Bá Tước Dracula

Chương 15



Khi chúng tôi đến khách sạn Berkely, Van Helsing thấy một tờ điện tín đang chờ đợi ông.

"Tôi đang đến bằng xe lửa. Jonathan ở Whitby. Có những tin tức rất quan trọng. Mina Harker."

Giáo sư có vẻ vui mừng. "Ah, điều này thật là tuyệt diệu, bà Mina," ông ta nói, "một viên ngọc trai giữa những người phụ nữ! Bà ấy đang đến, nhưng tôi không thể tiếp bà được. Bà ta sẽ đến nhà anh đấy, bạn John. Anh phải đón bà ta tại nhà ga. Hãy đánh điện cho bà ấy trên đường để bà ấy có thể chuẩn bị."

Khi điện tín được đánh đi, ông ta uống một tách trà. Sau đó ông ta nói với tôi về cuốn nhật ký được viết khi Jonathan Harker đi nước ngòai, và đưa cho tôi một bản sao của nó, và thêm một bản sao của bà Harker ở Whitby. "Hãy giữ nó," ông ta nói, " và đọc cho kỹ. Khi tôi quay về thì anh đã thông suốt mọi sự việc, và chúng tôi có thể điều tra tốt hơn. Hãy giữ nó cho cẩn thận, vì nó chứa đựng rất nhiều thông tin quý giá. Anh sẽ phải cần đến tất cả niềm tin của mình khi đọc nó, dù rằng ngày nay anh đã có nhiều kinh nghiệm rồi. Những gì được trình bày trong này," ông ta lấy ra một xấp giấy nặng và dày khi ông nói," có thể điều này là bắt đầu cho sự kết cục của tôi, anh và những người khác, hoặc nó sẽ gióng lên hồi chuông báo tử cho những kẻ Chưa Chết đang lang thang trên quả đất. Xin anh hãy đọc nó với tâm hồn rộng mở, để cho anh có thể hiểu được những gì được kể lại, vì điều này rất quan trọng. Hẳn anh cũng biết là quyển nhật ký này chứa đựng những chuyện rất lạ lùng, đúng không? Vâng! Và chúng ta tiếp tục cùng nhau đi đến tận cùng khi chúng ta gặp lại." Ông ta sửa soạn khởi hành và ngay sau đó đi xuống đường Liverpool. Tôi thì xuống đường Paddington, tôi đến đó trước khi xe lửa đến nơi khỏang mười lăm phút.

Tôi rẽ vội đám đông, hộc tốc lao theo lối đi chính đến cổng xuống, đến đó thì tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì tôi biết rằng chưa lỡ mất người khách của mình khi mà có một cô gái xinh xắn với khuôn mặt dịu dàng bước đến chỗ tôi, và sau một cái liếc nhanh, cô ta nói,"Bác sĩ Seward, phải không ạ?"

"Và hẳn bà là bà Harker!" tôi trả lời ngay, và sau đó cô ta đưa tay ra.

"Tôi biết ông qua sự mô tả của Lucy tội nghiệp, nhưng…" Cô ta thình *** h ngưng bặt và đỏ ửng mặt mày.

Cái đỏ mặt đó lan đên đôi má của tôi và chúng tôi cảm thấy gần gủi nhau, vì đó là sự trả lời ngầm cho câu nói của cô ta. Tôi cầm lấy hành lý của cô ta, nó bao gồm một cái máy đánh chữ, và đón xe ở đường Fenchurch, sau đó tôi đánh điện cho người quản gia của tôi dặn chuẩn bị phòng và giường ngủ ngay cho bà Harker.

Bây giờ thì chúng tôi đã đến nơi. Tất nhiên cô ta biết rằng đây là một viện điều dưỡng tâm thần, nhưng tôi thấy cô ta không thể ngăn được một cái rùng mình khi chúng tôi đi vào.

Cô ấy nói với tôi rằng nếu không có gì phiền thì cô ấy sẽ gặp tôi ở phòng nghiên cứu của tôi, vì cô ấy có nhiều điều để nói. Do đó tôi tôi kết thúc đoạn nhật ký được thu băng này tại đây trong khi chờ đợi cô ta. Đến lúc này tôi vẩn chưa có cơ hội để đọc những giấy tờ và Van Helsing để lại cho tôi, dù nó đã mở sẳn trước mặt tôi. Tôi phải hướng sự chú ý của cô ta đến một cái gì đó, để tôi có cơ hội đọc chúng mới được. Cô ta không biết là thời gian quý giá như thế nào, hoặc là chúng tôi đang có một nhiệm vụ ghê gớm phải giải quyết. Tôi phải cẩn thận đừng làm cô ta sợ mới được. Cô ta đến kia!

NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER

Ngày 29 tháng Chín. – Sau khi đã dọn dẹp xong, tôi đi xuống chỗ phòng làm việc của bác sĩ Seward. Tôi ngừng một chút tại cửa, vì hình như tôi nghe thấy anh ta đang nói chuyện với ai đó. Tuy nhiên, vì anh ấy muốn tiến hành mọi việc nhanh chóng, nên tôi gõ cửa và nghe tiếng anh ấy gọi, "Mời vào," tôi đi vào.

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi không thấy ai bên cạnh anh ta. Anh ta ngồi một mình, và đối diện với anh ấy trên bàn là một vật mà tôi biết ngay là một loại máy ghi âm. Tôi chưa thấy nó bao giờ, nên tôi quan sát nó rất thích thú.

"Hy vọng là tôi không làm ông phải đợi," tôi nói, "nhưng tôi đứng ở cửa khi nghe thấy ông đang nói, và nghĩ rằng ông đang có chuyện với ai đó."

"Ồ," anh ta trả lời với một nụ cười, "tôi chỉ đang thu nhật ký thôi."

