Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 390: Đại kết cục đếm ngược 4: Đối đầu với nhau



Từ sau khi chân tướng rõ ràng, con trở thành con gái của cha mẹ, bác sĩ nói sức khỏe của mẹ không thích hợp sinh con, mẹ cũng không còn ý nghĩ sinh con lần nữa, tập trung tất cả tinh thần chú ý lên người con, con giống như là thiên sứ may mắn mà ông trời ban tặng cho cha mẹ, làm cha mẹ mãi mãi hạnh phúc và vui vẻ.

Trải qua hơn hai mươi năm, gần như mẹ đã quên con không phải con gái mẹ sinh ra, cho đến gần đây, mẹ lờ mờ cảm thấy không thể giấu giếm được nữa, nhóm máu của con rất đặc biệt, mà mẹ và ba con lại có nhóm máu phổ thông nên sinh con gái không thể có nhóm máu như thế.

Tiểu Nghiên, mẹ thật yêu con, từ nay về sau hi vọng con tiếp tục sống tốt, tìm được một người đàn ông tốt yêu thương con.

Lựa chọn cách ra đi như vậy với mẹ mà nói, là một sự giải thoát cũng là một cách cứu giúp, đây là quyết định mà mẹ đưa ra, không liên quan tới bất cứ ai, hi vọng con có thể tha thứ cho sự ích kỷ của mẹ.

Mẹ yêu con

Điều tốt nhất là khi có con. Tuyệt bút ngày 6 tháng 2

Kiều Tuyết Nghiên xem xong lá thư nhịn không được rơi lệ đầy mặt, thì ra thân thế của cô là như thế này nếu mẹ không có lòng tốt nuôi dưỡng chỉ sợ bây giờ cô còn đang ngây ngốc ở cô nhi viện, vốn không có biện pháp nào so sánh với hiện tại.

Nếu như không có buổi nói chuyện với Lương Chân Chân chỉ sợ cô vẫn chưa hiểu được lời mẹ nói" Cái chết là sự giải thoát và cứu giúp" , bỗng nhiên, cô không nhịn được che miệng lại không để cho mình khóc lên.

Mẹ, là con hại mẹ, nếu không phải con cho mẹ biết ở bệnh viện gặp được chị Lương và anh Đằng, thì mẹ cũng không đoán được anh ấy là người hiến tặng tủy xương, mẹ cũng sẽ không. . . . . . Tự sát.

Cô chậm rãi ngồi chồm hổm trên mặt đất, vùi đầu ở giữa hai đầu gối, khóc thét.

Sau khi khóc lóc cô ngồi ngơ ngác trên giường bệnh, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tất cả đều u ám, trong lòng là từng mảng thê lương, từ nay về sau, cô chỉ có một mình.

Thành phố C này, cô không thể ngây ngốc nổi nửa rồi, đất trời rộng lớn, cô nên đi về đâu?

******

Buổi chiều ngày hôm sau, Lương Chân Chân bất ngờ nhận được điện thoại của Kiều Tuyết Nghiên, hai người hẹn gặp nhau tại quán cà phê gần đây.

"Chị Lương, chuyện ngày hôm qua thật xin lỗi, là em quá xúc động." Kiều Tuyết Nghiên thực chân thành xin lỗi

"Không có việc gì, chị hiểu tâm tình của em." Sau khi yên tĩnh lại hai người đều bình tĩnh rất nhiều, trên đời này không có tuyệt đối đúng sai,trường hợp khác nhau đương nhiên lại là chuyện khác

"Cám ơn anh chị đã giúp em mấy tháng qua, còn tiền phẫu thuật, em sẽ chuyển khoản toàn bộ số tiền đó cho chị."

"Không cần phải như thế, bác ấy cũng là mẹ của A Tư, số tiền đó, chính là lo hậu sự cho bác ấy, em còn đang đi học, cần dùng tiền. Ngoài ra, chị nói điều này không phải vì đồng tình với em, hi vọng em có thể hiểu được." Giọng nói Lương Chân Chân thật chân thành, không có một chút ý tứ thương hại . .

Kiều Tuyết Nghiên không phải kẻ ngốc, cô đương nhiên hiểu được, cố sức trề môi, "chị Lương, em muốn hỏi chị một việc."

"Hỏi đi."

" Lần đầu tiên khi chúng ta ở Thụy Sĩ, đột nhiên anh Đằng lôi kéo chị rời khỏi, có phải bởi vì nhận ra hay không. . . . . ." Cô còn chưa dứt lời, nhưng Lương Chân Chân đã hiểu rõ ràng.

