Bá Tước

Chương 3



Hiện tại trong hoàn cảnh này, Tô Lị thật sự phải cảm tạ đại ân của vị lão sư đó khi bắt nàng phải tìm hiểu về những lịch sử của Anh Quốc này.

Nữ hoàng Victoria bắt đầu chấp chính từ năm 1837, mà hiện tại nữ hoàng đã tại vị được 51 năm, vậy có nghĩa hiện tại là năm 1888 ở Anh Quốc.

Và nói một cách đơn giản hơn, chính là cô đã xuyên không...

“Có thể là lúc tôi ngất xỉu, đã ảnh hưởng đến não bộ, cho nên mới nhớ lầm!” Tô Lị nói xong còn giả bộ day day lên hai huyệt thái dương.

“Không thể nào, tối hôm qua tôi đã giúp cô kiểm tra kỹ, tôi cũng không có phát hiện cô có ngoại thương gì hết!”

... Thật sự là đem mình bỏ vào trước họng súng a!

“Thật xin lỗi phu nhân! Điều vừa rồi tôi nói chính là đang lừa gạt phu nhân. Thật ra tôi chỉ là một cô nhi bị người Thanh Quốc bắt trộm tới đây. Hôm qua tôi trốn ra ngoài, có thể là trong lúc chạy trốn kiệt sức cho nên mới ngất xỉu ở trước cửa nhà phu nhân!”

Nếu như cô nhớ không lầm thì vào thời kỳ Victoria, Trung Quốc do triều đình nhà Thanh đứng đầu. Mà khi đó Trung Quốc cũng chưa có cái tên gọi này.

“A! Thì ra là vậy, thật sự là một đứa trẻ đáng thương, cầu mong thượng đế bảo vệ cho cô! Vậy thì bắt đầu từ bây giờ cứ ở lại chỗ của ta đi!” Người phụ nữ Anh quốc tỏ vẻ thương tiếc cho số phận của cô, lúc nói xong còn in xuống trán cô một nụ hôn.

“Vậy thì tốt quá, Tôi xin cảm ơn phu nhân!”

Tô Lị không chút do dự nào mà đồng ý ngay, hiện tại đối với cô, có được một chỗ ở là vô cùng trọng yếu.

“Tôi gọi là Mia Bergen – Carat Luân Tư, trước kia làm thầy thuốc. Tôi vẫn còn chưa được biết tên của cô, tiểu thư xinh đẹp?”

“Tôi tên là Lily”

Mia Bergen sau khi nghe tên của Tô Lị liền có chút kinh ngạc, nhưng vẫn mỉm cười như cũ: “Trước kia tôi cũng có một cô con gái, cũng gọi là Lily!”

Trước kia...?

Lời nói của Mia Bergen làm cho Tô Lị có chút khó hiểu: “Con gái của phu nhân Mia Bergen...”

“Con gái tôi đã mất rồi, nó gọi là Emily, là một cô gái rất đáng yêu!”

Ánh mắt của Mia Bergen mang theo một chút thương cảm nhìn về phía xa, nhưng khóe miệng lại mỉm cười có chút ảm đạm. Tô Lị cũng ý thức được lời nói vừa rồi của mình không đúng, cho nên lập tức xin lỗi: “Thật là có lỗi, phu nhân Mia Bergen!”

“Cô không cần phải xin lỗi. Đêm nay ta muốn đến dự tiệc tối của Bá Tước Louis đại nhân, Lily hãy đi với ta đi!”

Nghe lời mời của Mia Bergen, Tô Lị thiếu chút nữa gật đầu đáp ứng. Tiệc tối của Bá Tước Anh Quốc, không cần phải nói cũng đủ biết bữa tiệc đó xa hoa sang trọng cỡ nào.

Nhưng cô kịp thời suy nghĩ đến một vấn đề, ở thời điểm này, quan hệ của Anh Quốc với Trung Quốc cũng không phải tốt lắm. Một cô gái Trung Quốc, lại đến dự dạ tiệc của một quý tộc Anh Quốc, không biết có phải đưa mình vào học súng của địch mà bị bắn chết hay không?

Mia Bergen thấy biểu cảm của Tô Lị do dự, liền đoán được suy nghĩ trong đầu của cô: “Đừng lo lắng, tuy rằng chúng tôi có xâm lược quốc gia của cô hai lần, nhưng chúng tôi cũng không vì cô là người Trung Quốc mà lại có hành vi vô lễ đối với cô đâu!”

Quả nhiên, Thân sĩ của Anh Quốc nổi tiếng là có tính tình lễ độ, điểm này cô cũng phải gật đầu thừa nhận. Nhưng còn một điểm nữa, có thể tham gia tiệc tối của một Bá Tước Anh quốc, vị phu nhân Mia Bergen tự hồ cũng có thân phận không đơn giản như vậy!

