Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 310: Không được thoả mãn dục vọng



Hai người lẳng lặng tựa sát vào nhau, ánh đèn màu vàng ấm áp toả ra bốn phía, ngay cả trong không khí cũng toả ra hương vị của hạnh phúc.

"Nai con, em đi ngủ đi, anh làm thêm chút nữa." Đột nhiên Đằng Cận Tư mở miệng, giọng điệu dịu dàng trầm thấp, làm cho người khác cảm thấy yên tâm.

"Ừ, anh cũng đừng thức khuya quá, nghỉ ngơi sớm một chút, cơ thể mệt mỏi ngã bệnh thì làm sao có thể làm việc đây?" Lương Chân Chân hôn một cái trên gương mặt, trong đôi mắt to ngập nước đầy đau lòng.

Lòng bàn tay đầy vết chai của Đằng Cận Tư khẽ xoa gò má mềm mại của cô, "Ngoan, cơ thể của anh rất khoẻ mạnh, không dễ dàng mệt mỏi ngã bệnh như vậy." Nói xong còn ghé vào bên tai cô thầm thì một câu, lập tức rước lấy sự nũng nịu và bất mãn của cô, trên gương mặt nhanh chóng ửng đỏ, đánh một cái trên ngực anh.

"Sắc lang! Chỉ biết giở trò lưu manh! Đáng ghét!" Lương Chân Chân thẹn thùng rời khỏi người anh, chạy ra khỏi phòng sách, trở về phòng ngủ, trong lúc đó, khóe môi của cô vẫn luôn nhếch lên, như còn nhõng nhẽo và tức giận.

Có lẽ nhờ tác dụng của tô mì, tinh thần của Đằng Cận Tư phấn chấn hơn vừa rồi rất nhiều, đột nhiên nhìn những số liệu nhức đầu cũng trở nên dễ thương, hoàn thành công việc rất thuận lợi, uống ly nước nóng làm trơn yết hầu, duỗi lưng một cái đứng dậy, ba giờ rồi, còn có thể ngủ thêm bốn giờ.

Trở về phòng, phát hiện tư thế ngủ của người nào đó vô cùng bất nhã, hai cái tay hai cái chân vững vàng ôm lấy chăn, chân dài trắng nõn cứ thản nhiên lộ rõ ở bên ngoài như vậy, chiếc đầm ngủ màu vàng bị vén đến eo, quần lót trắng bên trong dửng dưng kích thích tầm mắt của anh, hầu kết không nhịn được lăn mấy cái, chỉ cảm thấy dưới bụng dâng lên sự khô nóng quen thuộc, có lẽ là bởi vì vừa rồi không được thoả mãn dục vọng, cho nên. . . . . .

Anh vội vàng vọt vào phòng tắm, tiêu diệt toàn bộ dục hỏa trong cơ thể, mới vừa nằm dài ở trên giường, một cơ thể mềm mại xinh đẹp liền lăn qua đây, rất tự nhiên tìm tư thế thoải mái nhất ở trong lòng anh, chép miệng, ngủ tiếp.

Đằng Cận Tư có chút dở khóc dở cười, anh vốn muốn cách xa cô một chút, tránh cho cô lộn xộn, ma sát lung tung lại gợi lên dục vọng của anh, kết quả ngược lại, cô chiếm tiên cơ trước, ôm anh thật chặt, cố tình cô còn ngủ say sưa, hô hấp đều đều, vẻ mặt thỏa mãn, nhìn ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, làm cho anh không đành lòng đánh thức cô, huống chi mình cũng thật sự mệt mỏi.

Hôn một cái lên trán của cô, ôm người trong ngực chặt hơn, cô là vợ của anh, là người phụ nữ anh quý trọng như trân bảo cả đời, yêu cô, thương cô, là chuyện sau này anh muốn làm nhất.

******

Sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời màu vàng nhạt xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào bên trong phòng, để lại nhiều tia sáng trên sàn gỗ, dịu dàng rải khắp giường, Đằng Cận Tư từ từ tỉnh lại, cảm thấy trong ngực trống không, nhắm mắt đưa tay sờ sang bên cạnh, phát hiện không có ai, chậm rãi mở mắt ra, cầm điện thoại di động đặt trên tủ đầu giường lên nhìn: 7 giờ rưỡi.

Còn sớm mà! Nai con đâu? Không phải chín giờ mới đi làm sao? Sao hôm nay thức dậy sớm như vậy? Chẳng lẽ ở dưới lầu làm điểm tâm cho anh sao? Dụi mắt xuống giường, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, mặc quần áo xong chuẩn bị xuống lầu, ngoài ý muốn phát hiện nai con và bà nội đều không ở nhà, trên bàn đã dọn bữa sáng xong.