"Nhật ký của ông à?" tôi hỏi anh ta một cách ngạc nhiên.

"Vâng," anh ta trả lời. "Tôi lưu nó vào đây." Anh ta vừa nói vừa đặt tay lên chiếc máy ghi âm. Tôi cảm thấy rất thú vị với điều này, và buột miệng, "Thật vậy, cái này đánh bại mọi thứ tốc ký! Tôi có thể nghe một chút không?"

"Tất nhiên rồi," anh ta nói với vẻ sốt sắng, và đứng dậy chuẩn bị để nói. Nhưng anh ta ngừng lại, và một vẻ lúng túng hiện ra trên mặt anh ta.

"Chuyện là thế này," anh ta bắt đầu một cách bối rối."Tôi chỉ ghi lại nhật ký của tôi trong này, và nó hoàn toàn, gần như hoàn toàn là chuyện riêng, thật là đáng tiếc, nó có nghĩa, tôi muốn nói là…" Anh ta ngừng lại, và tôi cố giúp anh ấy hết bối rối.

"Ông đã chăm sóc Lucy thân yêu ở những giây phút sau cùng. Hãy cho tôi biết bạn ấy đã chết như thế nào, hãy cho tôi biết mọi chuyện về bạn ấy, tôi sẽ rất biết ơn ông. Bạn ấy rất, rất thân thiết với tôi."

Trước sự ngạc nhiên của tôi, anh ta trả lời, với một vẻ khiếp hãi hiện ra trên mặt, "Nói với bà về cái chết của nàng? Không, không, vì thế giới rộng lớn này!"

"Vì sao không?" Tôi hỏi với một cảm giác kinh hãi và lo lắng lan tỏa trong người.

Một lần nữa anh ta ngừng lại, và tôi có thể thấy rõ là anh ta đang cố phát minh ra một lời bào chữa nào đó. Cuối cùng, anh ta lắp bắp, "Bà thấy đấy, tôi không biết làm cách nào để quay lại đúng một đoạn đặc biệt nào đó trong nhật ký."

Thậm chí khi đang nói thì anh ta lại nảy ra một ý nghĩ, và anh ta nói với một vẻ vô thức dễ thấy, giọng nói của anh ta thay đổi, với một vẻ ngây thơ như một đứa trẻ, "điều ấy là sự thật, xin thề với danh dự của tôi. Lời thề trung thực của một người Ân Độ!"

Tôi không thể không mỉm cười, khi mà anh ta nhăn nhó nói tiếp "Tôi vừa ngãng ra một lúc!" anh ta. "Nhưng bà cũng biết đấy, mặc dù tôi đã thu cuốn nhật ký này nhiều tháng trước, nhưng tôi chưa một lần nảy ra ý nghĩ tìm đến đúng một đoạn đặc biệt nào đó trong trường hợp tôi muốn xem qua nó cả?"

Lúc này trong tâm trí của tôi đang bị xâm chiếm bởi ý nghĩ quyển nhật ký của vị bác sĩ đã chăm sóc cho Lucy sẽ giúp tôi thêm vào những kiến thức cần thiết để biết những điều khủng khiếp nào Đang Diễn Ra, nên tôi nói một cách cứng rắn, "Vậy thì, thưa bác sĩ Seward, tốt hơn ông nên để tôi đánh máy lại đoạn nhật ký của ông."

Anh ta trở nên trắng bệch cả mặt mày, và thốt lên, "Không! Không! Không! Vì cả thế giới này. Tôi không thể kể lại với bà câu chuyện khủng khiếp này!"

Thật là khủng khiếp. Trực giác của tôi đã đúng! Trong một thóang, tôi suy nghĩ, và khi mắt tôi lướt qua căn phòng, với một cái nhìn vô thức tìm kiếm một cái gì đó hoặc một cơ hội nào đó có thể giúp mình, tôi liếc thấy một xấp giấy tờ dày cộm được đánh máy trên bàn. Mắt anh ta gặp cái nhìn của tôi, và hướng theo chùngm không suy nghĩ gì. Khi thấy xấp giấy, anh ta hiểu tôi muốn gì.

"Ông chưa hiểu tôi rồi," tôi nói. "Khi ông đọc những giấy tờ kia, nhật ký của tôi và chồng tôi mà tôi đã đánh máy lại, ông sẽ hiểu tôi nhiều hơn. Tôi không dao động với những ý nghĩ đập vào tim mình lúc này đâu. Nhưng, tất nhiên, ông chưa biết rõ tôi, vì vậy tôi không mong đợi ông sẽ tin tưởng tôi lúc này."

Anh ta là một nhà quý tộc bẩm sinh. Lucy tội nghiệp thân yêu đã đúng khi đánh giá về anh. Anh ta đứng dậy, mở một ngăn kéo, trong đó chứa đầu những ống xylanh rỗng bao bởi sáp đen được đánh số thứ tự, và nói,

"Bà nói đúng. Tôi không tin bà bởi vì tôi không biết bà. Nhưng bây giờ tôi đã biết bà, và hãy để cho tôi nói rằng tôi đúng ra nên biết bà từ trước. Tôi biết rằng Lucy đã nói với bà về tôi. Nàng cũng nói với tôi về bà. Cho phép tôi chuộc lỗi trong khả năng của mình chăng? Bà hãy lấy những cuộn băng này và nghe chúng. Nữa tá đầu tiên của chúng là những vấn đề riêng tư của tôi, và chúng sẽ không làm bà kinh hãi. Và bà sẽ hiểu rõ tôi hơn. Bữa ăn tối sẽ được chuẩn bị. Trong thời gian đó, tôi sẽ đọc những tài liệu này, và tất nhiên là có thể hiểu được mọi chuyện rõ ràng hơn."

