Bắc Tống Phong Lưu

Chương 830-2: Lôi kéo (2)



- Lý sư phó, chúng ta nhanh lên đi thôi.

- Đi cái chim a, cứ như vậy đi ra ngoài, các ngươi có còn muốn đi làm nữa không, mau đưa xiềng xích treo lên cho ta. Lý Kỳ coi bộ dáng bốn người này khẩn trương, tức giận dạy dỗ bọn họ một chút.

- Ồ ồ ồ, đắc tội.

- Con cac ngươi nưa miệng đều lau sạch sẽ cho . Nếu chẳng may khiến Thái Tử thấy được, trị các ngươi một tội tham ô nhận hối lộ, ta đây cũng không giúp được các ngươi.

- Dạ dạ dạ.
Bốn người ba chân bốn cẳng treo xiềng xích lên cho Lý Kỳ, lại lau sạch sẽ miệng, tiêu diệt chứng cớ, lúc này mới mang theo Lý Kỳ đi ra ngoài, kỳ thật phải nói là Lý Kỳ mang theo bọn họ đi ra ngoài.

Lúc này trong hành lang phủ Khai Phong đang ngồi ba người, ngồi ở chỗ chính giữa đúng là Thái Tử Triệu Hoàn. Bên trái chính là hữu tướng Bạch Thì Trung, bên phải chính là Thiếu Doãn phủ Khai Phong Vương Đỉnh.

Một người tiến lên trước thông báo nói: - Khởi bẩm đại nhân, phạm nhân đã được đưa tới.

Vương Đỉnh vỗ mạnh cái bàn một cái nói: - Làm càn. Phạm nhân là các ngươi kêu sao? Mau mau mời Kinh Tế Sử lên đây.
Sai nha kia sợ tới mức chấn động, lên tiếng nhanh chóng lui ra ngoài.

Chỉ chốc lát, một trận loảng xoảng loảng xoảng truyền đến, sau đó chỉ thấy Lý Kỳ tóc tai bù xù, hai tay hai chân mang theo xiềng xích chậm rãi bước tới.

Này --- đây là Lý Kỳ sao? Tại sao thành bộ dáng này rồi hả? Bạch Thì Trung sắc mặt cả kinh, nhíu mày nhìn phía Vương Đỉnh. Sắc mặt Thái Tử cũng hơi có vẻ không hài lòng.

Vương Đỉnh thật sự là cảm thấy vô cùng oan uổng nha, y cũng không biết xiềng xích này là từ đâu mà đến, mọi người mau chạy lên.

Ơ? Không phải là chuẩn bị cho ta tới một tam đường hội thẩm đi. Lý Kỳ đi đến giữa thì khom mình thi lễ nói:
- Tội thần Lý Kỳ tham kiến Thái tử điện hạ, Hữu tướng, Thiếu doãn.

Ngươi là Lý đại gia của ta a! Vương Đỉnh vội vàng đứng dậy đáp lễ nói: - Hữu lễ, hữu lễ. Nói xong y lại chỉ vào hai sai nha bên cạnh Lý Kỳ cả giận nói: - Mấy người các ngươi là ăn gan báo đi, ai cho các ngươi đeo lên người Kinh Tế Sử những đồ chơi này đấy, còn không mau lấy đi.

- Dạ dạ dạ.

Hai sai nha kia nhanh nhẹn đem xiềng xích trên người Lý Kỳ lấy xuống, rồi sau đó liền thối lui ra khỏi đại sảnh.

Triệu Hoàn khẽ cười nói:
- Lý Kỳ, phụ hoàng khiến ta hỏi ngươi, ngươi đã biết sai chưa? Giọng điệu thật là hiền lành, không có chút nào mang ý tứ chất vấn.

Lý Kỳ cúi đầu tỉnh ngộ nói: - Tội thần ở trong lao rút kinh nghiệm xương máu, tỉnh lại lại tỉnh lại, hối hận lại hối hận, đã khắc sâu nhận thức đến chính mình phạm vào tội nghiệt, quả thật có phụ thánh ân, tội thần chỉ cầu vừa chết, lấy tạ ơn hoàng ân.

Tiểu tử này là bị cái gì kích thích đi, nhiều đại sự, liền la hét phải lấy cái chết tạ tội. Bạch Thì Trung lau một phen mồ hôi lạnh, cảm thấy không biết nên nói gì.

