Bá Tước Dracula

Chương 21: Nhật ký của bác sĩ seward



Ngày 3 tháng 10. - Thời gian có vẻ như trôi đi lâu khủng khiếp khi chúng tôi ngồi chờ Godalming và Quincey Morris. Giáo sư cố làm cho chúng tôi ở tâm trạng tích cực bằng cách khơi gợi chúng mọi lúc. Tôi có thể nhận ra mục đích tốt đẹp của ông, qua những cái liếc nhìn ông ấy luôn hướng đến Harker. Người đàn ông tội nghiệp này đang bị tràn ngập bởi một sự bí ẩn làm ông ấy nhìn thật khủng khiếp. Đêm qua ông ấy còn là một người đàn ông ngay thẳng và hạnh phúc, với khuôn mặt khỏe mạnh, thanh xuân, tràn đầy năng lượng, với mái tóc nâu đen. Hôm nay ông ấy đã là một người đàn ông già cỗi, rầu rĩ hốc hác, mái tóc ông ấy bạc trắng hợp cùng đôi mắt rực lửa trống rỗng, và trên khuôn mặt ông ấy ghi rõ vết buồn đau. Thật sự, ông ấy như một ngọn lửa sống. Điều này có thể là một sự cứu rỗi cho ông ta, vì nếu mọi sự đều tốt đẹp, nó sẽ cuốn ông ta ra khỏi những chu kỳ tuyệt vọng. Theo cái cách đó, ông ta sẽ một lần nữa trở lại với thực tại cuộc đời. Người đàn ông tội nghiệp, tôi nghĩ rằng những điều đau khổ của riêng tôi đã quá tệ hại rồi, nhưng của ông ấy thì…!

Giáo sư đủ biết rõ điều này, và làm hết sức để giữ cho tinh thần anh ấy đứng vững. Trong bất kỳ tình huống nào, ông cũng cố nói lên những điều thu hút thú vị. Nếu như tôi nhớ tốt, thì những điều ấy là như thế này:

"Tôi đã nghiên cứu, thêm và thêm nữa cho đến khi chúng rơi vào tay tôi, tất cả những giấy tờ liên quan đến lũ quái vật, và tôi lại tiếp tục nghiên cứu, có vẻ như cần phải chứng tỏ cái lớn hơn nữa. Tất cả những dấu hiệu về sự phát triển của hắn. Không chỉ là quyền lực của hắn, mà còn là kiến thức của hắn về chuyện này. Những điều tôi biết được từ những cuộc nghiên cứu của bạn tôi Arminius ở Buda-Pesh, hắn đã sống một cuộc đời của một người đàn ông tốt đẹp nhất. Là chiến sĩ, chính khách và các nhà giả kim. Cái cuối cùng này đã phát triển cao nhất dưới những kiến thức khoa học của thời hắn ta. Hắn ta có một bộ óc vĩ đại, một học thức phía sau để so sánh, và một trái tim chẳng hề biết đến sợ hãi hay hối hận. Thậm chí hắn ta dám đi theo Scholomance, và chẳng có một ngành tri thức nào trong thời hắn mà hắn không thử thách mình.

"Thế đấy, năng lực của não bộ hắn ta còn sống lại sau cái chết vật lý. Dù có vẻ như đó chỉ còn là những ký ức không hòan thiện. Trong một khả năng nào đó của tâm tưởng, hắn ta đã và đang chỉ là một đứa trẻ. Nhưng hắn ta đang lớn lên, và một số điều ban đầu chỉ ở dạng con trẻ nay đã trưởng thành. Hắn đang thử nghiệm, và làm điều đó rất tốt. Và nếu chúng ta không chắn ngang đường của hắn thì hắn sẽ đạt đến mức đó, hắn sẽ đạt đến mức đó nếu chúng ta thất bại, Người sản sinh hay nối tiếp cho một trật tự mới đang thành hình, và con đường đó đang dẩn đến Cái Chết, chứ không phải là Cuộc Sống."

Harker khàn giọng nói, "Và điều này đang được sắp xếp để xảy đến cho người tôi yêu! Nhưng hắn đang thử nghiệp điều gì? Chúng ta có đủ kiến thức để đánh bại hắn không?"

"Hắn luôn chỉ có một mình, từ khi hắn đến, thử nghiệm quyền lực, chậm chạp nhưng chắc chắn. Cái bộ óc vĩ đại của một đứa trẻ trong hắn đang làm việc. Một điều tốt cho chúng ta, chính là điều đó, một bộ óc trẻ con. Vì thế hắn sẽ dám làm, ngay lần đầu tiên, cố gắng làm cái điều mà chắc chắn hắn đã chịu nép sau sức mạnh của chúng ta đã từ lâu. Tuy nhiên, hắn dự định sẽ thành công, và cái con người đã ở trước hắn hàng thế kỷ có thể đủ sức chờ đợi và dần tiến. Festina lente sẽ là phương châm của hắn."

"Tôi không hiểu gì hết." Harker mệt mỏi. "Ôi, hãy rõ ràng hơn với tôi đi! Có thể đau buồn và khổ ải đang đóng bụi trong não tôi."

Giáo sư dịu dàng đặt tay lên vai ông ta khi ông nói tiếp, "Ah, con trai, ta sẽ rõ ràng. Anh không thấy rằng, về sau này, con quái vật ấy đang trườn vào một cuộc thử nghiệm kiến thức. Hắn đã dùng người bệnh cuồng ăn thịt để cố gắng mở lối vào căn nhà của anh bạn John. Với con Ma cà rồng này. dù rằng sau cùng hắn có thể đến bất cứ khi nào và bằng cách nào hắn muốn, nhưng đầu tiên hắn phải mở được một lối vào bằng cách yêu cầu một người ở chung trong bệnh viện. Nhưng đó chưa phải là cuộc thử nghiệm quan trọng nhất của hắn. Chúng ta đã chẳng thấy rằng lúc đầu những cái hộp lớn kia được di chuyển bởi những người khác sao. Nhưng với thời gian cái bộ óc trẻ con vĩ đại ấy lớn dần, và hắn bắt đầu để ý đến chuyện là hắn không thể tự di chuyển chiếc hộp. Vì vậy hắn bắt đầu cần sự giúp đỡ. Và do đó, khi hắn thấy rằng mọi chuyện đã ổn, hắn cố di chuyển chúng đi hết. Và trong khi hắn tiến hành, hắn bắt đầu phân tán những nơi ẩn náu của hắn. Và không ai ngòai hắn biết được nơi chúng được giấu.

