Bách Biến Dạ Hành

Chương 7: Trận chiến cuối cùng ở vô nha tinh



Chín người khổng lồ được tạo ra bằng cách hy sinh thân xác lẫn sức mạnh của hơn 81.000 tên đồng bọn đang đứng sừng sững trong khoảng không. Luồng khí đỏ bao quanh chúng tạo ra một luồng áp lực vô cùng mạnh mẽ khiến không khí quanh chung như bị chấn động muốn vỡ ra. Chín tên vừa mới hóa thành khổng lồ đã hóa thành chín luồng sáng nhắm thẳng về hướng của Diệp Phong và Tuyết Nhi mà lao tới. Chúng không để một khoảng thời gian thừa thãi nào cả, ý định của chúng chỉ có một, bắt sống hai người cho bằng được, hoặc trường hợp nếu đánh hai người chết thì thu lấy linh hồn, mục đích cuối cùng của chúng chính là bí ẩn trong linh hồn của hai người.

Diệp Phong cũng lấy đà bay thẳng về hướng của chúng, Tuyết Nhi thấy vậy cũng hóa thành luồng ánh sáng trắng lao theo sau Diệp Phong. Cả hai bên cùng hướng vào nhau mà bay tới, chín luồng sáng màu đỏ đối đầu với hai luồng sáng một trắng một đen. Âm thanh tiếng vỡ nứt của không gian từ tốc độ bay của hai bên tạo ra vang dội cả đất trời, áp lực từ hai bên làm cho bề mặt của đất đá bên dưới cũng bị rẽ ra như nước biển bị tách làm hai khi bị một vật thể có tốc độ cao chạy qua bề mặt của nó vậy. Nói thì lâu nhưng với tốc độ đó, chỉ chưa đầy một phần mười hơi thở, hai bên đã chạm mặt nhau.

Với ý định lợi dụng cú va chạm của cả bên đang lao tới để đánh bật được tên Y-G bay tới đầu tiên ra khỏi đội hình của chúng. Diệp Phong hóa thanh côn của mình thành một nắm đấm cực lớn bọc lấy bàn tay phải của hắn, làm tăng kích thước cũng như lực đánh từ cú đấm lên gấp nhiều lần, nhắm thẳng về hướng của tên dẫn đầu mà đấm tới. Tuyết Nhi bên cạnh thì hóa hai thanh đao của nàng hợp lại thành một mũi thương sắc nhọn đâm về phía trước.

“ẦM……..”

Âm thanh từ cú va chạm cực mạnh nổ ra, nắm đấm to lớn của Diệp Phong đang đối chọi với một nắm đấm còn to hơn nhiều của một tên Y-G, xung kích từ trung tâm của hai cú đấm tỏa ra làm không gian chấn động, không khí xung quanh bị đẩy bật ra ngoài, đất bên dưới bị áp lực từ không gian tạo thành một hố khổng lồ như một hố thiên thạch.

“Không ổn” – Diệp Phong thầm kinh hãi.

Ngay khi hai nắm đấm va chạm vào nhau, trong tích tắc Diệp Phong đã nhận ra sự cách biệt về sức mạnh là quá lớn. Nắm đấm lẫn cả cánh tay của hắn chỉ chống đỡ chưa được một khoảnh khắc đã bị tên Y-G trước mặt đẩy ngược ra sau, giống như một người bị gãy khớp sương vai, khiến cả cánh tay bị xoắn 180 độ và tách khỏi thân thể vậy. Ngay khi một tay của Diệp Phong bị đẩy ngược văng ra sau, hắn còn chưa kịp bừng tỉnh ngay lập tức đã bị một tên Y-G khác vung một đấm vào thẳng mặt. Diệp Phong như một tảng thiên thạch rơi thẳng xuống mặt đất, khuôn mặt mang dáng vẻ dữ tợn của Diệp Phong bị đấm lún vào trong, để lại một vết hằn mang hình nắm đấm lớn.