Anh ta tự mình mang chiếc máy ghi âm vào phòng tôi và điều chỉnh nó giúp tôi. Nào, bây giờ thì tôi tin chắc là tôi sẽ được một cái gì đó đáng hài lòng đây. Nó sẽ kể với tôi về mặt bên kia của một thiên tình yêu đích thực mà tôi chỉ mới biết được một mặt.

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 29 tháng Chín. – Tôi bị thu hút bởi quyển nhật ký hấp dẩn của Jonathan Harker và quyển nhậ ký của vợ ông ta đến nỗi tôi không hay biết thời gian đang trôi đi như thế nào. Bà Harker đã không đi xuống khi người hầu gái thông báo về bữa ăn tối, và tôi nói, "Có thể bà ấy đang mệt. Hãy đợi thêm một giờ nữa hãy ăn tối." Và tôi lại tiếp tục công việc. Khi tôi đọc xong quyển nhật ký của bà Harker thì cô ta đi vào. Cô ta trông thật dịu dàng, nhưng thật buồn bã, và mắt cô ta đẫm lệ. Có một cái gì đó làm tôi xao xuyến. Chúa biết rằng chỉ mới đây thôi tôi đã có nguyên nhân để rơi lệ! Nhưng tôi đã cố để kiềm chế nó, nhưng bây giờ thì dáng vẻ của đôi mắt dịu dàng kia, long lanh với những giọt nước mắt, đã xuyên thẳng vào tim tôi. Vì vậy tôi nói với tất cả vẻ lịch thiệp của mình, "Tôi vô cùng lo sợ là tôi đã làm bà đau buồn."

"Ồ không, ông không làm tôi đau buồn," cô ta trả lời. "Nhưng tôi đã bị xúc động nhiều hơn tôi có thể nói bởi nỗi buồn của ông. Đấy là một cái máy tuyệt vời, nhưng thật sự là một vật độc ác. Nó đã kể với tôi bằng cái giọng đều đều của nó nỗi thống khổ trong tim ông. Nó giống như một tiếng kêu gào từ tận đáy lòng gửi lên Chúa Tòan Năng. Mong sao cho đừng ai phải nghe lại nó lần nữa! Xem này, tôi đang cố tỏ ra hữu dụng. Tôi đã đánh máy lại chúng, và không ai cần phải nghe những nhịp đập đau khổ trong tim ông như tôi nữa."

"Không một ai cần nghe nó nữa, sẽ không một ai nữa," tôi trầm giọng nói. Cô ta đặt tay mình lên tay tôi và nói thật trịnh trọng, "Ah, nhưng họ phải nghe!"

"Phải! Nhưng vì sao?" tôi hỏi.

"Bởi vì đây là một phần của câu chuyện kinh khủng này, một phần về cái chết của Lucy tội nghiệp và tất cả những chuyện dẩn đến nó. Bởi vì trong cuộc đấu tranh này chúng ta đang đứng trước nhiệm vụ giải thóat trái đất ra khỏi con quái vật kinh khủng này, vì vậy tất cả chúng ta phải có kiến thức và những sự giúp đỡ cần thiết. Tôi nghĩ rằng những cuộn băng ghi âm mà ông đưa cho tôi chứa nhiều điều hơn những việc mà ông muốn tôi biết. Và tôi có thể trong những cuộn băng ấy nhiều ánh sáng rọi lên những bí ẩn tăm tối. Ông sẽ giúp tôi, có phải thế không? Tôi chỉ mới biết được mọi việc đến thời điểm mà tôi vừa đọc được, vì nhật ký của ông chỉ cho tôi biết đến ngày 7 tháng Chín, về việc Lucy tội nghiệp bị vây hãm và sự bất hạnh kinh khủng của bạn ấy kết thúc ra sao. Jonathan và tôi đã làm việc cả ngày lẩn đêm từ khi giáo sư Van Helsing gặp chúng tôi. Anh ấy đễ đến Whitby để thu thập thêm thông tin, và ngày mai anh ấy sẽ đến giúp chúng ta. Chúng ta không cần phải giữ bí mật với nhau. Khi làm việc cùng nhau với niềm tin tuyệt đối, chúng ta chắc chắn sẽ mạnh hơn so với việc một số trong chúng ta cố giữ mình trong bóng tối."

Cô ấy nhìn tôi thật quyến rủ, và cùng lúc đó hiện rõ vẻ can đảm và cương quyết trong con người cô ta, đến nỗi tôi trả lời ngay những đòi hỏi của cô ta. "Bà sẽ," tôi nói "làm mọi điều bà muốn trong vấn đề này. Chúa tha lỗi cho tôi nếu tôi làm gì đó sai lầm! Có một số chuyện kinh khủng chưa được nói ra. Nhưng nếu bà muốn khám phá câu chuyện về cái chết của Lucy tội nghiệp, tôi biết rằng lúc này bà chưa hài lòng vì còn một phần được giữ trong bóng tối. Không những thế, sự kết cục, sự kết thúc cuối cùng sẽ mang đến cho bà những tia sáng bình yên. Nào, bây giờ chúng ta hãy ăn tối. Chúng ta phải giữ cho khỏe mạnh để đương đầu với những chuyện sắp đén. Chúng ta có một nhiệm vụ tàn ác và kinh khiếp. Sau khi ăn xong bà cần nghỉ ngơi, và tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi của bà, nếu như còn vấn đề gì mà bà chưa hiểu, dù nó hiện rõ rành rành đối với những người chứng kiến."

