Ba Tuần Ở Paris

Chương 4



Cuộc đời cô đã thay đổi . Thay đối phi thường . Chỉ trong một sớm một chiều . Suốt mấy ngày gần đây, cô cảm thấy cứ như đi trên mây. Cô náo nức và tràn ngập mong đợi, một điều không có từ nhiều năm nay.

Sự thay đổi trong cô bắt đầu từ hôm thứ Sáu tuần trước, lúc cô về phòng làm việc sau bữa ăn trưa. Trên bàn cô có một chiếc phong bì của FedEx giử từ Paris. Hoang mang mất một lúc, cô bóc và rút thứ bên trong chiếc phong bì màu trắng ra. Tên cô viết bằng lối thư Pháp rất đẹp, làm cô hiểu ngay lập tức đây là thiếp mời . Lúc rút tấm giấy mời ra, cô hồi hộp lướt nhanh rồi đọc từng cữ một . Thật tuyệt vời được mời đến dự dịp lễ đặc biệt này của bà Anya.

Anya Sedgwick là người độc nhất vô nhị trong đời Maria. Chính Anya đã ấp ủ dạy dỗ cô. Với cô bà như một người mẹ và nhiều lúc như một người che chở, và là một người bạn thật sự cúa cô.

Là người đầu tiên có mặt tại Trường Mỹ thuật Trang trí, thiết kế và Thời trang Anya Sedgwick, nên cô đã giúp những người bạn khác rất nhiều; Ngoài ra, ba người kia đã thành bạn thân nhất của cô, cho đến lúc họ cãi nhau. Trong suy nghĩ của cô, cô chẳng tán thành chuyện ấy chút nào .

Cuộc chia tay chẳng nên xảy ra. Sau khi tình bạn tan vỡ, cô đã lúng túng vì thiếu những cô bạn ấy trong đời .

Cô hy vọng họ sẽ đến đấy; cô nóng lòng mong gặp họ, cho dù hp. có muốn gặp cô hay không. Bảy năm rồi, chẳng lẽ sự thù oán không thể tan đi? Maria nhún vai. Người ta không thể biết hết về con người; Họ có thể hết sức lạ lùng, càng hiểu rõ họ bao nhiêu, càng thất vọng cay đắng bấy nhiêu.

Maria Pia Francesca Theresa Franconi, mà gia đình và bạn bè vẫn gọi tắt là Maria, hoàn toàn muốn đi Paris dự lễ kỷ niệm của Anya. Thực ra, cô đã không phải nghĩ đến hai lần .

Lời mời dự tiệc, viễn cảnh của chuyến đi làm cô tan biến sự trầm uất; cô náo nức và vui thích đến độ khó kiềm chế nổi mình . Ngoài việc muốn đến dự bữa tiệc của Anya, Paris là nơi Maria ưa thích . Ý nghĩ chạy trốn hấp dẫn cô rất lớn, trốn khỏi một gia đình áp chế, khỏi công việc làm cô chán ngắt, khỏi công cuộc kinh doanh của gia đình mà cô không mảy may thích thú, thoát khỏi cá nhân buồn tẻ và thất thường .

Không chỉ là một chuyến thăm Paris vào cuối tuần, mà là dự một lễ kỷ niệm . Cô đã dự định nghỉ hè vào tháng Sáu, và sẽ ở lại Paris một tuần lễ . Có khi hai tuần . Hay có thể là ba. Ba tuần ở Paris. Chỉ nghĩ đến thôi cũng làm cô nghen thở .

Bây giờ là chiều thứ Năm, gần một tuần sau khi cô nhận lời, Maria vẫn còn thấy lâng lâng. Cô sốt ruột muốn kể cho Fabizio, anh trai cô về bữa tiệc, về chuyến đi cô đã dự định . Anh trai cô thường đến ăn tối vào thứ Năm mỗi khi đến Milan.

Hai tuần vừa rồi, Fabrizio vừa đi thăm một số khách hàng ở Vienna, Munich và London. Anh là người đứng đầu doanh số trong công ty Franconi và các con, sản xuất các loại vải lụa thượng hạng từ năm 1870 .