Tuyết Nhi bên cạnh cũng không khá hơn bao nhiêu, mũi thương của nàng đang nhắm đâm thẳng vào một tên Y-G phía trước, nàng còn chưa lao đến thì bất ngờ bị một tên Y-G khác xuất hiện ngay bên cạch tung một cú đá vào giữa cây thương của nàng, làm nó bị văng ra ngoài, sau đó hắn xoay người trên không trung tung thêm một cú đá vô cùng nhanh nữa vào bên mạn sường phải của nàng, làm Tuyết Nhi bị văng đi một khoảng cách rất xa, trên thân thể nàng một vết nứt lớn ngay ở mạn sườn bên phải hiện ra.

Ngay khi đả thương hai người, cả chín tên Y-G đã tập hợp lại cùng đuổi theo hướng của Tuyết Nhi đang bị văng đi.

Diệp Phong từ dưới mặt đất vùng dậy, cánh tay bị xoắn ngược ra sau ngay lập tức trở lại trạng thái ban đầu, khuôn mặt bị đấm lún sâu cũng phục hồi lại nguyên trạng. Tuyết Nhi cây thương đã bị đá văng ra xa lại xuất hiện lại trên tay nàng, vết nứt lớn ở mạn sườn phải cũng khép lại. Kỳ thật cả hai không hề bị thương gì cả, đơn giản vì hình dáng khổng lồ bao bọc bên ngoài là từ vô số hạt Bách Biến tụ lại mà thành, hai người chỉ cao khoảng gần hai mét nằm ở bên trong điều khiển thân thể khổng lồ hơn mười mét mà chiến đấu thôi, nên dù bên ngoài có bị thương như thế nào đi chăng nữa thì với vô số hạt Bách Biến chỉ giống như bị lệch khỏi quỹ đạo đã được định hình sẵn mà thôi.

Tuyết Nhi vừa mới hồi phục được vết nứt trên thân thể, lấy lại thăng bằng sau cú đá thì thình lình cả chín tên cùng xông tới tấn công. Nhận thấy tình huống nguy cấp, Tuyết Nhi hóa mũi thương thành hai thanh đao như cũ, cả thân người hàn khí bốc lên dày đặc, múa đao chống trả. Chín đánh một, với sức mạnh vô cùng khủng khiếp, khắp thân thể cả nàng liên tiếp bị đả thương gần như vỡ nát, cùng lúc đó từ trong thân thể Vô Cực Thần Giáp có một đốm sáng mờ ảo, lợi dụng lúc chín tên không để ý bay lọt ra ngoài.

Diệp Phong ở dưới đất vừa nhìn thấy cảnh Tuyết Nhi bị đánh văng ra xa, lại bị chín tên khổng lồ ấy lao tới vây công thì toàn thân bốc lên ngọn lửa đen ngùn ngụt, lao thẳng lên không trung, bay thẳng tới để hỗ trợ nàng, vừa tới nơi, bốn tên từ trong nhóm vây công Tuyết Nhi tách ra hướng tới Diệp Phong mà đánh.

Hai quả đấm mạnh mẽ lại quá nhanh thình lình nện vào ngực của Diệp Phong, khiến nó nứt ra, tiếp theo là một tràng tấn công dồn dập của 4 tên, Thần Giáp tạo ra từ hạt Bách Biến nhanh chóng hồi phục lại, nhưng đối diện với sức tấn công quá lớn và dày đặc của chúng khiến Hắc Hỏa Thần Giáp không hồi phục theo kịp tốc độ bị phá vỡ, cảnh tượng lúc này của Diệp Phong cùng Tuyết Nhi giống như hai bao cát cho chín tên cùng lúc luyện võ vậy.

Đúng lúc đó giọng nói của Tuyết Nhi vang lên trong đầu Diệp Phong:

“Rời khỏi Thần Giáp ngay”

Diệp Phong liền từ trong Hắc Hỏa Thần Giáp bay ra ngoài, hướng về nới Tuyết Nhi đang đứng mà bay đến. Chín tên đang vây công vẫn chưa nhận ra hai người đã thoát ra bên ngoài, vì cả hai bộ Thần Giáp vẫn chiến đấu chống trả như thường, bởi lẽ cả hai bộ chính là cấu tạo từ vô số hạt Bách Biến, giống như một loại vũ khí được điều khiển bằng Tâm Năng. Cho nên dù Diệp Phong và Tuyết Nhi ở bên trong hay bên ngoài thì vẫn điều khiển Thần Giáp chiến đấu như thường được.

