Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em

Chương 396: Ngoại truyện ngọt ngào 5



Đằng Cận Tư cũng không né tránh, tùy ý để cô vừa véo vừa cắn, hẳn là một điều thú vị.

Ngón tay thô ráp thuận theo dòng nước, men theo làn da như ngọc như ngà, nhẹ nhàng chậm chạp đi tới phía dưới, ngón tay dài nhẹ nhàng đón lấy nụ hoa.

"A Tư, đừng. . . . . ." Lương Chân Chân bị động tác bất thình lình của anh làm cho không ngừng thở gấp, cái tên xấu xa này, luôn rất dễ dàng tìm được chỗ nhạy cảm của cô rồi cố ý giày vò cô.

"Không để ở chỗ này hay vẫn tiếp tục. . . . . ." Đằng Cận Tư mở miệng cười xấu xa, đầu ngón tay nhẹ nhàng khép lại chậm chạp vân vê.

Dĩ nhiên Lương Chân Chân xấu hổ nói không ra lời, rõ ràng muốn học theo dáng vẻ trước kia của anh, mở miệng cắn vào cổ, vừa cắn vừa mút, hừ! Cô không thể là con mèo nhỏ dịu dàng mãi được, khi thích hợp cũng phải phô bày ra sự sắc bén lợi hại của mình.

Nhiệt độ bên ngoài dưới 0 độ, bông tuyết bắt đầu nhẹ nhàng khiêu vũ dưới bóng đêm, vô cùng xinh đẹp, mà ở trong suối nước nóng, hai vợ chồng nhỏ nhiệt tình như lửa, ấm từ trong ra ngoài.

Cảm thấy bà xã đã nóng lên, Đằng Cận Tư hoàn toàn bị kích thích, tiếng thở dốc ngày càng nhiều hơn, ngón tay lại tiếp tục hướng lên trên: "Thích không?"

Lương Chân Chân biết tính tình của anh, nếu cô nói thích, anh chắc chắn sẽ càng táo tợn hơn nữa mà lấy cớ là vì lần này cô thích; còn nếu nói không thì chắc chắn sau này lúc gần gũi anh sẽ cố ý giày vò mình.

Tóm lại, nói thế nào đi nữa đều bị anh nắm lấy nhược điểm, trứng thối xấu xa!

"Hả?" Ngón tay của anh cố dùng sức gập lại.

"Thích. . . . . ." Lương Chân Chân mở miệng thật khó khăn, đột nhiên khoái cảm nổi lên giày vò cô làm nước mắt rơi lã chã, một dòng điện từ cột sống chạy dọc lên, tràn vào trong đầu, sau đó đầu óc bắt đầu hơi lóa mắt choáng váng.

Về mặt này, từ đầu đến cuối cô đều là người chịu đựng, chiếm quyền chủ đạo thường là ông xã —— Đằng Cận Tư.

Nghe được câu trả lời khẳng định của cô, Đằng Cận Tư càng cả gan làm loạn hơn nữa, nhất định phải cưng chiều bà xã thật tốt, huống chi hai người cũng đã cấm dục rất lâu, tuy rằng trước đó không lâu cũng có một lần, nhưng đó là sau khi cõng con trai và con gái đi ngủ rồi hành động lén lút, chỉ là đỡ ghiền.

Lần này, thật vất vả lắm mới tạo được thế giới riêng của hai người, dĩ nhiên anh sẽ không dễ dàng buông tha cô.

"Bà xã, đêm nay, em là của anh." Trong giọng nói của anh chứa đầy dục vọng mãnh liệt.

Lương Chân Chân hiểu được ý tứ của anh, cũng biết mấy tháng này anh chịu đựng rất vất vả, lại nói bây giờ hai người đã kết hôn được một năm, cô yêu anh, cũng tình nguyện bị anh ức hiếp, giữa vợ chồng với nhau, chồng đã mong muốn thì vợ cũng tình nguyện vốn là chuyện rất bình thường, đương nhiên cô sẽ không từ chối.

"Uh, anh cũng là của em." Cô nháy mắt nhìn anh thật dí dỏm, mái tóc dài mềm mại rơi xuống bờ vai trắng nõn, giống như một loại tảo biển.

Cuối cùng Đằng Cận Tư đâm sâu vào nhụy hoa bên trong, tìm kiếm sự mềm mại ngọt ngào, thâm nhập thật sâu, kéo theo dòng nước nóng bắn tung tóe, vỗ vào hai người, từng mảng lớn bọt nước tan thành rất nhiều giọt nước nho nhỏ, rơi xuống hỗn loạn xung quanh hai người, tạo thành những làn sóng lăn tăn, từng đợt từng đợt tản ra trên mặt nước.