"Có thể là hắn muốn chôn chúng sâu xuống mặt đất. Để cho chỉ có hắn mới có thể dùng được chúng vào ban đêm, hoặc vào những lúc mà hắn có thể thay đổi hình dạng, chúng sẽ rất thích hợp với hắn, và không ai có thể biết chỗ hắn đang lẩn trốn! Nhưng, con trai ta, đừng tuyệt vọng, khi hắn đạt được những kiến thức trên thì đã trễ rồi. Lúc này hầu hết những hang ổ trên ngòai trừ một cái duy nhất đã bị trừ tiệt đối với hắn rồi. Và trước khi mặt trời lặn thì điều đó sẽ được làm. Lúc đó hắn sẽ không còn nơi nào để hắn di chuyển và ẩn trốn. Tôi sẽ chờ đến sáng mai là chúng ta có thể chắn chắn. Liệu rằng số phận sẽ đứng về phía chúng ta hay về phía hắn. Đồng hồ tôi đã chỉ một giờ, và nếu tất cả đều ổn, thì bạn Arthur và Quincey đang trên đường về gặp chúng ta. Hôm nay là ngày của chúng ta và chúng ta phải nắm lấy, vì nếu thất bại thì sẽ chẳng còn cơ hội. Xem nào! Chúng ta sẽ có năm người khi những người vắng mặt trở về."

Trong khi đang nói chuyện, chúng tôi giật mình bởi một tiếng gõ cửa vang lên từ cổng sảnh đường, rồi tiếng gõ thứ hai vang lên bởi một cậu bé chuyển thư chuyển đến một bức điện tín. Tất cả chúng tôi tiến ra sảnh đường với cùng một xung lực, và Van Helsing, đưa tay lên ra hiệu im lặng, bước đến cửa và mở nó ra. Cậu bé chuyển đến một bức điện. Giáo sư đóng cửa lại, và sau khi nhìn hướng gửi. ông mở nó ra và đọc lớn lên.

"Cẩn thận với D. Hắn sẽ đến ngay đấy, 12:45, đến từ Carfax và đang vội vã điên cuồng tiến về phía Nam. Hắn có vẻ như đang đi vòng quanh và có thể muốn đến gặp các anh. Mina."

Sau đó là một lúc im lặng, bị phá vỡ bởi giọng của Harker, " Bây giờ, Chúa thật từ bi, chúng ta sẽ gặp nhau sớm đây!"

Van Helsing quay thật nhanh sang ông ta và nói, "Chúa sẽ làm mọi việc theo cách và thời điểm Người muốn. Đừng sợ hãi, và cũng đừng vui mừng như vậy. Những gì chúng ta ao ước có thể được tháo cỡi vào lúc này."

"Bây giờ tôi không cần gì cả," ông ta trả lời nóng nảy, "ngoại trừ việc nện cật lực vào mặt cái con vật này. Tôi sẳn sàng bán linh hồn của mình để được làm như vậy."

"Ôi, hừm, hừm, con trai!" Van Helsing nói. "Chúa sẽ không mua linh hồn với cái giá như vậy đầu, và còn Quỷ sứ, dù hắn có thể mua, thì cũng không đáng tin. Nhưng Chúa thì rất nhân từ và công bằng, biết rõ nỗi đau của anh và và những gì anh đã dâng hiến cho bà Mina thân yêu. Anh hãy nghĩ đi, niềm đau của bà ta sẽ bị nhân lên gấp đôi, bà ấy đã nghe những lời nói hoang dã của anh. Đừng sợ bất kỳ ai trong bất kỳ chúng ta, chúng ta đều dâng hiến cho mục đích này, và hôm nay sẽ thấy được kết cục. Đã đến lúc cho hành động. Hôm nay con Ma cà rồng này sẽ chạm trán với giới hạn của quyền lực con người, và đến lúc hòang hôn thì hắn sẽ không thay đổi. Hắn cần thời gian để đến đây, chúng ta cho rằng hai mươi phút và vẩn còn thời gian trước khi hắn đến, hắn chưa bao giờ vội vã đến như vậy. Chúng ta phải hy vọng rằng huân tước Arthur và Quincey của chúng ta sẽ đến đây trước."

Vào khỏang nữa giờ sau khi chúng tôi nhận điện tín của bà Harker, một tiếng gõ vững chắc nơi cổng tiền sảnh vang lên một cách lặng lẽ. Đó chỉ là một tiếng gõ cửa bình thường, nhưng hàng ngàn nhà quý tộc đã đã từng gõ vào đó hàng giờ, nhưng nó làm trái tim giáo sư và của tôi đập mạnh lên. Chúng tôi nhìn nhau, và cũng nhau đi ra khỏi tiền sảnh. Mỗi người chúng tôi giữ các đồ vũ trang của mình sẳn sàng để dùng, tôn giáo bên tay trái, thể xác bên tay phải. Van Helsing kéo cái chốt cửa, và giữ cửa mở, đứng lùi lại, giữ hai tay ở tư thế sẳn sàng hành động. Hẳn là niềm vui trong tim chúng tôi đã dâng tràn lên khuôn mặt khi trên bậc tam cấp, gần bên cửa chúng tôi thấy huân tước Godalming và Quincey Morris. Họ nhanh chóng bước vào và đóng cửa lại, và người đầu lên tiếng khi họ đi dọc tiền sảnh.

"Ổn cả. Chúng tôi tìm thấy sáu nơi. Có sáu cái hộp ở những nơi đó và chúng tôi đã tàn phá sạch chúng."

