Ba Tuần Ở Paris

Chương 5



Anya Sedgwick giật mình trên ghế sofa và nhìn chăm chú vào vị khách ngồi đối diện . Cái nhìn của bà có vẻ hỏi han và rõ rang là ngạc nhiên.

Sau khi điều chỉnh lưng dựa vào những cái gối kiểu cổ viền ren, bà hơi cau mày hỏi ;

- Nhưng cái gì làm cháu ....Dữ dội đến thế ? - Bà lắc đầu - Chẳng giống cháu tý nào .... - Giọng bà nhỏ dần, trong khi cái nhìn của bà vẫn dán lên gương mặt điển trai của anh.

Nicholas Sedgwick hắng giọng mấy lần:

- Cháu xin bác đừng giận, bác Anyạ

- Trời ạ, Nicky, bác không giận đâu - Bà độ lượng mỉm cười ấm áp, muốn khích lệ anh. Anh là đứa cháu cưng trong gia đình, dù anh chẳng phải là cháu bà, cũng không có máu mủ ruột dà gì, nhưng bà coi anh như con traị Anh là người có vị trí đặc biệt với bà .

- Thôi được - Bà nói tiếp - Cháu đang tổ chức tiệc cho bác, cháu đả gởi đi hàng đống thiếp mời, có lẽ phải ngường lại thôị Vậy tốt hơn hết là kể bác nghe chuyện ấy .

- Cháu muốn làm một thứ thật đặc biệt cho lễ kỷ niệm sinh nhật của bác, bác Anya ạ - Anh đáp - Cháu biết bac rất thích khách sạn Ledoyen, nên cháu đã chọn nơi đó .

Cháu đã đặt toàn bộ khách sạn tối hôm ấy . Và sẽ có nhiều thứ ngạc nhiên nữa .

- Bác chắc là cháu sẽ làm nhiều điều sửng sốt - Bà cười .

- Cháu đã mời 75 người, nhưng nếu bác muốn, có thể mời nhiều hơn, gấp đôi số đó chẳng hạn.

- Bảy mươi nhăm là đã quá nhiều rồi! - Bà kêu len, nhưng mỉm cười ngay khi thấy anh tiu nghiủ - Bác đùa thôi, Nickỵ Nói tiếp đị

- Sau khi đến khách sạn, cháu có nhiều ý tưởng cho bữa tiệc, và cháu cho là cháu đã quá phấn khởi . Cháu đã cho in giấy mời, và đề điạ chỉ trên phong bì bằng lối thư pháp . In xong, cháu đem đi bưu điện . Nhưng hôm đến bưu điện, cháu phát hoảng khi thấy còn thiếu gia đình . Vì thế cháu mới nói .

- Cháu cứ làm như mọi khi - Bà quả quyết bằng giọng rắn rỏi .

Anh gật đầu, tin vào sự nhân hậu của bà:

- Bác phải có lần lễ kỷ niệm lần sinh nhật lần thứ 85, một cái mốc quan trọng mà . Tất cả những người bac quan tâm sẽ quây quần quanh bác .

- Cháu có mang danh sách mời đến không?

- Có ạ - Anh cười gượng nói thêm - Cháu e rằng cháu đã làm một việc lén lút . Cháu đã nhờ Laure lấy phần lớn các địa chỉ trong hồ sơ của bác - Không đợi bà nhận xét, anh vội tiếp - Danh sách đây ạ - Rút tờ giấy trong túi ra, anh đứng dậy đến ngồi cạnh bà trên sofạ

Sau bữa ăn trưa, lúc Nicky đã về, Anya trở lại phòng khách ở tầng trên. Căn phòng này đầy sức hút với bà kể từ khi bà đến sống ở đây hơn nữa thế kỷ, là nơi giải trí của gia đình và bè bạn, nơi thư giãn và đọc sách khi bà chỉ có một mình, hoặc nghe nhạc mà bà rất yêu thích . Bà thich làm việc ở đây hơn cả . Hàng đống giấy tờ chất trên chiếc bàn rộng kiểu cổ kê ở góc phòng chứng thực cả cuộc đời lao động cần mẫn của bà .

