm . Tôi bị bệnh Hodgkin.

− Nhưng anh còn trẻ như thế, mới ngoài 20! - Jessica kêu lên, mắt cô mở to, bàng hoàng .

− Đó là sự thật. Bệnh ấy thường gặp ở những người trạc tuổi 2không, đôi khi ở tuổi lên 10 - Jean trả lời và cắt nghĩa - Hodgkin là một bệnh ung thư hệ bạch huyết, và ngay khi chuẩn đoán xong, khoa ung thư ở bệnh viện Orléans đã nhận tôi vào viện và bắt đầu điều trị bằng tia phóng xạ. Ngoài ra...

− Nhưng sao anh không cho em biết? - Jessica nóng nảy ngắt lời - Em sẽ đến ngay với anh. Em yêu anh mà.

− Anh biết, và anh cũng.... Anh che miện ho, rồi tiếp - Anh cũng yêu em Jessica. Song anh hiểu anh chẳng còn gì để tặng em nữa. Anh nghĩ mình sắp chết. Anh còn một người mẹ tàn tật, một người cha đột quỵ, còn nghĩa vụ quản lý cơ ngơi. Dường như là một gánh quá nặng cho em lúc ấy. Em còn trẻ như thế. Và anh thực lòng không biết là còn sống được lâu đến thế này.

− Nhưng cậu đã sống - Alain nói và nhìn Jean chằm chằm.

Jean gật đầu:

− Đúng thế, mình đã sống. Sau khoảng tám tháng chữa trị đau đớn, bệnh bắt đầu thuyên giảm. Tuy thế, các chuyên gia ung thư vẫn cảnh báo mình là bệnh hầu như chắc chắn sẽ trở lại - Anh nhìn Jessica - Hôn nhân là chuyện không thể được.

− Nhưng anh đã lấy vợ - Anh đã có một đứa con - Cô đáp khẻ, trong lòng quặn đau.

− Đúng là như thế. Anh đã lấy vợ từ ba năm trước. Anh có một cô bạn từ hồi nhỏ ở gần đây, và khi anh ra viện, cô ấy đã đến Montcresse giúp anh giải quyết mọi việc . Sau đó cha anh mất đột ngột, và anh thành người thừa kế . Trách nhiệm của anh cứ tăng lên. Buồn thay, mấy tháng sau khi cha anh qua đời, mẹ anh cũng mất nốt. Anh bị tổn thất dồn dập. Hồi ấy, cô bạn Annick đã là chỗ dựa vững chắc của anh. Dần dà bọn anh quyến luyến nhau, nhưng anh vẫn chưa định cưới.

− Rồi sao anh lại cưới cô ấy? - Jessica hỏi - Mà không cưới em? Em sẽ đến đây. Em đã từng là chỗ dựa vững chắc của anh.

− Vì Annick đã có mang - Jean trả lời - Anh tưởng là không thể có con được, vì thường thì điều trị ung thư dễ làm đàn ông vô sinh. Annick yêu anh, muốn làm vợ anh, và thế là anh đã làm một việc đúng đắn. Cô ấy sẽ cho anh một người thừa kế tước hiệu, đất đai, nối dõi khi anh chết. Annick biết rằng anh sẽ chẳng sống đến lúc thấy con trai mình lớn lên, nhưng cô ấy và anh chấp nhận điều đó.

− Cháu nó lên mấy? - Alexa hỏi.

− Lên ba.

− Hiện giờ cậu đang bình phục? - Alain hỏi.

− Không. Tôi sắp phải đi điều trị đợt nữa. Lần này là truyền hoá chất.

− Mình rất tiếc - Alain đáp - Mình rất tiếc là bệnh lại tái phát.

Jessica nói khẽ, mắt cô vẫn ướt lệ:

− Em đã hiểu mọi chuyện. Em phải đến gặp anh, Lucien. Anh là cuộc sống của em.

Cặp mắt xám xanh của Jean đầy ứ nước. Anh hé môi định nói nhưng thốt không nên lời.

Jessica đứng dậy và đi qua phòng, bước chân cô vững chãi. Lúc cô đến gần hơn, Jean chìa tay cho cô. Đến trước mặt anh, Jessica nhìn thấy nước mắt trên má anh, sự ân hận và buồn bã trong mắt anh.

Anh không còn biết đến ai trong phòng ngoài cô. Anh dịu dàng cầm tay cô, kéo cô vào trong vòng tay mình. Cô bám lấy anh, gục đầu vào ngực anh, mặt cô ướt đẫm nước mắt. Cô quên hết mọi câu định hỏi anh. Chúng không còn ý nghĩa gì nữa.

Áp má lên đỉnh đầu cô, anh nói thật khẽ:

− Anh nghĩ là anh đã làm một việc đúng đắn. Một việc tốt nhất cho em. Hãy quên anh đi, Jessica.

− Vâng - Cô thì thầm, vùi mặt vào ngực anh - Em sẽ quên anh, Lucien - Cô lại chớp chớp, cố kìm những giọt nước mắt mới.

Bỗng có tiếng lạo xạo, tiếng chân đang chạy và lúc hai người rời nhau ra, một chú bé lao vào thư viện.