"Tàn phá?" Giáo sư hỏi.

"Dành cho hắn!" Chúng tôi im lặng trong một phút, và Quincey liền nói, "Bây giờ không còn việc gì làm ngòai chờ đợi ở đây. Tuy nhiên, nếu hắn không đến lúc năm giờ, thì chúng ta phải đi. Không thể để bà Harker một mình sau hòang hôn."

"Hắn sẽ đến đây trước một khỏang thời gian lâu như vậy kể từ lúc này,’ Van Helsing nói, ông đang tra cứu cuốn sách bỏ túi. ‘Nota bene, trong điện tín của bà Mina thì hắn đang đi xuống phía nam từ Carfax. Điều đó có nghĩa là hắn sẽ băng qua sông, và hắn chỉ có thể làm điều đó khi thủy triều xuống, sẽ diễn ra vào trước một giờ. Và hắn đi xuống phía nam có nghĩa là vì chúng ta. Hắn chỉ mới nghi ngờ, và hắn đến từ Carfax trước để xác định nơi giải tỏa những mối nghi ngờ sau cùng của hắn. Các anh hẳn là đã ở Bermondsey chỉ trước hắn một thời gian ngắn. Và hắn không ở đây chứng tỏ hắn đã đi Mile End ngay tiếp đó. Hắn phải mất một số thời gian, vì hắn phải tìm cách vượt sông. Hãy tin tôi đi, các bạn, chúng ta sẽ không phải đợi lâu nữa từ lúc này. Chúng ta chuẩn bị một kế hoạch sẳn sàng để tấn công, để cho chúng ta không lãng phí bất kỳ cơ hội nào. Hừm, lúc này không có thời gian đâu. Tất cả mọi người hãy vũ trang! Hãy sẳn sàng!" Ông ta ra dấu khuyến cáo khi đang nói, và tất cả chúng tôi đều có thể nghe thấy một tiếng chìa khóa tra khẽ vào khóa cổng tiền sảnh.

Tôi chỉ cảm thấy vui mừng, ngay cả vào lúc ấy,theo cái cách mà tinh thần đang xác nhận sự thống trị của chính nó. Tất cả cái đội mạo hiểm và săn đuổi của chúng tôi là một phần khác của thế giới, Quincey Morris đã luôn là một người để sắp xếp các kế hoạch hành động, còn Arthur và tôi đã quen ngầm tuân lệnh cậu ta. Bây giờ, thói quen cũ ấy có vẻ như đang phục hồi lại theo bản năng. Với một cái liếc nhanh khắp phòng, cậu ấy ngay tức khắc đã phác thảo ngay một kế hoạch tấn công, và không nói một lời, với một cử chỉ, đã đặt chúng tôi mỗi người vào vị trí. Van Helsing, Harker và tôi đứng ngay sau cửa, để khi cửa mở giáo sư có thể canh nó trong khi hai chúng tôi sẳn bước đến giữa kẻ mới vào và cánh cửa. Godalming đứng sau và Quincey đứng trước ngòai tầm nhìn để sẳn sàng bước lên phía trước cửa sổ. Chúng tôi chờ đợi trong một sự ngưng trệ khiến cho những giây phút trôi qua trở thành một cơn ác mộng chậm chạp. Những bước chân chậm rãi cẩn thận vang lên dọc theo tiền sảnh. Bá tước rõ ràng đang chuẩn bị cho một điều bất ngờ, hoặc ít nhất hắn lo ngại điều đó.

Thình *** h với một cái nhảy lên hắn băng vào phòng. Hắn vượt qua chúng tôi trước khi bất kỳ ai trong số chúng tôi kịp đưa tay tóm hắn. Chuyển động của hắn có cái gì đó giống như của lòai báo, có cái gì đó phi con người, và hình như nó làm cho chúng tôi tỉnh ra sau cú sốc vì sự tiến vào của hắn. Người đầu tiên hành động là Harker, với một chuyển động nhanh nhẹn, ném mình ra trước cửa dẩn đến căn phòng trước nhà. Khi bá tước nhìn thấy chúng tôi, hắn buông một tiếng gầm từ kinh khiếp lan khắp khuôn mặt, lộ ra hàm răng dài và nhọn. Nhưng nụ cười mỉm của con quái vật nhanh chóng chuyển qua cái vẻ khinh thị lạnh lùng băng giá của sư tử. Sự biểu lộ của hắn thay đổi khi mà chúng tôi đồng loạt tấn công hắn cùng một nhịp. Đáng tiếc là chúng tôi không tổ chức được một kế hoạch tấn công tốt hơn, vì thậm chí vào giây phút đó chính tôi cũng chưa biết là chúng tôi đã làm gì. Chính bản thân tôi không biết là những thứ vũ khí sát tử của chúng tôi có giúp ích được gì cho mình không.

Harker rõ ràng cố gắng để giải quyết vấn đề, khi ông ta rút ra một con dao quắm khổng lồ và chém một đường đột ngột và dữ tợn về phía hắn. Cú đánh tỏ ra hiệu quả. Chỉ có một cú nhảy lùi với sự nhanh nhẹn ma quái của bá tước mới cứu hắn kịp. Chỉ chậm một giây và đường gươm sắc bén đã lia ngang áo chòang của hắn, tạo một lỗ lớn từ đó hàng đống chi phiếu ngân hàng và tiền vàng rơi ra. Vẻ mặt bá tước trở nên thật đáng hãi, và trong giây phút đó tôi lo sợ cho Harker, vì tôi thấy ông ta lại đưa con dao kinh khủng kia lên cao để chuẩn bị cho một đòn đánh khác. Theo bản năng tôi bước lên theo sự thôi thúc để bảo vệ, giữ Thánh giá và Bánh thánh trong tay trái của tôi. Tôi cảm thấy có một sức mạnh vĩ đại đang bay dọc theo tay tôi, và tôi chẳng hề ngạc nhiên khi thấy con quái vật lùi bước trước những hành động tương tự được làm tự phát của mỗi người trong chúng tôi. Không thể nào miêu tả lại vẻ căm ghét và độc ác khi thất bại, của cơn giận điên cuồng và ghê gớm bộc lộ trên khuôn mặt bá tước.Cái sắc sáp nhợt nhạt trở nên vàng lục tương phản với đôi mắt rực lửa, và vết sẹo đỏ trên trán phơi ra trên làn da xanh xao giống như một vết thương run rẩy. Trong khỏanh khắc kế tiếp, với cái cúi người hắn luồn dưới tay Harker, tóm lấy mớ tiền trên sàn nhà, lướt ngang căn phòng và băng mình qua cửa sổ. Giữa những tiếng vỡ và ánh lấp lánh của kiếng rơi, hắn nhẩy xuống khỏang đá lát phía dưới. Giữa những tiếng kính vỡ tôi có thể nghe thấy tiếng "ting" của vàng, khi những đồng sovereign rơi trên nền đá.