"Đúng vậy, bởi vì đây là nút thắt A Tư chôn dấu nhiều năm ở trong lòng, mãi từ năm ba tuổi đến bây giờ, anh không rõ vì sao mẹ nhẫn tâm bỏ rơi anh nhiều

năm như vậy, trong lúc chẳng quan tâm, giống như là bốc hơi khỏi thế giới này, chúng ta đều là con cái, biết một người mẹ có ý nghĩa như thế nào với con cái." Lời nói Lương Chân Chân thực tha thiết.

"Thực xin lỗi, ngày hôm qua. . . . . .chắc anh Đằng rất tức giận, là em quá xúc động." Sau khi tường tận nhớ lại tối hôm qua, Kiều Tuyết Nghiên suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện, nối liền xuyên suốt toàn bộ chuyện cũ.

Nếu sự thật không xảy ra trước mắt, căn bản cô không thể tin mẹ lại nhẫn tâm như thế, cho dù trước đó không liên lạc được, thì sau đó có thể trở lại thành phố C, mà họ còn từng ngồi đối diện cùng bàn nhưng mẹ lại làm như không biết con của mình, cô thật sự không thể hiểu.

Đổi lại là cô, chỉ sợ cũng sẽ hận một người mẹ như vậy.

Đặc biệt rõ ràng dứt khoát như vậy, dù là ai cũng khó có thể thừa nhận.

"Chuyện đã qua cũng đừng nhắc lại, sau này có tính toán gì không?" Trước mặt Lương Chân Chân vẫn là cốc nước lọc trong suốt thấy đáy.

"Nếu nhà họ Đằng . . . . . . Không muốn, em nghĩ sẽ mang tro cốt của mẹ về Thụy Sĩ, cùng an táng một chỗ với ba." Kiều Tuyết Nghiên dò hỏi.

“Từ lâu bà ấy đã không phải là người nhà họ Đằng, hơn nữa bà ấy cũng nói rất rõ ràng, muốn triệt để cắt đứt quan hệ, bà ấy là mẹ của em, muốn làm như thế nào, thì em hãy quyết định." Thần thái Lương Chân Chân bình tĩnh.

" Uh, cám ơn anh chị." Kiều Tuyết Nghiên lấy một phong thư màu trắng từ trong túi, đưa cho cô, "Đây là trước khi mẹ ra đi viết thư cho anh Đằng, em cũng chưa xem qua."

Lương Chân Chân đưa tay nhận lấy, bỏ vào trong túi xách, bưng cốc nước lên uống một ngụm, chậm rãi nói: "Nói thật, trước đây chị không thích bà ấy,cảm thấy bà quá tàn nhẫn, nhưng bây giờ, bản thân chị lại khâm phục sự can đảm của bà ấy."

Kiều Tuyết Nghiên im lặng không nói, cô đương nhiên biết vì sao Lương Chân Chân không thích mẹ, ╮(╯▽╰)╭ chuyện cũ đã qua.

"Em đi rồi, chúc mọi người hạnh phúc."

"Tính lên trên, chị là chị dâu của em, có gì khó khăn đều có thể tới tìm anh chị."

Lời của cô làm cho Kiều Tuyết Nghiên kinh ngạc, ngạc nhiên ngẩng đầu, dường như không tin nổi là cô lại nói như vậy, vốn cho rằng sau ngày hôm qua, hai cô sẽ như người xa lạ,thì ra cô quá hẹp hòi còn Lương Chân Chân lại rộng lượng .

"Chị Lương,em. . . . . ." Trong khoảng thời gian ngắn cô cũng không biết nên nói cái gì .

"Tốt rồi, em làm người như thế nào chị biết rất rõ ràng, huống chi, em có cái gì sai?" Lời của cô lại lần nữa làm cho Kiều Tuyết Nghiên nghẹn ngào, gật đầu thật mạnh, " Uh."

******

Nhà họ Đằng.

Trên lầu hai trong phòng ngủ, Lương Chân Chân đưa phong thư chưa mở ra cho ông xã, "Tuyết Nghiên đưa cho em."

"Cái gì vậy?" Đằng Cận Tư nhíu mày hỏi.

"Mở ra coi thì sẽ biết ." Trong nháy mắt hai mắt Lương Chân Chân lấp lánh.

"Không có hứng thú." Giọng nói Đằng Cận Tư thản nhiên .

"Ông xã, nhìn xem đi."

