Bà Xã Đừng Chạy

Chương 86



“Anh nói rõ ràng cho em, đây là cái gì!” Tân Đồng tức giận ném hai hộp thuốc tới trước mặt Trâu Thần.

Ánh mắt Trâu Thần chợt lóe, theo bản năng xoa xoa mũi “Thuốc tránh thai cùng với canxi.”Mắt thấy chuyện sắp bại lộ, anh cũng không né tránh, hễ hỏi thì trả lời, thái độ cực kỳ tốt.

“Hai loại thuốc, sao em uống lại cảm thấy có cùng một mùi vị!”

“Vợ yêu, thật ra thì, uống thuốc tránh thai rất có hại cho sức khỏe, sao anh có thể đặt em vào nguy hiểm chứ? Còn canxi, chua chua ngọt ngọt, không chỉ bổ sung canxi, hơn nữa còn tăng sức đề kháng cho cơ thể, thật tiện dụng.”

“... ...” Cô bị anh làm cho tức nói không nên lời, im lặng một lúc lâu mới nói ra một câu “Vậy lần sau anh phải dùng biện pháp phòng tránh!” Không biết là vì anh hay bởi chính câu nói của mình làm cho xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng.

Nhìn bộ dáng vừa tức vừa xấu hổ của anh, hầu kết anh theo bản năng trượt xuống, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của cô, nhưng lại làm bộ dáng hoàn toàn nhận sai “Lần sau không làm như vậy nữa.”

Tin anh mới lạ! Cô nghiêng đầu, đối với ánh mắt nóng như lửa kia, cảm giác mình ở lại đây nữa chỉ có một kết quả “Vì để cho anh nhớ lâu một chút, hôm nay phạt anh ngủ một mình!” Nói xong đi vòng qua người anh, ôm gối của mình ở trên giường nhanh chóng đi ra ngoài cửa.

“Cẩn thận một chút!” Anh đứng tại chỗkhông muốn chấp nhặt với cô, chỉ là nhìn bộ dáng nhảy như thỏ của cô có chút lo lắng mà thôi, dù sao sáng mai trợ thủ của anh ta sẽ tới, vốn dĩ anh định tối nay hai người sẽ ngủ riêng, tiết kiệm sức sợ mai không dậy nổi, vừa đúng lúc cô nói ra, anh cũng không phản đối. “Chậm một chút, nhớ điều chỉnh nhiệt độ cho phù hợp.”

“Không cần anh quan tâm!” Giọng nói rõ ràng có chút hả hê.

Anh không khỏi bật cười, không biết nếu sau này cô nhóc này biết là anh cố ý, có tức giận đến mức nhảy dựng lên hay không.......

Ngày hôm sau.

“Trâu háo sắc! Làm gì mà ồn vậy? Khiến em không cách nào ngủ được!” Tân Đồng mới từ trong chăn chui ra, đầu tóc rối bù, trong ngực còn ôm một cái gối ôm mà hôm qua cầm đại trong phòng của Trâu Thần, thở phì phò từ trong phòng đi ra.

“Tiểu Đồng?” Mẹ Tân nhìn con gái mình không có chút hình tượng nào, hận không thể nhét cô vào trong bụng chế tạo lại “Xem bộ dáng con thế nào kìa? Đứng dậy cho mẹ! Hôm nay là ngày mấy, nhanh chuẩn bị một chút!”

“Tiểu Đồng, thật xin lỗi, ảnh hưởng đến giấc ngủ của con.” Mẹ Trâu cười hiền hòa, sau đó kéo cánh tay mẹ Tân “Được rồi được rồi, chúng ta nhỏ giọng một chút, tiểu Thần, con đi pha cho ba mẹ vợ một ly trà đi, thời tiết càng ngày càng nóng, không khỏi có chút nóng nảy.”

“Dạ, ba mẹ, hai người uống gì? Mao Tiêm hay Long Tĩnh?” Trâu Thần nở nụ cười hỏi ba mẹ Tân.

Tân Đồng chớp mắt, không rõ tình trạng trước mắt là thế nào, hình như cô không có xuyên không, hôm qua vừa giải quyết chuyện Lý Trung Khải, còn suy nghĩ hôm nay muốn đi tới xem BTD thế nào, sau đó thuận tiện đi tới trung tâm việc làm, sao vừa mở mắt liền nhìn thấy một màn như thế này?” Ba mẹ vợ? Khi nào?

Trâu Thần bưng trà ngon đi tới cạnh cô “Ngủ tiếp đi, không mệt thì thì đứng dậy chuẩn bị một chút, lát nữa là xe tới rồi.”

“Xe gì?”