Chúng tôi chạy đến và thấy hắn bật dậy không hề thương tích trên mặt đất, Hắn, chạy nhanh lên bậc thang, băng qua khỏang sân lát đá, và mở cửa chuồng ngựa. Đoạn hắn quay lại và nói với chúng tôi.

"Bọn mi nghĩ là đánh thắng ta, bọn mi với những khuôn mặt trắng bệch xếp thành hàng, giống như những con cừu trong cửa hàng thịt. Bọn mi rồi sẽ phải hối tiếc từng tên trong bọn! Bọn mi nghĩ là bọn mi đã làm cho ta không còn nơi để nghỉ ngơi, nhưng ta vẩn còn. Cuộc báo thù của ta chỉ mới bắt đầu! Ta sẽ trải rộng nó ra hằng thế kỷ, và thời gian đứng về phía ta. Con nhỏ con gái mà tất cả chúng bây đều yêu mến đã thuộc về ta. Và rồi bọn mi cùng với những tên khác cũng sẽ là của ta, những con vật của ta, sẽ làm theo những mệnh lệnh của ta và sẽ là những con chó rừng của ta khi ta muốn cho ăn. Bah"

Với một cái cười khinh bỉ, hắn nhanh chóng tiến qua cửa, và chúng tôi nghe thấy tiếng thanh cài han gỉ cọt kẹt khi hắn giật mạnh nó về phía sau. Cánh cửa mở ra và đóng lại. Người đầu tiên trong chúng tôi cất tiếng là giáo sư. Nhận ra sự khó khăn nếu theo đuổi hắn qua lối chuồng ngựa, chúng tôi chạy về hướng tiền sảnh.

"Chúng ta đã biết được một số điều… nhiều điều! Bất chấp những lời lẽ cứng rắn của hắn, hắn đang sợ chúng ta. Hắn sợ thời gian, hắn sợ mong muốn! Nếu không thì vì sao hắn lại vội vã thế? Âm điệu của hắn đã phản bội hắn, hoặc là tai tôi đánh lừa tôi. Vì sao hắn lại nhặt lấy những đồng tiền ấy? Các anh theo hắn nhanh lên. Các anh đang săn đuổi một con thú hoang, và hiểu rõ điều đó. Còn tôi, tôi sẽ bảo đảm cho nơi đây không còn gì hữu dụng cho hắn, nếu hắn quay lại."

Khi ông ta nói thì ông cho số tiền còn lại vào túi, nhặt những giấy tờ chứng thư trong cái đống mà Harker để lại, và quét phần còn lại vào trong lò sưởi, đốt lửa bằng một que diêm.

Godalming và Morris nhanh chóng chạy ra ngòai, và Harker thì tự leo xuống theo lối cửa sổ để đuổi theo bá tước. Tuy nhiên hắn đã khóa cửa chuồng ngựa, và khi lúc họ cố mở được cửa thì đã không còn dấu hiệu gì của hắn ta. Van Helsing và tôi cố điều tra về phía sau ngôi nhà. Nhưng chuồng ngựa trống rỗng và không ai thấy hắn đi theo hướng nào.

Lúc này đã là trưa muộn, và hòang hôn không còn lâu nữa. Chúng tôi nhận ra rằng trò chơi của chúng tôi đã kết thúc. Với những trái tim trĩu nặng chúng tôi đồng ý với giáo sư khi ông ta nói, "Hãy trở về với bà Mina. Bà Mina tội nghiệp, tội nghiệp thân yêu.Tất cả những gì chúng ta có thể làm đã làm, và chúng ta có thể, ít nhất, bảo vệ bà ấy. Nhưng cái chúng ta cần là không được tuyệt vọng. Chỉ còn có một cái hộp thôi, và chúng ta phải cố tìm nó. Khi làm được điều đó thì mọi chuyện có thể sẽ ổn cả."

Tôi có thể thấy ông ấy cố nói với tất cả sự tự tin có thể để an ủi Harker. Người đàn ông tội nghiệp gần như sụp đổ, và lúc này ông ấy đang lên những tiếng nhỏ mà ông ấy không thể kìm được. Ông ta đang nghĩ về vợ mình.

Với những trái tim buồn bã chúng tôi trở về nhà và thấy bà Harker đang đợi, với một vẻ vui mừng sẽ làm vinh dự cho sự can đảm và không vị kỷ của nàng. Khi nàng thấy khuôn mặt của chúng tôi, thì mặt nàng lại trở nên trắng bệch như xác chết. Trong một hoặc hai giây mắt nàng nhắm nghiền mắt lại như thể đang âm thầm cầu nguyện.

Và đoạn nàng nói với vẻ phấn khởi, "Em sẽ không bao giờ trả ơn anh đủ. Ôi, người yêu tội nghiệp của em!"

Khi nàng nói, nàng ôm mái đầu tái xám của chồng nàng vào tay và hôn.