Bước quả quyết qua sàn, Anya dừng lại bên cửa sổ trong chốc lát, chăm chú nhìn xuống mảnh sân phía dưới, thầm nghĩ khu vườn của bà trong buổi chiều tháng Hai giá lạnh này mới ảm đạm làm saọ Cây cối trơ xương nổi bật trên nền trời Paris xám nhạt nhưng sáng sủa . Những viên sỏi ướt lấp lánh ánh bạc sau trận mưa rào vừa quạ

Những cây tiêu huyền trưởng thành và chanh bao quanh ngôi nhà, giữa sân là một cây anh đào già rất đẹp nổi bật lên trong quang cảnh . Lúc này, những cây trơ trụi vươn rộng thành những hình rắc rối màu xám trùm khắp sân. Nhưng đến mùa xuân, đầy những bông hoa màu hồng dịu, cành cây nặng trĩu những tầng hoa quyến rũ; Trong cái nóng nực mùa hè, lớp lá xanh rậm tạo thành một vòm cây mát mẻ, đầy mời gọi .

Hôm nay khu vườn trông thật thê lương, nhưng Anya hiểu rõ rằng chỉ một hoặc hai tháng nữa thôi, nó sẽ rực rỡ với những thảm cỏ xanh tươi có nhiều ụ dương xỉ, điểm những đốm hồng lộng lẫy của cây anh đào nở hoa và những cây bóng nước nhỏ bé viền quanh bãi cỏ . Cái nhìn của Anya chuyển sang bức tường cao màu trắng ngà có nhiều cây to làm cho ngôi nhà và khu vườn trở nên tách biệt . Bà luôn thích khu vườn, mảnh sân duyên dáng, và mặt tiền ngôi nhà có ốp gổ nữa chừng với hai màu đen - trắng gây ấn tượng rấy mạnh . Toà nhà như một tảng đá ném từ đại lộ Invalides náo nhiệt và uốn quanh theo gốc Phố Université . nơi có ngôi trường của bà .

Anya cười thầm, nghĩ đến sự ngạc nhiên của hầu hết mọi người lúc từ ngoài phố bước qua cánh cửa lớn bằng gỗ và đối diện mảnh sân trong. Toà nhà cổ kính, sừng sững đứng nơi đây đã hơn một trăm năm, và khung cảnh điền viên của nó gợi nhớ đến miền Normandy thường làm tất cả nghẹn thở .

Mùa hè năm 1936, lần đầu tiên đến thăm ngôi nhà vào ngày kỷ niệm 20 năm ngày sinh của mình, chín Anya cũng như vậy . Anya đến đây cùng Michel Lacoste để gặp mẹ anh. Michel là mối tình lớn của bà thời trẻ, là người chồng đầu tiên của bà, là cha của hai người con bà là Domitri và Olgạ

Ngôi nhà này thuộc sở hữu của thân mẫu ông là Catherine, và thuộc về ông sau khi bà cụ mất . Khi Michel qua đời, ngôi nhà trở thành của Anyạ

Ông mất khi còn quá trẻ, Anya lẩm bẩm lúc rời khung cửa sổ . Giờ đây, bao hồi ức và kỷ niệm về quá khứ tràn ngập tâm hồn bà . Có lẽ một phần do tuổi già . Nhưng bà không thể đắm chìm mãi vào quá khứ . Nicholas Sedgwick là cháu Hugo Sedgwick, người chồng thứ hai của bà, đã ép bà phải nhìn đến tương laị Đến ngày mùng 2 tháng Sáu và bữa tiệc .

Ngồi xuóng bên chiếc bàn cạnh lò sưởi, vui mừng vì sự ấm áp của những thanh củi đang cháy rừng rực, bà chú ý đến danh sách khách mời mà anh đã chuẩn bị . Bà bằng lòng với những người trong gia đình, bè bạn mà anh đã mời, cùng một số học trò cũ . Bà đặc biệt ưng ý thấy có cả bốn cô học trò xuất sắc của khoá học năm 1994. Jessica Pierce, Kay Lenox, Maria Franconi và Alexandra Gordon. Nhất là Alexandrạ Cô học trò đặc biệt của bà, bà nghĩ .

