Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 306: Rời đi



【 Chân Chân, bây giờ mình nên làm gì đây? 】 Giọng nói của Tiết Giai Ny nức nở.

Đây là lần đầu tiên Lương Chân Chân thấy dáng vẻ đau lòng rơi nước mắt của bạn tốt, trong lòng khó tránh khỏi hơi không thoải mái, "Giai Ny, bây giờ bạn ở đâu? Mình đến chỗ bạn."

Cô hoàn toàn quên mất mình mới vừa cầm giấy hôn thú, còn phải đi ăn mừng với ông xã, có rất nhiều chuyện đang chờ cô, nhưng bây giờ, cô đã ném những chuyện này ra ngoài chín tầng mây.

Tiết Giai Ny báo địa chỉ rất nhanh, Lương Chân Chân nói lập tức sẽ qua đó, sau khi nói xong mới ý thức được Đằng Cận Tư vẫn đứng ở bên cạnh mình, mà trên tay cô còn cầm giấy hôn thú hai người mới vừa đăng kí, không khỏi lấy lòng đi tới, ôm cánh tay của người đàn ông nào đó, nũng nịu kêu một tiếng, "Ông xã, tâm trạng của Giai Ny không tốt, em. . . . . . muốn đến chỗ cô ấy."

"Cho nên, em chuẩn bị vứt bỏ ông xã của mình cô đơn lẻ loi một mình đi ăn mừng ngày vui của hai chúng ta?" Trong mắt của Đằng Cận Tư đầy uất ức.

"Ông xã, người ta cũng rất bất đắc dĩ! Giai Ny cô ấy khóc đến rất đau lòng, với lại anh cũng có một nửa trách nhiệm." Chợt Lương Chân Chân chỉa mũi nhọn về phía anh.

"Anh? Có liên quan gì tới anh?" Đằng Cận Tư không hiểu.

"Đương nhiên có liên quan rồi! Người đàn ông hại cô ấy đau lòng không phải là bạn tốt nhất của anh sao, chẳng lẽ anh không cần chịu trách nhiệm sao? Hơn nữa, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau cũng là do chúng ta sắp xếp, cho nên nói, hôm nay bọn họ đi tới bước này, hai chúng ta đều có trách nhiệm." Lương Chân Chân nói đạo lý rõ ràng.

Đầu của Đằng Cận Tư đầy vạch đen, lời nói của nai con khiến anh đành chịu, Lê tử và Giai Ny gặp nhau chỉ có thể nói là chuyện đã được định trước, anh và nai con nhiều nhất chỉ có thể xem như là giật dây, còn bây giờ, anh tin tưởng Lê tử thật sự thích Giai Ny, mình rất hiểu rõ cách làm người của cậu ta, tuyệt đối không sai!

Có điều sao hôm nay lại cãi nhau nữa đây? Anh hơi khó hiểu, xem ra anh cũng phải tìm Lê tử tâm sự một chút, không giải quyết được việc của cậu ta và Giai Ny, mình và nai con cũng đừng nghĩ đến chuyện sống yên ổn.

"Có thể đi, buổi tối, em phải bồi thường anh." Anh lại gần cô, nói xong làm bộ đáng thương.

"Ừ." Trong lòng Lương Chân Chân cũng cảm thấy hổ thẹn với anh, vừa mới cầm giấy hôn thú xong đã vứt bỏ anh, hình như có hơi quá đáng ~~ cho nên nhón chân lên khẽ chạm lên môi anh hai cái, xoay người muốn đi, lại bị anh ôm eo dùng ngón tay chỉ vào môi mình, ý bảo còn muốn.

Lương Chân Chân không có cách nào, chỉ có thể hôn liên tục mấy cái ở trên môi anh, "Được rồi..., xung quanh có rất nhiều người ." Gương mặt bởi vì xấu hổ mà đỏ ửng.

"Cô ấy ở đâu? Anh đưa em đi." Đằng Cận Tư ôm eo của bà xã, trong mắt đầy tình cảm, đối với cô, anh chỉ muốn cưng chiều thật nhiều.

"Ừ, chung cư đường Cẩm Hoạ." Lương Chân Chân mở cửa xe chui vào ghế lái phụ.

******

Lương Chân Chân lấy chìa khóa ra trực tiếp mở cửa, nhà trọ độc thân này là nơi mà bọn cô thường xuyên tụ tập lúc học đại học, Tiết Giai Ny cố ý đưa cho cô một cái chìa khóa, bày tỏ cửa nhà mình luôn rộng mở đón chào cô, cho cô toàn quyền tin tưởng.

