Bạc Hà Hiệp Tấu Khúc

Chương 9



 

Sở Tĩnh đương nhiên đứng lên, khoảng cách hai người đó trong nháy mắt rút ngắn lại, không thể tránh mà nhìn vào mắt nhau, trong lòng Sở Tĩnh có một chút chấn động. Trước kia, cậu cố ý không để ý đến diện mạo của Kim Tắc Thái, cũng theo bản năng lảng tránh cái nhìn của anh khi giao hội, hiện tại nhìn Kim Tắc Thái gần như vậy, dung mạo đối phương phát ra khí thế mạnh mẽ khiến hô hấp của cậu không khỏi ngưng lại.

Kim Tắc Thái có diện mạo không phải lóa mắt, ngũ quan đoan chính, thoạt nhìn thực vừa mắt, ấn tượng đầu tiên lưu lại cho người khác là ‘Bộ dạng nam nhân này không tồi’. Nét đặc biệt của anh chính là khí thế, mạnh mẽ mà thân thiên, hữu lực, sẽ làm người ta cảm thấy ‘Nam nhân này thực đáng tin cậy’. Đồng thời, cũng bởi sự chững chạc và lịch lãm của Kim Tắc Thái, khiến anh khi giao tiếp với người khác tỏ ra bình tĩnh, thực có thể lấy được hảo cảm của người khác.

“Không cần chuẩn bị gì đâu.” Kim Tắc Thái vừa cười vừa nói.

Bị đôi mắt đen sâu thăm thẳm nhìn chăm chăm, Sở Tĩnh có cảm giác ‘Mình bị anh ấy nhìn thấu’, ánh mắt bất giác né tránh, nhẹ buông tay, tấm danh thiếp nguyên bản đang giữ ở đầu ngón tay rơi ra, rớt lên bàn trà.

“Sách, coi, tôi vừa mới nói xong.” Kim tắc Thái cười lớn, sau đó cầm tấm danh thiếp một lần nữa đưa cho Sở Tĩnh.

“Giữ cho kỹ.”

Sở Tĩnh cúi đầu nhận danh thiếp, cất vào trong ví.

Kim Tắc Thái không nói nữa, mà Sở Tĩnh cậu cũng luôn ít nói, giữa hai người trong khoảnh khắc ngắn ngủi tẻ nhạt, phòng khác đột ngột trở nên im lặng, khiến Sở Tĩnh có chút bất an.

“Nếu không còn việc gì, tôi đi trước.” Sở Tĩnh nhanh chóng nói.

“Ân, không còn chuyện gì nữa. A, hay là ở lại uống café đi.”

“Không, không cần.” Sở Tĩnh khẩn trương thật giống một học sinh tiểu học sắp sửa đến trường, vội vàng đứng lên cáo từ.

Kim Tắc Thái cũng không giữ lại, anh nghĩ trong lòng nếu anh mở miệng, có lẽ tiểu tử trước mắt sẽ khẩn trương đến ngất xỉu. Mang theo nụ cười, Kim Tắc Thái đứng lên tiễn Sở Tĩnh ra ngoài.

Khi vừa đến cửa, Sở Tĩnh đột nhiên nhớ ra có một việc muốn nói, cậu đột nhiên xoay người lại, thiếu chút nữa đụng vào ngực Kim Tắc Thái đang đi sát phía sau.

Sở Tĩnh thấy mình gần như dán người sát vào y, sắc mặt vô cùng khó xử, gục đầu xuống, lỗ tai từ từ đỏ lên, Kim Tắc Thái đứng lại, cười hỏi: “Còn có chuyện gì sao?”

“Tôi còn thiếu tiền anh.” Sở Tĩnh lùi về sau một chút, kéo rộng khoảng cách giữa hai người lúc này, sau đó thấp giọng nói.

“Ngô, là chuyện kia a… Để sau này nói.”

“Tôi sẽ trả lại cho anh. Hiện tại là không có. Nhưng tôi sẽ trả lại cho anh.” Sở Tĩnh siết chặt nắm tay, nói.