Anya dựa vào lưng ghế, nghĩ đến Alexandra và chuyện rắc rối của cô với Tom Conners tai hại đã làm cô chết mê chết mệt . Tất cả là lỗi của Nicky, vì chính anh đã giới thiệu họ với nhaụ Mà thực ra, cũng không hẳn thế . Tom đến trường quay gặp một khách hàng, nếu bà nhớ không nhầm .

Mà là lỗi của ai, nếu mọi việc không như mong đợi ?

Chắc là do số phận . Bà ngẫm nghĩ lại đời mình và vai trò định mệnh trong đó . Bà chắc rằng cho đến ngày nay, số phân đã làm nên cuộc sống của bà .

Dù thích khí hậu ấm áp của xứ Provence trong những tháng mùa đông và thường xuyên đến đó, Anya vẫn vui mừng trở lại Paris. trở lại ngôi nhà có ý nghĩa lớn lao với bà đến thế, đầy ắp những câu chuyện của đời bà .

Nhất là căn phòng này, như thể nó thuật lại toàn bộ câu chuyện . Các bức tường đã lưu giữ bao kỷ niệm trong suốt từng ấy năm. Một số thứ bà mua, một số là quà tặng, là đồ thừa kế, một số do chính bà sáng tạo nên.

Cách trang hoàng phòng khách chứng tỏ một phụ nữ sáng suốt, có óc thẩm mỹ tài năng, một người phụ nữ gốc nước ngoài đã mạo hiểm một cách dũng cảm từ khi còn trẻ .

Bà đã nghe theo trái tim và những giấc mơ của bà, để óc sáng tạo tha hồ bay bổng, tin vào số phận như một người phụ nữ và một nghệ sĩ . Bà đã sống trọn vẹn cả đời, không nuối tiếc chút gì về những việc đã làm, chỉ có nhiều việc bà không có thời gian để làm .

Cân nhắc danh sách khách mời và ghi chú vài nhận xét, thêm vài cái tên xong, bà đặt xuống một bên. Nhưng bà vẫn tiếp tục làm việc, xem các giấy tờ chồng chất trong vài tuần đi Provencẹ Lúc hơi mệt, bà đặt bút xuống, ngồi thẳng dậy và liếc nhìn quanh.

Anya mỉm cười, nghĩ trong lúc này căn phòng như có một màn sương rất đáng yêu màu vàng, dù bóng chiều chạng vạng đang ập tới nhanh chóng . Lúc nào bà cũng có cảm giác nó đầy nắng mặt trời .

Mặc dù khởi nghiệp là một hoạ sĩ, Anya có tài trong nhiều lĩnh vực, bà rất tinh tế trong trang trí nội thất . Nhiều năm trước đây, muốn đưa ánh mặt trời vào căn phòng khách rộng, trần cao, bà đã phủ các bức tường bằng vải kẻ sọc vàng trên nền vàng . Căn phòng như được kéo dài nhờ sắc độ màu thuỷ tiên hoa vàng đến màu hoa anh thảo, đem lại cảm giác dịu dàng và ấm áp .

Tương phản sinh động với các bức tường màu vàng lặng lẽ, Anya chọn các tấm màng bằng lụa taffeta màu đỏ tía cho hai cửa sổ . Chúng được móc vào các vòng trên sào bằng gỗ, rủ thẳng xuống, nhưng đến lưng chừng cuộn lên mềm mại như tà váy dạ hội .

Anya thích những tấm rèm này, thích hậu quả tạo nên đến ngạc nhiên, và khi màu đã phai, bà chỉ việc thay bằng các loại vải giống hệt . Lúc nào bà cũng coi trọng rèm trướng, dùng tay đập cho phồng lên, đôi khi còn nhồi giấy lụa phía sau để tạo thành dạng quả chuông như mong muốn .