− Ba! Ba ơi! Con đây! - Em kêu to và đứng lại khi thấy ba người khác trong phòng của cha.

Jean đến chỗ con, cầm lấy tay em và dẫn đến bên Jessica:

− Đây là Lucien, con trai anh... - Jean nói với cô và nhìn sâu vào mắt cô.

Cô đăm đăm nhìn lại anh, gật đầu hiểu biết. Rồi quỳ trước cậu bé, cô đưa một ngón tay vuốt gò má mềm mại, tròn trĩnh của em và mỉm cười với em.

− Chào cháu. Cô là Jessica - Cô nói.

Cậu bé mỉm cười đáp lại:

− Cháu chào cô - Em đáp, giọng non nớt, bộ mặt thơ ngây tràn đầy vui sướng và khoẻ khoắn.

Nén xúc cảm, Jessica đứng dậy, nhìn Alexa và hai người kia:

− Có lẽ chúng ta nên đi thôi - Cô bảo họ và quay sang Jean, cô nói thêm - Cảm ơn anh đã giải thích mọi chuyện.

− Anh tin là em sẽ hiểu tất cả.

− Em hiểu.

Anh thở dài buồn bã nhìn cô:

− Thế là em chưa lấy chồng, Jessica?

− Chưa.

Jean tiễn họ ra khỏi thư viện, một tay ôm vai Jessica, tay kia nắm tay con trai lúc họ đi qua phòng đợi bằng đá ra cửa trước. Lúc ra đến sân, anh cuối hôn lên má cô:

− Tạm biệt Jessica. Chúc em may mắn.

− Tạm biệt anh.

Cô rời khỏi anh và đến chỗ ôtô. Cô nghe tiếng những người kia chào biệt rồi vội theo cô. Jessica đứng bên ôtô, cô quay nhìn lại.

Jean vẫn đứng nguyên nơi chia tay với cô gần cửa ra vào, nắm tay con trai. Tay kia anh gửi cho cô một nụ hôn gió, rồi vẫy. Lucien cũng làm theo.

Cô hôn gửi lại và vẫy tay hai bố con, rồi chui vào xe, tim cô lặng đi.

Rời Montcresse, không ai nói một lời .

Alexa nắm lấy tay Jessica, và lúc toà lâu đài đã lùi alị phía sau, cô mới hỏi:

− Cậu không sao chứ?

− Không, mình không sao - Jessica đáp, giọng nhẹ nhàng - Bây giờ mới biết chuyện xãy ra với Lucien, mình mới có thể thanh thản trong lòng.

− Câu chuyện buồn quá - Alexa nói - Mình thương anh ấy.

− Tôi cũng thấy xót cho anh ấy - Alain thì thầm, quay sang họ - Thật tiếc là ung thư đang tái phát . Nhưng biết đâu...chúng ta cứ hy vọng cậu ây lại hồi phục lần nữa .

− Thực lòng, tôi nghĩ rằng anh ấy tin là đã lựa chọn đúng đắn. Vì cô đấy, Jessoca ạ. Anh ấy nghĩ là làm thế để bảo vệ cô - Tom bảo cô.

− Em hiểu điều anh ấy nghĩ. Nhưng anh ấy làm bất chấp mọi suy nghĩ của em. Như thế là không thực sự công bằng .

− Jessica buông một tiếng thở dài - Suốt từng ấy năm em chỉ đắm đuối với những kỷ niệm về Lucien, kỷ niệm về mối tình đầu tiên. Nhưng bây giờ anh ấy đã khác và em cũng khác . Em chỉ ao ước anh ấy tin em. Tin vào tình yêu của hai đứa đủ để kể thật bảy năm về trước, lúc xãy ra những sự kiện khủng khiếp với anh ấy .

− Và cậu sẽ làm gì? - Alexa đánh bạo hỏi, cô chăm chú nhìn Jessica.

− Mình sẽ đến ngay với anh ấy - Jessica quả quyết - Mình không hề nghi ngờ điều đó .

− Và cô cho là mọi sự sẽ suôn sẽ ? - Tom hỏi .

− Em không biết, em thực sự không biết . Nhưng em nhẹ cả người vì cuối cùng em đã gặp lại anh ấy. Cuối cùng thì bây giờ em có thể nguôi quên.

Nhưng mình vẫn sẽ yêu anh ấy, Jessica nghĩ thầm lúc nhắm mắt lại và dựa lưng vào ghế . Mình vẫn thuộc về anh ấy, cũng như mình biết anh ấy vẫn thuộc về mình . Anh ấy đã làm cho mọi chuyện trớ nên minh bạch, cũng như thể hiện rõ ràng là vẫn yêu mình .

Kết Thúc

Kay ngồi chăm chú soi gương, phân vân không biết có nên xoa thêm chút phấn hồng nữa không. Hình như mặt cô xanh xao hơn thường lệ, mà tối nay cô muốn mình phải trông xinh đẹp nhất.

Dựa vào lưng ghế nhỏ, cô chú ý đến mái tóc. Tóc cô bao quanh khuôn mặt, đổ thành từng làn sóng vàng-đỏ và quăn, cô lùa tay cào tung lên, chải đằng trước, và xịt gôm nhẹ.