“Ân, không sao, từ từ cũng được. Tôi không thiếu tiền xài.”

Sở Tĩnh nghĩ lại, Kim Tắc Thái nói đúng, cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, cúi đầu nói lời tạm biệt, “Tôi đi đây, anh dừng bước.”

Kim Tắc Thái thật sự dừng lại, đứng ở cửa phòng khác, nhìn theo thân ảnh Sở Tĩnh rời đi.

“Cứ như vậy mà đi rồi… Bất quá cũng không sao, vẫn còn quay lại.” Thấp giọng tự nói với mình một câu, Kim Tắc Thái mỉm cười quay lại vào phòng làm việc.

Tận sâu trong lòng Sở Tĩnh vẫn còn suy nghĩ không muốn ở nhờ nhà người khác. Cậu đến phòng trọ nho nhỏ xoàng xĩnh, đem mới hành lý ít ỏi phân thành hai phần, một phần định nhờ A Ken giữ giùm.

Thấy Sở Tĩnh vai đeo ba lô, một tay xách theo một túi du lịch nhỏ đến tìm mình, A Ken ngạc nhiên, lôi Sở Tĩnh vào vội vàng hỏi: “Cậu muốn làm gì? Đi khỏi đây sao? Tiểu Tĩnh, vừa nghe dàn nhạc biểu diễn ở hộp đêm sẽ đến mấy thành phố trong Đông Nam Á kiếm tiền, cậu nếu đi đánh bạc vẫn không cần thiết. Ở chỗ kia không quen ai, tục ngữ nói ‘Cường long không áp nổi rắn độc’, ngươi đến mấy chỗ đó sẽ bị mấy hắc bang địa phương khi dễ, rất nguy hiểm.”

Sở Tĩnh cúi đầu: “Không, không phải.”

“Vậy chứ ngươi đang định làm gì?”

“Tôi muốn gửi mấy thứ này ở chỗ anh, có tiện không?” Sở Tĩnh nói xong, nhấc chiếc túi du lịch lên cho A Ken thấy.

“Có thể chứ, đương nhiên là không thành vấn đề. Nhưng cậu rốt cuộc…” A Ken nghi hoặc nhìn Sở Tĩnh.

“Tôi… tìm được một chỗ ở mới, muốn đến nhìn trước. Tôi không muốn ngay lập tức mang hết hành lý qua đó.” Sở Tĩnh nói sơ lược, không muốn làm A Ken nghi ngờ.

“Chỗ mới? Ngươi chuyển qua đó?” A Ken rõ ràng không tin mấy lời này.

Sở Tĩnh trầm mặc cũng không giải thích nhiều. A Ken biết tính của Sở Tĩnh, không truy hỏi gì thêm. Y dặn dò cậu những chuyện cần phải để ý.

Nhìn Sở Tĩnh chỉ mang một ba lô nho nhỏ làm vật tùy thân theo, trong lòng Kim Tắc Thái âm thầm suy nghĩ. Xem ra người thanh niên rất thận trọng, khi ở chung anh cần phải chú ý nhiều hơn.

Nhưng ngoài mặc, Kim Tắc Thái vẫn cười đùa với Sở Tĩnh: “Sao lại ít như vậy? Cậu khẳng định?”

Sở Tĩnh không nói gì, đôi mắt nhìn anh tỏ ra khẳng định.

“Đều mang hết đến đây sao? Đương nhiên, nếu cậu cần mượn áo sơ mi của tôi làm áo tắm, sẽ không thành vấn đề.”

Thấy Kim Tắc Thái nhắc lại chuyện cũ, mặt Sở Tĩnh đỏ lên một trận, lại có chút sinh khí, cậu liếc Kim Tắc Thái một cái, sau đó cúi đầu, cầm ba lô của mình đi vào khách phòng.

Kim Tắc Thái ngồi trong phòng khách nhìn bóng dáng Sở Tĩnh biến mắt đằng sau cánh cửa đóng chặt, anh cười thầm: cực kỳ có cá tính đi.