Vào cửa liền nhìn thấy Tiết Giai Ny ôm hai đầu gối ngồi co rúc ở trên ghế sa lon, dáng vẻ cực kì sa sút, khắp khuôn mặt đầy nước mắt, cô đau lòng đi tới, ôm bờ vai của cô ấy, "Giai Ny, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Quan Hạo Lê đâu?"

"Chân Chân, tại sao chân tướng là như vậy? Mình cảm thấy ông trời như đang đùa giỡn mình, đến bây giờ mình cũng chưa bình tĩnh lại, cứ có cảm giác tất cả giống như đang nằm mơ." Tiết Giai Ny tựa vào trên vai bạn tốt tự lẩm bẩm, Quan Cảnh Duyệt và Quan Hạo Lê lại là anh em họ, không phải là Quan Cảnh Duyệt yêu người khác, mà mắc bệnh nan y, cho nên mới chia tay với mình, muốn mình hận anh ấy sau đó quên anh ấy đi.

Sao cuộc đời lại máu chó như vậy, tình tiết như tiểu thuyết vậy, làm cho cô khó có thể tiếp nhận, vừa nghĩ tới chàng trai mình đã từng yêu, ở trong bệnh viện chịu mọi hành hạ của bệnh tật, sau đó lặng lẽ rời đi cõi đời này, nhưng trong lúc đó, mình hoàn toàn không biết, còn hận anh.

Trong lòng đau đến không ngừng nghỉ, tại sao lúc cô đã hoàn toàn quên anh chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới lần nữa, chuyện năm đó liền nổi trên mặt nước? Hoàn toàn khác với suy nghĩ trước đây của cô, đã phá vỡ nhận thức trước kia của cô, chân tướng thật tàn khốc!

"Giai Ny, chuyện cũ đã qua, Quan Cảnh Duyệt làm như vậy cũng chỉ vì mong bạn sống tốt, bạn sống vui vẻ mới không phụ tấm lòng của anh ta." Lương Chân Chân cũng không biết nên khuyên cô như thế nào, hai anh em này đều ngoài dự đoán.

"Ừ, mình hiểu, nhưng trong lòng mình vẫn cảm thấy rất khó chịu. . . . . ." Tiết Giai Ny không nhịn được rơi nước mắt, cô vẫn cho rằng Quan Cảnh Duyệt đang sống rất tốt ở một nơi nào đó trên trái đất, nhưng năm năm sau lại có người nói cho cô biết, anh đã sớm rời khỏi cuộc đời này, không thể nghi ngờ đây là chuyện khảo nghiệm sức chịu đựng của cô nhất.

"Khó chịu thì khóc ra đi." Lương Chân Chân thấu hiểu vỗ lưng của cô, tình yêu say đắm oanh động trường cấp ba kia, cuối cùng kết quả lại là như vậy, cũng khó trách Giai Ny cảm thấy khó chịu.

"Huhu. . . . . ." Tiết Giai Ny nằm ở trên vai bạn tốt gào khóc, vì Quan Cảnh Duyệt, cũng vì chính cô.

Sau khi khóc hai người ngồi trên ghế sô pha trò chuyện, trong lòng đều là sự cảm khái.

"Giai Ny, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi, cuộc sống luôn phải nhìn về phía trước, mình càng muốn biết tối hôm qua bạn và Quan Hạo Lê có xảy ra chuyện gì hay không? Anh ta có bắt nạt bạn hay không?" Lương Chân Chân thở dài, chuyện tình cảm của Giai Ny thật đúng là biến đổi bất ngờ.

"Tối hôm qua không có xảy ra chuyện gì, anh ấy nói với mình rất nhiều, mình không muốn nghe, đuổi anh ta ra ngoài." Thái độ của Tiết Giai Ny hơi phức tạp, cô cũng biết chuyện đã qua nhớ lại cũng vô dụng, có điều trong lòng vẫn cảm khái, có cảm giác vận mệnh trêu đùa.

"Hả. . . . . . Bạn đuổi anh ta đi, anh ta thật sự đi? Hai người không hề ngồi xuống nói chuyện rõ rang sao?" Lương Chân Chân không thể tin mà hỏi.

Tiết Giai Ny ôm đầu gối, "Anh ta lừa mình, lừa gạt tình cảm của mình, còn có chuyện gì mà nói?"