" Hãy đặt đầu của anh vào đây và nghỉ ngơi đi. Và mọi chuyện sẽ ổn thôi, anh yêu! Chúa sẽ bảo vệ chúng ta nếu Người muốn vậy trong những ý nguyện tốt đẹp của người.". Người đàn ông tội nghiệp rên lên. Không từ ngữ nào có thể tả xiết nỗi đau khổ tột cùng của ông ta.

Chúng tôi cùng ăn một bữa tối chiếu lệ, và tôi nghĩ nó cũng phần nào làm cho chúng tôi lấy lại tinh thần. Có thể là do những miếng thịt nóng được dọn đến cho những kẻ đang đói bụng, vì không một ai trong số chúng tôi đã ăn gì từ bữa sáng, hoặc do cảm giác của tình bằng hữu đã gượng chúng tôi dậy, nhưng tất cả chúng tôi đều đã cảm thấy bớt đau buồn, và đều thấy rằng ngày mai không hoàn toàn đã tắt hẳn hy vọng.

Trung thành với lời hứa của mình, chúng tôi kể cho bà Harker tất cả những gì đã diễn ra. Và mặc dù khuôn mặt nàng trở nên trắng bệch như tuyết vào lúc nguy hiểm đang chập chờn đe dọa chồng nàng, và đỏ ửng lên vào lúc khác khi sự tận tụy của ông ấy dành cho nàng được thuật lại nàng lắng nghe chăm chú và không thể giữ được vẻ bình thản. Khi chúng tôi kể đến đoạn Harker rượt theo bá tước bất chấp nguy hiểm, nàng bám vào tay chồng, và giữ chặt lấy nó như thể sự nắm bám của nàng có thể bảo vệ ông ta khỏi mọi thương tích có thể xảy đến. Tuy nhiên nàng không nói gì cho đến khi mọi chuyện đã được thuật lại hết, và bây giờ chủ đề câu chuyện được hướng về những gì trong thực tại.

Và không rời khỏi tay chồng, nàng đứng dậy giữa chúng tôi và nói. Ôi, làm sao mà tôi có thể nói được điều gì trước cảnh này. Tất cả vẻ đẹp ngọt ngào, dịu dàng, thật, thật là êm ái từ tuổi thanh xuân tươi trẻ và sinh động của người phụ nữ trong nàng bừng sáng, với cái vết trầy đỏ trên trán nàng, cái mà nàng như để hết tâm trí vào, là cái mà chúng tôi khi trông thấy đều nghiến răng khi nhớ lại những gì đã diễn ra. Sự đáng yêu tươi tắn của nàng tương phản với nỗi căm tức u ám của chúng tôi. Sự tin cậy êm ái của nàng ngược lại với tất cả những nỗi sợ hãi và nghi ngờ của chúng tôi. Và chúng tôi đều biết rằng đến khi mà những biểu hiện khác xảy đến, thì nàng với tất cả những sự tốt đẹp, trong khiết và trung thực của nàng cũng sẽ bị ruồng bỏ khỏi Chúa.

"Jonathan," nàng nói, với những lời nghe như tiếng nhạc phát ra từ môi nàng, tràn đầy tình yêu và sự dịu dàng, "Jonathan thân yêu, và các bạn, tất cả những người bạn thật, thật sự của tôi, tôi muốn các bạn chịu đựng được những gì xảy ra trong tâm trí tôi dù trong tất cả những thời khắc khủng khiếp này. Tôi biết các bạn phải chiến đấu. Và các bạn phải tiêu diệt, thậm chí khi mà các bạn tiêu diệt Lucy giả mạo để cho Lucy thật có thể sống mãi sau này. Nhưng đó không phải là công việc của sự căm ghét. Tâm hồn tội nghiệp ấy đã khiến cho tất cả chúng ta đều đau khổ trong những cung bậc sầu thảm nhất. Chỉ cần nghĩ đến hắn sẽ vui mừng như thế nào khi mà hắn cũng tiêu diệt phần xấu xa trong con người hắn để cho phần tốt đẹp kia có được một linh hồn bất diệt. Các bạn cũng phải thương hại đến hắn, dù điều đó sẽ không ngăn cản tay các bạn vung lên tiêu diệt hắn."

Khi nàng nói tôi có thể mặt chồng nàng tối sầm lại và nhăn nhúm lại, như thể những cảm xúc trong ông ta đã khiến thể xác ông ta co lại vào xương tủy. Ông ta nắm chặt lấy tay vợ mạnh hơn theo bản năng, khiến những đốt ngón tay trắng bệch. Nàng chẳng hề xao động trước cái đau mà tôi biết nàng đang phải chịu đựng, nhưng nàng nhìn ông ấy với đôi mắt mang vẻ cầu khẩn hơn bao giờ hết.

Khi nàng dừng lời, ông ta nhảy dựng lên, gần như làm toạc tay mình từ tay nàng và cất tiếng,

"Có thể Chúa sẽ đưa hắn vào tay tôi đủ thời gian để tôi tiêu diệt cuộc sống trần tục của hắn, đó là cái đích mà tất cả chúng ta đều nhắm vào. Nếu sau đó tôi có thể mang linh hồn hắn xuống địa ngục để thiêu đốt nó ở đó muôn đời thì tôi cũng sẽ sẳn lòng!"

"Ôi, hãy nín lặng! Ôi, hãy im đi nhân danh Chúa tốt lành. Đừng nói như vậy, Jonathan, chồng em, anh sẽ làm em bị dồn ép trong sợ hãi và kinh khiếp. Hãy nghĩ đi, anh yêu… em đã nghĩ đến điều đó từ rất, rất lâu… điều đó… có thể… một ngày nào đó… em, cũng vậy, cũng cần đến một sự thương hại như vậy, và cũng sẽ có những người khác như anh, cũng với một sự giận dữ có cùng nguồn gốc, sẽ lại từ chối điều đó với em! Ôi, chồng em! Chồng em, em thật sự muốn anh có những suy nghĩ lại theo một cách khác. Nhưng em cầu nguyện rằng Chúa sẽ không để ý đến những lời lẽ quá hung hãn của anh vừa rồi, ngoại trừ một điều rằng trong đó có một trái tim tan vỡ tràn ngập yêu thương trong một người đàn ông đã bị quá nhiều tác động. Ôi, Thiên Chúa, xin hãy để cho mái tóc bạc này minh chứng cho những đau khổ mà anh ấy phải chịu, con người mà suốt cuộc đời đã không hề làm điều gì sai quấy, mà đã phải chấp nhận nhiều đau khổ ập đến với mình."

