Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 334: Không xa không rời



Trong nháy mắt, trong đầu anh thoáng qua một hình ảnh mơ hồ, mặc dù cách nhiều năm như vậy, nhưng không ngờ bóng lưng kia tương tự, hai chân mày căng lên không thể tin, quả đấm tự nhiên siết chặt.

Lương Chân Chân phát hiện sự khác thường của anh, theo tầm mắt anh liếc mắt nhìn xuống dưới, sân nhỏ được bố trí rất tinh xảo, hoa cỏ sinh trưởng rất tốt, xem ra mẹ Tuyết Nghiên là người biết cách sinh tồn, cô ấy nói căn nhà này chỉ có hai người cô ấy và mẹ ở, chắc bóng lưng người phụ nữ trung niên dưới kia chính là mẹ cô ấy.

Chỉ có điều, sao a Tư lại kích động như thế?

Lấy hiểu biết của mình về anh, anh không thể có phản ứng lớn như vậy với một người xa lạ, rốt cuộc là vì cái gì đây? Cô rối rắm nghĩ hoài không ra, ánh mắt len lén liếc nhìn anh mấy lần, phát hiện chân mày anh nhíu chặt, không biết đang nghĩ cái gì.

Kiều Tuyết Nghiên đứng ở bên cạnh cũng cảm thấy kỳ lạ, liền đi tới liếc mắt nhìn về phía dưới cửa sổ, vui mừng kêu một tiếng, “Mẹ.”

Người phụ nữ ở dưới tầng nghe thấy tiếng con gái gọi thì mỉm cười quay đầu nhìn lên trên, khuôn mặt này khắc thật sâu trong đầu Đằng Cận Tư, môi mỏng mím thành đường thẳng, trong tròng mắt đen hoàn toàn thâm trầm, làm cho người ta không nhìn rõ tâm tình của anh.

“Nai con, chúng ta đi.” Anh mở miệng không hề báo trước, bá đạo dắt Chân Chân rời đi, trong mắt hoàn toàn lạnh lẽo.

“Hả?” Lương Chân Chân hơi khó hiểu không biết anh vậy là làm sao? Mới vừa rồi còn tốt đẹp, sao lại đột nhiên sinh ra tức giận, vẻ mặt âm trầm, khiến cho cô cảm thấy rất khó giải thích.

“Đằng đại ca, nếu anh không thích căn phòng này, đối diện còn có hai phòng.” Kiều Tuyết Nghiên cũng hơi kinh ngạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo viết đầy nghi ngờ.

Đằng Cận Tư lạnh lùng liếc nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo trước nay chưa từng có, giống như ánh sáng lạnh thấu xương, chiếu lên cô không chỗ nào che giấu, tất cả mọi lời nói đều bị chặn lại.

Anh không nói lời nào kéo Lương Chân Chân xuống tầng dưới, đi thẳng ra ngoài, Kiều Tuyết Nghiên đi cùng bọn họ, trong lòng âm thầm thở dài, tính khí ông xã chị Lương thật kỳ lạ, đang êm đẹp tự nhiên nổi giận, ánh mắt lạnh lẽo thật khủng khiếp, cô thấy mà hai chân cũng như nhũn ra.

“Tiểu Nghiên, vừa rồi tới nhà chúng ta là bạn con sao?” Thẩm Ý Linh từ sau vườn bước vào, hỏi dịu dàng.

“Mẹ, bọn họ chính là cặp vợ chồng Trung Quốc con quen trên đường, bọn họ muốn thuê phòng ở đây trong thời gian ngắn, nói là muốn trải nghiệm cuộc sống, con thấy nhà mình vừa đúng có phòng trống, nên mời bọn họ tới ở, đúng lúc theo chân họ có thể hiểu rõ hơn về chuyện bên Trung Quốc, chị Lương là người tốt, cũng đồng ý với con, nhưng không hiểu vì sao, chồng chị ấy không thích, nhất định kéo chị ấy rời đi.” Kiều Tuyết Nghiên nhíu mày nói.

Thẩm Ý Linh vỗ bả vai con gái, an ủi: “Có thể người ta cảm thấy điều kiện chỗ chúng ta chưa tốt, hoặc vị trí địa lý không đẹp, đừng suy nghĩ quá nhiều, thuê phòng là đôi bên tình nguyện.”