− Thế, đấy là cách có thể làm mình đẹp nhất - Cô nói to, rồi lại chăm chú ngắm mình trong tấm gương của bàn phấn.

− Trông em đẹp lắm, Kay ạ - Ian nói sau lưng cô, và đặt bàn tay lên vai vợ.

− Anh làm em ngạc nhiên! - Cô nói và nghển cổ ngước nhìn anh cao hơn cô hẳn.

− Nhắm mắt lại - Anh ra lệnh.

− Sao kia?

− Cứ làm như anh bảo.

Lúc mắt cô đã khép chặt, Ian thò tay vào túi áo khoác và rút ra một sợi dây chuyền. Rất cẩn thận, anh quàng quanh cái cổ dài, mảnh dẻ của vợ:

− Bây giờ em có thể mở mắt ra rồi.

− Kay mở mắt, và cô thở hổn hển vì mãn nguyện. Chồng cô đã đeo quanh cố cô chuổi kim cương và ngọc topaz cô đã có lần nhìn thấy. Những vòng kim cương tạo thành một cái yếm ren, đằng trước có gắn tám viên topaz.

− Anh Ian, đẹp tuyệt vời! - Cô kêu lên, nhìn chồng chằm chằm trong gương - Cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều.

− Anh vui vì em thích nó, em yêu. Nhìn thấy nó là anh mê ngay, y như mê em vậy.

Cô cười vang, và mở to mắt lúc anh đưa cho cô chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen.

− Đây là thứ thêm vào cho hoàn chỉnh - Anh nói.

Cô lại sững người lúc mở nắp. Trên lớp nhung đen là đôi hoa tai bằng topaz, nhiều viên kim cương bao quanh mỗi viên ngọc lớn.

− Ian, sao anh hoang phí thế - Cô kêu lên - Nhưng... chúng đẹp quá chừng. Cảm ơn anh, anh yêu quý.

Nụ cười nở rộng trên mặt anh:

− Em đeo thử xem - Anh nói.

− Em đeo ngay đây - Cô nói và đeo vào tai, đăm đăm ngắm mình trong gương - Chúng đẹp kỳ diệu - Cô nói.

− Đẹp như vợ anh vậy.

− Cảm ơn lời khen và những vật phẩm tuyệt vời. Nhưng hôm nay không phải là Giáng Sinh, cũng không phải sinh nhật em.

− Tặng quà cho em không phải là một ngày đặc biệt sao?

Cô cười:

− Không. Anh chẳng sửa được tý gì.

− Anh thực lòng mong thế - Anh vuốt vai vợ, rồi nói - Em có nhớ lúc anh đến Edinburgh hôm thứ Bảy hồi tháng Hai không? Một hôm trước ngày sinh nhật của Fiona?

− Có, em rất nhớ. Anh có vẻ rất bí ẩn.

− Anh biết. ĐẤy là vì chuỗi hạt và đôi hoa tai này. Anh nhờ ông già Barnes, quản lý của hiệu kim hoàn Codrington để ý tìm một chuỗi kim cương đeo cổ. Em thử hình dung xem anh haì lòng biết chừng nào khi ông ta gọi điện bao có một chuỗi kim cương và topaz, rất hiếm, rất cổ và anh muốn xem ngay - Ian ngừng lại, vuốt một dải tóc của cô - Thực ra anh đến Edinburgh để xem cái dây chuyền này, dù anh cần mua quà cho em gái anh.

− Và anh đã giữ chúng từng ấy tháng?

Anh gật:

− Anh định tặng em vào dịp Giáng Sinh, Kay ạ, nhưng anh bỗng nhận ra lúc này là thời điểm tốt chẳng kém gì bất cứ lúc nào. Vì thế anh mang theo hôm thứ Năm.

Cô gật đầu và đứng dậy, đến bên anh, vòng tay quanh cổ chồng và hôn mạnh lên miệng anh:

− Anh là người chồng tuyệt vời nhất mà một cô gái có thể mơ ước.

− Em cũng vậy - Nói xong, anh tháo thắt lưng áo choàng của cô, tuột khỏi vai cô. Nó rơi xuống sàn thành một đống màu xanh quanh chân cô. Anh đẩy cô khỏi anh, chăm chú nhìn vào mắt cô:

− Nhìn em mà xem, Kay. Em đẹp quá.

Tuột áo choàng ra, Ian ôm lấy cô thật chặt, hôn vào chỗ hõm trên cổ cô, rồi hôn lên ngực cô. Ngẩng đầu lên, anh nhìn sâu vào mắt cô và nói:

− Lên gường với anh đi. Anh hứa sẽ không làm hỏng bộ mặt và tóc em đâu.

Cô cười nhẹ:

− Làm như em quan tâm lắm ấy. Em có thể làm lại mà.

Họ nằm bên nhau, tay quấn vào nhau, miệng gặp nhau. Kay liếm nhẹ lên môi Ian rồi cô hé miệng, lưỡi họ gặp nhau. Những nụ hôn của anh mỗi lúc thêm nồng nàn, đắm đuối, hai bàn tay anh lang thang khắp người cô, tế nhị, âu yếm, vuốt ve, khám phá. Những ngón tay búp măng của cô sục vào tóc anh, rồi chuyển dần xuốn vuốt ve lưng anh.

