Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 368: Ông xã, em giúp anh



Một giây kế tiếp, anh lật người đè cô xuống dưới cơ thể, bởi vì lo lắng cho đứa bé trong bụng của cô, liền dùng cánh tay chống đỡ cơ thể, nảy sinh ác độc đáp lễ cô, giống như muốn cắn nát đôi môi của cô.

"Ưmh. . . . . ." Lương Chân Chân mơ màng thừa nhận sự gặm cắn hung mãnh của cô, trong lòng suy nghĩ: không phải vừa rôig không có phản ứng sao? Sao đột nhiên lại hóa thân thành một con sói, ngao ưmh ~~

Đằng Cận Tư hôn mạnh mẽ như thế, cái miệng nhỏ nhắn của người trong ngực là niềm khát vọng đã lâu của anh, lúc nào anh cũng muốn hôn cô, nhưng lại sợ mình không khống chế được, nhưng đêm nay, hiển nhiên là do cô quyến rũ anh trước, từ lúc trong phòng tắm, rồi đến lúc nãy nhặt điện thoại di động, nằm trên giường không tới hai phút, cô lại bắt đầu trêu chọc dụ dỗ anh

Còn nhào lên hôn mình, đây không phải là cố ý muốn anh làm chuyện xấu sao?

Hôn hôn, anh liền không khống chế được tay của mình rồi, Lương Chân Chân tắm xong không có mặc áo lót, bộ ngực mềm mại rất dễ dàng bị anh nắm ở trong tay, vuốt ve không nhẹ không nặng, sau đó là miệng, hàm răng cắn nhẹ, nuốt viên đỏ tươi mềm mại ướt át, ngạo nghễ đứng thẳng .

Hai viên đỏ tươi giống như anh đào, giống như dâu tây, giống như đào mật, sắc đẹp thay cơm, làm người thương yêu.

"Ừ. . . . . ." Lương Chân Chân không chịu nổi khẽ rên một tiếng, mềm nhũn,. Tiếng rên rung động lòng người, Đằng Cận Tư giống như là được cổ vũ, hôn càng cuồng dã hơn, nai con của anh, được anh nuôi đến càng ngày càng quyến rũ rồi, cái âm thanh này, nghe đến xương cốt cũng mềm nhũn.

Dường như môi của anh càng ngày càng nóng bỏng, buông viên anh đào ướt át này ra, bắt đầu "nhào tới" một viên khác, bàn tay cũng không nhàn rỗi, chậm rãi vuốt dọc theo hông của cô xuống phía dưới, dừng lại lâu ở cái bụng hơi nhô lên của cô, vuốt ve dịu dàng, giống như đối xử với bảo bối quý hiếm của mình.

Rồi sau đó, vạch quần nhỏ của cô ra, ngón tay thuần thục chen vào khe hở kia, sờ được một chút ướt át, tiếp đó lại xâm nhập sâu hơn, tìm được một điểm, nhẹ nhàng vê nhấn, thỉnh thoảng nhẹ thỉnh thoảng mạnh.

Lương Chân Chân hít vào một hơi, cả người không ngừng run rẩy, ngón tay khó kìm lòng báu chặt vào mền, trong cổ họng không nhịn được nhẹ bật ra âm thanh, cô cảm thấy trống rỗng, thật khó chịu. . . . . .

Đằng Cận Tư hiểu rất rõ rang những điểm mẫn cảm của cô, cong ngón tay lên, mạnh mẽ ấn xuống chỗ nào đấy, làm người phía dưới thiếu chút nữa thét chói tai ra tiếng, anh lại duỗi một ngón tay đi vào, rất có kiên nhẫn chơi đùa với cô.

Rất nhanh, cô đạt tới cao triều, miệng há to thở gấp không ngừng, cô có chút xấu hổ, mình lại đạt được khoái cảm ở dưới ngón tay của A Tư. ~(@_@)~

Hai phút sau, cô cảm kế bên nệm bị lõm xuống, mở mắt ra liền nhìn thấy A Tư chuẩn bị giường, cô hiểu anh muốn làm cái gì, trong lòng đưa ra quyết định, đưa tay kéo tay của anh, không để cho anh đi.

Tắm nước lạnh nhiều lần như vậy, có thể làm ra tật xấu gì hay không? o(╯□╰)o

"Sao vậy?" Giọng nói của Đằng Cận Tư hơi khàn khàn, bây giờ anh đang dục hỏa đốt người, phải tắm nước lạnh để tắt lửa, bằng không tối nay khỏi phải ngủ.