NHẬT KÝ CỦA MINA JOURNAL

Ngày 29 tháng Chín. – Sau bữa ăn tôi đi cùng với bác sĩ Seward đến phòng nghiên cứu của anh ấy. Anh ra mang chiếc máy ghi âm từ phòng tôi trở lại, còn tôi thì lấy cái ghế, anh ta sắp xếp sao cho tôi có thể với tới cái máy ghi âm mà không cần đứng dậy, và chỉ tôi cách dừng máy trong trường hợp tôi muốn ngừng. Rồi anh ấy rất thong thả lấy một cái ghế, ngồi quay lưng lại phía tôi, để cho tôi tự nhiên, và bắt đầu đọc. Tôi gắn cái ống nghe lên tai và lắng nghe.

Khi câu chuyện khủng khiếp về cái chết của Lucy và những gì diễn ra tiếp theo chấm dứt, tôi ngã nhũn người trên ghế. May là tôi chưa đến nỗi ngất xỉu. Khi bác sĩ Seward thấy tôi anh ấy nhảy vội đến với một tiếng kêu khủng khiếp, vội vã lấy một chai rượu từ tủ bup-phê, tiếp cho tôi một chút rượu mạnh, và vài phút sau tôi phần nào phục hồi. Đầu óc của tôi quay cuồng, và nó tòan những điều kinh dị khủng khiếp, mà chỉ có một tia sáng là cuối cùng bạn Lucy thân yêu của tôi cũng được bình yên, tôi nghĩ là tôi không thể chịu đựng nỗi nếu không có được điều này. Tất cả mọi chuyện thật là man dại và huyền bí, và lạ lùng đến nỗi nếu tôi không có được những kinh nghiệm từ câu chuyện của Jonathan ở Transylnavia tôi không thể tin điều này. Và nếu như vậy, tôi sẽ không biết phải tin vào điều gì, và sẽ rất gay go để biết phải làm gì. Tôi mở nắp máy chữ và nói với bác sĩ Seward.

"Hãy để tôi viết lại những thứ này ngay. Chúng ta phải chuẩn bị sẳn sàng mọi thứ khi bác sĩ Van Helsing đến. Tôi sẽ gửi điện cho anh Jonathan đến đây khi anh từ Whitby về London. Trong chuyện này những ngày tháng là tất cả, và tôi nghĩ rằng nếu chúng ta muốn tận dụng mọi tài nguyên của mình và sắp xếp chúng theo thứ tự, thì chúng ta sẽ có nhiều chuyện phải làm."

"Bà làm tôi nhớ rằng Huân tước Goldaming và ngài Morris cũng đang đến. Chúng ta hãy sẳn sàng để kể với họ khi họ đến."

Anh ta điều chỉnh chiếc máy cho tốc độ chậm lại, và tôi bắt đầu đánh máy lại bắt đầu từ cuộn băng thứ bảy. Tôi đánh làm nhiều bản, tất cả là ba bản, nhưng khi đã làm trong khi rảnh rỗi. Khi tôi bắt đầu thì đã trễ, nhưng bác sĩ Seward đi giải quyết một số công việc với những bệnh nhân, và khi xong việc thì anh ấy quay lại và ngồi xuống gần bên tôi, để tôi không cảm thấy cô đơn khi làm việc. Anh ấy thật là tốt bụng và chu đáo. Thế giới này hình như vẩn tòan những người tốt, dù rằng trong đó vẩn hiện hữu những con quái vật.

Trước khi tạm biệt anh ta tôi nhớ ra rằng Jonathan có ghi vào nhật ký sự lo lắng của giáo sư khi đọc những điều ghi trong tờ xuất bản chiều tại ga Exeter, nên khi bác sĩ Seward có giữ lại những báo chí của anh ta, tôi mượn những số ‘Nhật báo Westminster’ và ‘Nhật báo Pall Mall’ và mang về phòng. Tôi vô cùng nhớ tờ ‘Dailygraph’và ‘Nhật báo Whitby’trong đó tôi đã cắt những bài giúp chúng tôi hiểu về những biến cố kinh khiếp tại Whitby mỗi khi bá tước Dracula xuống núi, nên tôi sẽ đọc những tờ báo buổi chiều tại đây, và có thể tôi sẽ có một số ánh sáng. Tôi không buồn ngủ, và công việc sẽ giúp tôi bình tâm.

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 30 tháng Chín. – Ông Harker đến lúc chín giờ. Ông ta đã nhận được điện tín của vợ ông trước khi đến đây. Ông ta có một vẻ thông minh đặc biệt, nếu như ta có thể đánh giá một con người qua khuôn mặt, và tràn đầy sinh lực. Nếu như cuốn nhật ký của ông ta là sự thật, và đánh giá về một con người đã trải qua những kinh nghiệm tuyệt vời như vậy, thì điều này cũng có nghĩa ông ta phải là một con người dũng cảm tuyệt vời. Để có thể nhảy qua lần thứ hai qua một một nơi đầy những thách thức như thế. Sau khi đọc những ghi chép của ông ta tôi đã chuẩn bị để gặp một mẫu vật tuyệt vời cho nam tính, như hơi trầm lặng, một người quý phái có dáng vẻ kinh doanh sẽ đến đây vào hôm nay.