Nhẹ nhàng và nhanh nhẹn, Maria lượn quanh bếp trong căn nhà hiện đai của cô, kiểm tra món mì ống cô vừa làm lấy bằng bột nhào, khấy sốt bolognesei vừa rót vào bát thuỷ tinh mấy phút trước . Cô đến tủ lạnh, lấy phó mát mozzarella và cà chua và bắt đầu thái . Làm xong, cô xếp vào hai đĩa rồi thêm mấy lá húng quế . Sau đó, cô phun dầu ăn lên trên.

Maria nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ trời hôm nay đẹp làm sao. Đen như mực, đầy những vì sao long lanh và mặt trăng tròn vành vạnh, không một gợn mây. Cô có thể nhìn thấy những dải sương giáđóng băng ngoài cửa sổ như những làn ren tinh tế .

Maria vui vì Fabizio sắp đến ăn tối. Anh không chỉ là người cô quý nhất nhà, mà còn là đồng minh của cô trong công việc . Anh luôn đứng về phe cô bất cứ lúc nào cô cần được ủng hộ mạnh mẽ . Cha họ thường không như vậy . Ông ủng hộ cô chỉ vì ông thấy cần phải cho một số người trong dòng họ hiện đại hoá . Maria vẫn đấu tranh để được như thế, nhưng không phải lúc nào cô cũng thành công.

Nhiều năm sau khi tốt nghiêp trường của Anya ở Paris, cô đã trở thành một trong những nhà thiết kế hàng đầu của hảng Franconi, và Fabrizio đặc biệt cổ vũ những mẫu vải của cô. Tuy vậy, trong tâm tâm cảm thấy mình đang đi theo lối mòn .

Khẻ thở dài, cô vội nén những cảm giác tiêu cực lại, tập trung nghĩ về anh trai. Fabrizio thích co nấu ăn, hai anh em có những thời gian thoải mái bên nhau, bất kể làm việc gì . Fabrizio cũng độc thân như cô, và cũng hay bị mẹ họ cằn nhằn rầy la vì không chịu lấy vợ lấy chồng . Mẹ và bà nội Franconi, bà ngoại Rudolfo sốt ruột muốn được bế các bambino, và cứ một mực khăng khăng muốn thế .

Không một người phụ nữ lớn tuổi nào trong gia đình quên nhắc nhở họ đang sao lãng nhiệm vụ của mình .

Anh trai họ là Sergio đã lấy vợ và ly dị, lại không có con. Theo ý các bà, rõ ràng là anh ta quá kém cỏi; chủ yếu vì chuyện hôn nhân, vì thói thích ăn chơi, và ưa loại phụ nữ chưng diện, loè loẹt . Sergio là người thừa kế đương nhiên. Nhưng Maria biết Fabrizio mới là con cưng thực sự trong gia đình . Anh là người đẹp nhất trong nhà . Cao, mắt xanh và tóc vàng hoe, anh là một Franconi chính hiệu về diện mạo, trong khi cô và Sergio mắt đen, to đen và giống họ Rudolfo. Fabrizio là người khéo léo nhất, thông minh nhất và làm việc cần mẫn nhất . Chẳng cần cố gắng, anh cũng được mọi người yêu mến . Ngay những người lạ cũng bị anh thu hút . Fabrizio là một ngôi sao, và cô không thể giận anh điều gì . Cô yêu quý và ngưỡng mộ anh trai hơn bất cứ ai trên đời . Anh có hai đặc điểm mà cô đánh giá rất cao, là trọng danh dự và chính trực .

Mươi phút sau, Fabrizio đã đứng tựa vào khung cửa nhà bếp của cô em gái, vừa nhấp từng ngụm vang vừa ngắm Maria nấu nướng, trông hờ hững .

Anh vừa kể cho Maria nghe về chuyến đi của mình, còn cô quay lại mỉm cười với anh, trong lòng phấn khởi lúc anh bảo cô sẽ tân trang và hiện đại hoá bộ Sưu tập thời Phục hưng nởi tiếng của họ, và làm cho công ty khác biệt hẳn .

Phải xắp xếp lại rất nhiều, Maria ạ - anh giải thích - Vì thế anh chúc mừng em, cô em nhỏ, vì em đang thiết kế được rất nhiều mẫu và đã thành công phi thường .

Nâng ly vang lên, cô chạm ly với anh:

- Cảm ơn anh, Fab. Thế ông nội có ngạc nhiên không?