"Anh ta còn chưa giải thích với bạn sao? Không nói gì sao? Chẳng lẽ hai người. . . . . . Cứ chia tay như vậy? Quan Hạo Lê đúng là một tên khốn kiếp!" Ngữ điệu của Lương Chân Chân xoay chuyển, bất bình giùm bạn tốt.

"Chân Chân, mình muốn ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu thêm vài năm, vừa đúng lúc đổi hoàn cảnh để bình tĩnh lại." Đột nhiên Tiết Giai Ny nói.

"Cái gì? Ra nước ngoài đào tạo? Bạn đã suy nghĩ kĩ chưa?" Vẻ mặt của Lương Chân Chân khoa trương, hơi kinh ngạc với quyết định của bạn tốt.

"Ừ, tối hôm qua cả đêm mình không ngủ, suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy đây là biện pháp tốt nhất, vừa tránh khỏi việc hai người thường xuyên gặp mặt, cũng cho nhau thời gian suy nghĩ rõ ràng, không phải vẹn cả đôi đường sao?"

"Giai Ny, bạn là đang trốn tránh, không giải quyết được vấn đề."

"Nói mình trốn tránh cũng được, không muốn đối mặt với thực tế cũng được, mình thật sự muốn rời khỏi đây, quá nhiều việc khiến mình không thở nổi, mình cần không khí mới mẻ." Tiết Giai Ny thở dài.

Trong khoảng thời gian ngắn, Lương Chân Chân cũng không biết nên nói cái gì cho phải, cô nhớ tới cảnh tượng mình rời đi ba năm trước, lúc đó cảm giác của cô còn mãnh liệt hơn Giai Ny, mỗi lần hô hấp cũng thấy đau, hành hạ linh hồn của cô, làm cho cô không gượng dậy nổi. . . . . .

"Cũng tốt, đi ra ngoài giải sầu là một chọn lựa không tồi, Giai Ny, còn nhớ mình ba năm trước không? Tin tưởng mình, bạn cũng có thể." Lương Chân Chân cầm tay bạn tốt, lúc này cô chỉ muốn nói cho cô ấy biết, mình mãi mãi sẽ ủng hộ cô ấy vô điều kiện.

"Ừ."

*****

Bệnh viện nhân dân thành phố C.

Quý Phạm Tây bắt đầu phối hợp tất cả trị liệu, cũng chủ động yêu cầu tiến hành làm xạ trị, khiến tất cả bác sĩ đều kinh ngạc, trong lòng đầy nghi ngờ: sao đột nhiên thị trưởng Quý nghĩ thông suốt rồi? Không phải lúc trước dù như thế nào anh cũng không chịu phối hợp trị liệu sao?

Sau khi ba Quý và mẹ Quý biết thì vui mừng không sao tả được, cố ý ở nhà làm nhiều món ăn ngon mang tới bệnh viện cho con trai ăn, lòng tràn đầy vui mừng, kéo tay của con trai nói rất nhiều lời thân thiết.

"Tây Tây, mẹ cũng biết con là người hiểu lý lẽ, nghĩ thông suốt là tốt rồi, mẹ hỏi bác sĩ chuyên gia, đều nói tỉ lệ hồi phục của con rất cao." Mẹ Quý cười ha hả nói, thấy con trai tiến hành bước trị liệu đầu tiên, tâm trạng cực kỳ tốt.

"Cha, mẹ, trước đó vài ngày làm cho cha mẹ lo lắng, là con trai bất hiếu."

"Chỉ cần con khoẻ mạnh, là sự hiếu kính lớn nhất đối với ba mẹ." Giọng nói của mẹ Quý nghẹn ngào nắm tay của con trai.

Điều này cũng làm cho Quý Phạm Tây càng thêm kiên định quyết tâm muốn đứng lên, lời nói của Đằng Cận Tư làm cho anh suy nghĩ rất nhiều, cũng đánh tỉnh anh, nhớ lại hành động mấy ngày nay của mình, trong lòng hiểu rõ ràng anh ta nói không sai, mình quả thật không giống một người đàn ông, quá hèn nhát!

Cho nên, anh quyết định phấn chấn trở lại, nói cho mọi người biết Quý Phạm Tây anh là một người đàn ông đội trời đạp đất, sẽ không bị bất kỳ khó khan nào đánh ngã, tất cả khó khăn khốn khổ đối với anh mà nói đều như một sự rèn luyện.

Buổi tối Lương Chân Chân vừa về tới nhà, liền nhận được tin tốt này, khóe môi cong lên, thành một nụ cười ấm áp, cô biết, đây là công lao của A Tư, không thể không thưởng cho anh thật tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.