Triệu Hoàn cũng cười khổ một tiếng, nói: - Cũng không có nghiêm trọng như ngươi nói đâu, hiện giờ phụ hoàng đã biết được chuyện đã xảy ra, tuy rằng bất kể như thế nào, ngươi cũng không nên ra tay đối với Tam đệ ta, nhưng là chuyện có nguồn gốc của nó, tội khác có thể miễn. Phụ hoàng nhớ lại ngươi là vi phạm lần đầu, cố phạt trừ ngươi nửa năm bổng lộc, để cảnh cáo, việc này liền dừng ở đây, nếu còn có lần sau nữa, nhất định nghiêm trị không tha, ngươi có nghe rõ chứ.

Nửa năm bổng lộc đối với Lý Kỳ mà nói, chỉ là hắt cái xì hơi. Lý Kỳ không bị cản trở vui đến phát khóc, vội nói: - Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, hoàng ân mênh mông cuồn cuộn a!

Này --- ngươi cũng biến đổi quá nhanh đi. Bạch Thì Trung bị tố chất thần kinh của Lý Kỳ này khiến cho đầu có chút choáng, ho nhẹ một tiếng, cười nói: - Lý Kỳ nha, việc này Thái tử điện hạ đã giúp ngươi không ít đâu, chính là vì Thái tử điện hạ cầu tình cho ngươi, Hoàng thượng mới xét xử lý ngươi.
Triệu Hoàn đè đè tay, cười nói: - Hữu tướng nói quá lời, ta cũng chỉ là theo thực tế, không đáng giá nhắc tới.

Liền các ngươi diễn vở này, ôi, thật sự là rất vụng về rồi, thật không thể so sánh được với Vương Phủ. Lý Kỳ thở dài nói: - Đa tạ Thái Tử vì tội thần cầu tình, tội thần vô cùng cảm kích.

- Mau mau miễn lễ. Triệu Hoàn đột nhiên tự mình đi xuống, nâng Lý Kỳ dậy, vỗ vỗ bả vai hắn, ý tứ không cần nói cũng biết, nhưng khiến Lý Kỳ ghê tởm một trận. Cười nói: - Ngươi đi thay y phục trước đi đã.

Một lát sau, Lý Kỳ đổi lại một bộ quần áo sạch, liền cùng Triệu Hoàn, Bạch Thì Trung ra phủ Khai Phong, tai ương lao ngục ngắn ngủi rốt cục hạ màn, Vương Đỉnh cũng rốt cục tiễn được cái vị Đại Phật này đi.

Ba người vừa tới đi ra bên ngoài. Mã Kiều đã sớm đợi ở đây khẩn trương dắt ngựa tiến lên, cười hỏi: - Bộ Soái, ngươi vẫn khỏe đó chứ?

Lời này vừa nghe được có chút ý tứ vui sướng khi người gặp họa nha. Lý Kỳ hừ nói: - Đa tạ ngươi quan tâm, bên trong khá tốt, ngày khác ngươi đi vào ngồi xổm ngồi xổm.

Mã Kiều vội phất tay sợ hãi nói: - Miên đi, miên đi, ta cũng không muốn vào chỗ đó.
Đúng lúc này, phía sau đột nhiên một người phi ngựa vọt tới, chỉ thấy một soái ca đầu đội kim quan phóng ngựa lại đây, người tới không là người khác. Đúng là Vận Vương Triệu Giai.

- Mẹ cái thằng kia, để mạng lại.

Chỉ trong khoảnh khắc, Triệu Giai vọt tới trước mặt mấy người, ngựa cũng còn chưa có dừng hẳn, đã vung roi ngựa hướng tới Lý Kỳ.

BA!

Mã Kiều thân hình nhoáng lên một cái, một tay nắm chặt roi ngựa đang vút tới, khẽ cau mày nói: - Kính xin điện hạ thủ hạ lưu tình.
- Hạ nhân lớn mật, còn không tránh ra cho bổn vương. Triệu Giai thẹn quá thành giận nói.

Biến cố bất thình lình khiến Triệu Hoàn giật mình kinh hãi, sau khi ổn định tâm thần, quát: - Tam đệ, ngươi đang làm cái gì vậy? Ngươi có đem người đại ca này để vào mắt hay không.

Triệu Giai khó thở nói: - Đại ca, thằng nhãi này thế mà lại dám động thủ đánh ta, ngươi vì sao còn muốn thả hắn? Tôn nghiêm hoàng gia chúng ta ở chỗ nào?

