Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Chương 7: Bốn Năm Không Liên Lạc




Nghiêm Hi quay lưng lại, im lặng lắc đầu, thấy bảo bối đang ngủ trên salon bị tiếng đóng cửa làm thức giấc liền đứng lên nhìn chằm chằm về phía phòng tắm.

Nghiêm Hi uất ức cười một tiếng, sau này bảo bối cũng giống như Bảo Bảo sẽ bảo vệ cho cô! Chó thật là tốt nha, từ đầu đến cuối đều trung thành với chủ nhân của mình, không bao giờ phản bội, cho dù bảo bối còn nhỏ như vậy, nhưng ý thức trách nhiệm trời sinh đó cũng làm cho nó ở thời điểm nguy hiểm theo bản năng mà đứng lên cảnh giác.

Nghiêm Hi dịu dàng đưa tay gãi gãi bên tai bảo bối, nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì đâu!” Tiểu Bảo Bảo vẫn tiếp tục trừng mắt nhìn về hướng phòng tắm, mãi cho đến khi thấy chung quanh không có điều gì khác thường mới híp mắt lại hưởng thụ những cái gãi của Nghiêm Hi, dáng vẻ kia nhìn vô cùng thoải mái.

Nhìn bộ dạng đó, Trái tim Nghiêm Hi chợt dâng lên một chút thỏa mãn, khi không còn có ai bên cạnh, có bảo bối ở cùng không xa không rời cô, cảm giác thật kỳ diệu.

Bốn năm trước khi gặp Bảo Bảo, trong lòng cô cũng có giác giống như thế này. Lúc đó cô không để ý đến điều gì, cũng không để ý đến ai, chỉ thích dẫn theo Bảo Bảo tới phía sau núi xem mặt trời lặn. Khi cô nằm trên cỏ ở núi phía sau trường học, cằm Bảo Bảo sẽ tựa trên bụng của cô, cả người nó vo lại thành một cục, cứ như vậy cùng cô vượt qua khoảng thời gian gian nan nhất, cho đến khi Chu Khải xuất hiện mới dần dần làm thức tỉnh một Nghiêm Hi hoạt bát, vui vẻ.

Vậy mà lúc này đây………

Tiếng kêu gào của Chu Châu cắt đứt dòng hồi tưởng của cô, cô xoay người nhìn lại thì thấy Lưu Thế Hiền mặt đen lại nhìn laptop Chu Châu, trong đó đã mặc cả xong giá của áo sơ mi.

Lưu Thế Hiền thật sự là muốn phát điên rồi, khi anh ở trong phòng tắm thấy Chu Châu ném vào một cái áo sơ mi màu trắng kém chất lượng liền biết Chu Châu làm trò quỷ, nhưng …….

“Chu Châu, sao em lại làm như vậy, anh là bạn trai của em, tiền của anh cũng sẽ là tiền của em, em phải biết điều đó chứ, không lẽ em thiếu tiền xài hay sao?”

Chu Châu vô tội mở to đôi mắt, nhìn Lưu Thế Hiền mặc vào áo sơ mi cô mới mua cho anh, nhìn xung quanh, cuối cùng hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Aiz! Em chọn số rất vừa với anh nha! Nhìn xem, em rất hiểu anh!”

Lưu Thế Hiền vừa nghe, cúi đầu nhìn lại áo sơ mi một lượt, xác định rất vừa với anh, tâm tình lập tức trở nên vô cùng tốt, lại nghe thêm câu cuối cùng của Chu Châu thì khóe miệng giật liên hồi.

Chu Châu cười nói: “Hơn nữa, anh nói tiền của anh cũng chính là tiền của em, hiện tại em chẳng qua cũng chỉ là bán đi đồ đã bỏ đi, đồ anh đã mặc qua, anh bây giờ không phải đang mặc áo mới đó sao. Bán cái áo này đi cũng lời được bao nhiêu đâu chứ! Em giúp anh tính toán mà anh còn ở đây hung dữ với em!” Cái miệng nhỏ nhắn nói không ngừng, câu cuối cùng còn đem tính tình mê tiền của mình nói ngược lại thành “giúp anh tính toán”, nói xong miệng của cô lại càng vểnh lên thật cao , đúng là oan cho cô mà.

Nghiêm Hi im lặng, ôm tiểu Bảo Bảo về phòng của mình tiếp tục dọn dẹp, trước khi đóng cửa phòng còn nghe Lưu Thế Hiền bất đắc dĩ mềm giọng dỗ dành Chu Châu: “Anh biết, anh biết, là anh sai, anh không nên hung dữ với em, em đừng giận nữa nha!”

Đóng cửa phòng lại, Nghiêm Hi ôm bảo bối thả lên trên giường, ngồi xổm xuống dựa vào mép giường, tay không ngừng đùa giỡn với cái đuôi nhỏ nhắn của bảo bối. Xem ra bảo bối của cô vô cùng hứng thú với việc này, mở to đôi mắt to đen láy, sau đó ngồi chồm hổm trên giường tò mò nhìn Nghiêm Hi.

Hai đôi mắt đen nhánh không chút tạp chất nhìn thẳng vào nhau một hồi, trong lòng Nghiêm Hi bỗng nhiên cảm thấy, đôi mắt của bảo bối dường như có thể nhìn rõ chỗ sâu nhất trong trái tim cô, bất luận dưới đáy lòng cô cất giấu điều gì cũng không thể che giấu được.

Nghiêm Hi dịu dàng cười một tiếng, cúi đầu cọ cọ lên chóp mũi ẩm ướt của bảo bối, rồi nhướn người hôn lên cái tai nhỏ nhắn. Hơi thở của cô phả vào trong lỗ tai nhay cảm, hơi ngứa một chút, bảo bối liền nâng móng vuốt gãi gãi lỗ tai, nhưng lại với không tới, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Chọc cho Nghiêm Hi cười một hồi lâu.

