Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền

Chương 1: Minh Bộ lưu hương



Trên thế giới này, chung quy cũng có một số thứ chúng ta không nhìn thấy được nhưng vẫn âm thầm tồn tại. Người săn ma có chức trách chính là tiêu diệt những thứ tà vật không tuân thủ quy tắc.

Thế nhưng người săn ma cũng phải ăn cơm, mà Minh Bộ chân chính lại ít, vì lẽ đó Thần giới liền tạo dựng riêng một tổ chức ——Hiệp Hội Săn Ma. Khụ, được rồi, nói theo cách phổ thông, thì chính là thợ săn tiền thưởng.

Ta tên Phong Phi Phi, là một pháp sư. Hiện nay đang làm việc tại Hiệp Hội Săn Ma. Pháp sư khi công kích gần thì một đòn cũng không đỡ nổi, vì lẽ đó ta và toàn bộ các pháp sư đều nuôi một cục cưng chiến sĩ. Bình thường khi mua được một bộ thi thể, thi triển phép thuật, lại dùng máu của chính mình làm đường dẫn để cho nó sinh mệnh. Như vậy cục cưng cùng chủ nhân sẽ cùng chung sinh mệnh, chủ nhân sau khi chết, linh khí biến mất, nó cũng sẽ vong theo. Người trong ngành gọi chúng nó là Tùy Hành Thi .

Ta đi trên phố trong đêm tối, ánh đèn đường mờ nhạt đem bóng ta kéo dài tà tà trên mặt đất, nhìn khuôn mặt đang dại ra cùng với cách cử động cứng nhắc của Tùy Hành Thi ở phía sau, thở dài thật sâu, ở trong lòng ác độc chửi bới Minh Bộ Lưu Hương bảy bảy bốn mươi chín lần. Đột nhiên, trong bầu trời đêm âm thanh tay áo lay động theo chiều gió truyền đến , lão tử kinh hãi đến mức mặt mày biến sắc, vừa muốn xoay người lại, một thanh tiêu hồn kiếm phá không bay đến, Tùy Hành Thi của ta thành hình còn chưa đủ ba ngày cứ như vậy liền tiêu tùng. Lưu Hương thu hồi kiếm, vẻ mặt trêu tức nhìn ta. Ta thu lại móng vuốt, liều mạng nhịn xuống mong muốn đi lên cào nát gương mặt xinh đẹp hăng hái của hắn .

Người trước mặt cười khẽ một tiếng, liền biến mất không thấy tăm hơi. Ta vịn tay lên trụ màu trắng ngà của đèn đường, chỉ muốn lớn tiếng khóc rống. Thứ tư,đây là lần thứ tư của năm nay rồi. Mùa xuân năm nay, chính là một cái mùa phi thường bất hạnh, một cái Tùy Hành Thi theo ta mười tám năm, lực công kích đã đạt đến chiến sĩ cấp 28 —— tự nhiên, ở khu vực ngoại thành trong lúc đang nhìn thôn nữ tắm bị Minh Bộ Lưu Hương bổ một đao, từ đó trở đi, năm tháng bi thảm của ta liền bắt đầu.

Một năm này, ta trước sau có tổng cộng bốn cái Tùy Hành Thi, đều cho Lưu Hương ăn sạch. Đáng giận chính là ta có đầy bụng oán khí, nhưng lại không làm gì được vì lo ngại cường quyền —— trớ trêu, Minh giới cấp cao Minh Bộ nha, ta tự thấy bản thân không có đủ dũng khí để cùng hắn đối nghịch. Liền cắn răng, nuốt xuống bụng, ô ô. . . . Sáng sớm nhận được MSM của Lão Thường, cách một cái máy tính cũng có thể tưởng tượng đến cái bản mặt hớn hở đầy kích động của hắn “Phi Phi, Nơi này của Thường ca có hàng mới, cực phẩm nha.” .

Ta thất vọng nhìn , cho dù tốt thì cũng có ích lợi gì, ngươi cho rằng lớn lên có bộ dạng đẹp thì có thể khiến cho Lưu Hương không giết ngươi sao? Lão Thường không có phát hiện tinh thần ta sa sút, liền gửi đến chỗ ta mấy hình ảnh cực rõ nét. Say này khi hồi tưởng lại ta vẫn nghĩ, nếu như không có mấy cái hình ảnh này, có thể việc đấy sẽ không xảy ra . Nhưng là vào thời điểm đầu tiên ta nhận ra, ta ý thức được trên thế gian này có chút chuyện, nhất định phải phát sinh, tuyệt đối không có cách nào thay đổi.

Người bên trong ảnh, mái tóc dài màu tím nhạt, lông mày xám nhạt phong đạm như mưa bụi, hai mắt nhắm nghiền, lông mi nhỏ dài dưới mí mắt đan thành một mảnh đồng nhất. Sống mũi thẳng tắp như dao gọt, xinh đẹp tuyệt trần, đôi môi hồng nhạt mềm mại, no đủ đẫy đà. Làn da của hắn mang màu lúa mạch nhàn nhạt, nơi nho nhỏ phong cảnh lộ ra ánh sáng nhẹ nhàng như ngọc. ta đình chỉ hô hấp, ở trên bàn phím gõ gõ ra một hàng chữ: “Nếu như hình ảnh là thật, xin đợi tiền; nếu như hình ảnh đã trải qua PTS, xin đợi chết.” . Ta thật nhanh chạy đến, gần như là trong nháy mắt đi đến nhà lão Thường, thằng nhãi này đang ngồi ở trong đại sảnh, bản mặt tươi cười giảo hoạt y như lão hồ ly tinh. Ta hung tợn nắm lấy cổ áo của hắn , kéo hắn lên “Người đâu?” .

Hắn vươn tay trái ra “Tiền đâu?” Ta khẽ cắn răng, đau lòng đưa khoản tiền 50 nghìn vạn cho hắn, có trời mới biết ta muốn giết con quái vật ham tiền này đên nhường nào, lần này đúng là rút cạn máu người mà. Thế nhưng loại cảm giác đau lòng này chỉ kéo dài trong 3 phút lẻ hai giây, thời điểm mà ta nhìn thấy thân thể ở chỗ Tàng Bảo Thất của hắn, quá mức chấn động. Câu nói sau đó của Lão Thường hoàn toàn có thể khái quát tất cả tình hình hiện tại của ta, hắn nói “Phi Phi, Phi Phi! Chú ý nước miếng của ngươi đi ! ! !”

Kỳ thực sau đó ta rất kinh ngạc, ta dĩ nhiên không có chảy máu mũi, chỉ là lãng phí hai cân nước miếng, điều này không phải chính là nói rõ Phi Phi ta còn tương đối thuần khiết ư? Ấy.., Ấy..., đừng đánh, đừng đánh. . . ..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.