Vải lụa là niềm tự hào của bà, tạo cho bà một niềm vui sướng to lớn . Dù Nicky hay trêu bà về việc đó, anh vẫn thầm khâm phục nghị lực của bà, biết rằng chỉ có Anya Sedgwick mới dám chọn chúng, biết chúng là một thứ phi thường . Bà muốn làm cho mọi người ngạc nhiên, và luôn thành công đáng kể .

Lẽ tất nhiên, Anya chẳng mảy may chú ý gì đến sự treu6 chọc của anh, bà vững tin vào khiếu thẩm mỹ và sự chọn lựa màu sắc của mình . Toàn bộ căn phòng này là sự lấp lánh giữa màu đỏ tía và màu vàng, nhấn mạnh những chấm phá màu trắng . Bà dùng một số ghế tựa thanh lịch đặt rải rác trong phòng, phú lụa màu táo xanh nhạt làm dịu các màu mạnh . Anya tin các màu chìm này sẽ cân bằng được căn phòng uy nghi do các màu sắc rực rỡ của nó .

Phía trước lò sưởi là một ghế trường kỷ lớn, nhồi thật dầy và hai ghế bành lùn phủ toàn nhung màu đỏ tía, điển hình cho phong cách của Anyạ Bà luôn lựa chọn sự tiện nghi cũng như phong cách . Ngay cả chiếc bàn nước hình chữ nhật cũng là sáng tạo của bà . Nguyên là một cánh cổng vườn cũ kỹ bằng thép bà tìm được ở chợ trời, bà đã thuê một thợ kim khí hàn vào những cái chân thấp, rồi đặt lên đó một tấm kính dày . Bà rất tự hào có một chiếc bàn nước đọc nhất vô nhị, và lúc này vừa ngắm nó, bà vừa gật đầu tán thưởng .

Ngọn lửa trong lò tăng thêm cảm giác ấm áp và thân mật trong một buổi chiều đông hiu hắt, và Anya thầm sung sướng có một chốn thiên đường tuyệt vời như thế này . Bà mới từ Provence về được hai hôm, và lúc mới về bà cảm thấy thật lạnh lẽo .

Mình già lão quá rồi, bà lẩm bẩm và cố đứng lên. Xương cố già lão, và ngày càng già lão . Bà đi vòng quanh bàn và đến chổ lò sưởi, nhưng rồi dung8` lại chiêm ngưỡng vài thứ của bà .

Dường như trong lúc vắng mặt ở miền Nam, bà đã tạm thời quên bẵng những đồ đạc ấy đẹp biết dường nào, và muốn làm quen lại với chúng, chạm vào chúng, nhớ lại ai đã tặng bà, nhớ đến chúng đã có ý nghĩa biết chừng nào .

Cái này đặt chưa đúng chổ, bà nghĩ lúc cái nhìn sắc sảo của bà đặt lên chiếc ấm xamôvạ Cái ấm này phải đặt lên một chiếc bàn tròn bằng bạc, mép bàn viền sa mỏng màu đỏ và vàng, đăt giữa hai cửa sổ .

Bà nhoài người, đẩy chiếc xamôva vào giữa bàn, nơi có lý nhất, rồi lùi lại, bà trìu mến nghắm nghía; nó là thứ có ý nghĩa đặc biệt với bà . Thân mẫu bà đã kiên quyết mang nó ra khỏi Nga lúc họ rời đất nước . Người phụ ấy đã nhất định không để những báo vật của gia đình lại .

Anya không nhớ được sự kiện này, nhưng mẹ bà đã kể lại cho bà và các anh chị em bà nghe nhiều lần, và nó đã thành một phần trong lịch sử gia đình bà .

Đi qua một chiếc bàn vững chắc, bà dừng lại thán phục bộ sưu tập các tượng thánh cổ rất giá trị của mẹ bà . Một đầu bàn bày những bức ảnh gia đình chụp ở Ngạ Tất cả đều được lồng trong khung Fabergé bằng vàng, khảm nhiều viên đá quý màu xanh lơ và xanh biết, được song thân bà trang trọng giữ gìn .

