Bà Xã, Theo Anh Về Nhà Đi

Chương 16: Ăn no dửng mỡ




Ở Maldives làm tinh tinh mười ngày, rốt cục tôi cũng được trở về tổ quốc thân yêu.

Qua hành trình đi Maldives lần này,tôi rưng rưng ngấn lệ mà phát hiện ra: Đó là Trung Quốc vẫn là tốt nhất á, đi theo Trung Quốc có cơm ăn….

Sau khi về đến nhà, tôi kéo Giang Ly cầm theo ba cái túi giấy mua hàng bảo vệ môi trường chạy ra siêu thị, mua một đống lớn nguyên liệu nấu ăn bắt Giang Ly khiêng về. Cái gì? Giang Ly làm sao có thể tùy tiện để tôi ép buộc ư? Đùa hay sao, trừ phi hắn không muốn có cơm ăn nữa!

Sau đó tôi làm một bàn lớn thức ăn thịnh soạn…

Sau đó ăn cơm….

Sau đó tôi liền ăn nhiều hơn…. 囧

Bởi vì bữa tối ăn quá nhiều, tôi trông chẳng khác nào bà bầu, di chuyển một chút cũng khó khăn.

Tôi nằm ở trên giường, vuốt bụng, một mặt thỏa mãn do được ăn no, một mặt ráng chống đỡ để không phải rên rỉ.

Giang Ly hết sức khinh bỉ mà liếc tôi một cái, nói: “Cô đây là miệt mài quá độ.”

Năng lực diễn đạt của Giang Ly thật sự là khiến cho tôi kinh hãi, bới vậy tôi cũng mặc xác hắn, cố hết sức lết từ trên giường đứng lên, lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ thuốc tiêu hóa để uống.

Tôi đang uống thuốc, Giang Ly cũng ngồi xuống bên giường, cầm lấy lọ thuốc lật xem, lơ đãng hỏi thăm: “Xem ra cô thường xuyên ăn rất nhiều? Tôi thật đúng là mở rộng tầm mắt.”

Tôi ảo não nói: “Nào có, cuộc sống của tôi rất khỏe mạnh.”

Giang Ly nhìn lọ thuốc kia, đột nhiên hai tròng mắt nheo lại, cười nói: “Quả thật rất khỏe mạnh… Thuốc này của cô ít nhất ba năm chưa có dùng qua đi?”

Tôi: “?”

Giang Ly quơ quơ lọ thuốc trong tay, hết sức bình tĩnh mà tuyên bố một tin tức khiến cho người ta đau lòng: “Thuốc này quá hạn rồi.”

Tôi kinh hãi, đoạt lấy lọ thuốc nhìn xem, thiện tai, đúng như vậy. Thật sự là nhà dột mà còn gặp mưa to mà, vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải cố mà vác cái bụng đi bệnh viện, nói với thầy thuốc là do tôi ăn quá no trước sau đó lại uống nhầm thuốc? Rất mất mặt!

Tôi chần chừ một chút, hỏi Giang Ly: “Anh nói xem, tôi có cần phải đi bệnh viện không?”

Giang Ly tự hỏi một chút, đáp: “Chắc là không cần đâu?”

Tôi lập tức gật đầu, tỏ vẻ đồng ý: “Đúng đúng đúng, tôi cũng nghĩ như vậy!”

Sau đó Giang Ly tiếp tục nói: “Chỉ cần nôn ra hết là xong.”

Không cần đi bệnh viện, chỉ cần nôn hết ra là xong—– đây là cái chủ ý quái quỷ gì!

Tôi cảm thấy Giang Ly bây giờ nhìn có chút hả hê, vì vậy không thèm để ý đến hắn, lăn qua nằm ở trên giường. Vẫn là ngủ đi, mấy thứ linh tinh đó, cả buổi tối chắc cũng đủ tiêu hóa hết rồi.

Giang Ly lại dùng gối đập bồm bộp lên đầu tôi, hoàn toàn không muốn để cho tôi ngủ. Hắn nói: “Tôi không muốn sáng mai phải cùng cô đi bệnh viện.”

Tôi cố hết sức trở mình, không nhịn được mà nói: “Không phiền đến anh!”

Giang Ly không có ý buông tha: “Lần trước cô ngủ quên, không phải tôi đem cô ôm vào sao? So với lợn còn nặng hơn!”

Một câu cuối cùng của Giang Ly hoàn toàn chọc giận đến tôi. Anh nói ai ai ai ai so với lợn còn nặng hơn hả?!

Tôi đột nhiên từ trên giường đứng lên, đem chăn chụp lên đầu Giang Ly, sau đó đã hắn hai cước, không đợi hắn phản ứng lại, tôi liền nhảy xuống giường chạy ra ngoài, dép lê còn chưa có xỏ.