Lúc này, cả trời đất đều chìm vào yên lặng, không có một chút âm thanh, những tiếng động trong dòng nước càng đặc biệt làm cho người ta dần có ham muốn tình dục, từ từ lớn dần, bao phủ cảm xúc mạnh mẽ giữa hai người. .

Lương Chân Chân cảm thấy thân thể của mình trở nên nhạy cảm hơn, không chịu đựng được ngón tay anh chuyển động chơi đùa vỗ về, giống như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy, mà càng cháy càng to, cả người bắt đầu nóng lên, phía trước là

thân thể nóng rực của anh còn phía sau là tường đá lạnh, cả hai bên một nóng một lạnh kèm cặp, làm cô nhanh chóng mê say.

Hơi nước lượn lờ bay lên trong bồn tắm, khiến khuôn mặt anh không rõ ràng, làm tan chảy tình cảm của hai người, thật là một cảm giác vô cùng tuyệt vời.

Đằng Cận Tư lĩnh hội được cảm giác tuyệt vời khi được bà xã hút vào sít sao bao bọc, miệng há to thở gấp: "Nai con, đừng chịu đựng, kêu lên đi, anh thích nghe. . . . . ."

Cô đưa mắt nhìn anh thật quyến rũ, mông lung sương mù tựa như dòng nước trong vắt ở trong mắt, dường như muốn nhỏ ra nước, giận dữ nói đứt quãng: "Làm. . . . . . Chán ghét. . . . . ."

Anh biết miệng cô cứng rắn, không có ý muốn nói những lời dễ nghe, bàn tay to chậm rãi di chuyển tới trước ngực cô, nhẹ nhàng vân vê, chỗ bị anh vuốt ve tê dại trong nháy mắt, giống như tiếp xúc với dòng điện, bất giác liền mềm nhũn, nếu không phải tựa vào tảng đá và sức lực của Đằng Cận Tư chống đỡ, thì cô đã sớm ngã vào trong mặt nước.

Lúc này thân thể Lương Chân Chân rất mẫn cảm, mới bị trêu đùa một chút đã làm cho nhụy hoa ở dưới tự động co rút, cứ như vậy, người đàn ông nào đó không chịu nổi .

"Bảo bối. . . . . ." Động tác của Đằng Cận Tư nhanh hơn rất nhiều, hai tay không ngừng di chuyển trên người cô, giống như âu yếm bao nhiêu cũng không đủ, dường như anh vô cùng yêu cô.

"Uh. . . . . ." Cô hơi ngửa mặt lên, lộ ra cái cổ cong duyên dáng giống như thiên nga, tiếng kêu uyển chuyển mềm mại đáng yêu nhanh chóng dung nhập vào màn đêm, bông tuyết lạnh lẽo rơi trên bờ vai trần truồng, trong nháy mắt bị nhiệt độ làm tan rã.

Tư thế như vậy duy trì rất lâu, cô yếu đuối mềm mại nhận lấy anh, hoa cỏ hai bên ẩm ướt, bắn tung tóe toàn là rượu ngon.

Sau khi Lương Chân Chân trải qua một trận yêu thương cơ thể lộ ra màu hồng nhạt đầy cám dỗ, nằm ở trong lòng ngực của anh, ngay cả sức lực đưa tay lên cũng không có, hai người giống như dây leo quấn quít chặt chẽ lấy nhau không thể chia rẽ.

"Ông xã, em mệt mỏi quá. . . . . ." Sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát, Lương Chân Chân yếu ớt nói.

"Ngoan, anh ôm em trở về phòng được không?" Đằng Cận Tư thì thầm dịu dàng, ôm eo bế bà xã rời khỏi bồn tắm, cầm lấy khăn tắm bên cạnh bao bọc lấy cô, khoác áo ngủ trên người, đi đến căn phòng ở lầu hai.

Cô ôm lấy cổ của anh, mềm mại dựa sát vào bên trong khuỷu tay, từ từ nhắm hai mắt, trong lòng ấm áp, nếu lúc trước cô không xúc động ôm lấy đùi anh thì hôm nay sẽ không có ân ái ngọt ngào.

Duyên phận, thật đúng là một điều kỳ diệu.

Đi một vòng, cả anh và cô đều không nhìn thấy đối phương, cũng từ không yêu thành yêu rồi lại yêu thêm lần nữa, trải qua một quá trình phiền phức.

May mắn, tất cả đều là xứng đáng.

Nắm tay nhau cùng chung sống tới già, lời hứa hẹn cả đời.