Phủ lên người cô, Ian hôn lên miệng cô, chậm rãi, nấn ná, lùa hai bàn tay xuống mông cô, nâng cô lên gần anh hơn. Anh đi vào cô thật nhanh làm cô rên lên; ngay lúc ấy cả hai rơi vào nhịp điệu riêng của họ đã có từ lâu. Lúc cô áp sát vào anh, thở nặng nhọc hơn, ghì chặt lấy vai anh, anh cảm thấy như sắp nổ tung. Lát sau, họ cùng bập bềnh trên làn sóng say đắm, chìm hẳn trong trạng thái mê ly.

Cuối cùng, lúc họ đã nằm yên, Ian chống khuỷ tay nhỏm dậy, nhìn đắm đuối xuống cô, vuốt một dải tóc khỏi mặt cô:

− Có lẽ chúng ta đã tạo nên một đứa con mà em rất muốn đấy - Anh thì thầm, một nụ cười nở rộng trên nét môi phóng khoáng của anh - Nhưng nếu không được cũng chẳng sao. Em hiểu chứ, em yêu.

− Vâng, em hiểu - Cô cười đáp lại - Bác sĩ Boujon đã bảo em là phải thoải mái, mà chúng mình cứ cố. Ông ấy đã nhắc đến nhiều cách trợ giúp.

Ian cười phá lên:

− Không cần đâu em ơi, anh chắc thế. Đừng quên anh là một anh chàng Scot vùng cao nguyên chính cống đây.

Mười lăm phút sau, Kay lại ngồi bên bàn trang điếm, đưa nhẹ miếng bọt biển lau khắp mặt. Cô tô lại viền môi và nghĩ đến 5 ngày gần đây. Ian bất ngờ đến Paris, đáp lại lời nời cùng cô đến dự tiệc mừng sinh nhật bà Anya.

Anh đến sớm vì cảm thấy họ cần có vài ngày bên nhau, mình họ thôi, cách xa Lochcraigie, anh giải thích như thế.

Đêm đầu tiên, sau cuộc làm tình cuồng nhiệt trong phòng cô ở khách sạn Meurice, cô đã kể cho anh nghe về chuyện cô đến gặp bác sĩ Boujon. Cô không có trục trặc gì về mặt thể chất; Biết được điều này, cô có thể thổ lộ với chồng niềm lo lắng không thụ thai. Bác sĩ đã bảo cô có khả năng có thai, nhưng phải ráng sức kia.

Nghe xong, Ian bảo cô đừng lo, lúc này anh không có gì phải bận tâm cả.

Lòng tốt và sự thông cảm của anh đã khích lệ cô kể với anh những chuyện kinh khủng xảy ra cho cô hồi bé. Khi cô kể xong, Ian đã kéo cô vào vòng tay ôm thật chặt:

− Bây giờ em đã có anh chăm sóc em, và anh sẽ không đời nào để bất cứ ai làm khổ em, Kay yêu quý ạ.

Cô ôm chặt chồng, yêu anh hơn bao giờ vì anh là người tốt như thế. Cô cũng hiểu anh không bao giờ thay đổi với cô. Lúc đó, cô đã nguyền sẽ không bao giờ nghi ngờ anh hoặc tình yêu của anh.

Lúc này, Kay rời bàn phấn đi vào buồng ngủ. Cao, mảnh dẻ, chân dài và thanh lịch. Đi tất và giày cao gót xong, cô lấy chiếc áo bằng sa mỏng màu vàng nhạt trên mắc và chui vào.

Bỗng Ian hiện ra trên ngưỡng cửa, rất điển trai trong bộ dạ phục.

− Anh kéo khoá cho em nhé?

Cô ngoảnh lại và mỉm cười:

− Cảm ơn Ian.

Lúc vuốt thẳng tà áo, sửa lại xong, cô quay ngoắt lại, đối diện với anh:

− Anh có thích chiếc áo này không?

− Em mặc đẹp lắm, nhẹ nhàng và bay bướm, cả dây chuyền và hoa tai cũng rất hợp.

− Cảm ơn anh lần nữa vì nhưng thứ đẹp tuyệt này. Chúng mình xuống bar đi. Chắc những người kia đang đợi.

Kay phát hiện ra Alexa ngay lúc bước vào Bar Fontainebleau. Cô và Tom đã ngồi bên bàn trong góc gần cửa sổ, và giơ tay lên vẫy.

Lúc Kay và Ian đến gần hơn, Kay thấy Alexa cũng mặc áo bằng sa, cằt thành những đường chéo và điểm nhiều đốm khác nhau màu xanh dương. Kay thấy Alexa chọn màu thật khéo. Những sắc màu xanh dương hoà lẫn với nhau rất ăn với màu mắt Alexa, làm nổi bật mái tóc đen của cô.