“Vậy thì vô cùng cảm tạ phu nhân!”

“Không, là tôi nên cảm ơn cô nguyện ý đi cùng tôi đến bữa tiệc mới đúng. Lúc trước, những lúc chồng của tôi bận việc, đều là do Emily đi dự tiệc với tôi!”

Mia Bergen còn ôn như vuốt ve đầu của Tô Lị, nói: “Nhưng mà Lily, quần áo của cô có chút kỳ quái. Trước đây tôi cũng đã gặp qua người Thanh quốc, tuy rằng bọn họ cũng giống như cô, đều có tóc đen mắt đen. Nhưng là quần áo cùng với kiểu tóc của bọn họ cũng không có giống với cô !”

Tô Lị cúi đầu nhìn quần áo đang mặc trên người, vẫn là bộ quần áo cô mặc ngày hôm qua, có chút xấu hổ gãi gãi mái tóc xoăn trên đầu, cười ngượng nói: “Đây là đồ ngủ mà Thanh quốc chúng tôi mặc khi đi ngủ!”

Tô Lị phát hiện, mình cũng có thiên phú về khả năng nói dối nha, không cần suy nghĩ mà có thể bịa đại một lý do vô cùng thuyết phục như vậy.

“Vậy thì tôi sẽ giúp cô chuẩn bị quần áo cho buổi tiệc tối nay, tôi rất mong cô sẽ trở thành tiêu điểm của bữa tiệc nha!” Khóe miệng Mia Bergen có chút giương lên, lộ ra một nụ cười thâm trường với Tô Lị.

*****

Xe ngựa chạy chậm trên đường cái, hiện tại trên đường cũng không có nhiều người, chỉ là thỉnh thoảng xuất hiện một kẻ say rượu làm cho Tô Lị hoảng sợ.

Đàn ông Anh quốc xem ra không phải người nào cũng là thân sĩ a!

Tô Lị quay đầu nhìn vị phu nhân Mia Bergen đang ngồi chợp mắt bên cạnh, cẩn thận giơ chiếc lắc tay bằng bạc đeo trên cổ tay mình ra cẩn thận nhìn lần nữa.

Đây là một trang sức bằng bạc, bên trên còn có điểm nhấn bằng mấy bông hoa tường vi, ở giữa còn có một cây thánh giá, mặc dù đơn giản nhưng cũng không mất đi vẻ tao nhã.

Nhưng điều làm Tô Lị cảm thấy tò mò không phải vì ngoại hình của chiếc vòng tay, mà bởi vì trước khi đeo cho cô, phu nhân Mie Bergen còn nhắc đi nhắc lại, cho dù cô gặp phải chuyện gì, thì tuyệt đối không thể tháo vòng tay này ra!

Khi Tô Lị đang cân nhắc ý tứ lời nói kia của phu nhân Mia Bergen, cùng với nguyên nhân vì sao phải đưa cho nàng cái lắc tay này, thì trong lúc vô ý, Tô Lị lại cúi xuống nhìn bộ trang phục đang mặc trên người mình – là một chiếc đầm Lolita màu hồng nhạt!

Tuy rằng hiện tại Tô Lị cũng là một thiếu nữ mười tám tuổi. Nhưng là cô đã sớm trải qua giai đoạn ngây thơ đáng yêu này rồi. Hiện tại phải mặc một chiếc đầm Lolita làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng bởi vì phu nhân Mia Bergen kiên quyết nói cô phải mặc chiếc váy này. Tô Lị cũng không thể cự tuyệt được, nên đành phải chấp nhận mặc lên người. Cuối cùng, trên người Tô Lị mặc một chiếc váy Lolita màu hồng nhạt, trên đầu còn đội một mũ ren màu trắng lệch sang một bên. Hình ảnh quý tộc nước Anh thường xuất hiện trên tivi, thì hiện giờ lại xuất hiện ngay ở trên người cô.

Xe ngựa từ từ dừng lại trước cửa một tòa thành hoa lệ. Mia Bergen cầm lấy tay Tô Lị, đỡ cô xuống xe ngựa, rồi đưa cho phu xe vài đồng xu.

Mia Bergen kéo tay Tô Lị đi vào bên trong tòa thành, xung quanh nổi lên những giai điệu tuyệt đẹp, bốn phía là ánh đèn sáng trưng. Trên trần nhà còn có một chùm đèn thủy tinh khổng lổ xa hoa.

Tô Lị bỗng nhiên cảm thấy may mắn mình chỉ xuyên không đến thế kỷ XIX mà thôi, hiện tại đang là thời đại công nghiệp, cho nên không phải chịu cảnh dùng đèn đầu hay là nến gì đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.