Hai bộ Thần Giáp vẫn đang bị liên tiếp bị thương nặng trên thân thể, thình lình hai tên Y-G đứng lại vận lực, hai tay bốc lên năng lượng dữ dội, năng lượng trong thân thể chúng giảm xuống, nhưng ở hai tay thì tăng lên nhanh chóng. Một cây búa to lớn xuất hiện trên tay chúng, mỗi tên nắm một cây nhân lúc cả hai bộ Thần Giáp đang bị đánh văng lên thì lao tới, vận lực tạo ra một luồng hào quang đỏ chói quanh đầu búa, phân biệt lao tới mỗi tên bổ một búa cực mạnh vào hai bộ Thần Giáp.

“OÀNH… OÀNH”

Hai tiếng vỡ nát vang lên, cả hai bộ Thần Giáp đều bị đánh vỡ nát ra thành bụi. Diệp Phong nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng phải khiếp hãi. Sức mạnh của chúng quá lớn, lần này hai người không còn đường thoát nào rồi, bao bọc khắp nơi là một màn chắn khổng lồ như một nhà tù lớn, bên trong là chín tên “hung thần khổng lồ”.

Đánh vỡ cả hai bộ Thần Giáp, nhưng lại không thấy bóng dáng của hai người bên trong. Chín tên mới nhận ra là hai người đã thoát ra từ trước, tuy nhiên chúng không lo lắng vì đã có màn chắn được lập ra, cộng với thực lực của chúng, hai người đã như cá nằm trên thớt, không chỗ nào có thể trốn được nữa. Tuy nhiên chúng vẫn không dừng lại một khoảnh khắc nào, ngay lúc nhận ra bên trong Thần Giáp không có người chúng đã phát hiện ngay lập tức Diệp Phong và Tuyết Nhi như hai tên tí hon đứng đối diện với 9 người khổng lồ cách đó không xa, chín tên lập tức lao tới truy bắt.

Hai người biết đã không thoát được thì chỉ còn đường liều mạng, Diệp Phong vận chuyển Chân Khí trong người, từng tế bào đều hóa đen lan ra khắp thân thể, cả thân bên ngoài bốc ra ngọn lửa đen cháy dữ dội. Tuyết Nhi bên cạnh cũng hóa ra một thân trắng muốt mang hàn khí âm lãnh, trên mặt hai người tạo ra hai chiếc mặt nạ hoa văn và cặp mắt đỏ quen thuộc, đây chính là hình dạng chiến đấu thật sự của Thần Hộ Vệ. Hai người tức tốc hóa thành hai luồng hào quang bay tới hướng 9 tên khổng lồ to gấp mười mấy lần họ.

Hai bộ Thần Giáp bị hai tên cầm búa đánh nát vụn ra lúc trước cũng tụ lại thành hình dáng khổng lồ như trước rồi bám đuổi theo chín tên Y-G.

Thần Giáp được tạo thành từ hạt Bách Biến, chỉ là vũ khí ngoài thân, sức mạnh thật sự của Thần Hộ Vệ chính là bản thân của họ, thân thể của hai người còn có thể biến hóa và mạnh mẽ hơn hạt Bách Biến nhiều . Diệp Phong và Tuyết Nhi đã tu luyện 3000 năm, đem so với những Thần Hộ Vệ khác thì họ còn quá non yếu, nhưng thực lực của họ cũng khiến nhiều người phải thán phục. Diệp Phong sáng tạo ra một loại lửa màu đen cháy không nóng lắm, nhưng lại đeo bám cực kỳ dai dẳng, thiêu đốt vào tâm can của đối thủ, khiến chúng đau đớn vô cùng. Tuyết Nhi thì sáng tạo ra một loại hàn khí không lạnh lắm, nhưng lại đông cứng mọi thứ, khiến mọi cảm giác lẫn ý thức có thể bị mất đi. Hai loại năng lực độc nhất đó của hai người là năng lực đặc thù và mạnh nhất, nên thân thể của hai người đã hóa thành loại vật chất đó.

