Bà Xã Muốn Trốn Tôi Sao? Mơ Đi!

Chương 6



Tôi bước vào xe mỉm cười , chị Hoa lái xe quay qua hỏi :

-Tiểu Hạ… sao em lại ăn nói như vậy ? Em thừa biết cô ta sẽ đối phó em mà !

- Nếu họ đã muốn đối phó mình , mình nên đối đáp lại chứ chị !

- Em không lo à !

- Dạ không , chị cứ yên tâm !

Tôi mỉm cười rạng rỡ , chị Hoa im lặng nhìn tôi lo lắng . Sau đó chị Hoa đưa tôi đi spa , thẫm mĩ viện , cửa hàng quần áo . Cho tới tối ,chị Hoa lái xe đưa tôi về nhà :

-Chị về cẩn thận !

- Ừ, em nghỉ sớm ! Mai ta sẽ chụp hình ra mắt sản phẩm đó ! – chị Hoa dặn dò

- Vâng !

Chiếc xe quay bánh đi . Lúc này , tôi mỉm cười bấm chuông cửa , một cô gái chạy ra .

-Thiếu phu nhân , cô đã trở về !

- Ừ .. hắn ..à thiếu gia về chưa ?

- Dạ , thiếu gia nói có việc bận , mời thiếu phu nhân vào dùng bữa !

- Tôi ăn rồi ! Được rồi , tôi về phòng !

Tôi bỏ lên phòng , mọi người hầu ở đây được đào tạo tốt và rất nghe lời nên Khắc Hàn đã thuê vào để dọn dẹp . Tôi tắm xong , liền đi dạo quanh phòng . Giờ mới nhận ra là phòng của 2 người rất đẹp , cách bày trí rất đẹp mắt , mọi thứ được xếp cẩn thận ngăn nắp . Đang nhìn ngó chung quang thì cánh cửa bật mở , Khắc Hàn mệt mỏi nằm phịch xuống giường .

-Nè , anh mau đi tắm rồi hãy ngủ !

- Anh đang mệt ! – Khắc Hàn kéo tôi ôm vào lòng

- Vậy anh mau buông tôi ra !

Tôi ngước mắt lên nhìn anh , gương mặt anh khi ngủ thật là đẹp , không hề có sự lạnh lùng vô cảm gì nữa . Gương mặt không tì vết , song mũi cao thẳng tấp , đôi môi đỏ mọng , nhìn anh rất đẹp khiến cho tôi ghen tị.

-Mau ngủ đi !

Vòng tay siết hơi chặt lại , tôi giật mình tim đập mạnh vô cùng rồi cùng dần chìm vào giấc ngủ .

--Sáng hôm sau---

Tôi thức giấc nhìn xung quanh , anh ta lại biến mất nữa . Tôi chán nản đi vào phòng tắm thay đồ rồi đi nhanh ra cổng , chị Hoa chạy xe tới đón và cùng nhau đi tới công ty .

-Hôm nay em sẽ đóng quảng cáo đó , nhớ tập trung nhé ! – chị Hoa nhắc nhở

- Vâng , em biết mà !

Tôi uể oải đi lên studio ở tầng 8 , mọi công việc được diễn ra nhanh chóng hơn dự tính của mọi người nhưng tới lúc kết thúc thì cánh cửa mở ra :

-Ô..Chị Liên … Vương tổng ! – đạo diễn cúi người

- Mọi việc ổn chứ ? – Khắc Hàn nhìn ông

- Vâng , rất tốt ! Diễn viên rất đẹp !

- Đẹp gì chứ ? Ông mù rồi à , cô ta chỉ là dạng tầm thường thôi ! – Ánh Dung tức giận bước vào phòng phục trang

Cùng lúc này , Minh Hạ từ phòng thay đồ bước ra , cả 2 chạm mặt .

-Ô..chị Liên cũng tới xem sao ? À..cũng phải , tới xem coi mình bị xóa ngôi như thế nào chứ ! – tôi nhìn Ánh Dung nói

- Cô … đừng có mơ tưởng , một diễn viên mới nỗi mà thất lễ như vậy thì không ai để ý đâu ! – Ánh Dung bảo

- À…em quên , chị Liên lớn tuổi hơn em nhỉ … già rồi chị không chấp nhất em út chứ !

- Cô…! Được lắm , chỉ cần anh ấy chán cô rồi tôi nhất định không cho cô xuất hiện trên giới showbiz này nữa ! – Ánh Dung nghiến răng nói

- Em cũng mong là vậy ! Thôi , em cần phải lên phòng Vương tổng trò chuyện rồi , chào chị nhé !

Tôi bước qua người cô rồi khẽ cười nhạo làm cho Ánh Dung tức điên lên . Tôi thong thả đi tới phòng giám đốc , bước tới phòng tôi đưa tay lên gõ cửa :

-Vào đi ! – tiếng nói quen thuộc mà lạnh lùng vang lên

- Sao nghe quen thế nhỉ ? – Minh Hạ mở cửa đi vào thì

- ANH … SAO ANH Ở ĐÂY ? GIÁM ĐỐC ĐÂU ? – Minh Hạ hoảng hốt hét lên

- Em có thể nhỏ tiếng tí không ? Anh là Vương tổng ở đây ! – Khắc Hàn chống tay nhìn tôi

- Không..không thể nào ! – Tôi lùi bước ngã xuống ghế

- Em sao vậy ? Anh đã từng nói rồi mà ! – Khắc Hàn bước tới ôm lấy cô vào lòng

- Bao giờ chứ , anh dám nói dối tôi sao ? – tôi hờn dỗi

- Đâu có , anh đã từng nói mà em không nghe thôi ! Mà em vào công ty anh cũng có lợi mà !

- Có lợi gì chứ ? Bỏ ra coi !

Tôi đẩy người anh ra , rồi quay mặt đi .

-Sao không có lợi ? Hai vợ chồng ta thường xuyên gặp nhau , cùng nhau đi làm không tốt sao ? – Khắc Hàn nói ôm lấy tôi

- Tôi không muốn bị mọi người soi mói nhé ! Tôi muốn nghỉ làm !

- Vậy em bồi thường hợp đồng nổi không ? – Khắc Hàn bảo

- Anh….! – tôi tức nghẹn họng

- Được rồi , ngày mai anh sẽ cùng em đi dự tiệc xong em muốn gì cũng được !

- Thật à !

- Ừ , ngoại trừ em bỏ công việc này !

Khắc Hàn sủng nịnh tôi vô cùng , lúc này cánh cửa mở ra . Ánh Dung bắt gặp cảnh này máu nóng nổi lên , tôi lập tức bật dậy liếc nhìn anh nhưng trông mắt Ánh Dung thì tôi đang liếc mắt đưa tình với cậu .

-Tôi xin phép ! – tôi bỏ đi

- Chuyện này là sao ? Anh làm vậy có biết nếu truyền ra ngoài thì sao không hả ? – Ánh Dung nói

- Anh sẽ có cách giải quyết ! – Khắc Hàn lạnh lùng đi về bàn làm việc

- Anh..sao anh .. em ..- Ánh Dung nhìn anh như sắp nói điều gì thì

- Em ra ngoài đi ! Anh không muốn nói chuyện này với em !

Khắc Hàn chẳng thèm liếc nhìn cô nói lạnh lùng , Ánh Dung nhìn anh , nước mắt rưng rung rơi lả tả xuống rồi quay người quay bước đi . Khắc Hàn lúc này mới ngước mặt lên quay ghế nhìn ra khoảng trời rộng bao la … Minh Triết…tớ xin lỗi cậu !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.