Không đợi Trâu Thần trả lời, mẹ Tân liền không nhịn được “Còn xe gì, con ở cũng tiểu Thần bao lâu rồi? Nếu như không phải tiểu Thần muốn nhận được sự đồng ý của con, bây giờ hai đứa cũng đã có con rồi! Lần này mẹ với ba con thật sự không nhịn nổi, đã thồn qua sự đồng ý của ông ngoại con, xem như bây giờ con không muốn kết hôn, ít nhất phải cùng tiểu Thần đính hôn, đều đã lớn rồi không còn nhỏ nữa, cứ kéo dài nhưu vậy cũng không phải chuyện hay, may nhờ có tiểu Thần không ngại con, thừa dịp hôm nay thời tiết đẹp liền đặt lễ đính hôn, xem như là cho Trâu Thần một liều thuốc an thần!”

“Bà thông gia nói rất đúng, mặc dù hai đứa trẻ tuổi, nhưng dù sao cũng đã ở với nhau nhiều năm, nên đính hôn, nếu không sau này bận rộn không biết thành cái dạng gì.” Mẹ Trâu phụ họa.

Méo miệng, Tân Đồng cảm thấy uất ức trong lòng, ai cũng không nói với cô, hơn nữa hiện tại còn xem cô giống như bạch xà ác độc, đâu phải cô không đồng ý đâu?

Trâu Thần đứng bên cạnh thấy có gì đó không đúng, sau khi để trà xuống, vội vàng đi tới ôm cô vào lòng “Mẹ, đừng nói nữa...... cũng không phải Đồng Đồng không đồng ý? Cô ấy vừa mới dậy, còn chưa tỉnh ngủ.” Lại quay đầu nói với Tân Đồng ở trong lòng “Đi, anh cùng em quay về phòng, nếu như trong lòng không thoải mái đừng cố nén.” Giơ tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Có vợ liền quên mẹ, bà thông gia, sau này chúng ta chuyển về ở cùng nhau đi, con cái lớn rồi không giữ được.” Mẹ Trâu nhìn bóng lưng hai con đi về phòng, không nhịn được thốt lên.

“Hoan nghênh, chỉ sợ đến lúc đó bà không bỏ được.” Mẹ Tân nhìn con gái mình đi về phòng, nhất thời tâm tình cũng tốt lên, còn có hứng thú đùa giỡn.

“Tức giận sao?” Trâu Thần nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tân Đồng lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô hỏi.

“Ừ, không có ai nói với em, xem em giống như người ngoài vậy.” Cô chu môi, không muốn trốn tránh ánh mắt của anh.

“Không phải anh sợ em không chịu? Gần đây bận rộn, khiến cho trong lòng anh cảm thấy không có cảm giác an toàn, sợ sau này em bận rộn lại không để ý tới.” Anh cúi đầu cụng vào trán cô.

“Em cũng chưa từng nói em không chịu!” Bộ dáng uất ức “Em chỉ cảm thấy em còn trẻ, sau này vẫn có thể có, ít nhất phải chờ cho sự nghiệp ổn định, tâm tình ổn định, cái gì cũng ổn định, có thể cho đứa bé những thứ tốt nhất, cũng không phải anh không biết, bây giờ nuôi một đứa trẻ có bao nhiêu khó khăn, chỉ một mình anh kiếm tiền, em cảm thấy rất đau lòng! Còn có lần đó anh nằm trên giường bệnh em cảm giác như cả bầu trời sập xuống, nếu như có con, em rất lo lắng bản thân có thể làm tròn trách nhiệm của một người mẹ hay không, em cảm thấy em vẫn giống như một đứa trẻ.” Hai tay cô ôm chặt eo anh, ỷ lại.

Nghe thấy lời cô nói, rốt cuộc anh cảm thấy bản thân nhận được sự đáp trả sau bao năm tốn sức, mặc dù cách mục tiêu cuối cùng một khoảng cách ngắn nữa, nhưng sự suy tính của cô cũng không phải không có đạo lý “Cho nên bây giờ anh không ép em phải lập tức kết hôn, trước tiên làm lễ đính hôn, em càng ngày càng nổi tiếng, anh phải đặt chỗ trước.” Anh cũng ôm cô.

“Nhỏ mọn! Sau này có việc gì đều phải nói cho em nghe, đừng để em ngày ngày phải lo lắng vớ vẩn.” Nghe thấy tiếng lòng của anh, cô trốn trong lòng anh lén nở nụ cười.

“Ừ, hình như anh có nói chuyện ngày hôm nay sẽ đính hôn với em!” Anh vô cùng thành khẩn nhớ lại.

“Anh còn có mặt mũi nói như vậy sao!” Cô giấu mặt ở trong lòng anh “Anh không nhớ mình đã nói thế nào sao? Khi đó ai có thể nhớ được chứ?”

“Vậy có phải nên nói rõ là em hài lòng với sự phục vụ của anh?” Anh vô liêm sỉ hỏi.

“Đáng ghét!” Cô xấu hổ đập lồng ngực anh.

“Phương diện này hai chúng ta phải trao đổi kỹ một chút, chuyện này liên quan đến hạnh phúc sau này!” Anh tiếp tục trêu chọc cô.