Ông chống ại ý tưởng của em đến thế kia mà - Cô cười mãn nguyện - Em muốn nhìn thấy mặt ông lúc anh kể cho ông nghe.

- Anh không thể . Các khách hàng đều thật sự ca ngợi em. Anh đã nói với họ là anh sẽ giới thiệu toàn bộ mặt hàng mới cho mùa sau. Một loạt mẫu không dựa trênbất kỳ tiêu chí nào của công ty.

- Anh nói rồi ư! - Cô chằm chằm nhìn anh, mắt cô như khoá chặt lấy anh.

- Ừ. Vì vậy anh mong em sẽ cho ra một sưu tập chỉ mang phong cách của riêng em.

- Quả là một thách thức! - Cô ngừng giây lát - Anh Fabrizio....?

- Hử ? - Anh chăm chú nhìn cô, vẻ tinh quái, nhận thấy một vẻ mới mẻ trong giọng em gái - Trông em có vẻ kích động gớm .

- Đúng thế . Em nhận được giấy mời đến Paris dự tiệc mừng sinh nhật lần thứ 85 của bà Anya.

Fabrizio hơi cứng người, song anh cố che giấu, nét mặt anh không hề biến đổi lúc anh nói, vẫn thản nhiên như thường lệ:

- Bữa tiệc ấy tổ chức vào khi nào ?

- Đầu tháng Sáu .

- Anh hiểu rồi .... Anh để tiếng mình nhỏ dần, không ép buộc, đợi xem cô nói gì .

Tất nhiên là em sẽ đi. Em sẽ không bỏ lỡ dịp này . Em đã nhận lời và định ở đấy độ 2 hoặc 3 tuần lễ .

Anh trai cô cau mày:

- Hai hoặc ba tuần lễ ư. Để làm gì ?

- Vì em yêu Paris, và em muốn nghỉ hè ở đấy .

- Nhưng đến mùa hè, chúng ta thường đến nhà nghỉ ở Capri.

- Nhưng năm nay, em không muốn đến đấy .

- Mọi người sẽ không thích thế đâu.

- Em chẳng quan tâm. Em đã 29, gần 30 tuổi rồi, và em cho là em có thể đi nghỉ một mình để thay đổi . Có được không anh?

- Tất nhiên là được, em đã là người lớn - Fabrizio dịu dàng mỉm cười với em gái, quyết định không nói thêm. Lát sau nữa, sau bữa tối, anh sẽ phải bảo cô không thể đi Paris. Nghĩ đến chuyện đó thôi, anh đâm sợ .

Maria lén quan sát anh, cô hài lòng thấy anh thích bữa ăn mà cô đã chuẩn bị cẩn thận cho anh.

Ăn xong ít mì ống bolognese, một trong những món sở trường của cô, cô đặt đĩa xuống và lấy ly vang đỏ . Cô nhấp vài ngụm rồi nói:

- Em cảm thấy vui lên nhiều, đỡ chán nản, anh Fabrizio ạ . Em biết việc nhận lời mời đã làm em vui lên.

Ngẩng đầu, anh chăm chú nhìn cô, cố nén bối rối:

- Anh vui thấy em khá hơn. Nhưng có lẽ sự thay đổi này thực sự do bố đã ủng hộ em và những ý tưởng gần đây của em.

- Nó chẳng giúp gì được cho công việc hết . Chẳng giúp một tý nào!

- Thôi thôi, em đừng nổi cáu lên thế .

- Em không cáu. Em chỉ nói với anh là sự việc như thế . Và em biết cách làm cho em hạnh phúc . Mấy ngày vừa qua, cứ nghĩ đến chuyến đi Paris em thấy như được phóng thích .

Đây quả là điều cuối cùngFabrizio Franconi muốn nghe, anh ăn mấy dĩa đầy mì ống rồi đẩy đĩa ra:

- Ngon lắm, Maria. Em đúng là người nấu ăn cừ nhất mà anh biết .

- Tốt nhất là anh đừng để bà nội, bà ngoại nghe thấy câu đó - Cô đáp và mỉm cười với anh. Rồi cô đứng dậy, mang đĩa của họ vào bếp .

- Có cần anh giúp không? - Anh cô gọi với theo.

