Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 369: Hôn lễ thế kỉ (một)



Lương Chân Chân nằm mơ cũng không nghĩ đến bạn đồng hành trong miệng A Tư lại là Giai Ny, cô nghĩ rằng là bà nội, hoặc là Nam Hoa Cẩn, hay hoặc là một người bạn mà anh tin tưởng, nhưng ngàn lần không ngờ là Giai Ny.

"Giai Ny! Thật sự là bạn!" Lương Chân Chân vui vẻ nhào qua, tâm trạng kích động không cần nói cũng biết.

"Bà cô của tôi ơi, bạn đi từ từ giùm mình, đã là mẹ của hai đứa con, vẫn tùy tiện như thế." Tiết Giai Ny tức giận nói, trong mắt khó nén sự cưng chìu.

"Giai Ny, mình nhớ bạn muốn chết!" Lương Chân Chân ôm cô thật chặt, nhìn thấy bạn tốt cô rất vui vẻ, đồng thời cũng cảm động vì sự sắp xếp của ông xã.

"Mình cũng thế." Giọng điệu của Tiết Giai Ny ấm áp, mấy ngày trước lúc Đằng Cận Tư gọi điện thoại cho cô, cô còn buồn bực kia mà, nghe xong lời của anh mới hiểu được là vì Chân Chân, không khỏi bị anh làm cho cảm động, mặc kệ trước kia anh ta đã gây ra chuyện gì, ít nhất bây giờ không thể nghi ngờ lòng của anh ta đối với Chân Chân.

Bay sang Luân Đôn khoảng 11 tiếng đồng hồ, hai người đã nửa năm không gặp, từ lúc lên máy bay, vẫn líu ríu không ngừng, thật giống như muốn nói bù hết nửa năm qua.

Sau một hồi trò chuyện, hai người dựa vào nhau thiếp đi, cách Luân Đôn còn rất xa, nhưng tim của các cô đang ở rất gần nhau.

*****

Khi Lương Chân Chân biết hôn lễ của cô và A Tư được tổ chức ở trong lâu đời cổ từ thế kỉ XVII ở Luân Đôn thì cả người rơi vào trạng thái khiếp sợ, không trách được Nam Hoa Cẩn thiết kế cho cô một chiếc đầm cưới hoa lệ đến mức khiến cô sợ hãi than, mặc vào giống như là một công chúa, những chiếc nơ bướm trang sức lịch sự tao nhã mà không mất đi vẻ đáng yêu lãng mạn, kéo dài từ vòng eo xuống, rất rõ ràng đều được may bằng tay, hoa văn khác nhau vẽ nên một bức tranh mộng ảo.

Trong lòng cô mênh mông không dứt, từ nhỏ cô đã là cô bé lọ lem, rốt cuộc cũng được làm công chúa một lần rồi.

Cho nên Đằng Cận Tư chọn địa điểm cử hành hôn lễ ở trong lâu đài cổ, chính là muốn cho bà xã một thanh thế to lớn, một hôn lễ lãng mạn xa hoa, anh muốn mỗi người đều chứng kiến anh và nai con hạnh phúc, hơn một ngàn khách mời từ các nơi trên thế giới đồng ý lời mời ngồi lên máy bay đến ở khách sạn năm sao ở Luân Đôn, chuẩn bị tham gia tiệc cưới thế kỉ của bọn họ.

Hôn lễ ngày đó, hiện trường càng thêm náo nhiệt, ước chừng có hơn một trăm bảo vệ đi lại tuần tra ở bên ngoài, từ chối tất cả phần tử khả nghi đến gần, từ chối khéo bất kỳ phóng viên truyền thông.

Hạnh phúc của anh có thể biểu diễn cho tất cả mọi người trên thế giới biết, nhưng không cho phép những đám người râu ria kia chụp hình làm phiền, buổi hôn lễ này, phải an toàn, cho nên anh rất bận, các chi tiết bố trĩ nhỏ nhặt trong hiện trường đều do anh tự mình dặn dò và kiểm tra, chỉ vì cho người con gái anh yêu một đám cưới hoàn mỹ có một không hai.