Lúc này chúng tôi tất cả những người đàn ông đều đẫm lệ. Chẳng hề ngăn cả, chúng tôi để cho những dòng nước mắt tuôn rơi. Nàng cũng rơi nước mắt, khi thấy rằng những lời khẩn cầu của mình đã có tác dụng. Chồng nàng tự quỳ gối xuống bên cạnh nàng, và vòng tay ôm lấy nàng, mặt ông ta úp vào trong váy nàng. Van Helsing vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi lặng lẽ ra khỏi phòng, để lại hai trái tim tràn ngập yêu đương ấy lại cùng với Chúa.

Trước khi họ đi nghĩ giáo sư bố trí lại căn phòng chống lại bất kỳ sự đột nhập nào của ma cà rồng, và để đảm bảo rằng bà Harker có thể nghỉ ngơi trong an bình. Nàng cố tự ép mình có niềm tin, để bộc lộ nó để giúp cho chồng mình cố vui lại. Đó thật là một cuộc vật lộn dũng cảm, và cuối cùng, tôi nghĩ và tin rằng nó đã không đến nỗi phí công. Van Helsing đã đặt một cái chuông để ai trong số họ cũng có thể rung lên phòng khi có trường hợp khẩn cấp. Và khi họ đi nghĩ, Quincey, Godalming và tôi sắp đặt với nhau rằng chúng tôi nên phân công nhau ngồi lại trong đêm, trông chừng cho sự an tòan của người phụ nữ đa đoan kia. Canh gác đầu tiên sẽ thuộc về Quincey, nên những người còn lại trong chúng tôi sẽ cố ngủ càng sớm càng tốt.

Godalming đã đi ngủ, vì cậu ấy sẽ canh phiên thứ hai. Bây giờ thì công việc cũng tôi cũng đã xong, và tôi cũng sẽ đi ngủ.

NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER

Ngày 3 -4 tháng Mười, gần đến nữa đêm - Tôi nghĩ rằng ngày hôm qua sẽ không bao giờ chấm dứt. Tôi tràn ngập khao khát được ngủ, với một niềm tin mơ hồ là khi thức giấc sẽ có một điều gì đó thay đổi, và lúc này bấy kỳ sự thay đổi nào cũng sẽ khiến cho mọi chuyện tốt đẹp hơn. Trước khi chúng tôi chia tay, chúng tôi thảo luận xem bước tiếp theo chúng tôi sẽ làm gì, nhưng không đạt đến một kết quả nào. Tất cả chúng tôi đều biết rằng vẩn còn sót lại một cái hộp, và chỉ có bá tước biết nó nằm ở đâu. Nếu như hắn định chôn dấu nó, thì hắn có thể cản trở chúng tôi hàng năm. Và trong khi ấy, thì ý nghĩ của tôi đã trở nên quá kinh khiếp, và tôi thậm chí không dám nghĩ đến nó lúc này. Điều mà tôi biết là nếu thậm chí có một người phụ nữ hoàn toàn hòan hảo, thì đó hẳn chính phải là người phụ nữ thương yêu tội nghiệp của tôi. Tôi đã ngàn lần yêu nàng hơn khi chứng kiến lòng trắc ẩn dịu dàng của nàng vào tối nay, cái lòng trắc ẩn đã khiến cho sự căm ghét của chính bản thân tôi đối với con quái vật kia có vẻ như đã chuyển thành sự khinh bỉ. Chắc chắn là Chúa sẽ không không để cho quả đất này trở nên khốn khổ hơn khi để mất nó vào tay cái thứ sinh vật như vậy. Đó là điều hy vọng của tôi. Tất cả chúng tôi đang lênh đênh vô định, và chỉ còn sự tin cậy làm cái phao bấu víu vào. Cám ơn Chúa! Mina đang ngủ, và nàng ngủ chẳng mộng mị gì. Tôi sợ rằng khi nàng nằm mơ thì giấc mơ của nàng sẽ giống như cái kỷ niệm khủng khiếp đã ăn sâu vào nàng. Nàng không được bình tâm lắm., trong cái nhìn của tôi lúc hòang hôn buông xuống. Do đó, trong một lúc, sự nghỉ ngơi lan tỏa trên khuôn mặt nàng giống như dòng suối đang đến sau cơn hạn tháng Ba. Tôi nghĩ là vào lúc ánh hòang hôn đỏ chiếu trên mặt nàng thì nó có vẻ mềm mại vô vùng, nhưng lúc này tôi nghĩ nó có một ý nghĩa sâu thẳm hơn. Bản thân tôi không ngủ. Ngày mai vẩn còn chuyện để nghĩ đến, và tôi sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi…

Sau đó - Tôi hẳn là đã ngủ thiếp đi, vì tôi được Mina đánh thức, nàng đang ngồi trên giường, với một vẻ hỏang hốt hiện rõ trên mặt. Tôi có thể nhận ra điều đó dễ dàng, vì chúng tôi không hề rời khỏi phòng trong lúc tối. Nàng đặt tay ra dấu trên miệng tôi, và lúc này nàng thì thầm vào tay tôi, "Im lặng! Có ai đó ở trên hành lang đó anh!" Tôi nhẹ nhàng trở dậy, và băng ngang phòng, khẽ mở cửa.

Ngay bên ngòai, đang duỗi người trên đệm là ông Morris, tỉnh như sáo. Ông ta đưa tay ra hiệu im lặng và thì thầm với tôi, "Im! Trở về giường đi. Ổn cả. Suốt đêm sẽ có một trong số chúng tôi ở đây. Chúng tôi không để điều gì xảy ra đâu!"