- Không ạ, mọi thứ xong rồi - mấy phút sau Maria trở lại, bưng một đĩa bánh quy - Em không làm món tráng miệng, vì anh không bao giờ ăn. Nhưng em đã pha cà phê. Anh có muốn uống một tách không?

Anh lắc đầu:

- Không, cảm ơn em. Anh sẽ uống vang.

- London thế nào hở anh? - Cô hỏi và ngồi đối diện với anh.

- Lạnh và ẩm . Nhưng trở lại đó vài ngày cũng hay. Em biết không, anh có nhiều kỷ niệm thực sự tốt đẹp về những ngày học ở đấy . Anh thích thời kỳ ấy trong đời . Em không thích hồi học ở Anh sao?

- Vâng, em nghĩ thế . Nói thạt là em thích thời kỳ học ở trường của bà Anya hơn nhiều - Mặt cô có sinh khí hẳn lên lúc nói - Mà trong bữa tiệc của bà ấy phải mặc lễ phục . Em sẽ may một bô dạ phục mới, vì em chẳng mong mua được thứ gì đặc biệt ở cửa hàng .

Anh trai cô im lặng giây lát, phân vân không biết bắt đầu sao. Sau một lúc ngẫm nghĩ, anh nhẹ nhàng nói:

- Anh ước giá em đừng nhận lời mời này, Maria ạ .

- Anh định nói gì kia? - Cô hỏi, hơi cao giọng . Cô đã thấy một vẻ kỳ lạ trong giọng anh.

- Em biết là em không thể đến Paris vì ... - Tiếng anh nhỏ dần .

Cô chăm chú nhìn anh.

Anh nhìn lại em gái . Anh đang nhìn một trong những gương mặt đáng yêu nhất mà anh biết . Một gương mặt thánh nữ, xứng đáng được một hoạ sĩ vĩ đại vẽ . Maria có cặp mắt to, có hồn, đen nhánh, mái tóc đen dày lộng lẫy đổ xuống bờ vai, một khuôn mặt trái xoan hoàn hảo có hai lúm đồng tiền mồi khi cô mỉm cười .

Cặp mắt Maria như xuyên lấy mắt Fabrizio lúc cô nói, run run:

- Anh không muốn em đi Paris vì em... nặng nề thế này chứ gì . Có phải anh định nói thế không?

- Anh không thể ngăn em, nếu em tha thiết muốn đi. vả lại, trích lời cô bạn Jessica mà em hay trích dẫn, thì em tự do, là người da trắng đã quá 21 tuổi . Nhưng đó chỉ là lý do của anh thôi, Maria ạ . Jessica. Cả Alexandra và Kay nữa . Cả ba đều là những lý do xác đáng để em không nên đến Paris. Em không chỉ nặng nề, mà em béo, anh biết em sẽ cảm thấy ngượng ngập và bẽ mặt khi gặp các bạn em. Chắc là họ vẫn thon thả và kiều diễm như mọi khi.

- Anh không biết điều đó! - Cô hét lên và nhắm mắt lại . Lẽ tất nhiên là anh nói đúng . Trông họ sẽ lộng lẫy và cô sẽ cảm thấy mình như một con cá voi mắc cạn . Nhưng cô muốn đi Paris vô cùng, cô không thể chịu nổi ý nghĩ phải từ chối lời mời, và cô nói, bướng bỉnh:

- Có lẽ em vẫn đi. Em không quan tâm họ nghĩ gì

Fabrizio đứng dậy, đến chiếc sôpha và nói:

- Hãy đến đây ngồi với anh, chúng mình sẽ nói chuyện, bé ạ .

Lúc Maria đã ngồi bên Fabrizio, anh cầm lấy tay cô và trìu mến nhìn vào mắt cô:

- Vì em muốn đi đến thế, anh có một cách này . song vất vả đấy .

- Anh định ám chỉ gì chăng?

- Trước hết, anh em mình hãy nói về thú nấu nướng của em. Anh biết đấy là thú vui lành mạnh, nhưng em làm bếp chỉ vì em thất vọng nhiều thứ . Em tự an ủi mình bằng nhừng món ăn, Maria ạ .

Cô không nói lời nào .

Fabrizio nói tiếp:

- Nếu em quyết đến Paris, anh thấy em nên giảm bớt cân đi. Em có ba tháng để làm điều đó . Trông em sẽ xinh hơn nhiều, và em sẽ cảm thấy tự tin hơn.