“Dạ, con biết rồi! Nhưng rõ ràng bọn họ cũng rất hài lòng, không biết rốt cuộc ông xã chị Lương có gì không đúng, sau khi đứng ở cửa sổ nhìn một lúc thì tâm tình khó chịu, lần đầu tiên con nhìn thấy một người đàn ông lạnh lùng nguy hiểm như thế, cả người tỏa ra khí lạnh người lạ chớ đến gần, thật là dọa người!” Kiều Tuyết Nghiên nghiêm túc phân tích.

Lời của con bé khiến Thẩm Ý Linh nhớ lại vừa rồi lúc từ trong sân quay đầu nhìn lên tầng trên, bởi vì cách quá xa, bà chỉ mơ hồ cảm thấy một bóng dáng cao lớn, quả thật như con gái nói, khí thế của người đàn ông kia rất cường đại, cũng không biết tại sao, trong lòng bà chợt sinh ra một cảm giác kỳ lạ.

Lắc đầu, ép buộc mình không nghĩ tới phương diện kia, đã trôi qua nhiều năm như vậy, sao có thể khéo như thế!

“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy?” Kiều Tuyết Nghiên phát hiện mẹ mình đang ngẩn người, không khỏi kéo ống tay áo của bà.

“Không có gì, mẹ đi làm cơm.” Thẩm Ý Linh khôi phục dáng vẻ tự nhiên rất nhanh, có vài chuyện đã qua quá lâu, bà không muốn nhớ tới bọn họ, không muốn phá vỡ cuộc sống yên tĩnh hiện tại.

Kiều Tuyết Nghiên đương nhiên tin tưởng lời mẹ mình nói, ôm cánh tay bà vui vẻ nói: “Mẹ, mặc dù con là người Trung Quốc, nhưng cho tới bây giờ con vẫn chưa đến đó, người ta rất muốn đi xem xem quê hương của mẹ và ba như thế nào.”

Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Ý Linh nghe con gái nói muốn trở về Trung Quốc, yêu thương sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé, đúng! Thoáng một cái, bà đã rời thành phố C hai mươi lăm năm, lúc đầu, bà và chồng không có chỗ ở cố định, đi rất nhiều nơi, sau khó khăn đi tới Thụy Sĩ, phát hiện trấn nhỏ này thuần phác yên bình, rất thích hợp để sống, vì vậy quyết định định cư ở đây, một lần chính là hai mươi lăm năm, năm năm trước, bởi vì vất vả quá độ chồng đã mắc bệnh ung thư qua đời, chỉ để lại bà và con gái sống nương tựa lẫn nhau.

Có lẽ, đã đến lúc trở về rồi.

Bao nhiêu lần thức dậy trong mơ lúc nửa đêm, bà đều mơ thấy một bé trai ở sau lưng bà khóc gọi bà “Mẹ”, mỗi một tiếng đủ để khiến cho bà đau tê tâm liệt phế, nhưng bà không thể quay đầu, vì thoát khỏi căn nhà kia, bà không thể không hạ quyết tâm, bỏ qua… con trai mới ba tuổi của mình.

Mỗi lần tỉnh lại từ trong mộng bà đều lệ rơi đầy mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt và giọng nói con nít khàn khàn của con trai khiến cho trong lòng bà đau từng cơn, áy náy, đau đớn, ngày ngày giày vò bà, cho nên bà đối xử tốt với con gái gấp bội, muốn chuyển toàn bộ áy náy với con trai lên trên người con gái.

Chỉ có như vậy, bà mới có thể cảm thấy yên lòng.

Thật không ngờ, vừa rồi bà đã gặp mặt con trai xa cách đã ba mươi năm một lần, chỉ có điều, bà không nhận ra mà thôi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Từ sau khi rời khỏi nhà Kiều Tuyết Nghiên, Đằng Cận Tư không nói lời nào kéo Lương Chân Chân đi qua mấy con đường, bước chân của anh rất nhanh, môi mím chặt, trong tròng mắt đen thâm trầm như biển, chân mày ngọn núi nhíu chặt, giống như đang cố gắng âm thầm chịu đựng gì đó.

Lương Chân Chân cố hết sức đi theo anh, bởi vì cô hiểu anh, cho nên mặc anh kéo mình đi nhanh, trong lòng vẫn đang suy nghĩ cách, làm thế nào mới khiến cho a Tư bình tĩnh lại, rốt cuộc cơn giận của anh đến từ đâu? Là bởi vì căn nhà kia hay bởi vì chuyện gì hoặc người nào?

