Bắc Tống Phong Lưu

Chương 829-1: Vuốt mặt phải nể mũi (1)



Liên tiếp mấy ngày, Lý Kỳ bận từ sáng đến tối, mỗi ngày đi vào triều sớm, thấy tận mắt chứng nhận Vương Phủ từ cường thịnh hướng dần tới suy bại, đã nhiều ngày, hễ là cái gì có liên quan đến Vương Phủ, Tống Huy Tông đều đứng ở phía đối lập với lão.

Vương Phủ cũng rốt cuộc hiểu rõ, kỳ thật ngày đó Tống Huy Tông chỉ là ẩn nhẫn không phát, chứ không phải là thật sự không thèm để ý, hối hận đến xanh cả ruột rồi, nếu không phải Tống Huy Tông đã ban tên cho con thần khuyển kia, lão thật sự muốn một đao đem cái con gọi là thần khuyển kia đi làm thịt.

Nhưng mà, Chúc Mãng đi không từ giã, cũng làm cho lão cảm thấy sự tình có chút kỳ quái, nhưng lão còn chưa có suy xét đến trên đầu Lý Kỳ, lão cho rằng nếu việc này chính là do con người làm ra, vậy nhất định là Thái Kinh từ giữa làm khó dễ, cũng không phải là lão khinh thường Lý Kỳ, chỉ là bởi vì đã nhiều ngày, vây cánh Thái Kinh đã bắt đầu chuyên đông, hơn nữa vô cùng sinh động, hiển nhiên là sớm có chuẩn bị, mặc dù Lý Kỳ tham dự, thì cũng chỉ là một con cờ của Thái Kinh thôi.

Hiện giờ Vương Phủ đều ở trong sợ hãi mà trải qua mỗi ngày, có câu là người đi trà lạnh, nhưng người này còn chưa đi, trà đã nguội rồi, nguyên bản Vương Phủ muốn dùng hết thảy lực lượng để cứu vãn xu hướng suy tàn, nhưng thu hoạch quá mức bé nhỏ, bởi vì không có người nào nguyện ý để ý đến lão, ngược lại thì ném đá xuống giếng không ít, Lương Sư Thành chính là người đi đầu kia, y đem hết thảy chịu tội, thậm chí ngay cả chim nhỏ mất đi đã lâu đều đẩy lên trên người Vương Phủ.

Thật sự là tường đổ mọi người đẩy thêm, cây đổ bầy khỉ phá tan a.

Hiện tại, chỉ còn thiếu một cái cớ để Tống Huy Tông trừ đi Vương Phủ nữa thôi.
Trên triều đình.

Tống Huy Tông sắc mặt không hài lòng ngồi ở trên ghế rồng, trong điện là một mảnh trang nghiêm, mỗi người đều cúi đầu.

Chu Miễn đột nhiên đứng ra nói: - Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần có việc khải tấu.

Vương Phủ vừa thấy được Chu Miễn, trong lòng rùng mình.

Tống Huy Tông trầm giọng nói: - Ái khanh có chuyện gì thượng tấu?

Chu Miễn nói:
- Hồi bẩm Hoàng thượng, chuyện là như vầy, vi thần hôm qua sau khi lên triều sớm, trên đường trở về, đột nhiên có một người đi ra kêu oan, sau khi vi thần điều tra rõ, hoá ra người này là tôn tử của Môn hạ Thị Lang Hứa Tương năm xưa, Hứa Duy. Bởi vì người y cáo trạng, địa vị phi phàm, vì vậy vi thần không thể không cẩn thận xử lý, thỉnh cầu Hoàng thượng định đoạt.

Vương Phủ vừa nghe đến cái tên Hứa Tương này, thân mình lắc lư vài cái, suýt nữa té ngã. Hoá ra lúc lão vẫn là học sĩ của Tuyên Hòa điện, liền từng mượn quyền thế của Lương Sư Thành, buộc tội con trai Hứa Phân của Hứa Tương, khiến y bị bãi quan, rồi sau đó lại cướp lấy phủ đệ của Hứa gia. Đều nói giết người không để đầu chỉ xuống đất, nhưng Vương Phủ lại sợ hãi Hứa gia trả thù, dứt khoát ác đến cùng, hãm hại người một nhà, đem người của Hứa gia đều đã đánh vào đại lao.

Coi như là Hoàng Thiên có mắt, lần này Hoàng thượng đại xá thiên hạ, người của Hứa gia cũng liền được thả ra, về phần tại sao lại cùng Chu Miễn đáp lên, vậy không ai có thể biết. Nhưng có thể khẳng định là, cũng không đơn giản như Chu Miễn nói.

Tống Huy Tông hai mắt hướng tới Vương Phủ thoáng nhìn, gặp vẻ mặt kích động này, trong lòng lại tức giận. Nói: - Vậy y cáo trạng người nào?

- Chính là Thái tể Vương Phủ. Chu Miễn duỗi hai tay về phía trước, nói: - Đây là đơn kiện của Hứa Duy.

- Trình lên đến.
- Vâng.

Tống Huy Tông tiếp nhận đơn kiện, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, trên mặt có vẻ càng tức giận. Đột nhiên vỗ đơn kiện xuống bàn một cái, phẫn nộ quát: - Lý nào lại như vậy.

Phịch một tiếng này, trực tiếp khiến Vương Phủ sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất. Khóc hô: - Hoàng thượng, Hoàng thượng, vi thần oan uổng a, đây là có người cố ý thiết kế hãm hại vi thần a.