Tom đứng bật dậy đón họ, và họ vừa yên vị, người hầu bàn đã mang champagne đến. Giây lát sau, Jessica cùng Mark Sylvester tới . Jessica chọn mặc chiếc áo dài bằng tơ mỏng màu lơ nhạt, hoa văn tinh tế là những bông hoa màu lơ thẫm hơn và cũng như Kay và Alexa, tà áo cô tung bay lúc cô cử động.

Mark và Jessica vừa đến ngồi bên bàn, Alexa nói và cười nhẹ:

− Mình thấy tất cả chúng ta đều có chung ý tưởng về bữa tiệc tháng Sáu ở Paris và ăn mặc ra sao.

Mark nhìn hết người này đến người kia, nói:

− Các cô sẽ là những phụ nữ đẹp nhất vũ hội.

− Ôi không! - Kay nói, mắt cô long lanh - Vai trò ấy phải dành cho cô Anya.

Alexa liếc nhìn Tom đến Ian và Mark rồi nói:

− Nhưng có một điều chắc chắn là chúng tôi có những người tháp tùng điển trai nhất.

− Cảm ơn lời khen dễ thương ấy, Alexa - Ian đáp. Anh thích các bạn gái của kay cũng như những người cùng đi, anh đã gặp tất cả bọn họ tối qua. Tom đã đưa mọi người tới ăn tối tại L'Ambrosie tuyệt đẹp trên quảng trường des Vosges. Thật là một buổi tối dễ chịu mà từ lâu Ian chưa có, và anh rất cảm kích .

Nhưng điều anh thích nhất là cuộc gặp bà Anya Sedgwick, anh đã say sưa lắng nghe bà khen ngợi phẩm hạnh của Kay, khen ngợi tài năng của cô và thổ lộ bà yêu quý vợ anh biết chừng nào. Bà đã nói là bà "ấp ủ, yêu thương" vợ anh. Anh sung sướng vì hãnh diện và yêu quý Kay tuyệt vời của anh.

Nicky Sedgwick rất dễ thương, thân thiện và vui vẻ. Trong lúc đó, thành viên thứ tư của bộ tứ là Maria Franconi thật xuất sắc trong bộ áo đen và chuỗi ngọc trai đơn giản, khong6 thực khách nào có thể rời mắt khỏi cô.

Ian nói:

− Tôi tưởng Nicky và Maria không đến uống cùng chúng tôi. Tôi khá ấn tượng về việc họ đến đón Anya và đưa bà đến thẳng bữa tiệc.

− Anya không muốn đến muộn - Alexa giải thích - Bà muốn là người đầu tiên để chào đón khách khứa .

Hai ly champagne được đưa đến bên bàn cho Jessica và Mark, cả sáu người chạm ly và chúc nhau. Họ còn ngồi chuyện phiếm một lát rồi mới đến Lodoyen.

Anya có Nicky và Maria kèm hai bên, đứng ở lối vào phòng chờ của Lodoyen liếc nhanh khắp nơi.

Vẻ vui thích lan khắp mặt bà, làm mắt bà lấp lánh, bộ mặt ửng hồng:

− Ôi Nicky, cháu đã làm một việc quá tuyệt vời! - Bà kêu lên và quay sang chộp lấy tay anh - Đẹp quá!

Anh mỉm cười vui vẻ và hài lòng:

− Cháu rất mừng thấy bác thích . Cháu muốn bác cảm thấy như ở nhà.

Anya cười , tiếng cười của bà trong trẻo, ròn tan và trẻ mãi không già, rồi đi tiếp, nhìn khắp mọi nơi. Nicky đã tái tạo lại mặt tiền toà nhà thái ấp có khung gỗ đen trắng, bên trong là gạch đá của bà ở Paris, với dàn cây bằng lưới mắt cáo và dây thường xuân leo kín một phần mặt tiền . Bản sao này thực sự đánh lừa con mắt, như kiểu bức tranh đem lại ảo giác sống thực, và bức vẽ khổng lồ dán suốt một bên tường dài của đại sảnh . Toàn bộ khu vực này được thiết kế như mảnh sân trải sỏi ở nhà bà; nơi có cây anh đào nở hoa rộ, có bốn cái ghế bằng kim loại đặt dưới những cành cây trĩu nặng . Khu vườn hoa của bà được hàng rào bằng những cọc trắng vây quanh, kiêu hãnh ngự trị ở phía tường bên kia đại sảnh .

Nắm lấy cánh tay bà, Nicky nói:

− Mời bác đi tiếp, cháu còn làm bác ngạc nhiên hơn kia.

Vẫn cười tươi tắn, bà Anya để anh đưa lên cầu thang:

− Chúng ta đi đâu thế này? - Bà hỏi .

Uống cocktail ạ - Maria nói, tươi cười rạng rỡ với bà .

Anya gật đầu, liếc nhìn Maria và thầm nghĩ cô mới thanh lịch làm sao trong chiếc áo dài màu lơ không dây bằng sa mỏng, chiếc váy tuôn chảy, thứ nữ trang duy nhất là một sợi dây chuyền thanh mảnh và đôi hoa tai, tất thảy đều bằng kim cương.

− Maria, em đẹp tuyệt vời - Bà Anya thầm thì, thoáng e sợ vì vẻ đẹp ngây ngất của cô gái trong tối nay.