"Lão phu nhân và thiếu phu nhân đi đâu đây?" Anh hỏi người giúp việc đang lau bình hoa trong phòng.

"Thưa thiếu gia, sáng sớm, bác Phúc đã chở lão phu nhân và thiếu phu nhân đến Quang Linh Tự, chị Hạ cũng đi theo rồi." Người giúp việc cung kính trả lời.

"Quang Linh Tự?" Đằng Cận Tư kinh ngạc, sao đột nhiên bà nội mang nai con đi chùa?

"Vâng, đúng vậy."

Trên bàn ăn to như vậy bày bữa ăn sáng đủ loại màu sắc, hình dạng phong phú, nhưng Đằng Cận Tư lại cảm thấy không có khẩu vị, một mình ăn cơm cảm giác thật không tốt, oán giận cầm điện thoại di động lên gọi một cú điện thoại cho nai con.

【 A Tư, anh dậy rồi hả? 】 Giọng nói bên kia điện thoại đầy phấn chấn.

"Ừ, thức dậy không có bà xã ở bên cạnh, một mình ăn cơm rất không vui vẻ." Giọng nói của Đằng Cận Tư hơi có vẻ khàn khàn, không thoát khỏi liên quan đến chuyện thức khuya ngày hôm qua.

Lương Chân Chân không nhịn được che miệng cười trộm, 【 được rồi! Vốn định nói cho anh biết, nhưng nhìn anh mệt mỏi quá, hơn nữa ngủ trễ như vậy, người ta cũng không có cơ hội nói với anh, hồi sáng thức dậy thấy anh ngủ rất ngon, nên không đành lòng kêu anh dậy, muốn để cho anh ngủ thêm một lát! 】

"Vẫn không vui vẻ." Người nào đó cố tình gây sự.

【 Đừng làm rộn nữa mà! Em và bà nội đã đến Quang Linh Tự rồi, đây là nơi trang nghiêm, đợi lát nữa sẽ gọi điện thoại cho anh, moazzz~~】 Lương Chân Chân hôn một cái về phía điện thoại di động, vội vàng cúp.

Nghe điện thoại truyền đến âm thanh "Tút tút tút", không biết tâm trạng Đằng Cận Tư có vui vẻ hay không, mới sáng sớm tinh mơ đã đi chùa bái Phật? Thật đúng là phong cách của bà nội.

Trước khi đến công ty anh gọi điện thoại cho Nam Cung Thần, biết được cửa trước cửa sau vẫn đầy phóng viên như cũ, anh chỉ có thể để cho tài xế dừng xe ở nửa đường, sau đó thuê xe đến công ty, như vậy mới có thể đi vào thần không biết quỷ không hay, nếu không hoàn toàn không có khả năng.

*****

Lương Chân Chân cầu Phật cho tới trưa, cùng với bà nội ở Quang Linh Tự xin một lá bùa bình an cho A Tư, sau đó trở về Đằng trạch ăn cơm trưa xong mới đến đài làm việc, tài xế Tiểu Trần đã đợi sắn ở cửa, anh là tài xế riêng của Lương Chân Chân, vốn là cô không chịu, nhưng A Tư nói mỗi lần về Đằng trạch không có phương tiện xe cộ, mà sự thật đúng là như thế, cho nên, cô chỉ có thể đồng ý.

Lúc đi ngang qua tòa soạn báo bên đường thì cô còn cố ý mua một tờ báo, trang đầu vẫn là chuyện vườn hoa quốc tế Nhã Lam xảy ra vụ cháy gây ra án mạng, quả thật nội dung phía dưới rất khó coi, miêu tả Đằng Cận Tư thành một gian thương ích kỷ, máu lạnh, tàn bạo vô tình, quả thật đúng là nói năng bậy bạ!

Lương Chân Chân rất tức giận, tòa soạn này cũng thật thiếu trách nhiệm! Không hề có căn cứ đã viết linh tinh, thật sự muốn kiện bọn họ tội phỉ báng!

Vừa tới phòng làm việc, cô liền nhìn thấy Lâm Tịnh thu xếp đồ đạc, dường như chuẩn bị ra ngoài ——phỏng vấn ngoại cảnh sao?

"Hôm nay đi đâu phỏng vấn sao?" Cô thuận miệng hỏi một câu.