Những bức chân dung chụp người đàn ông đẹp trai, ăn mặc sang trọng và những phụ nữ kiều diễm mặc dạ phục rất thời trang, đeo đồ trang sức quý giá .

Anya tránh những bức ảnh đầy gợi nhớ này, tài sản kế thừa mà ba mẹ bà để lại cho bà cùng nhiều thứ khác mà họ đã mang ra khỏi nước Ngạ Cái nhìn của bà quét nhanh qua những giá sách dựng ven tường ở cuối phòng . Giá nào cũng đầy ắp các loại sách, một số do bà viết, còn lại là của bạn bà . Bà hy vọng một tác phẩm khác của bà sẽ sớm nằm trên giá sách đằng kia, cuốn sách về Giai đoạn Nghệ thuật trang trí mà bà đang viết những dòng cuối cùng . Khoảng một tháng nữa, cuốn sách sẽ xuất bản .

Như một phản ứng tự động, cái nhìn của bà lướt sang một bức tranh đầy ấn tượng treo trên tường sát ngay các giá sách . Đó là một bức tranh phong cảnh, tất cả là những góc và mặt phẳng, một bức tranh hiện đại đầy lôi cuốn vì những màu xanh lá cây đậm, màu vàng phong phú và màu đỏ sẫm, cân bằng nhờ những màu nâu đất và màu đồng, màu của mùa thụ Đây là bức vẽ có tác động mạnh nhất của phụ thân bà là Valentin Khôngssikhôngvsky, một hoạ sĩ Nga vĩ đại . Bức vẽ như hút lấy cái nhìn của bà, và bao giờ cũng thế . Bà thực sự cảm phục tài năng xuất chúng của cha mình .

Cuối cùng bà quay đi và nhìn tiếp .

Có vài bức tranh bà treo ở đâỵ Một trong những bức vẽ ấy nổi bật . Bà vẽ nó từ hơn 60 năm trước, chân dung một phụ nữ trẻ, sống động, to bằng người thật . Treo phía trên lò sưởi, bức tranh là tâm điểm chú ý ở đầu kia căn phòng, ai vừa nhìn thấy cũng bị thu hút ngay lập tức .

Anya đến gần lò sưởi, đứng nhìn chăm chú vào bức tranh, cái nhìn của bà đầy phê phán như thường lệ . Bà chưa từng chê trách bức tranh này tý gì, dù nó là một trong những tác phẩm của bà, thông thường bà có khuynh hướng nhận xét hết sức khe khắt .

Bà vẽ bức này miêu tả Ekaterina, em gái bà, gọi tắt là Katti năm 21 tuổi . Katti là một người đẹp thực sự . Góc trái bên dưới bức tranh đề tên riêng của bà; Anya Khôngssikhôngvskaya cùng ngày tháng, năm 1941.

Năm ấy, Anya 25 tuổi . lúc cô đề nghị em gái ngồi làm mẫu, Katti đã miễn cưỡng đồng ý . Dưới con mắt Anya, Katti là người đặc biệt xinh đẹp mà không hề kiêu căng, một người khiêm tốn nhất .

Cuối cùng, khi bức vẽ hoàn thành, thân phụ họ đã sững sốt đến mức không nói nên lời mất một lúc . Ngạc nhiên vì tác phẩm của Anya, ông đã gọi bức vẽ là một kho báu . Ngay lập tức, ông đã đề nghị một gallery nghệ thuật nổi tiếng ở London làm đại diện và giải quyết công việc cho ông, đưa cho họ xem và họ đã giúp ông. Thậm chí họ còn tổ chức một cuộc triển lãm các bức tranh khác của Anya; chúng bán hết veo làm cô rất ngạc nhiên và hài lòng .

Đã có nhiều người thử mua bức vẽ em gái bà mà bà đặt tên là chân dung Ekaterina, vì nó đặc biệt lôi cuốn . Nhưng bà muốn giữ nó cho riêng mình . Bức tranh hết sức đặc biệt với bà, đầy ý nghĩa và quá khứ riêng tư. Trải qua nhiều năm ròng, còn nhiều người nữa muốn mua, nhưng câu trả lời của bà bao giờ cũng là "không bán".