Cái nhìn và cử chỉ của ông ta ngăn trở mọi cuộc đối thoại, nên tôi trở về và nói với Mina. Nàng thở dài và rõ ràng là có một nụ cười u ám lướt qua nàng rất đáng thương, khuôn mặt nàng tái xanh lên khi nàng đưa tay ôm vòng lấy tôi và nhẹ giọng, "Ôi, cám ơn Chúa về những người đàn ông can đảm này!" Với một cái thở dài nàng chìm lại vào giấc ngủ. Tôi viết những dòng này vì tôi không thể ngủ, dù tôi phải cố thử lại nó.

Ngày 4 tháng Mười, buổi sáng - Một lần nữa trong đêm tôi được Mina đánh thức. Lúc này tất cả chúng tôi đều đã ngủ say, ánh nắng xám của buổi bình minh đang đến làm cái khung chữ nhật của ô cửa sổ, và ngọn đèn ga nhìn chỉ giống như là những đốm lửa hơn là một cái đĩa sáng.

Nàng nói với tôi gấp gáp, "Đi, gọi giáo sư. Em muốn gặp ông ấy ngay."

"Vì sao?" tôi hỏi.

"Em vừa nảy ra một ý. Em cho rằng em nghĩ ra nó trong đêm, và nó thành hình lúc nào em cũng chẳng biết. Ông ấy phải thôi miên em trước khi bình minh, và em sẽ có thể nói được. Nhanh lên, anh yêu, thời gian gấp lắm rồi."

Tôi đi đến cửa. Bác sĩ Seward đang nằm trên đệm, khi thấy tôi, ông ấy nhảy dựng dậy.

"Có chuyện gì sao?" ông ta hỏi, đầy lo lắng.

"Không" tôi nói. "Nhưng Mina muốn gặp bác sĩ Van Helsing ngay."

"Tôi sẽ đi," ông ta nói, và chạy vội vào phòng giáo sư.

Hai hoặc ba phút sau Van Helsing đã có mặt trong phòng với cái áo ngủ của ông ta, và ông Morris cùng huân tước Godalming cùng với bác sĩ Seward cũng có ở cửa xem có chuyện gì. Khi giáo sư nhìn thấy Mina, ông mỉm cười, một nụ cười rõ ràng là có tác dụng trục xuất những u phiền khỏi khuôn mặt ông.

Ông xoa tay và nói, "Ôi, bà Mina thân yêu, đây thật sự là một cơ hội. Nhìn này! Bạn Jonathan, chúng ta phải đưa bà Mina thân yêu trở về như cũ với chúng ta trong hôm nay!" Và quay sang nàng, ông ta nói phấn khởi, "Và tôi có thể làm gì cho bà? Vào giờ này thì hẳn là bà không gọi tôi nếu không có mục đích."

"Tôi muốn ông thôi miên tôi!" nàng nói. "Hãy làm điều này trước bình minh, bởi vì tôi cảm thấy tôi có thể nói, và nói hết. Nhanh lên, vì thời gian còn ngắn lắm!" Không nói một lời ông ta đưa nàng ngồi trên giường.

Nhìn thật chăm chú vào mặt nàng, ông ta bắt đầu vung tay trước mặt nàng, từ trên đỉnh đầu nàng trở xuống, lần lượt đổi tay. Mina chằm chằm nhìn ông thật kỹ đến mấy phút, trong khi tim tôi đập thình thịch như những nhát búa, vì tôi cảm thấy sắp có một biến cố xảy ra. Mắt nàng từ từ nhắm lại, và nàng ngồi, không một cử chỉ. Chỉ có chuyển động nhẹ nhàng nơi ngực nàng mới có thể biết rằng nàng vẩn còn sống. Giáo sư vung tay thêm mấy lần nữa và ngừng lại, và tôi tôi có thể thấy trán ông ấy ròng ròng những hạt mồ hôi. Mina mở bừng mắt, nhưng nàng không phải là một người phụ nữ thường lệ nữa. Đôi mắt nàng nhìn xa xăm, giọng nàng mơ màng buồn bã rất lạ với tôi. Nàng đưa tay yêu cầu mọi người im lặng, và giáo sư nói tôi đưa mọi người vào. Họ nhón gót đi vào, đóng cửa lại, và đứng bên chân giường, chăm chú nhìn. Mina có vẻ như chẳng hề thấy họ. Khỏang im lặng bị Van Helsing phá vỡ, giọng ông vang lên với âm sắc thật nhẹ để không làm phá vỡ những dòng suy nghĩ của nàng.

"Bà đang ở đâu?" Câu trả lời đến một cách vô thức.

"Tôi không biết. Đang ngủ ở một nơi không thể tự gọi tên được." Lại nhiều phút im lặng. Mina ngồi cứng đờ, và giáo sư đứng nhìn nàng rất chăm chú.

Những người còn lại chúng tôi không dám thở mạnh. Căn phòng đang sáng dần. Không hề rời mắt khỏi khuôn mặt Mina, bác sĩ Van Helsing ra hiệu tôi kéo màn che lại. Tôi làm theo, và ban ngày có vẻ như đã đến ngay trên chúng tôi. Một vệt đỏ thóang qua, và một thứ ánh sáng hồng có vẻ như đang tự khuếch tán chính nó trong phòng. Trong một thóang, giáo sư lại nói.

"Bà đang ở đâu lúc này?"

Câu trả lời đến một cách mơ màng, nhưng với một sự tập trung. Như thể nàng đang suy luận điều gì đó. Tôi nghe thấy nàng trả lời với giọng giống như lúc nàng đang đọc sổ tốc ký.

"Tôi không biết. Tất cả đều rất lạ với tôi!"

"Bà nhìn thấy gì?"

"Tôi không thể thấy gì cả. Tất cả đều tối. tăm."

"Bà nghe thấy gì?" Tôi không thể phát hiện ra một chút căng thẳng nào trong giọng nói kiên nhẫn của giáo sư.