“Còn nói nữa em sẽ không để ý tới anh!” Cô mắc cỡ không dám ngẩng đầu nhìn anh, không còn bộ dáng hung hăng như tối hôm qua.

“Được được được, không nói nữa, chờ tới thời điểm chúng ta lại tiếp tục thảo luận.” Con gái phải dụ dỗ.

“Thật ra thì em không thể không suy tính chuyện kết hôn của chúng ta” Cô cắn môi nói, làm như cô đang cầu xin cưới “Chỉ là trước đó em còn muốn tạo ra một sản phẩm mang tên mình, như vậy, anh không phải gánh trách nhiệm nặng nề, tối thiểu chúng ta cũng không khiến cho ba mẹ lo lắng, hơn nữa em cũng có thể tự do một chút, có thể chăm sóc gia đình, anh nói như vậy có được không?” Cô đỏ mặt ngẩng đầu trưng cầu ý kiến của anh.

“Được!” Anh khẽ nở nụ cười “Chỉ cần hôm nay để anh đứng tên, còn tất cả đều nghe theo em!”

Ngày đính hôn thật ra cũng là ngày Trâu Tường tuyên bố thu mua công ty BTD, mặc kề là thương gia, chính trị hay là bộ đội, người người nhốn nháo, mọi người đều vui mừng.

Tân Đồng đi theo Trâu thần tới chào hỏi những người quen biết, cho đến khi Trâu Tường lên bục tuyên bố tiếp nhận công ty BTD kể từ ngày hôm nay, hai người bọn họ mới có thời gian tránh ánh mắt của mọi người trốn vào trong góc nghỉ ngơi một chút.

Không biết vì sao, lúc trước Tân Đồng đi bộ từ tám giờ sáng tới tám giờ cũng không có vấn đề gì, hôm nay mới chỉ đứng một lúc, chân liền sưng phù hết, hết sức khó chịu, thậm chí ngay cả khom lưng cũng không được, eo đều rất đau.

Trâu Thần đứng bên cạnh nhìn đến đau lòng, không quản người khác có thấy hay không, trước tiên kéo vợ mình tới ghế sa lon ngồi, sau đó ngồi phía dưới chân cô, giúp cô tháo giày, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Tại sao lại như vậy, xem ra em không thích hợp đi giày cao gót.” Tân Đồng nhíu mày nắm chiếc váy trên người, viền tơ bên ngoài cọ vào người khiến cô càng thêm bực bội.

“Bây giờ đỡ hơn chưa?” Anh nhẹ nhàng giúp cô xoa bóp.

“Giống như đỡ hơn, lúc nào đến lượt chúng ta, em muốn về sớm.” Cô mệt mỏi dựa vào ghế sa lon ngáp một cái.

“Có phải buồn ngủ không, gần đây hình như em thiếu ngủ.” Anh cũng cảm thấy, mấy ngày gần đây cô giống như con mèo lười.

“Cũng có thể, đúng, chỗ đó.” Cô thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của anh.

Cuộc sống, không có kích thích, cũng chưa có vui mừng......

Bởi vì hai người lười biếng ngồi trên ghế sa lon, căn bản không chú ý tới Trâu Tường đứng trên bục đã nói tới đâu,cho đến khi ánh sáng chiếu lên hai người bọn họ, bọn họ vẫn duy trì tư thế như cũ, hơn nữa hai tay Trâu Thần còn đang ôm chân Tân Đồng.

Người chủ trì chường trình tiếp lời của Trâu Tường, thấy một màn như vậy liền lúng túng, đã có kinh nghiệm nhiều năm làm dẫn chương trình, anh ta cũng không tránh khỏi ngẩn ngơ, cũng may anh ta linh hoạt, đem buổi diễn thuyết đổi thành ca hát:

“Anh có thể nghĩ tới chuyện lãng mạn nhất, chính là ở cùng em, giúp em xoa chân giúp em đấm vai, cho đến khi chúng ta già đi, anh có thể nghĩ tới chuyện lãng mạn nhất, chính là từ từ già đi cùng em, cho đến khi chúng ta già đi cũng không rời, em vẫn là bảo bối trong lòng anh......Một lần nữa xin hãy hoan nghênh cặp đôi của đêm nay Trâu Thần cùng Tân Đồng, nhiệt liệt vỗ tay tình cảm của bọn họ!”

Dưới ánh đèn Trâu Thần cùng Tân Đồng được người dẫn chương trình nhắc nhở, thoát khỏi tư thế lúng túng, giúp nhau đứng dậy, từ từ đi lên đài, lúc này bọn họ khiến người khác hâm mộ, trong ánh mắt tràn đầy sự tin cậy, mà chiếc nhẫn đính hôn cũng sắp đeo lên tay, trước ánh mắt của tất cả mọi người biểu hiện một loại ước định, một loại tình cảm làm cho người ta hâm mộ......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.