Nhờ Nicky đấy ạ, anh ấy đã chọn áo dài củaBalmain cho em - Maria nói .

− Ồ, cô không nói về chiếc áo, mà về em kia.

Maria thoáng đỏ mặt và mỉm cười mãn nguyện:

− Trông cô mới tuyệt trong bộ đồ màu đỏ, cô ạ.

Anya nói:

− Em cũng biết cô luôn thích màu đỏ . Nó làm cô thấy vui. Nhưng tối nay cô mặc màu gì cũng cảm thấy hạnh phúc .

Lúc đến cầu thang tầng một, Nicky cầm tay Anya và đưa bà đến cánh cứa kép . Anh mở cửa đưa bà vào trong và nói: "Đây ạ!"

Anya thở hổn hển, ngạc nhiên thực sự.

Bà đứng nhìn chằm chặp một bản sao khác, lần này là phòng khách nhà bà ở Provence, ngôi nhà Hugo đã mua tặng bà nhiều năm trước và là nơi họ đã trải qua nhiều thời gian hạnh phúc bên nhau. Nicky đã sử dụng đồ đạc vùng Provence, nhiều màu tươi sáng gợi nhớ đến căn phòng thực, và anh đã tạo nên một bản sao hoàn hảo . Những người hầu trai và gái trong trang phục vùng này đứng quanh, mỉm cười, sẵn sàng phục vụ đồ uống .

− Nicky, ôi Nicky - Anya chỉ có thể nói thế lúc anh hướng dẫn bà qua phòng này vào căn phòng kế bên.

Lúc này, bà thấy mình đang trong một nhà nghỉ nông thôn kiếu Nga, đồ đạc quê mùa, chất phác, có những người hầu mặc áo khoác kiểu Côdắc màu đỏ và vàng, quần rộng ống nhét trong ủng hoàn tất cảnh này y như thực .

Bà đứng không nhúc nhích, nhìn quanh, cố gắng nắm bắt mọi thứ, nhưng Nicky không để bà nấn ná lâu. Anh cầm tay bà đưa đi tiếp vào căn phòng thứ ba.

Anya giật mình, vui sướng và cảm động, niềm xúc cảm cứ ào ạt kéo đến . Bà đứng đó, trong phòng khách bà đã sống và lớn lên ở London cùng cha mẹ bà . Nicky đã tái tạo lại theo những chi tiết gần nhất . Những giọt lệ bỗng dâng đầy mắt bà .

Quay sang anh, bà hỏi, giọng run run:

− Làm sao cháu thu xếp được những thứ này, hở trời?

− Chị Katie cháu giúp . Chị cháu có những bức ảnh cũ chụp phòng khách của ông bà, và chúng đã giúp cháu nhiều . Nhưng quan trọng hơn cả là chị cháu có một trí nhớ kỳ diệu, không hề phai mờ vì thời gian.

Chớp mắt để nén khóc, Anya đi quanh phòng, chú ý đến chiếc ấm xamôva, những tượng thánh đặt trên bàn phủ nhung đỏ. Nicky đã tìm được nhiều đồ tương tự với những thứ cha mẹ bà có, ví dụ nhũng bức ảnh gia đình lồng trong khung Fabergé và ảnh bà hồi còn trẻ. Màu chủ đạo ở đây là xanh lơ nhạt và vàng, những màu mẹ bà hằng yêu thích.

Bà chầm chậm trở lại chỗ Nicky và ôm lấy anh:

− Cảm ơn cháu, cảm ơn - Bà nói, tiếng bà nghẹn ngào - Cảm ơn cháu tối nay đã mang lại cho bác bao nhiêu kỷ niệm vô cùng thân thiết.

Một người hầu ăn mặc như quản gia người Anh tiến vào, bưng một khay đồ uống và ba ly champagne cho họ. Họ cụng ly và chúc tụng, rồi Nicky nói:

− Cháu muốn bác có một buổi tối tuyệt vời nhất, bác Anya.

− Bác biết là sẽ có, và những việc cháu đã làm thật phi thường.

Anh cười:

− Vẫn còn một vài ngạc nhiên dành sẵn cho bác đấy, bác Anya.

− Bác không tin cháu có thể thôi được! Những gì vậy cháu? - Bà tò mò.

− Ôi, bác cứ đợi sẽ thấy - Anh trêu - Bây giờ bác muốn đón khách ở phòng nào ạ? - Nicky hỏi.

− Bác không biết nữa, phòng nào cũng hết sức độc đáo.

− Có lẽ chúng ta nên đợi ở phòng đầu tiên, vì ai cũng phải đi qua đấy - Maria gợi ý.

− Phải đấy, em yêu - Nicky nói và họ cùng trở lại phòng khách Provence, nơi có nhiều bàn nhỏ phủ khăn màu đỏ, xanh lá cây và vàng của xứ này trông rất vui mắt. Những chiếc bình gốm màu nâu cắm đầy hoa hướng dương vàng rực trên một tấm ván dài, mùi hoa oải hương tràn ngập không gian.