"Công trường xây dựng vườn hoa quốc tế Nhã Lam, tổ trưởng nói từ hôm nay trở đi tôi phụ trách giúp đỡ chị Cao theo dõi báo cáo quá trình vụ cháy." Lâm Tịnh bất đắc dĩ nói.

"Tịnh Tử, thương lượng với cô một chuyện được không?" Trong mắt Lương Chân Chân viết đầy bốn chữ cảm thấy hứng thú, cô đang lo mình không có cách chia sẻ giúp A Tư, lần này rốt cuộc tìm được cơ hội, hơn nữa nói không chừng khi đến hiện trường có thể phát hiện được một ít bí mật người ngoài không biết.

"Trời ơi! Toàn bộ suy nghĩ của cô đều viết hết ở trên mặt rồi! Có điều chuyện này do bên trên quyết định, tôi không dám tự tiện thay thế với cô, trừ phi cô được lãnh đạo cho phép, tôi OK ." Lâm Tịnh bày ra bộ dáng tôi đã đoán được phản ứng của cô sẽ là như vậy.

Lương Chân Chân hiểu sự khó xử của Tịnh Tử, cô vừa mới qua thời gian thử việc, rất là quý trọng công việc này, hy vọng có thể thực hiện mơ ước của mình ở đây, không giống mình, nói không chừng lúc nào đó sẽ xin nghỉ việc.

"Được, cô chờ tôi một chút." Cô cảm kích vỗ bờ vai của cô ấy, đi đến phòng làm việc của cấp trên, lúc đầu, cấp trên không đồng ý, trước tiên là vì không tiện sửa đổi danh sách, với lại đã có người bắt chuyện qua với bà, yêu cầu rõ ràng Lương Chân Chân không được tham gia chuyện này, nhưng bây giờ ——

Cô lại chủ động xin đi giết giặc, thật sự làm khó cho bà, nói thật lòng, bà cảm thấy Lương Chân Chân rất thích hợp, nhưng Đằng thiếu gia đã âm thầm chào hỏi bà.

Thấy tổng biên tập do dự không quyết như thế, Lương Chân Chân liền đoán được nhất định A Tư đã nói gì đó với bà, anh không muốn mình mạo hiểm, muốn bảo vệ mình, nhưng anh quên, cho tới bây giờ mình cũng không phải là đóa hoa nhỏ được nuôi trong nhà kính, vừa gặp phải gió táp mưa sa thì suy bại; ngược lại, cô càng bị áp chế thì càng dũng, bởi vì cô cũng có người muốn bảo vệ, không muốn nhìn thấy anh bị thương tổn.

"Tổng biên tập, tôi vẫn luôn kiên trì với suy nghĩ của mình, hi vọng bà có thể thận trọng suy tính, tôi tới đây làm việc, không cần hưởng thụ đặc quyền gì, càng không thích trở nên đặc biệt, cũng xin bà xem tôi như nhân viên bình thường." Lương Chân Chân biểu đạt ý của mình, mặc dù A Tư vì muốn tốt cho cô, nhưng tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ không có cách nào làm việc, hoàn toàn không có tự do đáng nói.

". . . . . . Được rồi, vậy cô thay thế Lâm Tịnh đi, giúp đỡ Cao Linh phỏng vấn." Tổng biên tập bất đắc dĩ chỉ đành phải đồng ý với cô, mình cũng thật khó xử! Lần trước sau khi Lương Chân Chân đi huyện Thông, mình đã bị cấp trên phê bình, chỉ tiếc lúc ấy điên thoại di động của cô ấy không kết nối được, không có cách nào lập tức điều cô ấy trở về, cho tới sau khi gặp phải tai hoạ đất đá trôi, may mắn cô ấy chỉ bị thương nhẹ, nếu không nhất định mình chịu không nổi.

Làm người thật khó khăn! Nhất là khi gặp phải nhân viên có thân phận và bối cảnh lớn mạnh, đối xử đặc biệt thì không tốt, dễ không được khó cũng không được, còn khó hầu hạ hơn lão phật gia, may mắn chính là Lương Chân Chân cũng không có ỷ sủng mà kiêu, ngược lại bình dị gần gũi, một chút cũng không có sự điêu ngoa tuỳ hứng của thiên kim đại tiểu thư.

"Cám ơn tổng biên tập, tôi nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ chị Cao." Lương Chân Chân vui vẻ nói.

Nhìn cô ra cửa, trong lòng tổng biên tập thầm hô một tiếng: a di đà Phật, phù hộ lần này tất cả đều thuận lợi, đừng xuất hiện bất kì rắc rối nào nữa! Nếu không, cô thật hoài nghi mình phải gửi đơn xin từ chức rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.