ĐÊM KHUYA. – Sau bữa ăn tối Harker và vợ ông ta trở về phòng của họ, và một lúc sau khi tôi đi qua, tôi nghe thấy tiếng máy chữ lách cách. Họ đang làm việc cật lực. Bà Harker nói rằng sẽ chấp lại theo thứ tự những mẩu chứng cứ mà họ có được. Harker đã có những bức thư về việc vận chuyển những cái hộp tại Whitby và gặp những người vận chuyển tại London đã chuyển chúng. Ông ta bây giờ đang đọc những đoạn nhật ký của tôi mà vợ ông đã ghi lại. Tôi không biết là họ có tìm ra được điều gì hay không. Nó là…

Thật là lạ khi chưa bao giờ tôi lại lóe lên ý nghĩa rằng chính cái ngôi nhà sát nơi tôi ở lại chính là nơi ẩn náu của bá tước! Thật may chúng tôi đã có thể được chỉ dẩn đầy đủ từ những hành động của bệnh nhân Renfield! Những xấp thư từ thuật lại cuộc mua bán ngôi nhà đã được đính kèm vào bản ghi. Ôi, nếu như chúng tôi có được nó sớm hơn thì chúng tôi đã có thể cứu được Lucy tội nghiệp! Ngừng lại! Đấy chỉ là một mơ tưởng điên cuồng viễn vông mà thôi! Harker đã trở lại, và một lần nữa thu thập các tài nguyên. Ông ta nói tại bữa ăn chiều rằng họ đã có thể chỉ ra được mối liên hệ giữa tòan bộ các câu chuyện. Ông ta nghĩ rằng với những chuyện diễn ra khi tôi gặp Renfield, ông ta có thể dựa vào đó để sắp xếp lại thứ tự ngày đi và đến của bá tước. Tôi cảm thấy điều này thật khó khăn, nhưng tôi sẽ cố sắp xếp các ngày tháng mà tôi có thể nhớ được. Thật là hay là bà Harker đã đánh máy lại những băng ghi âm của tôi! Nếu không thì có thể chẳng bao giờ chúng tôi có được những ngày tháng chính xác.

Tôi thấy Renfield đang ngồi yên lặng trong phòng ông ta, hai tay khoanh lại, mỉm cười hiền hậu. Lúc này trông ông tỉnh táo như tất cả mọi người tôi từng gặp. Tôi ngồi xuống và nói chuyện với ông ta về rất nhiều chủ đề, tất cả những thứ nào mà ông ta tỏ ra tự nhiên. Và ông ta đã chấp nhận nói đến việc về nhà, một chủ đề mà ông chẳng bao giờ đề cập đến trong khi ông lưu trú ở đây. Lần này, ông nói một cách tự tin về việc giải phóng ông ta ngay lúc này. Tôi tin là, nếu như tôi không có cuộc trao đổi với Harker, đọc những bức thư và về những ngày tháng cơn động kinh của ông ta bùng nổ, tôi sẽ không hề chuẩn bị để ký quyết định trả ông về sau một thời gian theo dõi ngắn. Về việc này, tôi vẩn còn khá nghi ngờ. Tất cả những cơn bộc phát trên đều có mối liên hệ với sự xuất hiện gần gũi của bá tước. Điều này thật sự có nghĩa là gì? Có thể do bản năng của ông ta thỏa mản với sự chiến thắng tuyệt đối của ma cà rồng? Khoan đã. Tự bản thân ông ta là một kẻ ăn thịt động vật, và trong những cơn giận dữ hoang dại của ông bên ngòai cánh cửa giáo đường của ngôi nhà hoang kia ông ta luôn nhắc đến ‘ông chủ’. Tất cả những điều này có vẻ đã xác nhận cho những ý kiến của chúng tôi. Tuy nhiên, sau một lúc tôi lại đi ra. Ông bạn của tôi lúc này có vẻ khá tỉnh táo để có thể tự do thăm dò ông ta bằng những câu hỏi hơi tọc mạch. Ông ta đang bắt đầu suy nghĩ, và rồi… Vì vậy tôi đi ra. Tôi không tin tưởng lắm vào cái kiểu im lặng này của ông ta, và tôi nghĩ ra một gợi ý là mỗi khi gặp ông ta gần gủi như vậy, nên chuẩn bị một cái áo trói phòng khi cần thiết.

NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER

Ngày 29 tháng Chín, trên chuyến xe đến London. – Khi tôi nhận được một thông điệp lịch sự được gửi từ ông Billington rằng ông ta sẽ cung cấp cho tôi tất cả những thông tin trong khả năng của mình, tôi nghĩ rằng tốt nhất tôi sẽ xuống Whitby và đặt ra tất cả những yêu cầu của mình ở đây. Bây giờ mục tiêu của tôi là lần theo những dấu vết về chuyến hàng khủng khiếp của bá tước để tìm nơi nó được chuyển tới ở London. Sau nữa, chúng tôi có thể giải quyết nó. Con trai của Billington, một chàng trai dễ thương, đã đón tôi ở nhà ga, và đưa tôi về ngôi nhà cha anh ta, và họ quyết định là tôi phải qua đêm ở đấy. Họ rất hiếu khách, sự hiếu khách thực thụ của vùng Yorkshire, cung cấp cho khách tất cả mọi thứ cần thiết và để anh ta làm những gì anh ta muốn. Bọn họ đều biết là tôi đang rất bận rộn, rằng sự lưu trú của tôi là rất ngắn ngủi, và ông Billington đã chuẩn bị sẳn sàng trong văn phòng của mình những giấy tờ liên quan đến việc ký gửi những chiếc hộp. Nó khiến cho tôi một lần nữa đọc lại những bức thư mà tôi đã từng đọc trên chiếc bàn của bá tước và những kế hoạch độc ác của hắn ta. Tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị cẩn thận, và thực hiện với một sự tỉ mỉ có kế hoạch. Hình như hắn đã đã chuẩn bị sẳn cho mọi trở ngại có thể xảy ra bởi những tai nạn bất ngờ trên đường đi của hắn. Nói như người Mỹ, hắn đã ‘nắm hết mọi may rủi’, và sắp xếp mọi việc tuân theo những chỉ thị của hắn một cách chính xác tuyệt đối đơn giản mang lại cái kết quả hợp lý mà hắn tiên liệu. Tôi thấy một hóa đơn, và ghi lại nó. ‘Năm mươi hộp đất thường, dùng cho mục đích thử nghiệm’. Nó còn có bản sao một bức thư gủiw đến Carter Paterson và thư trả lời của họ. Tôi chép lại cả hai bức thư. Đó là tất cả thông tin mà ông Billington có thể cung cấp cho tôi, nên tôi đi xuống cảng và gặp những lính tuần duyên, Văn phòng Hải quan và trưởng cảng, một người tử tế đã cho tôi liên hệ với những người đã thật sự nhậ được những cái hộp. Họ kiểm tra lại chính xác danh sách, và họ không có gì để thêm vào sự mô tả đơn giản ‘năm mươi hộp đất thường’, ngoại trừ rằng những cái hộp ‘nặng và quan trọng ghê gớm’, và công chuyện vận chuyển của họ là một việc khô khan. Một người trong số họ thêm vào rằng có một điều hơi lạ là chẳng hề có một quý ngài ‘giống như ngài vậy, thưa ngài’, để đánh giá những nỗ lực của họ để chuyển chúng sang dạng chất lỏng. Một thông tin khác thêm vào bởi người đánh xe rằng dù cái khát đã được hiện rõ khi thời gian trôi qua mà chẳng có gì để làm dịu nó. Chẳng cần phải tìm hiểu thêm gì nữa, trước khi rời đi tôi đã quan tâm để sao cho những lời trách móc kia sẽ không phải lặp lại một cách thích đáng vì những mục đích hợp lý nữa.