Chín Tên Y-G khổng lồ lao vào đưa tay chộp lấy hai người. Diệp Phong vung tay, lửa từ người hắn bốc ra khắp cả một vùng rồi hướng về chín tên đang lao tới, nhưng lại không thấy chúng bị lửa bám vào người, quanh thân chúng có màn hào quang năng lượng màu đỏ dày đặc khiến lửa đen của Diệp Phong không thể xuyên thủng qua được. Tuyết Nhi cũng gặp tình trạng tương tự, hàn khí của nàng cũng không thể tác dụng vào chúng nổi.

Biết được năng lực của lửa đen lẫn hàn khí không giúp ích gì được, cả hai quyết định lao vào đối đầu trực diện. Khi hai bên tiếp giáp nhau, một tên lao vào đầu tiên đang cầm cây búa khổng lồ bổ xuống, mặt búa khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hai người quá nhỏ bé so với nó, búa nện quá nhanh nên hai người chỉ còn cách đưa tay lên trên mà đỡ lấy.

“OÀNH…”

Hai người bốn tay đỡ được cú nện của cây búa khổng lồ, cây búa chững lại trong không gian, hai người không bị văng đi như tưởng tượng nhưng Chân Khí trong thân thể hai người thì sục sạo như muốn trào ra bên ngoài.

“Khục… khục…”

Diệp Phong cùng Tuyết Nhi ho khan lên vài tiếng, thân thể đã không thể chịu nổi cú công kích vừa rồi, nhưng chín tên Y-G không hề dừng lại. Ngay khi một tên nện búa từ trên xuống thì tên khác đã ngay lập tức vung búa từ dưới bổ lên theo hướng ngược lại, muốn hai cú đập kết hợp một trên một dưới bổ vào nhau để hai người bị ép vào giữa, lúc đó không trọng thương thì cũng tan xác.

Tình cảnh cực kỳ nguy cấp, vừa đỡ được một cú, thân thể cả hai đã chịu đựng không nổi. Nếu bị ép từ cả trên lẫn dưới thế này thì không ai còn đường sống nữa, may sao đúng lúc đó hai bộ Thần Giáp đã bay tới, đâm sầm vào tên đang cầm búa vung xuống lúc đầu, làm hắn bị mất đà, tay cầm cây búa đang nện xuống mất lực nên cả hai người nhanh chóng đẩy cây búa phía trên ra và bay ra khỏi phạm vị công kích của tên kia.

Nhưng mọi chuyện không dễ dàng như hai người tưởng, vừa đẩy cây búa lúc đầu ra thì bảy tên còn lại tất nhiên không đứng yên mà nhìn như vậy. Hai tên phân biệt hai bên vung tay đập mạnh xuống hai người, hai người đã bị thương trong thân thể nên không thể né kịp, bị một đấm văng xuống ngay hướng của chiếc búa thứ hai đang bổ từ dưới lên trên.

“ĐOÀNH…”

Một phát búa chí mạng nện vào thân thể hai người, cả hai như hai viên đạn bị đánh thẳng lên trời, văng được một khoảng thì chạm vào màn chắn của Y-G đã dựng lên từ trước, bức màn rung lên một hồi rồi đẩy ngược hai người rơi xuống dưới.

Cả hai đã bị thương nghiêm trọng, đối diện với một tên đã không có cách nào cự nổi, đằng này còn có tới chín tên. Bọn chúng có thực lực quá mạnh mẽ, chỉ riêng lực lượng thân thể tung ra đã như vậy, nếu chúng ra tay toàn lực thì có khi họ đã chết nhanh chóng.

Chín tên Y-G nhìn thấy hai người từ trên rơi xuống từ từ như chim gãy cánh, biết rằng cả hai đã không còn sức lực nào chống cự lại được nữa, một tên đưa tay tạo ra một quả cầu bằng năng lượng hình tròn, bay lên trên định chộp lấy hai người nhốt vào quả cầu ấy, khi đó chúng sẽ xong nhiệm vụ.