"Tiếng sóng vỗ. Có những tiếng róc rách của những cơn sóng xô bờ. Tôi có thể nghe thấy chúng từ xa."

"Vậy là bà đang ở trên một con tàu?"

Chúng tôi nhìn nhau, thử thăm dò chút gì đó. Tất cả chúng tôi đều sợ phải nghĩ.

Câu trả lời đến thật nhanh, "Ôi, vâng!"

"Bà còn nghe thấy gì nữa không?"

"Có tiếng những người đàn ông bước phía trên khi họ đang chạy. Có tiếng xích khua động, và có tiếng leng keng vang lên khi cái tời của chạm vào bánh cóc."

"Bà đang làm gì?"

"Tôi vẩn, ôi, vẩn vậy. Giống như đang chết!" Giọng nói vang lên trong tiếng thở sâu của một người đang ngủ, và đôi mắt đang mở của nàng nhắm trở lại.

Đúng lúc đó mặt trời mọc lên, và tất cả chúng tôi đều đứng ngập trong ánh sáng. Bác sĩ Van Helsing đặt tay ông lên vai Mina, và đặt nàng nằm nhẹ nhàng xuống gối. Nàng nằm ngủ như một đứa trẻ một lúc, và rồi với một hơi thở dài, thức giấc và nhìn chòng chọc chúng tôi đang đứng quanh nàng với vẻ lạ lẫm.

"Hình như em đã nói trong lúc ngủ phải không?" đó là tất cả những gì nàng nói. Tuy nhiên, nàng có vẻ như biết được tình cảnh lúc này mà chẳng cần nói ra, dù nàng đang rất nóng lòng muốn biết nàng vừa nói gì. Giáo sư lặp lại cuộc đối thoại, và nàng nói, "Không được để mất một khắc nào. Có thể là đã chưa quá trễ!"

Ông Morris và huân tước Godalming bắt đầu lao ra cửa nhưng giọng nói bình thản của giáo sư đã gọi họ lại.

"Đứng lại, các bạn tôi. Con tàu này, dù đang ở đâu, cũng đang nhổ neo vào lúc này ở trong cảng lớn của London. Chúng ta sẽ tìm nó ở đâu?Tạ ơn Chúa đã khiến chúng ta một lần nữa có được một chỉ dẩn, dù chúng ta chưa biết rằng nó sẽ dẩn chúng ta đến đâu. Chúng ta vẩn còn trong tình trạng mù mờ. Mù mờ đằng sau đằng sau dáng vẻ của những người đàn ông, do đó chúng ta có thể nhìn lại xem chúng ta có thể tìm kiếm nếu cái gì để chúng ta có khả năng nhìn thấy cái mà chúng ta có thể thấy! Than ôi, đó là một câu đố hóc hiểm, đúng không? Lúc này chúng ta có thể biết được điều gì đang diễn ra trong tâm tưởng của bá tước, lúc hắn chộp lấy tiền, dù thanh dao khủng khiếp của Jonathan đang khiến hắn lâm vào tình trạng nguy hiểm thậm chí có thể chết. Hắn muốn trốn. Nghe tôi đi, TRỐN! Hắn thấy rằng chỉ còn mỗi một cái hộp, và với một toán người săn đuổi như một bầy chó săn một con cáo, thì London này không còn chỗ cho hắn nữa. Hắn mới lấy cái hộp cuối cùng ấy, mang lêng boong tàu, và hắn rời đất liền. Hắn nghĩ đến việc trốn chạy, nhưng không! Chúng ta sẽ săn đuổi hắn. Hãy đợi đấy! Như bạn Arthur nói hắn đang ẩn trong chiếc áo thầy tu đỏ! Con cáo của chúng ta rất xảo trá! Ôi! Quá xảo trá, và chúng ta phải săn đuổi với sự xảo trá. Tôi cũng rất xảo trá và tôi nghĩ rằng tâm tưởng hắn cũng đang như thế. Trong lúc này chúng ta có thể chờ đợi và yên bình, bởi vì hắn không muốn chạm mặt chúng ta, và hắn có thể không làm như vậy nếu hắn có khả năng. Trừ khi con tàu khi đến đất liền, và nó chỉ đến một cách chậm chạp. Nhìn nào, mặt trời thật là đỏ, và tất cả ngày này cho đến khi hòang hôn thuộc về chúng ta. Bây giờ chúng ta hãy tắm rửa, mặc quần áo và ăn sáng, đó là tất cả những gì chúng ta cần, và chúng ta có thể ăn thật thỏai mái vì lúc này hắn đang không ở cùng một khu đất với chúng ta."

Mina nhìn ông ấy một cách khẩn cầu khi nàng hỏi. "Nhưng vì sao chúng ta phải săn tìm hắn tiếp tục, khi hắn đã trốn xa chúng ta?"

Ông ta cầm lấy tay nàng và vỗ nhẹ khi trả lời. "Đừng hỏi thêm tôi điều gì nữa. Khi chúng ta ăn sáng xong, tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi." Ông ấy không nói thêm gì, và chúng tôi đi thay quần áo.

Sau bữa ăn sáng, Mina lặp lại câu hỏi. Ông ấy nhìn nàng thật nghiêm trọng trong một phút và nói với vẻ buồn thảm, "Bởi vì, thưa bà Mina thân, thân yêu, bây giờ thì chúng ta càng phải tìm kiếm hắn hơn bao giờ hết thậm chí nếu chúng ta phải theo đuổi hắn đến tận cửa Địa Ngục!"

Nàng trở nên trắng bệch và hỏi yếu ớt, "Vì sao?"

"Bởi vì," ông ấy trả lời nghiêm trang, "hắn có thể sống qua hàng thế kỷ, và bà bây giờ không còn là một người phụ nữ có thể chết nữa. Thời gian bây giờ là sinh tử, kể từ lúc hắn đặt dấu ấn trên cổ họng bà."

Tôi chỉ vừa kịp đỡ lấy nàng khi nàng ngã vật xuống trong cơn ngất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.