Đột ngột cùng một người sốn chung trong một nhà, hai người cần hiểu biết sâu sắc lẫn nhau để sống chung. Kim Tắc Thái chưa từng hỏi han gì nhiều, chính là giao chìa khóa cửa cho Sở Tĩnh.

“Tôi đã báo với bảo vệ của biulding, vật dụng trong nhà cứ thoải mái, cậu cứ tự nhiên ra vào.”

Nhìn nhìn chìa khóa cửa, Sở Tĩnh nâng mi mắt nhìn thoáng qua Kim Tắc Thái. Đây là tỏ ra anh tin tưởng cậu, Sở Tĩnh hiểu được.

“Có thể nói cho tôi biết, cậu năm nay bao nhiêu tuổi không?” Đây là lần đầu tiên từ khi hai người gặp nhau đến giờ Kim Tắc Thái hỏi vấn đề riêng tư của Sở Tĩnh. Cậu là người ít nói trầm mặc, lúc này không biết có thể mở miệng nói chuyện hay không.

“21.”

“Nga,” Kim Tắc Thái gật đầu, “Vẫn là tiểu hài tử. Như vậy, có cần tôi mua một ít kẹo không? Đã ở đây tức là khách, tôi sẽ hảo hảo quan tâm đến cậu.”

Cái gì? Kẹo? Sở Tĩnh nhất thời trừng mắt nhìn Kim Tắc Thái. Anh đây là đang nói giỡn sao? Nhìn biểu tình có vẻ như đang nói thật. Nguyên lai anh thật sự đem cậu trở thành tiểu hài tử.

Sở Tĩnh không nói gì, trực tiếp từ trong túi quần jean lấy ra một hộp kim loại nhỏ bằng bàn tay, mở ra, để cho Kim Tắc Thái nhìn thấy mấy viên kẹo nhỏ màu xanh nhạt.

“Cáp, nguyên lai cậu có mang theo kẹo bên người a, thật đáng yêu.”

Vốn định trả đũa một chút, kết quả lại bị đối phương trêu chọc, Sở Tĩnh tức giận mà cất hộp kẹo vào.

“Là kẹo bạc hà, không tồi. Giúp tinh thần sảng khoái. Nghe An Nhiên nói cậu cá cược với người khác ở quán bar, ăn loại kẹo vị bạc hà này giúp tập trung chú ý, duy trì sự tỉnh táo. Không tồi.” Kim tắc Thái ngay khi nói hai chữ ‘Không tồi’ vẫn gật đầu cười.

Sở Tĩnh ngẩn ra, đối phương thế nhưng nói rõ ràng nguyên nhân cậu thường xuyên ăn kẹo bạc hà. Cậu thích ăn kẹo bạc hà, cũng thích hương bạc hà, nơi quán bar hỗn loạn ồn ào, tràn ngập đủ loại mùi, lúc nào cũng phải duy trì sự bình tĩnh và suy nghĩ rõ ràng, loại bạc hà mát lạnh này là một sản phẩm dùng rất tốt. Cũng giống một số người thích ăn kẹo cao su để hóa giải áp lực tâm lý.

Từ trong mắt Sở Tĩnh đọc được sự kinh ngạc trong lòng cậu, Kim Tắc Thái mỉm cười.

“Ở chỗ này, tất cả đều tùy ý, nhà của tôi không có quy định thời gian, tiểu bằng hữu không cần quá lo lắng. Bất quá, để có bất kỳ chuyện gì cũng kiếm được cậu, xin cho tôi số điện thoại di động.”

Nghe cách nói của Kim Tắc Thái giống như đang đem hắn thành tiểu hài tử mà đối đãi, Sở Tĩnh có chút mất hứng, nhưng lại không muốn tranh luận. Cậu nghĩ đến vấn đề mấu chốt, vì thế thấp giọng hỏi: “Anh ở đây có một mình sao?”