"Ông xã, em . . . . ." ( giúp anh ) Lương Chân Chân ê a nửa ngày vẫn không nói ra hai chữ cuối cùng, thật là mắc cỡ!

Đằng Cận Tư không chịu nổi nhất là Lương Chân Chân mở đôi mắt to đen láy nhìn mình chằm chằm, nó phá hủy hết tất cả ý chí của anh, nơi nào đó phía dưới cũng càng ngày càng cứng rắn, anh đành phải dịu dàng nói: "Ngoan, mau ngủ đi."

Anh càng như vậy, trong lòng Lương Chân Chân càng áy náy hơn, Cát gia nói buộc chặt quá mức sẽ làm ra mạng người, cũng không biết là thật hay là giả, nhưng nhìn dáng vẻ của anh, khẳng định rất khó chịu, nâng tay của anh, áp vào trên mặt mình, cắn môi nhìn người đàn ông trước mắt, anh đối với mình tốt, không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt, cưng chiều nâng niu trong lòng bàn tay.

Mặc dù phương diện kia anh hơi độc đoán, nhưng kể từ khi biết mình mang thai, anh liền quy củ, mình thì ngược lại sẽ thỉnh thoảng trêu chọc anh, lần nào, anh cũng phải đi tắm nước lạnh, trong lòng tất nhiên rất cảm động.

Hôm nay, cô. . . . . . Muốn giúp anh.

"Em giúp anh." Cô đỏ mặt nói ra ba chữ này, đôi tay sờ tới bên eo của anh, chuẩn bị cởi áo ngủ của anh.

Đầu tiên là Đằng Cận Tư bị lời của cô dọa sợ, chợt hiểu cô muốn làm cái gì, "Đừng. . . . . ." Nói không rõ ràng rốt cuộc là ngăn cản hay là gì khác.

Ở trong ấn tượng của anh, nai con rất phản đối dùng miệng, nhưng hôm nay, cô thế nhưng ——

Anh nằm ở trên giường, mà cô, nửa quỳ ở trước thắt lưng của anh, ngón tay lưu loát cởi áo ngủ của anh ra, phát hiện nơi nào đó đã sớm dựng lều, đột nhiên cô cảm thấy rất hồi hộp, nhưng nghĩ đến hai người đã sớm là vợ chồng thân mật, liền bình thường trở lại.

Chỗ của anh kìm nén còn khó nhìn hơn so với sắc mặt của anh, tuy nói đã thấy qua rất nhiều lần, nhưng tình cảnh bây giờ không giống như lúc trước, nhất là nghĩ đến chuyện sau đó phải làm, bên má cô nóng hổi.

Chợt, đằng Cận Tư nói một tiếng: "Coi như xong." Giọng nói khô khốc, thật ra thì trong lòng anh đoán là cô không dám, liền nói trước để giúp cô tìm bậc thang, ai ngờ cô cũng không có vì vậy mà buông tha.

"Anh nhìn em!" Lương Chân Chân nói hung hồn, nhưng ánh mắt vừa tiếp xúc với một vật khổng lồ, hô hấp của cô như muốn dừng lại, ngượng ngùng, khiếp đảm đi qua, rốt cuộc vươn tay nắm lấy vật nào đó đang đứng thẳng.

Nó ở trong lòng bàn tay của cô, nóng và nhúc nhích.

Anh cũng hít sâu một hơi, tròng mắt đen lấp lánh nhìn chằm chằm cô gái quỳ gối bên người anh, cô đúng là lớn rồi, trước kia cô nhất định sẽ không làm như vậy .

Lương Chân Chân hít vào một hơi thật sâu, trong lòng tự nhủ: có cái gì phải sợ! Trước kia cô cũng không phải là chưa từng làm. . . . . . cái đó qua, huống chi người đàn ông này là người chồng cô yêu, mỗi một chỗ trên người của anh, mình cũng nên yêu ai yêu cả đường đi, giữa bọn họ, đã sớm tuy hai mà một rồi.

Khi thấy cái cứng rắn cũng là nơi yếu ớt nhất trên người anh thì trong lòng nhất thời có loại cảm giác nói không nên lời, dáng vẻ quả thật không đẹp mắt chút nào, cấu tạo cũng rất đặc biệt, có điều sao mạch máu có thể tạo thành như vậy, lại sinh ra độ cứng và sức mạnh không tưởng tượng nổi như vậy.