Đang từ trên không trung rơi xuống, Diệp Phong cảm thấy thân thể như rã ra từng mảnh, ăn hai búa khủng khiếp như thế vào người thật không dễ chịu chút nào, đến Thần Giáp còn bị đập vụn thì thân thể hai người còn lành lặn đã là quá tốt rồi. Nhìn qua bên cạnh, Tuyết Nhi trạng thái cũng thảm hại không khác gì mình, hắn dùng sức tàn bay đến đỡ lấy Tuyết Nhi, truyền âm qua thần thức:

“Tuyết Nhi… Ta rất cố chấp, ta không muốn chúng ta rơi vào tay bọn chúng… Dù ta còn một hơi thở ta cũng sẽ chiến đấu… Cùng với nàng cho tới chết, khi đó chúng ta sẽ tự bạo linh hồn, khiến chúng không bắt được chúng ta”

Tuyết Nhi nghe hắn nói như vậy thì thân người run lên, nàng nhìn hắn cười hạnh phúc rồi nói:

“Thần Giáp của chúng ta….tuy không có hơi thở…nhưng vẫn luôn ở bên nhau mà.”

Câu nói đầy ẩn ý của Tuyết Nhi làm hẳn ngẩn ra, “Thần Giáp luôn ở bên nhau”, câu nói đó làm hắn liền nghĩ ngay đến việc kết hợp hạt Bách Biến lẫn Chân Khí của hai người lại làm một.

Diệp Phong liền nói:

“Vậy thì thử kết hợp chúng lại thôi.” – Diệp Phong liền truyền Chân Khí trong người qua cho Tuyết Nhi.

Mới đầu Tuyết Nhi còn thấy lạ, sao tự dưng hắn lại truyền chân khí qua người nàng làm gì. Nhưng nàng ngay lập tức hiểu ra ngay là tên đầu đất này không hiểu mấy lời nói ẩn ý bóng gió gì cả, nói thế nào là hắn hiểu thành thế ấy. Nàng đành cười khổ rồi cũng truyền Chân Khí qua cho hắn, nàng và hắn tu luyện 3000 năm nên cũng hiểu chuyện Chân Khí của mỗi một người đều mang một sắc thái kết cấu riêng, chỉ có thể truyền qua cho người khác giống như cho họ đồ ăn, nhưng không thể kết hợp cả hai loại làm một được, có thể chuyển hóa loại này thành loại khác, giống như cướp Chân Khí từ người khác rồi chuyển hóa thành của mình thì còn được, chứ đem hòa hợp cả hai lại với nhau là một điều bất khả thi.

Thần Giáp lúc trước khi va vào tên cầm búa đã bị tản ra thành hai màn sương vì lúc đó Diệp Phong và Tuyết Nhi bị nện bay đi nên không điều khiển chúng nữa, làm chúng bị tan ra thành vô số hạt Bách Biến. Bây giờ trên không trung, hai người bỗng dừng lại không rơi xuống nữa mà bắt đầu truyền chân khí thử kết hợp chúng lại với nhau, làm hai màn sương một đen một trắng bên dưới cũng hội tụ dần dần lại.

Tám tên Y-G thấy màn sương đang có dấu hiệu hội tụ lại với nhau thì biết hai người vẫn còn sức tàn, vội giục tên đang lao lên tóm lấy hai người tăng tốc độ. Tên đang cầm quả cầu năng lượng đỏ cũng nhận thấy hai người trên không trung dừng lại và đang kết hợp Chân Khí với nhau, dù biết chuyện đó là bất khả thi và chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tên Y-G vẫn tăng tốc lao lên bắt lấy hai người.

Trên không trung, luồng Chân Khí của Diệp Phong và Tuyết Nhi vừa chạm vào nhau thì kịch liệt đẩy nhau, hai luồng một đen một trắng không chịu dung hòa lại làm một. Tuyết Nhi dù biết trước kết quả sẽ như thế nhưng vẫn tiếp tục ép luồng Chân Khí của nàng hòa với Chân Khí của Diệp Phong, vì bây giờ đối diện với chín tên Y-G kia thì không có hy vọng chiến thắng nào cả.