Tôi chạy đến toilet, hướng về phía bồn câu nôn khan một hồi, đáng tiếc vẫn không có tâm tình để nôn mửa. Vì vậy, tôi học bộ dáng trong tiểu thuyết, vươn ngón trỏ vào trong miệng loạn chuyển, cũng không làm nên chuyện gì, ngược lại tự biến mình thành một đứa thiểu năng vừa chảy nước miếng vừa cắn ngón tay…

Tôi đang loay hoay, bất thình lình có người từ phía sau chụp lấy bả vai tôi, tôi kinh hãi, thiếu chút nữa sặc nước miếng mà chết…

Tôi rút ngón tay lại, chùi chùi khóe miệng dính nước miếng, vẫn khom lưng như cũ, nói với Giang Ly: “Anh tránh xa ra một chút, cảnh này rất bạo lực.”

Giang Ly không nhúc nhích chút nào, mà là đứng ở phía sau chế nhạo: “Cô còn có thể ngốc hơn được sao?”

Tôi đang muốn phản bác một chút, nói cho hắn việc này với chỉ số thông minh hoàn toàn không liên quan, thuần túy là vấn đề kinh nghiệm. Lúc này, Giang Ly lại đem một bàn tay đặt lên cổ tôi….Hắn hắn hắn, hắn muốn làm gì?

Tôi đang muốn phản bác một chút, nói cho hắn việc này với chỉ số thông minh hoàn toàn không liên quan, thuần túy là vẫn đề kinh nghiệm. Lúc này, Giang Ly lại đem một bàn tay đặt lên cổ tôi….Hắn hắn hắn, hắn muốn làm gì?

Tôi còn chưa mở miệng, Giang Ly lại nói tiếp: “Mở miệng ra.”

Tôi thành thành thật thật nghe theo.

Giang Ly giơ bàn tay còn lại lên, vươn hai ngón tay vào trong miệng tôi dò xét.

Tôi toát mồ hồi, cắn ngón tay của chính mình đã đủ dọa người rồi, bây giờ còn muốn cắn ngón tay của người khác, cái này làm cho tôi làm sao có thể chịu nổi làm sao có thể chịu nổi….

Giang Ly tựa hồ như cũng không quen, hắn không nhịn được mà nói: “Cô đừng có mà cắn tôi, đầu lưỡi cũng đừng lộn xộn, khẩn trương cái gì, tôi cũng đâu có giết cô….”

Tôi ngoan ngoãn cúi đầu mặc cho hắn chà đạp. Vừa phối hợp hắn vừa nghĩ thầm, hắn có phải hay không nên rửa tay trước nha…..

Ngón tay Giang Ly luồn vào sâu trong khoang miệng của tôi, tại gốc lưỡi ấn nhẹ một cái, sau đó nhanh chóng rút về, tôi còn chưa phản ứng được chuyện xảy ra như thế nào, đã không kìm được mà oa một tiếng nôn ra.

Giang Ly một bên vỗ nhẹ phía sau lưng của tôi, một bên căm ghét mà lẩm bẩm: “Thật kinh tởm.”

Trong lòng tôi oán thầm hắn: anh mới kinh tởm, anh so với chất thải còn kinh tởm hơn….

Mặc dù nôn mửa vốn là chuyện thống khổ, chẳng qua bụng đích xác thoải mái hơn nhiều, hơn nữa không cần lo lắng bởi vì uống nhầm thuốc mà ngộ độc nữa rồi. Lúc tôi nôn xong, xối nước bồn cầu sạch sẽ, sau đó đến bên bồn rửa tay tự mình làm sạch. Giang Ly đã ỡ cái bồn bên cạnh bắt đầu rửa tay của hắn.

Rửa sạch xong, tôi ngẩng đầu muốn nói với Giang Ly một câu cám ơn, ai ngờ vừa nhìn thấy mặt Giang Ly, tôi liền phát hiện một chuyện hết sức ly kỳ.

Chẳng hiểu tại sao, mặt của Giang Ly, vậy mà lại đỏ!! !

Mặt hắn vốn trắng như ngọc trai, bây giờ lại phủ thêm một tầng hồng nhạt, dáng vẻ tùy người chà đạp, oa khốn thật, rất kinh bạo nha! Tôi nếu là gay, đã trực tiếp tấn công hắn rồi!

Tôi nuốt nuốt nước miếng, hai mắt lóe sáng mà đánh giá Giang Ly, nói: “Anh anh anh anh, mặt của anh sao lại đỏ vậy?”

Giang Ly xoay mặt đi, tức giận mà nói: “Vẫn còn không biết xấu hổ mà nói tôi, phiền cô nhìn gương một chút, xem bộ dạng của cô bây giờ có bao nhiêu YD.”

*YD = Ý dâm.

Tôi xoay người nhìn chính mình trong gương, nhất thời vừa xấu hổ vừa giận dữ. Lúc này thiếu nữ trong gương, cúc áo thứ nhất mở ra, trước ngực cảnh xuân lộ ra một mảnh, bởi vì lúc nãy mới nôn mửa mà bây giờ hai má còn đỏ bừng, hai mắt ngấn lệ, hô hấp còn có chút dồn dập….