Trong lâu đài lấy màu vàng kim và màu trắng làm chủ đạo, biểu hiện sự cao quý và thanh nhã, đứng ở bên trong, giống như lạc mình vào trong cung đình ở thế kỉ XVII, có nồng đậm phong cách cung đình cổ xưa. Trong vườn là một biển hoa, màu tím của hoa Tulip; hoa Hồ Điệp Lan; còn có hoa bách hợp trắng thuần khiết tượng trưng cho sự bách niên hảo hợp, trải thành hình trái tim, khắc tên hai người ( Đằng Cận Tư, Lương Chân Chân ), I love you, xa hoa và lãng mạn, tuyệt đối mĩ lệ khiến bạn không thể tưởng tượng được!

Dưới biển hoa màu tím, màu trắng và màu hồng là đài trình diễn, trên đài có tám chiếc đàn, đang trình diễn một nhạc khúc mỹ diệu.

Các khách mời vào bàn cũng khó giấu được sự kinh ngạc, trong lòng thổn thức không dứt, lâu đài cổ xưa như vậy, chỉ sợ là bình thường đã khó có thể đi vào, đừng nói chi là cử hành hôn lễ ở bên trong, thật là làm cho người ta hâm mộ!

Cô dâu ở trong phòng trang điểm, Lương Chân Chân đang chuẩn bị để Giai Ny giúp mình mặc chiếc đầm cưới xa xỉ kia vào, thật may là vòng eo đã làm rộng hơn một chút, nếu không thật đúng là mặc không vừa, mới thời gian vài ngày, dường như bụng cô lại lớn hơn.

Lúc vừa mới chuẩn bị cởi quần áo, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề, vừa nghe, là của đàn ông.

Lương Chân Chân cuống quít sửa sang quần áo, thò đầu ra muốn nhìn xem là ai tới.

"Đằng tiên sinh, Đằng phu nhân đang thau áo cưới, anh đợi một chút." Một cô phụ dâu tốt bụng nói.

"Mấy cô đi ra ngoài hết đi, tôi vào." Đằng Cận Tư liều mạng đi vào trong phòng, mấy cô gái đều biết điều đi ra ngoài, trong lòng đều nghĩ: mặc dù còn ba giờ nữa mới cử hành hôn lễ, nhưng chú rễ cũng không cần đi vào! Bên ngoài nhiều khách mời như vậy, anh không cần tiếp đãi sao?

Nhưng, họ không hiểu rõ một điều, chú rễ này luôn luôn xuất đài không giống người thường.

"Chân Chân, mình đi ra ngoài trước." Tiết Giai Ny cười ranh mãnh.

"Này! Giai Ny, bạn đừng đi mà!" Lương Chân Chân còn muốn giữ bạn tốt lại, nhưng bộ dáng của cô ấy như không muốn làm kì đà cản mũi, khiến cho cô rất là bất đắc dĩ.

Không lâu sau, bên trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ rồi, bên trong phòng yên tĩnh, ngay cả không khí cũng dâng lên một tầng mập mờ.

"Anh vào làm gì! Người ta còn chưa mặc áo cưới xong !" Lương Chân Chân nũng nịu bĩu môi, không hiểu sao anh chợt tiến vào.

Trong tròng mắt đen của Đằng Cận Tư sang lóng lánh như ánh sao, dịu dàng bao quanh cô, anh rất thích nghe người khác gọi nai con là "Đằng phu nhân" , không khỏi vui vẻ.

"Anh tới giúp em mặc." Anh đi tới phía sau của cô, ngay cả khóe mắt cũng lộ ra sự ấm áp.

"Áo cưới này rất phức tạp, anh đừng làm hư. . . . . ." Giọng nói của Lương Chân Chân gấp gáp. Thôi đi, cô rất thích cái đầm cưới này, cho dù chỉ mặc được một ngày, nhưng cô sẽ cất nó vào trong tủ quần áo của mình, mãi mãi trân quý, chỉ cần nhìn thấy nó, sẽ nhớ tới sự hạnh phúc tốt đẹp của ngày hôm nay.

"Ngoan, em phải tin tưởng thiết kế của Tam đệ, em không cần lo lắng về chất lượng."

Một bên anh vừa nói vừa giúp cô cởi quần áo, rất nhanh vải vóc đơn giản liền rơi trên mặt đất, cô vội vàng che ngực, cắn môi nửa giận nửa liếc anh: "Anh. . . . . . Đứng đắn một chút!"

"Bảo bối, không cởi quần áo thì sao mặc áo cưới được?" Đằng Cận Tư bị nét mặt trừng mắt của cô làm cho tức cười.