Trong phòng ngủ, Đằng Cận Tư ôm bà xã đẩy cửa phòng tắm ra, thả cô xuống, mở ra vòi hoa sen, ôm lấy cô cùng nhau tắm, rửa sạch hơi thở kiều diễm trong suối nước nóng.

Hơi nước nóng dày đặc ở chung quanh, Lương Chân Chân cảm thấy đầu mơ màng, dựa vào trong lòng ông xã để mặc anh gội đầu tắm rửa cho cô, tự nhiên thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của anh.

"Mệt mỏi à?"

"Uh, chỗ da trên dưới mắt đang đánh nhau rồi nghịch ngợm nhìn một lượt từ trên xuống dưới." Lương Chân Chân cong môi đáng yêu, cô mệt đến nỗi không mở mắt nổi, xương cốt đều mềm nhũn.

Đằng Cận Tư cưng chiều cười cười, tập trung tắm rửa cho cô rồi nhanh chóng tắm xong, sau đó dùng khăn mặt bọc cô lại đặt ở trên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu ngây thơ của cô, nơi nào đó ở trong lòng sụp đổ .

Cô vợ bé nhỏ của anh, xứng đáng để anh dụng tâm che chở cả đời.

"Uhm. . . . . ." Bình thường cô có thói quen cọ xát người anh hễ rời khỏi ngực là cô mất ngủ.

"Ngoan, chờ làm khô tóc rồi ngủ tiếp." Giọng nói Đằng Cận Tư dịu dàng say lòng người, nhưng người phụ nữ trong lòng anh không nghe theo, đang ngủ say khò khò, có vẻ thật mệt mỏi.

Anh đâu có cách nào?

Bà xã, thì phải được cưng chiều, nếu mình đã cưng chiều thì cứ tiếp tục cưng chiều vậy!

Yên lặng lấy máy sấy tóc cho cô, trong mơ màng, cô chỉ cảm thấy đầu của mình bị thổi tung nhiều lần, hơi nóng thổi qua da đầu, thực thoải mái, ngay cả tiếng"Ong ong" cũng giống như là bài hát ru con.

Thực sự rất chân thật. Trong lúc ngủ mơ, môi của cô bất giác cong lên, đây là một mùi vị của sự tin tưởng, là cô ngửi được rên người ông xã, có thể làm cho cô an tâm đi vào giấc ngủ.

"Ông xã, em yêu anh. . . . . ."

Đằng Cận Tư vừa tắt máy sấy, liền nghe được giọng nói quen thuộc vừa nhẹ nhàng lại dịu dàng nhưng rơi thật mạnh vào đáy lòng anh.

"Cái gì?" Không phải là anh chưa nghe thấy, chỉ là muốn nghe thêm lần nữa.

Nhưng trong lúc ngủ say, người phụ nữ đó trở mình trong lồng ngực của anh, lại tiếp tục ngủ, vẻ mặt khi ngủ điềm tĩnh đáng yêu.

Anh đặt máy sấy lên trên tủ ở đầu giường, kéo chăn qua đắp kín lại, nghiêng người hôn lên trán bà xã, ngủ thật thỏa mãn.

*****

Ngày hôm sau, khi Lương Chân Chân tỉnh lại đã gần tới buổi trưa, cô dụi mắt, nhìn một lượt xung quanh, không phải phòng của cô, cũng không có An An và Nhạc Nhạc trên giường, đây là. . . . . .

Đây là biệt thự suối nước nóng, cô và A Tư cùng nhau đến khi kỷ niệm một năm kết hôn, thiếu chút nữa ngủ đến hồ đồ rồi .

Chống người ngồi dậy, xốc chăn lên cầm lấy áo ngủ khoác vào, đi chân trần đến bên cửa sổ, mở rèm cửa ra, bên ngoài từng mảnh tuyết trắng trong suốt, so với bông tuyết tối hôm qua còn lớn hơn, từng mảnh từng mảnh , bay xuống xuống dưới.

"Đẹp quá!" cô không nhịn được khen một tiếng.

"Tại sao không chịu mang dép, lạnh cóng lại bây giờ?" Giọng nói tràn đầy yêu thương của Đằng Tận Tư vang lên từ phía sau.

Cô vẫn lặng im nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ: "Trong phòng có hệ thống sưởi ấm, không lạnh mà."

Đằng Cận Tư xoay người ngồi chồm hổm trên mặt đất, lấy đôi dép mang vào cho cô: "Hiện giờ sức khỏe của em không tốt nên chú ý một chút."

"Ông xã, anh thật tốt." Khóe môi Lương Chân Chân cong lên cười nhìn anh, bên trong con ngươi màu đen xao động toát ra tình cảm nồng nàn ấm ấp, cô thật sự thật hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.