- Em chẳng bao giờ thú cái chuyện ăn kiêng - Co lầm bầm .

- Nó sẽ hiệu quả nếu em thực sự tuân theo - Anh đốp lại ngay và chăm chú nhìn cô, cai nhìn sắc sảo - Em phải thôi mọi chuyện nấu nướng đi. Ngay lập tức .

- Anh nghĩ là em có thể ăn kiêng sao, Fab? - Cô hỏi, bỗng nhiên có vẻ hy vọng .

- Anh chắc thế . Ngày mai anh sẽ đưa em đến một chuyên gia dinh dưỡng, bà ấy sẽ cho em một chế độ phù hợp . Sau đó, em có thể ghi tên vào lớp thể dục của anh, và tập luyện hàng ngày .

Lúc Fabrizio về rồi, Maria đứng trước tấm gương soi toàn thân. Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô thấy mình thực sự trông ra sao. Anh cô nói đúng . Mấy năm nay, cô lên cân nhiều . Đúng thế, mình béo, cô tự nhủ . Không, không chỉ béo, mà rất béo .

Cô chớp mắt mấy lần lúc nước mắt tuôn trào, và quay khỏi tấm gương, tự thấy chán mình . Với chiếc áo choàng bằng lụa, cô quấn vội lên người và lăn ra gường, vùi mặt vào gối . Cô để mặc cho những giọt nước mắt tuôn rơi cho đến lúc hết nước mắc . Cô nằm đó, kiệt sức, cõi lòng tan nát vì thèm đến dự bữa tiệc của bà Anya, vì chuyện thừa cân, vì cảnh ngộ khốn khổ hiện tại của cô. Làm gì bây giờ ? Làm gì ? Cô hỏi đi hỏi lại mình .

Fabrizio nói đúng . Phải nghĩ đến việc tận dụng mấy tháng cuối cùng này để giảm trọng, nhưng cô sợ thất bại, ngại những bài tập vất vả và kiêng cữ .

Cô chợt nghĩ đến Ricardo. Mọi việc đã bắt đầu khi họ đẩy Ricardo Martinelli ra khỏi đời cô. Cô đã yêu anh biết bao, anh cũng yêu cô, nhưng cha mẹ cô cho là anh không thích hợp, và họ đã phá vỡ mối tình này, và cô chưa gặp lại anh lần nào .

Sau khi Ricardo ra khỏi đời cô, cô bắt đầu lên cân. Cô tự nuông chìu mình những món ăn, vì cô đã mất anh , vì cha mẹ, ông bà cô rất độc đoán, và vì cô vô cùng lẻ loi. Cô ghét công việc của cô, chán thiết kế những mẫu vải .

Chạy trốn thôi. Đó là điều cô thực lòng mong muốn .

Thoát khỏi Milian vĩnh viển . Thoát khỏi gia đình cô. Thoát khỏi công việc của cô.

Nhưng Maria ơi, mình không thể thoát khỏi bản thân mình cô tự nhủ và ngồi thẳng lên, gạt tóc vướng trên mặt . Mình có một thân hình to béo, năng, nề, và mình là người duy nhất chịu trách nhiệm . Mình không thể đổ tại gia đình vì sự ăn uống của mình, dù chỉ là gián tiếp . Chỉ có mình mới là người duy nhất phải chịu trách nhiệm vì những gì mình đã ăn vào miệng mà thôi.

Phải chấm dứt, chấm dứt chuyện này, cô ngóc đầu khỏi gối, rồi xuống giường và đến ngồi bên bàn phấn, nhìn chằm chặp vào gương.

Cô thấy cô đúng là cô; một gương mặt đẹp đang chăm chú nhìn cô. Giá như cô không có thân hình kinh khủng kia nhỉ . Mình có thể làm được điều đó, cô quả quyết trong đầu . Mình có thể giảm trọng . Bây giờ mình đã có một động cơ lớn . Đi Paris gặp bà Anya, kết bạn lại với Jessica, Alexandra và Kay. Biết đâu mình chẳng nhẹ nhõm đủ để gặp Ricardo. Cô biết anh đang ở đâu và làm gì . Có lẽ người yêu của cô vẫn mong mỏi cô, như cô mong mỏi anh vậy .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.