Kim Tắc Thái cười cười: “Hiện tại là hai người.”

Biết được đối phương hiểu minh bạch vấn đề của mình, lại không trả lời thẳng, Sở Tĩnh bất giác nhíu mày hỏi: “Trước kia thì sao?”

“Trước kia? Đều đã là quá khứ.”

Sở Tĩnh bị thái độ của Kim Tắc Thái khiến cho vừa tức vừa buồn cười. cuộc đối thoại của bọn họ nghe ra thật sự có chút giống như tình nhân đang truy hỏi chuyện tình yêu trước kia của đối phương.

“Hy vọng không gây phiền phức gì cho anh.” Đối phương không chịu trả lời thẳng, Sở Tĩnh cũng nói một cách kín đáo.

“A, sẽ không.”

Sở Tĩnh hướng Kim Tắc Thái gật gật đầu, xoay người trở lại trong phòng, suốt đêm cậu cũng không đi ra.

Sở Tĩnh mang theo một chút miễng cưỡng, bắt đầu cuộc sống ‘chung’ với Kim Tắc Thái. Làm cậu an tâm chính là, cơ hội hai người chạm mặt nhau rất ít. Kim tắc Thái có công việc, sáng đi tối về, mà Sở Tĩnh mỗi đêm đều đến khu bar đánh cược.

Mỗi người đều có công việc của riêng mình, mỗi người cũng có không gian riêng, qua hai ngày Sở Tĩnh gần như thích ứng với hoàn cảnh mới được một chút.

Nhận được chi phiếu của Chu Minh Nghĩa, Kim Tắc Thái vuốt cằm nhìn con số. Bảy mươi sáu vạn, một con số không quá lớn với anh, nhưng lại sợi dây thừng trói chặt Sở Tĩnh.

“Không biết phần lãi nợ của Tiểu Tĩnh rốt cuộc là bao nhiêu…”

Trước đó, Kim Tắc Thái từ Chu Minh Nghĩa đã biết được Sở Tĩnh vay tiền của Ngân hàng tư nhân, hay thực chất là cho vay nặng lãi, anh dự định đi tìm hiểu trước một chút, sau đó sẽ lên kế hoạch.

Chọn một buổi chiều cuối tuần rảnh rỗi, Kim Tắc Thái mặc một thân y phục giản dị hưu nhàn, mang bộ dáng của một người bình thường lái xe ra ngoài.

Ngân hàng tư nhân mà Sở Tĩnh vay tiền nằm trong một con hẻm nhỏ ở đường Cửu Long. Kim Tắc Thái đậu xe ở một góc khá xa, sau đó đi xuyên qua con hẻm. Nhìn từ ngoài vào, được xây dựng rất bình thường, cũng không có bảng hiệu hay ký hiệu, ngay cả bảng hiệu kinh doanh cũng không treo ở ngoài.

Kim Tắc Thái không muốn dừng lại lâu, chính là giả bộ như một người khách bộ hành đi ngang qua, từ bên ngoài nhìn nhìn ngân hàng tư nhân kia. Đánh một vòng lớn, Kim Tắc Thái quay lại chỗ anh đậu xe, sau đó lên xe lái đến một chỗ khác.

Sau khi chạy gần hai mươi phút, cũng trong một con hẻm nhỏ giống như trước, đến mấy toà nhà không mới cũng không cũ. Kim Tắc Thái dừng xe lại bước ra, sau đó theo thang máy lên tầng cao nhất của một tòa nhà.

Đi dọc theo hành lang yên tĩnh, Kim Tắc Thái bước thẳng đến trước căn hộ có số 2505, đầu tiên nghiêng đầu lắng nghe, sau đó ấn chuông cửa.

Sau khi chuông cửa kêu vài tiếng, cánh cửa mở ra có chút ồn ào, người bên trong đối mặt với Kim Tắc Thái. Một nam nhân miệng còn ngậm một điếu thuốc mập mờ nói một câu: “Yêu, tại sao lại là cậu?”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.