Đang trong lúc tuyệt vọng, bỗng dưng trong cơ thể hai người liền tỏa ra một vầng hào quang nhàn nhạt, cả vầng hào quang ấy bao bọc hai người lại bên trong. Trên viền của vầng hào quang, hàng loạt những hình vẽ hiện ra bao kín cả vầng hào quang, những hình vẽ như những bức tranh đơn giản, nhưng nhìn kỹ vào hình vẽ thì thấy đó thực chất chỉ là một chữ viết biến tấu mà tạo thành một bức tranh. Tất cả các hình vẽ đều là biến tấu của một văn tự kì lạ uốn lượn mà thành hình vẽ thôi.

Bên trong vầng hào quang, hai luồng Chân Khí một trắng một đen bỗng dung hòa nhanh chóng lại với nhau, tạo thành một văn tự cổ hiện lên giữa hai người. Sau đó, nó nó tách ra làm hai văn tự, một trắng một đen phân biệt bay về nhập vào trên trán hai người. Văn tự ấy sau khi vào bên trong liền biến đổi toàn bộ Chân Khí trong cơ thể của hai người, mặc dù vẫn giống như trước kia, nhưng Chân Khí của hai người lại có kết hợp hay tách ra với nhau rất dễ dàng, Diệp Phong tâm ý khẽ động liền có thể điều khiển được Vô Cực Thần Giáp của Tuyết Nhi, cả hai dường như đã hòa Chân Khí lại làm một với nhau vậy.

Ngay lúc đó thì tên cầm quả cầu đỏ vừa lao tới nơi, chứng kiến vầng hào quang kì quái hiện ra liền nghĩ đó là một chiêu thức phòng ngự của hai người nên tung một đấm về phía đó.

“Binh”

Vầng hào quang nhìn có vẻ mỏng manh nhưng lại vô cùng chắc chắn, bị một đấm cực mạnh của tên Y-G lại không hề tạo ra một chấn động nhẹ hay một vết tích nào.

Bên trong cả Diệp Phong và Tuyết Nhi sau khi rời khỏi trạng thái hòa hợp Chân Khí liền gặp cảnh tượng kì quái xung quanh. Từ vầng hào quang kì lạ cho đến cú đấm của tên Y-G không hề có tác động nào đến nó khiến hai người ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì hai người họ không biết gì về cái vầng hào quang này cả.

Trên không trung cách đó chín tầng mây, một người đàn ông trung niên trên mặt có một bộ râu quai nón rậm rạp, người mặc một bộ đồ vàng rộng thùng thình, tướng mạo có vẻ lôi thôi cẩu thả đang quan sát bên dưới, khi nhìn thấy vầng hào quang lộ ra bao bọc lấy Diệp Phong và Tuyết Nhi thì ngửa cổ lên trời cười lớn:

- Ha ha ha ha ha… Các ngươi đã thua ta một bước rồi.

Ngoài không gian bỗng hiện ra một khuôn mặt khổng lồ, với cái cằm nhỏ, hai mắt rất to màu đen, nhìn khuôn mặt đó hơi giống hình tam giác lộn ngược. Khuôn mặt ấy biểu cảm giận giữ nói:

- Vô Nha… Vẫn chưa xong đâu, dù chúng có thức tỉnh thì ngươi cũng không có cách nào đem chúng ra khỏi nơi này được cả.

Người đàn ông tên gọi là Vô Nha cười to lên rồi đưa tay chỉ thẳng vào khuôn mặt trên không trung nói lớn:

- Hai đứa nhóc đó đã thức tỉnh, tuy ta không có cách nào đem chúng ra khỏi đây, nhưng trong tộc của chúng ắt sẽ có biện pháp giúp chúng rời khỏi Vô Nha tinh này… Ngươi cũng không xen vào chuyện này được đâu… ha ha ha – Nói rồi, người đàn ông liền biến mất trong không trung.

Trong vầng hào quang, Diệp Phong và Tuyết Nhi còn đang bất ngờ bởi thứ đang bảo vệ mình thì trước mắt bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên, ông ta nheo mắt nhìn hai người nở một nụ cười, cả hai người vừa nhìn thấy dáng vẻ quen thuộc ấy liền kinh ngạc gọi to:

“Thiên Quân” Nếu bạn yêu thích Lol thì không thể bỏ qua bộ truyện Việt Nam . Main cực bá, nhiều gái theo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.