- Oan uổng?

Tống Huy Tông hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên cầm lấy một xấp tấu chương thật dày trên bàn kia trực tiếp ném vào mặt Vương Phủ, nói: - Vậy những thứ này đều là oan uổng cho ngươi sao?

Một xấp tấu chương kia rơi tung tóe xung quanh Vương Phủ, có cái đã mở ra, nhưng chỉ đôi câu vài lời kia, thấy Vương Phủ đã hết hồn.

Lý Kỳ thấy như vậy, thầm than một tiếng, không thể tưởng được Thái Kinh đã nắm giữ nhiều chứng cớ như vậy, không ngờ có thể chịu đến giờ này ngày này, xem ra lão so với ta còn nhẫn nại một ít.

Tống Huy Tông giận không kềm được nói: - Trẫm tự hỏi cho tới nay không có bạc đãi ngươi, ngươi chính là báo đáp ân tình trẫm như vậy sao? Thật sự là làm cho lòng trẫm lạnh giá, ngươi bảo trẫm khoan thứ ngươi như thế nào.
Vương Phủ biết rằng chính mình đại thế đã mất, vội nói: - Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng tha mạng, vi thần biết tội, vi thần biết tội, kính xin Hoàng thượng xem ở vi thần mấy năm nay ở bên cạnh Hoàng thượng tận tâm tận lực hầu hạ hoàng thượng, tha tội thần một mạng.

Bất kể thế nào nói, Vương Phủ dù sao cùng Tống Huy Tông ở chung đã nhiều năm như vậy, Tống Huy Tông cũng không nhẫn tâm đem đánh nhốt vào thiên lao, đứng dậy, phẩy hoàng bào, nổi giận đùng đùng rời đi, không có trị tội Vương Phủ ngay trước mặt văn võ cả triều, đã xem như Tống Huy Tông khoan thứ lớn nhất đối với Vương Phủ rồi.

- Bãi triều!

Quần thần vẻ mặt khác nhau, nhưng gần như mỗi người đều là vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, mặc kệ Vương Phủ quỳ rạp trên mặt đất, bởi vậy có thể thấy được, Vương Phủ đã khiến cho nhiều người tức giận, cũng là nên lúc rời đi.

- Đại nhân.

Tần Cối thấy Lý Kỳ đi ra, ý cười đầy mặt tiếp đón.

Lý Kỳ ha hả nói: - Lúc này cũng không cần khiêm tốn rồi, ngươi lập tức đi tìm các đồng liêu đi Túy Tiên Cư ăn một bữa, xem như chúc mừng nhiều ngày ác mộng cuối cùng kết thúc, thanh toán tính cho ta.

Tần Cối ôm quyền nói: - Đa tạ đại nhân.
- Ừ. Ngươi đi đi.

- Vâng.

Tần Cối mới vừa đi không đầy một lát, Cao Cầu liền đã đi tới, nhỏ giọng cười nói: - Lý Kỳ, thật sự là chúc mừng, chúc mừng a!

Lý Kỳ biến sắc, bi thương nói: - Thái úy, nhưng đừng chế nhạo hạ quan nữa, ta cùng với Vương tướng tuy có chứa nhiều hiểu lầm, nhưng dù sao cũng là quan đồng liêu, nhìn thấy lão ta rơi xuống hoàn cảnh như thế, cảm thấy không đành nha, ôi.

Dối trá. Cao Cầu lườm hắn một cái, nói:
- Tiểu tử ngươi chớ làm bộ đó với ta, ta vừa mới rõ ràng nghe ngươi nói bảo Tần học chính đi Túy Tiên Cư chúc mừng, ngươi lấy đâu ra khoan dung như vậy, ta thật ra rất hiếu kỳ đấy.

- Thái úy, xin ngươi nhỏ giọng một chút. Lý Kỳ cười ha hả, nói: - Ta đây không phải thấy ở chung quanh còn có nhiều đồng liêu như vậy sao, khiêm tốn, khiêm tốn.

Cao Cầu hừ một tiếng, nhỏ giọng hỏi: - Việc này thật sự không có chút quan hệ nào với ngươi?

Lý Kỳ lắc đầu, chi tiết nói: - Đương nhiên không phải, Vương Phủ nếu thật chính là cái kia cái gì, đối với ta đương nhiên tốt, quan hệ vẫn phải có.

Cao Cầu nói: - Ngươi biết ta hỏi không phải cái này, ta là hỏi hết thảy phát sinh ở Vương phủ ngày đó.

- Này thật không có, ta là vô tội. Lý Kỳ lắc đầu như trống bỏi.

Cao Cầu hồ nghi nhìn hắn một cái, nghĩ thầm rằng, cũng phải, hắn còn trẻ như vậy không có khả năng có thể hiểu ra đạo lý trong này, chẳng lẽ thật sự là Thái sư mưu hoa hay sao?

Lý Kỳ đã quyết định rồi, dù chết cũng sẽ không thừa nhận, tuy rằng hiện giờ đại thế đã định, thừa nhận hay không cũng không phải trọng yếu như vậy nữa rồi. Nhưng nếu để cho người khác biết đây đều là hắn đang âm thầm thao túng, khó tránh khỏi sẽ khiến người khác có phòng bị đối với hắn, đây cũng không là một chuyện tốt.

Duy nhất khiến Lý Kỳ tiếc nuối đúng là, hắn trước sau vẫn không giấu diếm được Bạch phu nhân, cũng may Bạch phu nhân là mẹ vợ tương lai của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.