Anya tập trung cái nhìn đánh giá lên bức tranh, muốn phân tích xem vì sao nó quyến rũ được nhiều người khác nhau đến thế . Dây là Katti yêu quý của bà, tóc vàng hoe, xinh đẹp, gò má cao, nghiêng nghiêng, vầng tráng rộng, cặp mắt mở to, mảnh dẻ vô cùng, cái mũi quý phái . Trong làn ánh sáng trong trẻo, em gái bà có vẻ lung linh thật sự đến mức bà phải cố hết sức bắt giữ nó trên nền vải . Bức vẽ hầu như lấp lánh cùng làn ánh sáng trong trẻo, thường làm nổi bậc tác phẩm của bà .

Cặp mắt Katti xanh biết như một mảng trời rất đáng yêu, phản chiếu màu xanh của tà áo choàng bằng lụa taffeta cô mặc . Ngay cả lúc này Anya cảm thấy như bà luôn cảm thấy là đưa ngón tay ra đến gần bức tranh, bà có thể sờ thấy không chỉ làn lụa trên tấm vải vẽ, mà là lớp lụa thực sự với những nếp gấp, những gợn sóng óng áng mềm mại . Hầu như bà nghe thấy cả tiếng sột soạt của làn lụa .

Một lần nữa, bà sửng sốt thấy diện mạo em gái bà rất Ăng lê. Mà sao lại không nhỉ, bà tự hỏi . Bà đã vẽ bức chân dung này trong một buổi chiều giữa hè đẹp nắng, trong khu vườn của trang viên ở Kent. Nền phảng phất bóng láng của Gainsborough, bà tự nhủ . Bà không so mình với người hoạ sĩ bậc thầy, mà đúng hơn là cách ông vẽ phong cảnh nước Anh thời đó .

Bà băn khoăn không biết người ta bị thu hút đến bức tranh này vì cô gái, hay vì vẻ Anh quốc trên tranh? Hoặc vì tâm trạng của một lứa tuổi đã qua dường như cần giữ lại ? Bà không biết . Bà chưa bao giờ biết điều gì có ý nghĩa với người khác, cảm xúc mạnh mẽ nào gợi nên phản ứng trong lòng họ .

Ngoảnh nhìn đi chổ khác, song ý nghĩ của bà vẫn tập trung về cô em gái . Katti sinh ở London, nhưng Anya tin rằng trong sâu thẳm, bà là một người Nga thực thụ . Bà rất giống Natasha, thân mẫu họ . Em trai họ là Vladimir cũng sinh trưởng ở London lại đặc Anh, không còn tí ti bóng dáng Nga nào . Vladimir ít hơn Katti 3 tuổi .

Cả hai người em ruột của Anya đều còn sống, và bà vô cùng cảm kích về điều đó . Họ sẽ rất vui đến dự tiệc mừng sinh nhật của bà . Dù Katti và Vladimir sống ở Anh, song nhiều năm qua, cả ba người vẫn thân thiết và yêu quý nhaụ Họ ở khôn cách xa nhau là mấy, chỉ qua eo biển Anh là tới Kent, nơi sinh trưởng gắn bó của họ .

Chắc chắn là Nicky để tên họ lên hàng đầu danh sách khách mời cùng những người khác trong gia đình . Bà em gái Katti cùng chồng là Sacha Lebedev, một người Nga sinh trưởng ở Anh và các con là Charles và Anthony cùng cháu gái Serenạ Ông em Vladimir và vợ là Lilli và ba con trai là Michael, Paul và Petter cùng các con dâụ

Rồi đến gia đình thân thiết nhất của bà, các con với người chồng đầu tiên Michel Lacostẹ Cô con gái Olga và con trai Dimitri; lại còn các cháu gái, con của Olga là Anna và Nataliẹ