Lúc họ bước vào, một cô hầu mặc trang phục xứ Provence bưng khay tiến đến, và Anya mỉm cười khi thấy toàn những thứ bà ưa thích. Bánh nướng kiểu Nga nóng ròn nhân thịt; trứng cá caviar đổ trên những củ khoai tây xinh xinh nướng, cá hồi hun khói xếp trên bánh mì nướng; những cuộn xúc xích nhỏ xinh.

− Trông ngon quá! Bác không thể cưỡng lại được những thứ này. Chắc bác phải nếm mỗi thứ một miếng mất.

− Cháu mong là bác sẽ làm thế - Nicky nói - Cháu xin làm theo bác.

Vài phút sau khách khứa bắt đầu kéo đến.

Cả gia đình quây quần bên Anya.

Cô em gái Katti và ông em rể Sacha, cả nhà Lebedev hôn và chúc mừng bà. Rồi đến cậu em trai Vladimir và cô em dâu Lilli cùng các cháu, tất thảy đều nồng nhiệt và yêu thương. Đứng sau họ là các con bà, Olga và Dmitri cùng gia đình, họ ôm ghì lấy bà, chúc bà sinh nhật vui vẻ, mặt họ tươi cười và hạnh phúc.

Tiếp theo là các bạn bè trong nhiều năm, các sinh viên đã học ở trường vẫn gắn bó với bà suốt ba mươi năm hoặc hơn.

Cuối cùng là các cô gái đặc biệt của bà. Bốn cô học trò yêu của khoá học năm 94. Alexa, Jessica, Kay and Maria. Trông họ mới xinh đẹp làm sao lúc họ đến chỗ bà, đi cùng là những người đàn ông của đời họ, lịch sự trong bộ dạ phục.

Alexa, Jessica và Kay chúc mừng bà, còn ba người đàn ông lùi lại để bà với bộ tứ.

− Cô không thể không nói là tất cả các em trông thật lộng lẫy! - Anya tuyên bố, mặt bà rạng rỡ - Trước khi chúng ta đi tiếp, cô muốn cảm ơn các em vì các món quà. Kay, chiếc khăn kiểu cổ thật lạ thường, cô không thể không quàng ngay tối nay. Em thấy không nó có màu đỏ rất hợp với áo cô. Pho tượng thánh của Jessica thật tuyệt vời, nó được dành chỗ đặc biệt trong phòng khách của cô. Cả chiếc hộp sơn dầu của em nữa, Alexa. Bức tranh St. Petersburg trên nắp là một món trang sức xinh xắn. Cảm ơn các em, cảm ơn - Anya mỉm cười và nói nốt - Còn bức vẽ của em thật xuất sắc, Maria, hiện đang treo trong phòng ngũ của cô. Cô cảm ơn em rất nhiều.

Maria đỏ mặt và mỉm cười nhưng vẫn im lặng.

Anya nhìn cả nhóm lần nữa, rồi dịu dàng nói bằng giọng thân tình:

− Cô rất vui vì các em đã đến Paris sớm, để chúng ta có thời gian ở bên nhau và các em có dịp hoà giải, xoá bỏ những bất hoà.

− Lại giống như ngày xưa, cô ạ - Alexa nói - Chúng em Ở đây vì nhau. Mãi mãi. Bất chấp mọi khó khăn. Có phải không, các bạn?

Tất cả đồng tình với cô, và Kay nói:

− Chúng em ở đây, ở trường này như không phải đã bảy năm, mà như mới hôm qua vậy, thưa cô Anya. Cô đã dạy chúng em rất nhiều, đã vun đắp tài năng của chúng em, giúp chúng em biến giấc mơ thành hiện thực - Jessica nói với bà - Cô đã giúp chúng em nên người ngày nay, cô Anya. Tất cả chúng em biết ơn cô mãi mãi.

Anya gật đầu:

− Cô biết các em đến Paris cũng vì nhiều lý do khác nữa. Các em có công việc làm ăn còn dở dang. Mỗi người đều có việc cần giải quyết. Và cô rất mừng thấy các em đã tìm được những gì cần tìm - Bà chú mục vào Alexa - Em và Tom trở lại với nhau lâu bền chứ?

Alexa gật đầu, mặt cô ngời sáng lúc giơ bàn tay trái cho Anya - Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón tay cô:

− Chúng em vừa đính hôn tối nay. Tom đã đeo nhẫn vào tay em trên đường đến đây.

− Cô mừng cho các em, Alexa thân mến.

Nhìn Maria thân thiết, bà Anya nói tiếp:

− Em và Nicky có vẻ hợp nhau một cách lý tưởng .

− Vâng, thưa cô Anya, Nicky muốn cưới em lúc nào anh ấy ly dị xong và được tự do. Em sẽ không trở về Milan. Em sẽ sống ở Paris cùng Nicky và làm hoạ sĩ. Em sẽ không thiết kế mẫu vải nữa - Maria tuyên bố.

Anya khẽ vỗ tay:

− Cảm ơn Chúa, em Maria. Em sẽ phí hoài tài năng nếu vẫn theo đuổi công việc ở nhà. Cô chúc mừng em. Cô sẽ tổ chức cưới cho hai đứa. Thật là vui cho cô. Còn Kay thế nào? Mọi chuyện của em và Ian có suôn sẻ cả?