Lương Chân Chân chép miệng, không nói chuyện nữa, đợi tới lúc cô lấy lại tinh thần, trên người chỉ còn lại một cái quần lót màu trắng viền tơ rồi. o(╯□╰)o

Vội vàng thúc giục anh, "Nhanh lên một chút!"

Đằng Cận Tư cũng không gấp, chậm rãi lấy đầm cưới từ trên giá áo xuống, quỳ một chân trên đất, ánh mắt lại thẳng tắp nhìn cô, đưa tình, trên mặt Lương Chân Chân hơi ửng đỏ, mỗi lần chỉ cần A Tư nhìn mình chân tình, cô liền không nhịn được đỏ mặt, khóe miệng cũng không giấu được nụ cười, duỗi chân vào đứng ngay ngắn.

Anh chậm rãi kéo đầm lên trên, kéo xong, tỉ mỉ cài từng nút, đưa tay vòng qua trước mặt thay cô sửa sang lại nếp uốn ở trước ngực, đầu ngón tay ấm áp thỉnh thoảng lướt qua xương quai xanh và bộ ngực mềm mại của cô, dường như cố ý lại tựa như vô ý.

"Ghét! Không cho nhân cơ hội sỗ sàng!" Mặt của Lương Chân Chân hồng đến giống như cánh hoa hồng mềm mại.

"Bà xã, em thật là đẹp." Chợt Đằng Cận Tư ôm chặt cô từ phía sau, ngay sau đó nụ hôn nóng rực rơi vào trên gáy cô, cô kinh hãi: "Đừng. . . . . . Đừng như vậy, không cho hôn, đợi lát nữa phải búi tóc lên, bị người ta nhìn thấy sao em còn có thể ra ngoài."

Đằng Cận Tư dừng lại thật, chỉ êm ái hôn mấy cái trên gáy và vành tai cô, cũng không dùng sức mút, hô hấp cũng càng ngày càng dồn dập.

Lương Chân Chân vội vã muốn tránh anh, cái tên xấu xa này! Đột nhiên chạy vào chính là làm cái này sao? Thời gian rất gấp! Cô mặc xong đầm cưới còn phải trang điểm, làm tóc.

"Đừng làm rộn, ngươi trước đi ra chút!" Cô đẩy anh.

"Hôn lại một cái? Anh thật sự sẽ đi ra, bằng không anh sẽ ở lỳ chỗ này rồi." Đằng Cận Tư cố ý ăn vạ.

"Xì!" Lương Chân Chân bị bộ dáng của anh chọc cười, anh lại còn một mặt như thế, trong lòng không khỏi mềm nhũn, "Ừ" một tiếng.

Anh lập tức chặn cái miệng nhỏ nhắn của cô, cạy hàm răng của cô ra, ngậm đầu lưỡi của cô dịu dàng mút. . . . . .

"Ưmh. . . . . ." Lương Chân Chân cảm thấy sau khi mình mang thai thì phương diện nào đó càng nhạy cảm, một cái hôn liền làm cho cô có chút không chịu nổi, âm thanh giống như bị tình dục nhuộm dần, quyến rũ, làm cho người ta muốn hung hăng ôm cô vào trong ngực thương yêu.

Nhưng Đằng Cận Tư biết bây giờ tình huống không cho phép mình làm, cơ thể của nai con cũng không cho phép, chỉ có thể lưu luyến buông môi đỏ mọng của cô ra, anh vốn chỉ muốn vào xem bà xã và con một chút, kết quả đã xảy ra chuyện không thể ngăn cản.

"Trứng thối! Đợi lát họ vào sẽ cười nhạo em, đều do anh làm hại!" Lương Chân Chân thở gấp tức giận nói, trong lòng nửa ngọt ngào nửa xấu hổ.

"Bà xã, hôm nay con có ngoan không?" Đằng Cận Tư rất nhanh nói sang chuyện khác.

"Ngoan hơn anh, đi ra nhanh lên!" Lương Chân Chân hừ hừ, tà nghễ nhìn anh, Đằng Cận Tư cười ha hả đi ra ngoài.

Sau khi mặc đầm cưới, liền có thợ trang điểm chuyên nghiệp vội tới trang điểm cho cô, bởi vì cô có thai, nên đều dùng mỹ phẩm hàng đầu thế giới, có hại ít nhất với cơ thể.

Đồ trang sức thanh nhã, tạo nên một giai nhân khuynh thành!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.