Đằng Cận Tư vì cô mong muốn, vẫn là mở ra, bên trong là một phong thư ngắn gọn.

A Tư:

Thực xin lỗi!

Trăm ngàn lời cũng không đủ để giãi bày tất cả những gì mẹ muốn nói , mẹ không phải một người mẹ tốt, càng không xứng làm mẹ con.

Chúc các con hạnh phúc!

Tuyệt bút ngày 6 tháng 2

Tuy rằng chỉ nói có mấy câu ngắn ngủn, nhưng vẫn làm cho Đằng Cận Tư rất xúc động, mím môi không nói được lời nào, kết quả này làm anh bất ngờ .

Ai ngờ được bà ấy lại tự sát?

Rõ ràng có hi vọng sống sót, tại sao lại lựa chọn tự sát? Bà ấy muốn sám hối với anh sao?

Anh không cần! Anh một chút cũng không cần!

"A Tư. . . . . ." Lương Chân Chân đau lòng ôm chồng vào trong ngực, im lặng thở dài trong lòng, đột nhiên Thẩm Ý Linh tự sát gần như làm tất cả mọi người rơi xuống hố sâu, cô không nghĩ ra người phụ nữ này sao có thể có được quyết tâm như vậy, xem ra, là hành động của A Tư làm bà cảm động, làm cho bà cảm thấy bản thân có vấn đề, làm bà hối lỗi.

"Anh vẫn nghĩ là mình hận bà ấy nhưng trong nháy mắt khi nghe được bà tự sát, một loại cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng." Đằng Cận Tư vùi đầu ở trong lòng vợ, giống như đứa nhỏ không có sức lực, lẩm bẩm một mình.

"Uh, em hiểu được, đều nói cha mẹ và con cái không thể có ngăn cách tuyệt đối giữa thù hận và yêu thương." Lương Chân Chân cảm khái nói.

"Bà ấy giải thoát rồi, anh cũng được giải thoát." Khóe miệng Đằng Cận Tư miễn cưỡng cười nhạt.

Sự ra đi của bà ấy, làm cho anh tạm thời không phiền muộn và ràng buộc, từ nay về sau rốt cuộc không cần phiền não vì chuyện tình này, nút thắt vướng mắc ba mươi năm của anh rốt cục có thể bỏ xuống.

Rốt cuộc cái gì là sai? Cái gì là đúng? Theo người ra đi, cũng chậm chậm trôi đi trong gió.

“À! Đây là thời điểm thích hợp để đàn ông trút bỏ nổi buồn nha! Qúa kìm nén sẽ không tốt cho thân thể, dù sao em cũng là vợ của anh, trên đời này chúng ta

là hai người gắn bó chặt chẽ với nhau nhất." Giống như dỗ dành đứa nhỏ Lương Chân Chân vỗ vào lưng của chồng.

Ngay lúc này, Lương Chân Chân cảm giác được đứa nhỏ đang lật người trong bụng, sức lực đứa nhỏ rất mạnh làm bụng xảy ra biến hóa rõ ràng, Đằng Cận Tư ngồi gần nhất tự nhiên cảm giác được, đặt lỗ tai lên bụng nghe tiếng động của đứa nhỏ.

"Bà xã, đây nhất định là con trai, rất nghịch ngợm."

" Cục cưng bé nhỏ ngoan! Biết tâm tình ba không tốt, nên cố ý gây ra tiếng động để an ủi ba có phải không?" Con ngươi màu đen của Lương Chân Chân chứa đầy tình cảm, dịu dàng vuốt ve chỗ bụng nhô ra.

Đằng Cận Tư cũng rất vui vẻ, anh cảm thấy vô cùng kỳ diệu, hiển nhiên cảm giác được cục cưng cử động ở trong bụng, cảm giác vui sướng tràn ngập vì sắp trở thành cha, thay đổi sự chú ý của anh, ngay sau đó sự đau khổ đã không còn tồn tại.

" Đứa nhỏ nghịch ngợm, có thể ức hiếp em gái hay không?" Bỗng nhiên anh nghĩ đến điều đó.

" Không đâu !" Lương Chân Chân cười vì con trai mà giải thích.

"Anh còn rất lo lắng, bà xã, ngày mai chúng ta đi bệnh viện kiểm tra." Người đàn ông nào đó rất cố chấp.

Đầu Lương Chân Chân đen kịt, A Tư quá mức khẩn trương.

-----------------------

Mười một ngày nghỉ trôi qua, lại tiến vào thứ Hai đen tối, gào khóc

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.