Sau đó nhà họ Sedgwick mà bà thừa hưởng của Hugo người chồng thứ hai mà bà rất yêụ Larry và vợ là Stephanie; Nicky, đứa cháu được cưng nhất và vợ là Constancẹ Nhưng không, có lẽ Constance không đến, vì cô và Nicky hồi này đang bất hoà và lạnh nhạt với nhaụ

Một sự pha trộn phức tạp, nhưng tất cả bọn họ đều là thành viên trong gia đình bà và bà quan tâm đến từng người một . Vừa ngồi xuống chiếc sofa nhung đỏ, bà vừa nghĩ bữa tiệc sẽ diễn ra vui biết chừng nào . Dụa lưng vào tấm nệm ghế, hưởng thụ ngọn lửa ấm áp, mùi nến thơm phức, sự thoải mái của những vật bao quanh và bầu không khí thaanh thản bao quanh nơi này .

Tám mươi lăm tuổi, mình không thế tin là chỉ ba tháng nữa mình sẽ 85 tuối, bà nghĩ . Trong lòng, mình cảm thấy trẻ trung hơn nhiều .

Anya cười một mình, rồi quay nhìn bức chân dung Kattị Bà cảm thấy trẻ như cô gái trong tranh đang chăm chú nhìn bà bằng cặp mắt ngây thơ...

Bà sinh năm 1916 ở Péterburg. Song thân bà thuộc tầng lớp quý tộc và được hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi nhất nước Ngạ Cha bà thuộc dòng dõi quý tộc lâu đời, rất giầu có nhờ ruộng đất mênh mông thuộc sỡ hữu gia đình ở Crimea, nhiều tài sản công nghiệp ở Moscow và những lợi tức tài chính ở nước ngoài . Mẹ bà Nathalie, thường gọi là Natasha, là con gái của Bá tước Ilya Devenarskhônge cũng là một chúa đất giàu có .

Lúc sinh Anya, phụ thân bà đã là một hoạ sĩ có tên tuổi nhờ tài năng xuất chúng của mình . Trong vòng 15 năm rời nước Nga, cha bà - Valentin đã công nhận là một trong những hoạ sĩ vĩ đại của Nga thế kỷ hai mươị

Bà cùng cha mẹ rời nước Nga và sau vài tuần trú ngụ tại Na Uy, họ lên một chiếc tàu buôn Anh đến nước này .

Bác gái Olga đã đợi sẵn họ . Bà lây chồng là Adrrian Hamilton, một chủ ngân hàng Anh giàu có và chuyển đến London từ năm 1910 . Những kỷ niệm đầu tiên về thời thơ ấu của Anya là nước Anh, nhất là trang ấp tuyệt đẹp của bà cô ở Kent, nơi nhiều năm sau Anya vẽ chân dung Katti trên nền đất caọ

Sau sáu tháng sống ở Kent, Valentin và Natasha tìm được một căn nhà nhỏ nhưng hấp dẫn ở Chelsea, có một nhà bảo quản trong vườn . Ngôi nhà xây dựng hầu như toàn bằng kính, đây chính là nơi lý tưởng để Valentin làm xưởng vẽ . Anya đã lớn lên ở đây, vây quanh bằng những gia sản và những bức ảnh mà mẹ em đã cố mang ra khỏi nước Ngạ

Anya ăn món ăn Nga, học lịch sử Nga từ ông bố, Học tiếng Nga từ cha mẹ . Họ chỉ toàn nói tiếng Nga những khi chỉ có nhaụ Về bản chất, Anya được nuôi dững như một tiểu thư Nga lớn lên ở St. Peterburg. Cô cũng là một cô gái Anh được nuôi dạy đúng kiểu ở nước này và trở thành sinh viên của Học viên Nghệ thuật Hoàng giạ "Em là một thứ pha trộn", Anya đã nói thế với Michel Lacoste trong lần gặp gỡ đầu tiên ở Paris. "Nhưng trong sâu thẳm, em biết mình mang tâm hồn Nga". Bà vẫn tin như thế cho đến hết đời, đúng như cha bà, một ông hoàng Nga mong muốn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.