Ngày 30 tháng Chín. – Ông trưởng ga tốt bụng đã nối liên lạc cho tôi với người bạn già làm trưởng ga tại Chữ Thập Vưa, nên khi tôi đến vào buổi sáng tôi có thể hỏi ông ta về việc di chuyển những chiếc hộp. Ông ta cũng ngay lập tức giúp tôi liên hệ với những nhân viên cũ, và tôi thấy rằng những điều kể lại của họ đúng với những điều ghi trên hóa đơn gốc. Cơ hội để đạt đến sử dụng một cách hữu hiệu sự khát nước đặc biệt của con người đã kết thúc ở đây. Tuy nhiên tôi lại có thể dùng nó một cách quý phái, và một lần nữa tôi bị hấp dẩn để thỏa mản với kết quả đạt được tại người chủ gian hàng nơi đây.

Từ đây tôi đến văn phòng trung tâm tại Carter Paterson, nơi tôi được đón tiếp rất nồng hậu. Họ kiểm tra lại những điều được ghi trong sổ ghi chép và sổ lưu thư từ của họ, sau đó ngay lập tức gọi điện đến văn phòng Chữ Thập Vua để biết thêm chi tiết. Thật là may mắn, những người đã tham gia đội chuyên chở nọ đều có mặt để đợi việc, và văn phòng đã gửi ngay họ đến, cũng gửi kèm những vận đơn và những giấy tờ liên quan đến việc vận chuyển những cái hộp tại Carfax. Ở đây tôi một lần nữa lại được xác nhận là câu chuyện hoàn toàn chính xác. Những người vận chuyển chỉ có thể cung cấp rất hạn chế các câu chuyện với rất ít chi tiết. Tôi nhanh chóng nhận ra điều này liên quan đến sự khô khan bản năng của nghề nghiệp, và hậu quả từ do những cơn khát mang lại. Với khả năng của tôi trong trường hợp, với với một khoản kha khá tiêu pha những đơn vị tiền tệ được lưu thông trên vương quốc, khiến cho càng về sau thì cái cảm giác tệ hại kia càng giảm đi, và một người trong số họ nhận xét

"Cái ngôi nhà ấy, ông biết đấy, là cái nơi kỳ quặc nhất mà tôi đã từng đến. Quái quỷ! Nhưng hình như chẳng có ai đụng đến nó cả trăm năm nay rồi. Nó đầy những bụi và dày đến nổi ông có thể chọn nó làm chỗ ngã lưng êm ái đấy. Cái nơi đấy trông lôi thôi lếch thếch đến nỗi ông có thể ngửi thấy mùi Jerusalem cổ kính ở đấy. Lại còn cái nhà thờ cỗ nữa, nó thật là khiếp. Tôi với thằng bạn, chúng tôi nghĩ ngay đến việc cố chuồn khỏi đó càng nhanh càng tôi. Thưa ông, tôi sẽ không ở đấy dù chỉ là một khỏanh khắc sau khi đêm xuống."

Đã từng ở ngôi nhà đó, tôi có thể tin ông ta, nhưng nếu ông ta biết những gì tôi biết, tôi nghĩ sẽ khiến ông ta nhảy dựng lên.

Bây giờ thì tôi đã thỏa mãn với một điều. Tất cả những cái hộp kia đều được chuyển đến Varna trên con Demeter và được đặt chuyển đến ngôi nhà thờ cổ ở Carfax. Hiện nay ở đó có khoảng năm mươi thùng, trừ phi nó đã được dời đi, giống như điều tôi đã e sợ khi đọc nhật ký của bác sĩ Seward.

Đêm khuya. – Mina và tôi đã làm việc suốt cả ngày, và bây giờ chúng tôi đang sắp xếp những giấy tờ này theo thứ tự.

NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER.