− Vâng, thưa cô, về thể chất em không có gì trục trặc. Không có lý do gì lại không có con - Kay cười khẽ - Nhưng Ian không quan tâm. Anh ấy bảo anh ấy chỉ muốn có em thôi.

− Sao lại nghĩ thế? Ian thật may mắn có em - Cái nhìn của Anya dừng lại ở Jessica, bà chú ý đến vẻ bâng khuâng, nuối tiếc và buồn bã trong mắt cô.

− Cô nhẹ lòng vì em đã tìm ra Lucien, đã có dịp gặp lại cậu ấy, Jessica. Cô biết đấy là một cơn sốc cho em, nhưng bây giờ em có thể khép chương ấy lại được rồi, em ạ.

− Em thực sự đóng cả quyển sách lại, cô Anya ạ - Jessica trả lời - Chẳng mấy khi một con người có cơ hội thứ hai trong đời, nhưng em may mắn vì có Mark. Anh ấy nghĩ là chúng em có tương lai với nhau, và em có cảm giác là Mark nói đúng.

− Cô biết là Mark đúng . Và anh ấy là một người đáng yêu. Mà tất cả bọn họ đều là những người tử tế và đáng yêu.

Sau một lát tất cả xuống dưới nhà ăn tối.

Nicky và Maria tháp tùng bà Anya, và lúc vào phòng ăn, mắt bà bỗng nhoà lệ.

Căn phòng đã biến thành khu vườn đẹp nhất mà bà từng thấy . Rất nhiều cây đang nở hoa chất cao quanh phòng. Những chậu cam trang hoàng các góc phòng . Các đài phun những giọt nước sáng long lanh thành hình vòng cung lên không trung. Có nhiều pho tượng đá và đồng hồ mặt trời đặt ở những chỗ rất lợi thế, nhiều lùm cây và vòng hoa hồng tươi bện với là thường xuân. Mỗi bàn đều viền màu hồng nhạt, có bát hoa hồng giữa bàn, những ngọn nến thơm lung linh ngời sáng... hàng trăm ngọn đèn xinh xắn khắp phòng tăng thêm vẻ huyền ảo.

− Ôi Nicky - Anya nói, và không thể thêm lời nào. Bà lắc đầu và nắm lấy cánh tay anh, dẫn anh đến bàn chính, nơi bà ngồi cùng với gia đình - Cảm ơn cháu, cháu yêu quý - Bà thì thầm khàn khàn, vẫn nghẹn ngào lúc anh kéo ghế cho bà.

− Cháu rất vui, bác Anya ạ - Anh nói và cầm tay bà Anya đưa bà đến cái bàn riêng tám người.

Mình là người may mắn, là người đàn bà may mắn nhất trên đời, Anya nghĩ lúc nhấp ngụm nước, chờ các con và em gái Katti. Cuộc đời mình thật tuyệt vời. 85 năm kỳ diệu . Tình yêu và hạnh phúc. Đau đớn và chịu đựng. Và rất nhiều tiếc thương. Nhưng mình luôn khắc phục được những điều phiền muộn. Mình đã chịu được. Có lẽ toàn bộ cuộc sống là sự chịu đựng. Hãy làm người vượt qua mọi chuyện.

Cả bốn cô học trò của mình đều đã vượt mọi khó khăn. Anya xoay người trên ghế, chú mục vào sàn nhãy. Bàn bên cạnh đã trống, tất cả đều đang say sưa trên sàn....

Maria trong tay Nicky. Anh chầm chậm xoay cô quanh phòng, thì thầm bên tai cô.

Đầu Kay dựa vào vai Ian, vẻ mặt cô mơ màng, còn trong mắt anh là vẻ hoàn toàn mãn nguyện.

Jessica ôm Mark thật chặt, mặt cô không còn buồn nữa. Cô ngước nhìn anh mắt cô long lanh.

Alexa và Tom không khiêu vũ, mà đu đưa theo điêu nhạc. Đúng lúc anh cúi nhìn cô và hôn nhẹ lên môi cô:

− Chúng mình cưới đi, càng sớm càng tốt - Anh khẽ nói - Anh không thể đợi đến lúc em thành vợ anh. Anh yêu em rất nhiều.

− Em yêu anh, Tom. Mãi mãi - Alexa nói và kéo anh sát hơn vào cô. Cô muốn chia sẻ cuộc sống buồn tẻ của anh, như anh gọi thế. Cô thoáng mỉm cười, bí ẩn. Buồn tẻ thực sao, cô nghĩ.

Anya vẫn ngắm họ, ước gì nghe được những lời họ nói với nhau. Rồi bà bật cười. Lẽ tất nhiên là người nọ đang nói với người kia những lời tốt đẹp, hứa hẹn, trao gửi... Như bà đã làm bao năm trước. Lần đầu tiên với Michel Lacoste, rồi sau đó với Hugo Sedgwick.

Tình yêu, bà ngẫm nghĩ. Chẳng có gì giống nó trên cõi đời này. Nghĩ cho cùng, chỉ có tình yêu mới thực sự quan trọng và có ý nghĩa.