- Không phải ta muốn thả. Đây là ý tứ của phụ hoàng . Triệu Hoàn nói xong lại hướng tới Lý Kỳ nói:
- Lý Kỳ, ngươi hãy nói lời xin lỗi Tam đệ ta đi.

- Miên đi.

Triệu Giai tay phải thoáng hơi dùng sức, nói: - Buông tay!

Mã Kiều liếc mắt nhìn Lý Kỳ, gặp Lý Kỳ gật đầu, mới buông tay ra.

Triệu Giai căm tức lườm Lý Kỳ một cái, nói: - Thằng nhãi ngươi chờ đấy, việc này tuyệt còn chưa xong. Bổn vương nhất định sẽ không bỏ qua như vậy. Nói xong y lại liếc mắt Triệu Hoàn, đè dây cương, roi ngựa hung hăng vụt xuống, giục ngựa nhanh chóng rời khỏi.
Triệu Hoàn nhìn bóng dángTriệu Giai rời đi, trong mắt hiện lên một tia ý cười đắc ý, nhưng chỉ là chợt lóe qua, lập tức hướng tới Lý Kỳ nói: - Ngươi không sao chứ?

Lý Kỳ lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Triệu Hoàn thở dài: - Tam đệ ta đã bị phụ hoàng làm hư rồi, vẫn còn giống như tiểu hài tử vậy, tính khí táo bạo, không coi ai ra gì, ngày khác chờ nó hết giận rồi, ta lại đi giúp ngươi nói một chút.

Ngươi nha còn có thể dối trá thệm một chút nữa không. Lý Kỳ cười khổ nói: - Hảo ý của Thái Tử, tại hạ tâm lĩnh, Vận Vương điện hạ đúng hiểu lầm tại hạ thâm hậu, muốn tiêu trừ, vậy thì thật là khó hơn lên trời, tùy y thôi.
Triệu Hoàn đảo mắt một cái, nói: - Chỉ sợ cũng chỉ có như thế. Ôi! Ta thật sự là vì Tam đệ mất đi một vị lương bằng tri kỷ như ngươi mà cảm thấy tiếc nuối a.

Lý Kỳ lắc đầu nói: - Điện hạ nâng đỡ rồi, ta tính là lương bằng tri kỷ gì chứ.

- Điện hạ, Lý Kỳ, nơi này cũng không phải là chỗ để nói chuyện, chúng ta hãy tìm chỗ nào đó ngồi nói đi. Bạch Thì Trung ha hả nói.

Lý Kỳ cười nói: - Muốn mời không bằng tình cờ gặp mặt, nếu không liền tới tiểu điếm, tại hạ làm đông chủ, coi như ta cảm tạ Thái tử điện hạ và Hữu tướng xuất thủ tương trợ.
- Được, vậy liền đi Túy Tiên Cư.

Đi vào Túy Tiên Cư, vài tửu bảo, khách hàng thấy Lý Kỳ đã trở lại, sĩ khí đại chấn nha, đều tiến lên phía trước an ủi, nhưng thấy Thái Tử, hữu tướng ở đó, vì vậy cũng không có nhiều lời chuyện gì. Lý Kỳ nhất nhất đáp lễ xong, liền cùng Thái Tử, Bạch Thì Trung lên tới phòng VIP Thiên Hạ Nhân Gian trên lầu ba.

Lý Kỳ và Triệu Hoàn thật là một chút giao tình cũng không có, hai bên cũng không biết đối phương, lúc mới bắt đầu không khí có vẻ có chút nặng nề, toàn bộ nhờ Bạch Thì Trung từ giữa bắc cầu, trò chuyện một chút cũng liền quen hơn, nhưng trong lời nói đều tràn đầy ý lôi kéo.

Kỳ thật đây cũng không phải là lần đầu tiên Triệu Hoàn lôi kéo Lý Kỳ nữa, nhưng lúc trước Lý Kỳ không muốn lẫn vào gia sự của hoàng gia, vẫn luôn là suy đoán hiểu được giả bộ hồ đồ, nhưng lần này Lý Kỳ cũng không có tiếp tục giả bộ hồ đồ rồi, không những thế, hắn còn mơ hồ biểu đạt nguyện ý của mình trợ giúp ý nguyện của Triệu Hoàn, đây đã khiến Triệu Hoàn cực kỳ hưng phấn, y tự nhận là là thành ý của mình đã đả động Lý Kỳ, cũng giống như ba lần mời trước đó, không khỏi uống thêm mấy chén.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.