Cô nhớ rất rõ ràng, trước khi a Tư đi đến cửa sổ kia vẫn rất tốt, khoảnh khắc bùng nổ chính là bởi vì Kiều Tuyết Nghiên gọi một tiếng “Mẹ”, chẳng lẽ điều này khiến a Tư nhớ tới mẹ mình?

Không phải chứ! Anh tuyệt đối không phải là người cảm tính!

“A Tư, chúng ta đi đâu đây?” Cô dịu dàng hỏi, chỉ mong chờ lời nói nhỏ nhẹ dịu dàng của mình có thể bình ổn lại lửa giận trong lòng a Tư.

Sau một giây đồng hồ, bước chân Đằng Cận Tư ngừng lại, môi mỏng hé mở, “Về nhà.”

“Về nhà?” Lương Chân Chân kinh ngạc há to mồm, a Tư nói về nhà không phải trở về thành phố C chứ?

“Ừ.” Đằng Cận Tư tiếc chữ như vàng, đơn giản rõ ràng nhảy ra một chữ tóm tắt, giọng điệu không cho phép cự tuyệt.

“Ông xã, anh sao vậy? Không vui sao? Chúng ta là vợ chồng, bất cứ chuyện gì em đều có thể giúp anh cùng gánh vác, chia sẻ cùng anh, đừng buồn bực trong lòng được không? Nếu như anh không vui, em cũng không vui.” Giọng Lương Chân Chân nhẹ nhàng bình thản, cặp mắt to lqd ngập nước nhìn Đằng Cận Tư, cô biết nguyê nhân cơn giận của Đằng Cận Tư không phải vì mình, mà giờ phút này, cũng chỉ có mình có thể dùng dịu dàng tới hóa giải.

Đằng Cận Tư nhíu chặt chân mày tiết lộ khổ sở trong lòng anh, nắm tay Lương Chân Chân chặt thêm, anh không nghĩ tới ở đây gặp… bà, thì ra sau khi rời khỏi mình và cha bà trôi qua tốt như vậy, không chỉ kết hôn với người khác, còn sinh con gái, nhìn dáng dấp cả nhà bọn họ chắc rất hạnh phúc.

Vậy còn… Anh? Chỉ sợ đã sớm bị quên lãng? A… Thật buồn cười! Vô cùng buồn cười!

“Người phụ nữ kia, là người đã vứt bỏ anh ba mươi năm… Mẹ.” Trong giọng nói của anh lộ ra đau lòng không nói nên được, hơn nữa nói đến chữ “Mẹ” thì bên trong bao hàm quá nhiều tâm tình phức tạp, ý tứ châm chọc rất đậm đặc.

Hận sao?

Đau lòng sao?

Khổ sở sao?

Anh đang tự hỏi trong lòng không biết bao nhiêu lần, thời gian ba mươi năm đã qua, anh vốn cho rằng mình đã sớm quên trông bà như thế nào, ai ngờ tất cả đều là lừa mình dối người, chỉ trách bóng lưng rời đi dứt khoát của bà năm đó khiến cho mình khi còn bé bị đánh một lực quá mạnh mẽ, anh thề ghi nhớ khuôn mặt đó trong lòng cả đời, muốn hận người đó.

Cho dù nhanh quên người này, nhưng lần gặp lại này gợi lên ký ức thủa còn bé không muốn nhớ lại, không thể nghi ngờ đã đâm một nhát vào lòng anh.

“Cái gì?” Lương Chân Chân kinh hãi đến trợn to hai mắt, trong cặp mắt đen nhánh ngập nước hiện đầy không thể tin, thật sự không thể tưởng tượng nổi! Sao lại trùng hợp như thế? Không trách được cảm xúc của a Tư khác thường như vậy, mẹ của anh đã từng từ bỏ anh, khi đó anh mới ba tuổi, thật không thể tin được sao bà có thể nhẫn tâm ruồng bỏ đứa bé mới ba tuổi của mình.

Bây giờ bà đã có cuộc sống mới trong trấn nhỏ này, gia đình mới, còn có cô con gái xinh đẹp đó, bà… Chẳng lẽ không nhớ nhung con trai mình sao?

Nhiều năm như vậy, bà còn chưa trở về nước liếc mắt nhìn a Tư, bà… thật sự có trái tim độc ác!

“A Tư…” Lương Chân Chân đau lòng ôm anh, ghé vào lỗ tai anh dịu dàng nói: “Ông xã, anh còn có em mà, em sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh anh, không xa không rời.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.