Cũng dùng cái này, anh đoạt lấy cô, từ đó cô mang thai con của anh, nhất định hai người sẽ dây dưa không rõ cả đời này.

Đằng Cận Tư cảm thấy lối vào bị một sự ấm áp bao bọc, sau đó lại gặp phải không khí lạnh lẽo, vẫn chưa tới thời gian một giây, lại được bao bọc, lần này, xâm nhập từng chút từng chút.

Anh hít vào một hơi thật sâu, nơi nào đó trong lòng đã sớm ấm áp.

Từ từ, Lương Chân Chân từ từ thích ứng với sự khổng lồ của nó, động tác trúc trắc nuốt vào, nhưng nó quá dài, cô có chút không biết nên làm sao mới phải, chẳng lẽ? Phải giống như cái động tác kia sao?

Nuốt và nhả ra, không có một chút kỷ xảo nào, nhưng cố tình động tác trúc trắc của cô khiến nó hưng phấn, có thể là do cấm dục quá lâu, hai ba lần liền giơ tay nộp vũ khí đầu hàng.

Nét mặt Lương Chân Chân có chút luống cuống, rõ ràng không biết kế tiếp phải làm gì, Đằng Cận Tư chống người lên, nâng đầu của cô lên, nhìn thấy có chất lỏng màu trắng chảy ra ngoài theo khóe miệng của cô, trong lòng có một loại cảm giác nói không nên lời, không chậm trễ chút nào hôn lên, hôn triền miên mà thâm tình, liếm, mút dịu dàng mà cuồng dã.

Hôn sâu đến mười mấy phút, anh ôm cô nằm ngang xuống, hai người vẫn còn thở hổn hển, nhất là Lương Chân Chân, giống như trải qua một cuộc đại chiến, cả người xụi lơ, không còn chút hơi sức.

Đằng Cận Tư dịu dàng hôn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô, nhẹ giọng nói ở bên tai cô: "Bà xã, em thật tốt."

Lương Chân Chân mắc cỡ đỏ mặt, không có chút can đảm nào, lật người đưa lưng về phía anh, không có ý định quan tâm tới anh.

"Bà xã, anh phát hiện, anh lại khai phá thêm một thứ rất tốt." Anh chợt mang ý nghĩ xấu cắn lỗ tai của cô, giọng nói trầm thấp hấp dẫn.

Lần này, Lương Chân Chân mất hứng, xấu hổ nảy ra, khuỷu tay mạnh mẽ húc vào người anh, mới vừa rồi mình cần bao nhiêu can đảm mới làm được, còn không phải là vì anh?

╭(╯╰)╮ Lần sau đừng hòng kêu cô làm cái này nữa, đừng mơ tưởng! Không có cửa đâu!

Đằng Cận Tư không để ý đến sự giãy giụa mà ôm cô thật chặt, bàn tay dịu dàng đặt vào trên bụng của cô, "Bà xã, anh thật sự rất vui vẻ."

"Đáng ghét! Ngủ đi!" Lương Chân Chân đỏ mặt lầu bầu nói.

"Bà xã, không tới hai ngày nữa chính là hôn lễ của chúng ta, chiều nay, máy bay tư nhân của anh sẽ đến đón em, mặc dù anh không thể đi cùng em, nhưng đã tìm xong bạn đồng hành với em rồi."

"Hả? Không kết hôn ở đây sao?" Lương Chân Chân kinh ngạc hỏi.

"Ừ, hôn lễ ở nước Anh." Đằng Cận Tư mở màn bí ẩn ra.

Lương Chân Chân kinh ngạc há to mồm, xoay người lại, "Nước Anh?"

Đằng Cận Tư gật đầu một cái, "Ngoan, tất cả anh đã chuẩn bị xong, sau khi em đến sẽ có người đặc biệt dẫn em đi nghỉ ngơi, ngủ một giấc, sau đó làm cô dâu xinh đẹp nhất."

Giọng nói dịu dàng của anh giống như ma thuật, khiến Lương Chân Chân không tự chủ say mê, khóe môi cười khúc khích, ngay sau đó nghĩ tới điều gì, "Tại sao anh không đi cùng với em? Bạn đồng hành của em là ai ? Bà nội sao?"

"Bảo bối, ngủ đi, có thắc mắc gì ngày mai chúng ta thảo luận sau." Đằng Cận Tư nhẹ nhàng hôn môi cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.