Ngày 30 tháng Chín. – Tôi rất vui khi cuối cùng tôi cũng biết cách kiềm chế ch mình. Tôi sợ rằng dưới tác dụng từ nỗi sợ hãi ám ảnh đã gây nên những tác động kinh khiếp và làm tấy lại vết thương cũ sẽ khiến Jonathan có những hành động tiêu cực. Mặc dù tôi thấy anh ấy đi Whitby với vẻ can đảm nhất của mình, nhưng tôi gần như khiếp hãi vì sợ hãi. Tuy nhiên những cố gắng của anh ấy đã có tác dụng tốt. Anh ấy chưa bao giờ cương quyết, chưa bao giờ mạnh mẽ, chưa bao giờ sôi sục nhiệt huyết như lúc này. Đúng như giáo sư Van Helsing thân thương tốt bụng đã nói, anh ấy thật sự là một người gan góc, và hoàn cảnh đã giúp anh cải thiện đức tính và giết đi bản chất yếu đuối tự nhiên. Anh ấy đã trở về, tràn đầy sức sống, hy vọng và cả quyết. Tối nay chúng tôi đã có mọi thứ. Tôi cảm thấy bị kích thích một cách dữ dội. Chẳng thể nào thương hại một kẻ như bá tước. Đúng là như thế. Đấy không phải là con người, thậm chí không phải là con thú. Những gì đọc được từ nhật ký của bác sĩ Seward về cái chết của Lucy tội nghiệp và những gì tiếp theo đủ làm khô cạn mọi suối nguồn thương hại trong đáy tim của mỗi con người.

Đêm khuya. – Huân tước Goldaming và ông Morris đến sớm hơn chúng tôi chờ đợi. Bác sĩ Seward bận công việc và đã kéo anh Jonathan cùng đi, nên tôi phải tiếp họ. Đó là một cuộc gặp gỡ đau buồn cho tôi, vì nó gợi lại tất cả những niềm hy vọng của Lucy tôi nghiệp mới chỉ vài tháng trước thôi. Tất nhiên họ đã nghe Lucy nói về tôi, và hình như là bác sĩ Van Helsing cũng đã ‘thổi bùng cây trumpet của tôi’, theo cách diễn đạt của ông Morris. Những chàng trai tội nghiệp, chẳng có ai trong số họ biết rằng tôi đã biết tất cả những gì họ làm cho Lucy. Họ không biết phải nói hay làm gì, khi họ vẩn chưa biết là tôi đã biết được những gì. Vì vậy họ vẩn giữ kín mục đích của mình. Tuy nhiên, khi tôi nghĩ cách giải quyết vấn đề, tôi đi đến kết luận rằng điều tốt nhất tôi có thể làm là nói cho họ biết mọi chuyện đã xảy ra cho đến lúc này. Từ nhật ký của bác sĩ Seward tôi biết rằng họ đã có mặt lúc Lucy chết, lúc bạn ấy chết thật sự, và tôi không cần phải sợ rằng mình đã phản bội lại những sự bí mật trước đó. Vì vậy tôi nói với họ, với tất cả khả năng của mình, rằng tôi đã tất cả các giấy tờ và nhật ký, và chúng đã được chồng tôi cùng với tôi đánh máy lại, cũng như sắp đặt lại chúng theo thứ tự thời gian, tôi giao cho họ mỗi người một bản sao để đọc trong thư viện. Khi huân tước Godalming nhận bản giấy của anh ấy và cuộn lại thành một cuộn lớn, anh ta nói, "Có phải là bà đã viết lại những thứ này không, bà Harker?"

Tội gật đầu, và anh ta tiếp tục.

"Tôi chưa hiểu rõ lắm mục đích của những thứ này, nhưng bà thật là tốt bụng và tử tế, bà đã làm việc đầy nghiêm túc và hăng hái, cho nên tôi sẽ làm điều này dù chỉ là mù quáng tuân theo ý muốn của bà và để giúp đỡ bà. Tôi đã có một bài học là hãy chấp nhận những thứ thứ khiến cho một người đàn ông trở nên nhún nhường trong những giờ cuối cùng trong cuộc đời mình. Ngòai ra, tôi biết rằng bà rất yêu mến Lucy của tôi…"

Nói đến đây anh ta quay đi và lấy tay che mặt. Tôi có thể nghe tiếng nức nở trong giọng nói của anh. Ông Morris, với sự tế nhị bản năng, đặt tay lên vai anh ấy một lúc rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng. Tôi biết rằng trong bản chất tự nhiên của người phụ nữ có cái gì đó khiến cho người đàn ông đễ dàng quỵ ngã trước cô ta và bộc lộ những tình cảm ở khía cạnh nhạy cảm và xúc động của nó đi ngược lại với bản chất nam tính của anh ta. Khi huân tước Godalming thấy chỉ còn tôi với anh ta, anh ngồi bên ghế xofa, hoàn toàn và công khai buông mình trong cảm xúc. Tôi ngồi cạnh anh ta và nắm lấy tay anh ta. Tôi hy vọng là anh ấy không nghĩ về điều này trươc tôi, và nếu anh ấy có nghĩ đến sau này thì anh ta chẳng bao giờ có ý nghĩa như vậy. Về điểm này thì tôi đã đánh giá sai anh. Anh ta cũng thật sự là một người chính trực. Tôi nói với anh ta vì tôi thấy rõ trái tim anh đang tan vỡ, "Tôi rất yêu mến Lucy thân thương, và tôi biết bạn ấy với anh là thế nào, cũng như anh với bạn ấy là thế nào. Bạn ấy với tôi giống như là chị em, và bây giờ bạn ấy đã đi xa, anh có cho phép tôi là một người chị em với anh trong nỗi đau đớn này? Tôi biết anh đau khổ như thế nào, dù tôi không thể đo lường sự sâu thẳm bên trong nó. Nếu như sự thông cảm và lòng thương có thể giúp được anh trong lúc khổ đau, thì anh hãy để cho tôi mang nó lại cho anh, vì những điều tốt đẹp cho Lucy?"