Tôi cuống quýt cài lại khuy áo, hô hấp bình thường trở lại. Vì chữa thẹn, tôi ra vẻ trấn định mà nói giỡn cùng Giang Ly: “Anh có phải bị khí chất đàn ông đích thực ẩn giấu trong người tôi hấp dẫn rồi đúng không? Tôi lúc bé vẫn hay bị người ta đuổi theo gọi là con trai đấy.”

Giang Ly không để ý tới tôi, mặt không thay đổi mà xoay người bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Tôi đi theo sau hắn, còn nói thêm: “Hay là nói, thân thể anh đối với phụ nữ cũng cảm thấy hứng thú?” Trời ạ, như vậy không phải tôi đang trong tình trạng nguy hiểm sao?

Giang Ly đột nhiên xoay người, từ trên cao nhìn xuống mà nói: “Tôi là sợ cô sắc mê tâm khiếu, xâm phạm tôi.”

Tôi: “….”

Có phải tất cả đàn ông đều có bệnh tự kỷ cuồng hay không!

…..

Mấy ngày nay, tôi đang vội vàng làm một chuyện: tìm việc.

Tôi với Giang Ly mặc dù kết hôn rồi, nhưng mà ai có cuộc sống của người ấy, tôi đương nhiên không thể tiêu tiền của hắn. Cho dù hắn không ngại, tôi cũng sẽ để ý, dù sao đối với tôi mà nói, sống dựa vào đàn ông, là một cuộc sống đầy cảm giác vô cùng không an toàn.

Tìm việc tựa như tìm chồng, đều là vấn đề phải lựa chọn trên cả hai hướng toàn phương vị và nhiều góc độ. Tôi lần lượt đến mấy công ty phỏng vấn, cuối cùng vẫn là vì tôi không hài lòng, rồi vì công ty người ta không hài lòng, nên vẫn chưa tìm được nơi thích hợp. Vậy nên vào một ngày nào đó, tôi online kể khổ cùng Vương Khải, nói bây giờ tìm việc làm sao mà khó như vậy khó như vậy…

Lúc ấy Vương Khải rất bựa mà trả lời lại một câu: “Phó tổng giám đốc công ty chúng tôi vừa lúc đang thiếu một thư ký, cô nếu không ngại thì đến thử đi.”

Tôi nói: “Công ty các anh làm về mảng gì? Chuyện phi pháp tôi không muốn liên quan.”

Vương Khải: “Công ty quảng cáo XXX. Có chuyện phi pháp cũng không tới lượt cô liên quan.”

Tôi: “Phó tổng các anh nhân phẩm thế nào?”

Vương Khải: “Nhân phẩm không tồi, ít nhất sẽ không chú ý tới cô.”

Tôi: “=.=! Nói gì vậy….”

Vương Khải: “Trước kia cô từng làm thư ký rồi chứ? Đừng khiến tôi mất mặt.”

Tôi: “Tôi đã làm thư ký ba năm rồi, vậy đủ hài lòng chưa?” Tôi nói chính là sự thật.

Vương Khải: “Vậy ông chủ trước kia của cô là ai? Có nhúng chàm cô hay không?” Lại tới nữa!

Tôi: “Không có, bà ấy là phụ nữ, không có đầy đủ dụng cụ để nhúng chàm trang bị phần cứng của tôi.”

Vương Khải gửi qua một cái mặt cười ha hả.

Tôi còn nói thêm: “Như vậy, tôi có phải chuẩn bị trước cái gì không?”

Vương Khải: “Chỗ tôi có tư liệu cơ bản của công ty chúng tôi, cô cầm lấy xem một chút là được, những cái khác không cần chuẩn bị.” Nói xong, liền gửi một văn kiện tới cho tôi.

Tôi: “Cám ơn nhớ. Nhưng mà tôi đây còn chưa có phỏng vấn?”

Vương Khải: “Cô nếu muốn phỏng thì phỏng thôi, không sao cả?”.

Tôi: “….” Đây là suy luận kiểu gì vậy?

Tôi: “Tôi đương nhiên không muốn.”

Vương Khải: “Vậy ngày mai cô bắt đầu đi làm đi, trên tư liệu có địa chỉ công ty chúng tôi và điện thoại. Lúc nào tới, nói với tiếp tân cô là thư ký mới của phó tổng giám đốc là được.”

Tôi: “Anh có phải trưởng bộ phận nhân sự của công ty không hả, nói một câu có thể cho tôi làm thư ký cho phó tổng?”

Vương Khải: “Có phải bây giờ cô bắt đầu sùng bái tôi rồi?”

Tôi: “Một chút.”

Vương Khải lại gửi một cái mặt cười toe toét đến. Mới khen chút mà đã phởn rồi!

Vương Khải: “Tốt lắm, không nói nữa, hôm nay tôi rất mệt, ngủ, 88″

Tôi: “Ngủ ngon,8″

Đại khái là bị kinh hỉ làm cho hồ đồ rồi, cho nên tôi cũng không có nghĩ ngợi vì sao kẻ bình thường cực kỳ quấn lấy như Vương Khải, hôm nay lại vội vàng log out sớm như vậy.