“Bảo bối, từ nay về sau gọi mày là Yêu Yêu, biết không?”

Đáng tiếc, Yêu Yêu vẫn đang cố gắng giơ móng vuốt lên gãi gãi lỗ tai, không để ý đến cô.

Nghiêm Hi không vui cong môi, thật là, giống hệt Bảo Bảo, cái tính khí thúi này cũng không kém gì Bảo Bảo, cô không nhịn được lại ra sức xoa xoa đầu Yêu Yêu.

Yêu Yêu không vui, ngẩng đầu, há miệng cắn tay Nghiêm Hi còn chưa kịp thu lại. Nghiêm Hi trừng mắt, Yêu Yêu liền nhe răng, lộ ra hai cái răng nanh nhỏ xíu, miệng phát ra âm thanh gru gru, Yêu Yêu tức giận rồi nha!

Nghiêm Hi cũng không buồn, cô cảm nhận được hàm răng mềm nhũn của bảo bối, mặc dù, hình như Yêu Yêu của cô đã dùng hết toàn bộ hơi sức, nhưng mà, không có một chút cảm giác đau nào, mà ngược lại, cảm giác giống như là gãi ngứa vậy.

“Yêu Yêu, Yêu Yêu, Yêu Yêu, nhớ kỹ tên của mày đó!” Cô và Yêu Yêu nhìn nhau, mỗi một lần lại nhỏ giọng gọi tên Yêu Yêu.

Điện thoại di động trong túi rung không ngừng làm đùi cô tê tê, cũng không ngừng rung lên. Nghiêm Hi không chịu được vội vàng móc điện thoại ra nhìn màn hình, một dãy số điện thoại di động không ngừng nhấp nháy trước mắt cô, không có tên, nhưng cô vừa nhìn liền nhận ra đó là số của ai.

Đuôi số điện thoại di động là bốn con số sáu, quá mức ấn tượng. Bốn năm trước, dãy số này dường như đã tan ra thấm vào trong máu mủ của cô, khắc sâu vào trong tâm trí cô.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh một cậu bé đứng dưới ánh mặt trời nhìn cô mỉm cười, trên mặt có một chút vô lại, giọng nói trầm thấp đặc trưng của thời kỳ vỡ giọng:

“Hi hi, Bạn thiết kế cho mình một số điện thoại di động đi, mình đảm bảo, mình sẽ dùng cả đời, vĩnh vĩnh sẽ không đổi số.”

Cô gái 13, 14 tuổi cười híp mắt nhìn cậu bé, ánh mặt trời thật tốt, để cho cô nhìn rõ gương mặt cậu bé đó, miệng vểnh lên thật cao, bất mãn kháng nghị: “Mình không muốn, mình đã nghĩ cho cậu rất nhiều số, chính cậu cũng không nhớ được, còn nói vĩnh viễn không đổi, không phải cũng đã đổi số nhiều lần rồi sao, mình không muốn tiếp tục nghĩ giúp cậu nữa.”

Cậu bé cười, lộ ra một hàng răng trắng đều đẹp mắt.

“Hi hi, lần này mình nhất định sẽ không quên, cho dù có một ngày cậu quên mất mình cũng sẽ không quên, cậu hãy nghĩ cho mình thêm một số nữa đi!”

Cuối cùng cô không chịu nổi Lãnh Diễm đến chết vẫn dây dưa, nên đã nghĩ ra một dãy số đơn giản nhất, bốn con số sáu, vừa dễ nhớ lại may mắn.

Yêu Yêu nhìn Nghiêm Hi nhìn chằm chằm điện thoại di dộng như người mất hồn, liền muốn gọi cô. Gì chứ, Yêu Yêu còn quá nhỏ, không có cách nào kêu thành tiếng, chỉ có thể ô ô kêu lên.

Nghiêm Hi nghe được âm thanh “thê thảm” của Yêu Yêu liền phục hồi lại tinh thần, cười cười vỗ về Yêu Yêu, vứt điện thoại di động xuống giường, không nghe máy, cũng không nhấn nút từ chối cuộc gọi, cứ để mặc điện thoại rung không ngừng trên giường.

Lãnh Diễm, anh thật là có bản lĩnh nha, số điện thoại của em vừa mới đổi có hai tuần lễ mà thôi, nhanh như vậy anh đã tra ra được rồi!

Bên kia, Lãnh Diễm quậy một hồi trong tiệc cưới, sắc mặt của người nhà họ Chu ai ai cũng rất khó coi. Ông Chu vì ngại với thân phận của Lãnh Diễm mà không dám đắc tội, chỉ có thể sai thuộc hạ của mình đi tìm Nghiêm Hi.

Lãnh Diễm trực tiếp gọi điện thoại, không có ai bắt máy, càng gọi trong lòng anh lại càng muốn giết người. Anh vẫn biết cuộc sống của Nghiêm Hi bốn năm qua, mỗi một ngày, mỗi một chuyện của cô anh đều biết hết.

Mỗi ngày anh đến phòng làm việc, chuyện đầu tiên muốn làm chính là xem lại tất cả những trải nghiệm ngày hôm trước của Nghiêm Hi. Thuộc hạ của anh làm việc rất tốt, mỗi ngày đều âm thầm đi theo bảo vệ cô mà không bị cô phát hiện, đồng thời viết báo cáo một ngày của Nghiêm Hi gửi về phòng làm việc của anh.

Nhưng mà, bên ngoài được bảo vệ tốt thì có ích lợi gì, trong lòng cô bị tổn thương thì làm thế nào?