Trong một thóang chàng trai tội nghiệp dễ thương ấy chìm đắm trong đau buồn. Hình như rằng tất cả sự đau khổ đã đi đến trong im lặng vào tất cả các huyệt của anh lúc này. Anh ấy trở nên kích động, nâng cao bàn tay mở rộng, đập hai bàn tay vào nhau với cảm giác đau buồn tuyệt đối. Anh ấy đứng lên và ngồi xuống trở lại, trong khi nước mắt chảy dài trên má. Tôi cảm thấy vô cùng thương xót anh, và mở rộng vòng tay của mình mà chẳng suy nghĩ gì. Anh ấy nấc lên, gục đầu lên vai tôi khóc như một đứa trẻ yếu ớt, trong khi thân người anh ấy run lên trong xúc động.

Những người phụ nữ chúng tôi có được trong mình cái gì đó từ mẹ mình khiến chúng tôi vượt lên những vấn đề khác nhỏ hơn mỗi khi tinh thần người mẹ được đánh thức. Tôi cảm thấy cái đầu đầy đau khổ của người đàn ông đang dựa vào tôi, giống như của một đứa bé một ngày nào đó sẽ nằm trước ngực tôi, tôi vuốt tóc anh như thể anh là con trai của chính mình. Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng lúc đó tất cả mọi việc có vẻ lạ lùng như thế nào.

Sau một lúc những tiếng nấc của anh ấy ngừng lại, anh ấy đứng lên với một lời xin lỗi, dù rằng anh ấy chẳng che giấu sự xúc động của mình. Anh ấy nói với tôi rằng trong những ngày và đêm vừa qua, những ngày mệt mõi và những đêm mất ngủ, anh ấy không thể nói với bất kỳ ai, khi mà một người đàn ông phải nói trong lúc anh ta đang đau khổ. Không có một người phụ nữ đầy cảm thông để mang cho anh, hoặc cùng những gì mà với những sự kiện bi thảm đang bao quanh để anh có thể thốt lên thành lời.

"Tôi biết là lúc này tôi đau đớn đến mức độ nào," anh ta nói khi đang quệt nước mắt, "nhưng tôi thậm chí vẩn không biết đủ, và không một ai khác có thể biết được sự cảm thông của bà dành cho tôi ngày hôm nay như thế nào. Thời gian sẽ giúp tôi biết được nó tốt hơn, và dù lúc này tôi không đến nỗi quá vô ơn, tôi tin rằng lòng biết ơn sẽ còn tăng thêm khi tôi hiểu ra. Bà sẽ cho phép tôi làm một người anh em với bà nhé, vì tất cả chúng ta sẽ sống vì lợi ích của Lucy thân yêu?"

"Cho lợi ích của Lucy thân yêu," tôi nói khi chúng tôi nắm tay nhau, "Ay, và cho lợi ích của bạn nữa," anh ta thêm vào, "bởi vì nếu như lòng kính trọng và sự biết ơn nơi một người đàn ông đáng giá một chiến thắng, thì bạn đã thắng tôi hôm nay. Và nếu như có lúc nào đó trong tương lai bạn cần đến sự giúp đỡ của một người đàn ông, xin hãy tin tôi, lời kêu gọi của bạn sẽ không chìm vào hư ảo đâu. Chúa sẽ phù hộ cho cuộc đời bạn không bao giờ tắt đi ánh sáng, nhưng nếu điều đó xảy đến, hãy hứa với tôi là bạn hãy cho tôi biết."

Anh ta trông thật là nhiệt tình, và nỗi buồn của anh ấy vẩn còn chưa phai mờ, nên tôi cảm thấy rằng điều này sẽ an ủi được anh, tôi nói "Tôi hứa."

Khi tôi đi dọc theo hành lang tôi thấy ông Morris đang nhìn ra cửa sổ. Ông ta quay lại khi nghe thấy tiếng chân của tôi. "Art thế nào rồi?" ông ta nói. Và nhận thấy mắt tôi đo đỏ, ông ta tiếp tục, "Ah, tôi thấy rằng bà đã an ủi cậu ấy. Ông bạn cũ đáng thương! Cậu ta đang rất cần điều này. Nhưng không một phụ nữ nào có thể giúp đỡ một người đàn ông khi ông ấy có vấn đề với tim mình, và chẳng có điều gì có thể an ủi ông ta được."

Ông ta đã lảng tránh nỗi đau của riêng mình một cách đầy dũng cảm khiến cho trái tim tôi phải rung động vì điều đó. Tôi thấy bản đánh máy của mình trong tay anh ta, và tôi biết rằng sau khi đọc nó ông nhận thức được tôi đã biết những gì, nên tôi nói với ông ta, "Ước gì tôi có thể an ủi được nỗi buồn trong đáy tim của tất cả các bạn. Ông có thể nhận tôi làm bạn, và ông sẽ đến với tôi để làm vợi bớt lòng mình nếu như ông cần đến nó nhé? Sau này ông sẽ biết vì sao tôi lại nói thế."

Anh ta nhìn tôi thật nồng nhiệt, và cúi xuống, nắm lấy tay tôi, nâng lên môi và hôn. Hành động an ủi tội nghiệp này chứng tỏ một tâm hồn dũng cảm và không vị kỷ, thôi thúc tôi cúi xuống và hôn anh ấy. Những giọt lệ lăn ra từ mắt anh ta, và trong một thóang cổ họng anh ta như nghẹn lại. Anh ấy nói thật bình thản, "Cô gái nhỏ, bạn sẽ không bao giờ quên rằng có một trái tim thật sự thân ái trong suốt cuộc đời bạn sống!" Và anh ấy quay đi gặp các bạn mình.

"Cô gái nhỏ!" Đó là những từ mà anh ấy đã dùng để nói với Lucy, và, ôi, anh ấy đã chứng minh rằng anh ấy chính là một người bạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.